Chương 41
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Chương 41: Lương Mục Chi nhìn thẳng phía trước, lướt qua người cô

Khi Lương Mục Chi nhận được điện thoại và vội vã quay lại, mấy nhân viên của khu trượt tuyết đang khiêng Trần Tịnh lên cáng để đưa ra ngoài.

Hứa Chi cũng đã tháo ván trượt, đi theo phía sau.

Lương Mục Chi tháo ván trượt với tốc độ nhanh nhất, vội vàng chạy theo, việc đầu tiên là xem xét tình hình của Trần Tịnh.

Trần Tịnh rất tỉnh táo, nằm trên cáng sắc mặt trắng bệch, nước mắt lưng tròng, tay phải ôm lấy cổ tay trái, nhìn thấy Lương Mục Chi liền tủi thân gọi một tiếng:

“Mục Chi... em đau quá.”

“Không sao đâu, ở đây có trung tâm y tế để bác sĩ xem trước đã.” Lương Mục Chi an ủi cô ta:

“Em bị va vào đâu?”

“Cánh tay, cả lưng em nữa, đều đau lắm...” Trần Tịnh nức nở một tiếng, mồ hôi lạnh túa ra trên trán:

“Em cảm giác xương em gãy rồi...”

Cáng được đưa lên xe của khu du lịch, Lương Mục Chi cũng ngồi lên, nắm lấy tay phải của Trần Tịnh, ánh mắt đầy xót xa:

“Sẽ ổn thôi, chúng ta sắp đến nơi rồi... Em chịu khó một chút nhé.”

Giọng điệu hắn như đang dỗ dành trẻ con, tay còn lại v**t v* trán Trần Tịnh.

Không gian trên xe có hạn, Hứa Chi nhìn thấy không còn chỗ ngồi nữa.

Tuy nhiên cũng chẳng ai hỏi đến cô, chẳng ai để ý đến cô, tất cả mọi người đều vây quanh Trần Tịnh, bao gồm cả Lương Mục Chi. Hắn thậm chí còn không bố thí cho cô một ánh nhìn.

Xe chạy về phía trung tâm y tế, Hứa Chi đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc cô lúc này vẫn còn hỗn loạn. Bên tai văng vẳng câu nói cuối cùng của Trần Tịnh nhưng lại không thể phân tích và suy nghĩ được gì.

Cô chưa từng trải qua chuyện như thế này, những người cô gặp trước đây, dù tốt hay xấu với cô, ít nhất thái độ cũng rõ ràng nhưng Trần Tịnh thì khác.

Trung tâm y tế quả thực không xa, nằm ngay đối diện khách sạn, cuối cùng Hứa Chi đi bộ sang đó.

Bác sĩ chụp X-quang và kiểm tra cho Trần Tịnh, kết luận là nứt xương cánh tay, di lệch nhẹ. Xương bả vai trái bị va đập, tuy không nứt nhưng lưng bị bầm tím diện rộng, nguy cơ nhiễm trùng rất cao, ngoài ra còn một số vết trầy xước ngoài da, may mắn là không tổn thương đến nội tạng.

Trường hợp này cần phải nắn xương thủ công, Hứa Chi vừa định bước vào cửa phòng điều trị thì đã nghe thấy tiếng la hét thảm thiết của Trần Tịnh vọng ra từ bên trong.

Lương Mục Chi dỗ dành Trần Tịnh: “Bé ngoan, em chịu khó một chút sẽ nhanh xong thôi.”

Bước chân Hứa Chi dừng lại ở cửa, vẻ mặt có chút thất thần.

Trần Tịnh đang khóc lóc nức nở.

Hứa Chi lùi ra khỏi phòng điều trị, đứng đợi ở cửa.

Một lúc sau, cánh tay Trần Tịnh đã được cố định xong, cô ta được đẩy sang phòng bệnh để truyền dịch.

Sau khi y tá rời đi, Hứa Chi đứng ở cửa phòng bệnh, không vào trong, cô nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Lương Mục Chi và Trần Tịnh.

Lương Mục Chi: “Còn đau không?”

“Đau lắm.” Giọng Trần Tịnh nghe rất yếu ớt, vẫn còn vương chút nức nở: “Em tưởng em chết rồi chứ... May mà có anh ở đây.”

Lương Mục Chi nắm chặt bàn tay phải không bị thương của Trần Tịnh:

“Bác sĩ nói đã kê thuốc giảm đau cho em rồi, truyền vào cùng dịch, lát nữa sẽ hết đau thôi.”

Trần Tịnh ngấn lệ gật đầu, trông rất ngoan ngoãn.

Lúc này Lương Mục Chi mới nhớ ra hỏi cô ta: “Anh bảo em đứng tại chỗ tập đứng vững và đi lại cho quen đã, em làm thế nào mà lại đâm sầm vào gốc cây dưới dốc thế?”

“Em...” Trần Tịnh quay mặt đi:

“Anh cũng biết Hứa Chi không thích em mà, cô ấy có vẻ rất ghét em chạm vào người cô ấy. Lần trước ở trong xe cũng thế, em chỉ khoác tay cô ấy thôi mà cô ấy đã hung dữ bảo em buông ra... Nhưng em đi không vững, em sợ mà, lúc bám vào cô ấy có thể em hơi mạnh tay chút. Em không ngờ cô ấy lại bài xích em chạm vào người cô ấy đến thế...”

Cô ta dừng lại đúng lúc, lén quan sát sắc mặt Lương Mục Chi.

Sắc mặt Lương Mục Chi xanh mét, môi mím chặt, khí áp cực thấp: “Cho nên cô ấy đã hất tay em ra, đúng không?”

Trần Tịnh cắn môi: “Cũng không thể trách cô ấy được, lúc đó em hoảng quá, gậy trượt cũng không cầm chắc, nếu không thì cũng chẳng đến nỗi trượt xuống dưới đâu.”

Lương Mục Chi nhíu chặt mày: “Anh biết rồi, em nghỉ ngơi trước đi.”

Chẳng bao lâu sau, có lẽ do tác dụng của thuốc, Trần Tịnh đã ngủ thiếp đi.

Lương Mục Chi không rời khỏi phòng bệnh, hắn vẫn luôn túc trực bên cạnh Trần Tịnh, mãi đến chập tối, hắn mới từ phòng bệnh đi ra, đi về phía trạm y tá.

Hứa Chi ngồi trên ghế dài ở hành lang, thấy hắn đi ra liền lập tức đứng dậy.

Cô há miệng, chưa kịp phát ra tiếng thì Lương Mục Chi đã nhìn thẳng phía trước, lướt qua người cô như thể không nhìn thấy cô.

Hứa Chi sững sờ tại chỗ, bàn tay buông thõng bên người từ từ nắm chặt.

Lương Mục Chi đến trạm y tá để yêu cầu chế độ chăm sóc đặc biệt cho Trần Tịnh.

Thông thường, với mức độ chấn thương của Trần Tịnh thì không cần thiết phải làm như vậy nhưng Lương Mục Chi kiên quyết yêu cầu.

Trạm y tá nhanh chóng sắp xếp y tá đến phòng bệnh của Trần Tịnh.

Lương Mục Chi từ trạm y tá quay lại cửa phòng bệnh, nhìn Trần Tịnh thêm một lúc rồi mới quay người đi tới, lúc này mới gọi Hứa Chi một tiếng:

“Hứa Chi.”

Tim Hứa Chi thắt lại.

Giọng điệu hắn nghiêm nghị, gọi cả họ tên cô - điều chưa từng có trước đây.

Hắn nhìn chằm chằm cô vài giây rồi nói: “Ra ngoài nói chuyện.”

Nói xong, hắn sải bước dài đi ra khỏi trung tâm y tế.

Hứa Chi đi theo sau, trong lòng thấp thỏm không yên.

Lúc nãy ở cửa phòng bệnh, những lời Lương Mục Chi và Trần Tịnh nói, cô đều nghe thấy hết.

Có lẽ lúc đó cô nên xông vào phòng bệnh đối chất với Trần Tịnh. Thế nhưng lúc đó đầu óc cô trống rỗng, cô thậm chí không thể suy nghĩ được gì.

Cô không biết tại sao Trần Tịnh lại nói như vậy nhưng ngồi ở đây một lúc, não bộ chậm chạp hoạt động trở lại, cuối cùng cô cũng hiểu câu nói “em đừng trách chị” của Trần Tịnh có ý nghĩa gì.

... Tất cả đều nằm trong kế hoạch của Trần Tịnh.

Nghĩ thông suốt, Hứa Chi lạnh toát cả người.

Trần Tịnh cảm thấy cô là mối đe dọa nên nhất định phải chia rẽ khiến cô và Lương Mục Chi trở mặt thành thù.

Đây là lần đầu tiên cô gặp phải chuyện như thế này, hoàn toàn không biết phải xử lý ra sao nhưng...

Cô nhìn bóng lưng cao lớn phía trước, Lương Mục Chi quen biết cô hơn hai mươi năm rồi, chẳng lẽ lại không biết cô là người như thế nào sao?

Dù cô có không thích Trần Tịnh thì cũng sẽ không đẩy một người không biết trượt tuyết như Trần Tịnh xuống dốc. Từ nhỏ đến lớn, ngay cả việc ghét ai cô cũng rất kiềm chế, số lần cãi nhau với người khác chỉ đếm trên đầu ngón tay, huống chi là làm chuyện tổn thương người khác như vậy.

Hai người một trước một sau, đi đến tận bãi cỏ bên cạnh cổng chính trung tâm y tế, Lương Mục Chi mới dừng bước.

Hắn quay người lại, đối diện với Hứa Chi, hỏi: “Tại sao Trần Tịnh lại trượt từ trên dốc xuống?”

Hứa Chi mím môi, hít sâu một hơi rồi mới mở miệng: “Chị ấy một tay cầm gậy trượt, một tay nắm lấy cánh tay em, đi đến chỗ đó thì dừng lại nói vài câu...”

Cô hơi do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn thuật lại nguyên văn những lời Trần Tịnh nói cho Lương Mục Chi nghe:

“Chị ấy nói xong câu 'em đừng trách chị' thì bỗng nhiên buông tay ngã ngửa ra sau sau đó cứ thế trượt xuống.”

Lương Mục Chi rũ mắt, dường như đang suy nghĩ, một lúc lâu sau, hắn hỏi:

“Vậy là anh bảo em dẫn cô ấy nhưng em vẫn luôn không nắm tay giữ cô ấy lại, đúng không?”

Hứa Chi sững sờ, vài giây sau, cô cúi đầu, giọng nhỏ đi: “Vâng.”

“Lúc cô ấy trượt xuống, em cũng không kéo cô ấy lại.”

“Lúc đó em hoàn toàn không phản ứng kịp!” Hứa Chi không nhịn được, kích động cao giọng:

“Em bị dọa sợ, em không ngờ chị ấy lại làm như vậy!”

Lương Mục Chi ngước mắt liếc nhìn cô:

“Anh cũng không ngờ, em có biết Trần Tịnh sợ đau thế nào không, y tá tiêm thuốc cô ấy cũng sợ, thế mà cô ấy lại tự mình trượt từ trên dốc xuống? Cô ấy không biết ngã xuống sẽ bị thương sao?”

Hứa Chi nghe ra ẩn ý trong lời nói của hắn, tim cô lạnh ngắt: “Ý anh là gì?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Cô cảm thấy hắn đang đùa cợt mình một vố thật lớn Chương 2: Chương 2: Đêm nay Lương Mục Chi chỉ mang đến cho cô toàn là gió tuyết Chương 3: Chương 3: Hắn đánh nhau vì bạn gái, bọn họ còn đi thuê phòng Chương 4: Chương 4: Lần này Lương Mục Chi muốn cô gánh tội thay cho Trần Tịnh Chương 5: Chương 5: Chộp lấy cổ tay cô Chương 6: Chương 6: Hóa ra là bạn bè à Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Những gì hắn dành cho cô chỉ toàn là những lời đùa cợt vô tâm Chương 9: Chương 9: Tận đáy lòng cô luôn cảm thấy mắc nợ anh Chương 10: Chương 10: “Em nói em có người mình thích rồi, điều này khó hiểu lắm sao?” Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này Chương 13: Chương 13: “Có phải em đang ở cùng người đàn ông mà em thích không?” Chương 14: Chương 14: Muốn khiến toàn thân cô đều in đầy những dấu vết như vậy Chương 15: Chương 15: Đêm qua hắn đã tìm cô suốt cả đêm Chương 16: Chương 16: Cô thế mà lại kẹt giữa Lương Mục Chi và Lương Cẩm Mặc, tiến thoái lưỡng nan Chương 17: Chương 17: Tôi không thể bỏ mặc em được, tôi làm không được Chương 18: Chương 18: Trong giấc mơ, hắn nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Chi Chương 19: Chương 19: Chàng thiếu niên cô từng yêu thích đã sớm không còn ở đó nữa Chương 20: Chương 20: Cô không những ôm lấy anh mà còn sống chết không chịu buông tay! Chương 21: Chương 21: Sao cô lại ôm Lương Cẩm Mặc chứ, lúc đó cô đang nghĩ cái gì thế? Chương 22: Chương 22: Lương Cẩm Mặc có phải vẫn đang giận không? Chương 23: Chương 23: “Tôi cũng không định sống lâu.” Chương 24: Chương 24: Cô chẳng có chút sức hấp dẫn nào đối với hắn Chương 25: Chương 25: Cô cưỡng ép ôm người ta, cái này tính là quấy rối rồi. Chương 26: Chương 26: Đầu ngón tay cô chạm vào môi anh. Chương 27: Chương 27: Hắn khiến cô cảm thấy trên thế giới này cũng có người rất coi trọng cô Chương 28: Chương 28: Con không được phụ bạc con bé Chương 29: Chương 29: Hứa Chi hất tay hắn ra Chương 30: Chương 30: Cô đau đến mức không chịu nổi nữa Chương 31: Chương 31: Lúc cô thổi khí cho anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng Chương 32: Chương 32: Anh vội vàng chạy đến, nhìn thấy cô lại đang dây dưa với Lương Mục Chi Chương 33: Chương 33: “Anh Cẩm Mặc là cái quỷ gì?” Chương 34: Chương 34: Em từng hô hấp nhân tạo cho anh Chương 35: Chương 35: Đây là lần đầu tiên cô bị người khác chạm vào như vậy lại còn là một người đàn ông Chương 36: Chương 36: Nếu đây là sự trả thù của em thì em thành công rồi Chương 37: Chương 37: Hắn mời cô đi trượt tuyết, hoàn toàn không phải để xin lỗi gì cả Chương 38: Chương 38: Lương Mục Chi nói cô là gái ngoan rất nhàm chán Chương 39: Chương 39: Hắn nhất định phải hành hạ cô như thế này sao? Chương 40: Chương 40: Tôi không thể mất anh ấy, tôi bắt buộc phải ở bên anh ấy mãi mãi Chương 41: Chương 41: Lương Mục Chi nhìn thẳng phía trước, lướt qua người cô Chương 42: Chương 42: Bây giờ nói ra, tình yêu cũng trở nên nhơ nhuốc Chương 43: Chương 43: Anh nói: “Tối nay tôi không đi nữa” Chương 44: Chương 44: “Vẫn muốn ở bên Lương Mục Chi sao?” Chương 45: Chương 45: Trong đầu cô giờ toàn hình ảnh của Lương Cẩm Mặc Chương 46: Chương 46: Lương Mục Chi, hai mươi năm giữa em và anh, coi như chấm dứt từ ngày hôm qua rồi Chương 47: Chương 47: Ánh mắt anh rơi trên đôi môi cô Chương 48: Chương 48: Lương Cẩm Mặc hôn lên môi cô Chương 49: Chương 49: “Không biết lấy hơi à?” Chương 50: Chương 50: Đối với con gái, nụ hôn đầu luôn đặc biệt Chương 51: Chương 51: “Tôi có thể đợi nhưng em không thể chỉ biết chạy trốn” Chương 52: Chương 52: “Ai đánh?” Chương 53: Chương 53: Cô thế mà lại cảm thấy một tia khoái trá Chương 54: Chương 54: Cô khẽ nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay anh Chương 55: Chương 55: Anh cúi đầu, trán chạm vào trán cô Chương 56: Chương 56: Tháng này hai đứa đính hôn đi Chương 57: Chương 57: Lúc hôn cô, anh chẳng có chút phong độ quý ông nào... Chương 58: Chương 58: Anh lại hôn lên má cô Chương 59: Chương 59: “Nghĩ đến mấy chuyện không thể miêu tả.” Chương 60: Chương 60: Cô cảm nhận rõ ràng sự rung động của chính mình Chương 61: Chương 61: Cháu không được ở bên người khác, cháu phải kết hôn với Mục Chi Chương 62: Chương 62: Cô cảm thấy lòng tự trọng của mình bị hắn chà đạp dưới chân Chương 63: Chương 63: Cô rất nhớ anh, cô thực sự rất không cam lòng Chương 64: Chương 64: Đây là lần đầu tiên anh gọi cô là “Chi Tử” Chương 65: Chương 65: Hắn ép cô vào tường Chương 66: Chương 66: Cô cúi đầu, cứ thế chui vào lòng người đàn ông Chương 67: Chương 67: Lại bị hôn rồi... Chương 68: Chương 68: Cô chưa sẵn sàng từ bỏ tất cả vì anh Chương 69: Chương 69: Mày thích Lương Cẩm Mặc à? Chương 70: Chương 70: Nhưng, người con thích là Lương Cẩm Mặc Chương 71: Chương 71: Đứng trước mặt Lương Cẩm Mặc, dường như cô rất khó che giấu sự yếu đuối của mình Chương 72: Chương 72: “Anh Cẩm Mặc, anh... có sẵn lòng cho em thời gian không?” Chương 73: Chương 73: Cô bỗng cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh Chương 74: Chương 74: Nụ hôn này quá mãnh liệt Chương 75: Chương 75: “Em không thấy thế này kích thích hơn sao?” Chương 76: Chương 76: “Hai người xác định quan hệ rồi à?” Chương 77: Chương 77: “Em mặc thế này, tôi không tập trung được.” Chương 78: Chương 78: Bị người mình thích hôn một cái là mềm nhũn như nước Chương 79: Chương 79: Anh nói: “Tôi hoàn toàn không quan tâm bà ấy có thể bình phục hay không.” Chương 80: Chương 80: “Anh Cẩm Mặc, anh có thể nắm tay em không?” Chương 81: Chương 81: Ở bên cô, anh luôn tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn Chương 82: Chương 82: Cô lấy hết dũng khí đưa tay ra, ôm lấy anh Chương 83: Chương 83: Trên người anh còn vương hơi nước, nửa thân trên ở trần Chương 84: Chương 84: Cô ngẩng mặt lên, chìm đắm trong cơn sóng tình anh mang lại Chương 85: Chương 85: Anh nâng cô lên, muốn khảm người vào trong cơ thể mình Chương 86: Chương 86: Cô thà bị thương cũng không chịu đính hôn với hắn Chương 87: Chương 87: Hứa Chi không kịp phòng bị, va vào người hắn Chương 88: Chương 88: Anh nói có cô ở bên là tốt rồi, điều này cũng là giả sao? Chương 89: Chương 89: Cô thích người đàn ông đó đến vậy sao? Chương 90: Chương 90: Anh thực sự muốn kéo cô lên, hay là đẩy cô xuống vực thẳm? Chương 91: Chương 91: Lần đầu tiên có người lau tóc cho cô Chương 92: Chương 92: Ngón tay anh chạm vào môi cô, nhẹ nhàng xoa nắn