Chương 41
Xuân Muộn - Kỷ Hứa

Chương 41: Ngoại truyện

XUÂN MUỘN – 41Ngoại truyện: Sáu năm của Tưởng Vọng Thư
Khi nhận được điện thoại của Tưởng Kỵ, Tưởng Vọng Thư đang ngồi trên bậc thềm trước cửa ký túc xá, mồ hôi nhễ nhại, trông rất luộm thuộm.
Cô mặc một chiếc áo khoác màu vàng, phía sau có in bốn chữ lớn “Giao hàng tận nơi”, vì trời nóng mà còn phải chạy ngược chạy xuôi nên chiếc áo khoác đã bị mồ hôi làm ướt đẫm, dính bết vào da cô cùng với chiếc áo phông ngắn tay, khiến cô cảm thấy không thoải mái. Cô nhíu mày, cúi đầu đếm lại một lần nữa xấp giấy giao hàng màu trắng trên tay.
Trưa nay cô đã giao hơn năm mươi đơn. Có lẽ vì thời tiết quá nóng nên dạo gần đây có nhiều người đặt đồ ăn ngoài hơn, điều này lại tốt cho Tưởng Vọng Thư vì cô chỉ cần chạy một tòa nhà là có thể nhận được nhiều đơn hàng.
Tưởng Vọng Thư tính toán trong lòng số tiền kiếm được trưa nay, rồi lại tính số tiền cô đã tiết kiệm được, đã là một con số không nhỏ nhưng trong lòng cô không hề cảm thấy nhẹ nhõm, mà ngược lại còn trống rỗng.
Ba năm đại học, Tưởng Vọng Thư đều trải qua cuộc sống như vậy, học tập, ăn uống, làm thêm, ngủ. Cô không có thời gian dư dả để giao tiếp xã hội, ngay cả với bạn cùng phòng cũng ít nói chuyện. Cô biết bạn cùng phòng có lẽ sẽ nói vài lời không hay về mình sau lưng, ví dụ như chê cô sống cô lập chẳng hạn nhưng cô không quan tâm.
Tưởng Vọng Thư đôi khi cảm thấy, bản thân dường như chỉ còn là một cái xác rỗng tuếch đang cố gắng tồn tại. Dường như đã rất lâu rồi cô không cười, đừng nói là cười, ngay cả cảm xúc cũng không có biến động.
Khi cô ngồi trên bậc thềm ngẩn ngơ thì điện thoại của cô reo lên. Rất ít người gọi điện cho cô, ngoài bạn cùng phòng có việc gấp cần tìm cô thì chỉ có Tưởng Kỵ.
Tim Tưởng Vọng Thư bỗng nhiên lỡ một nhịp. Cô lấy điện thoại ra khỏi túi, màn hình hiển thị người gọi là “Anh.”
Ngón tay cô hơi run rẩy, cô do dự vài giây rồi nhấn nút nhận cuộc gọi, tiếng rè rè yếu ớt từ dòng điện trong tai nghe truyền vào tai cô, cùng lúc đó vang lên giọng nói trầm thấp của Tưởng Kỵ, gọi tên cô: “Nguyệt Lượng?”
Mũi Tưởng Vọng Thư bỗng nhiên chua xót. Cô hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc chua xót đang dâng lên, rồi giả vờ như không có chuyện gì mà “Dạ” một tiếng. Cô đưa điện thoại lại gần tai hơn, muốn nghe rõ giọng nói của Tưởng Kỵ.
Điện thoại hôm đó, Tưởng Kỵ ôn tồn nói chuyện với cô: “Em đang ở bên ngoài à? Sao không trả lời tin nhắn.”
Tưởng Vọng Thư khựng lại, sau đó vội vàng mở WeChat, lúc này mới phát hiện Tưởng Kỵ đã gửi cho cô một phong bao lì xì, ghi chú là “Chúc mừng sinh nhật.”
À… Hôm nay là sinh nhật cô sao? Tưởng Vọng Thư hơi ngẩn ngơ, Tưởng Kỵ vẫn đang nói chuyện với cô, có lẽ vì hôm nay là sinh nhật cô nên anh nói nhiều một cách lạ thường, nhiều hơn bất kỳ lần nào gọi điện cho cô trước đây: “Có ăn bánh kem chưa?”
Tưởng Vọng Thư cúi đầu, tay vô thức bấu lấy góc giấy của xấp hóa đơn giao hàng, cô cảm thấy cổ họng mình hơi khô khốc: “Dạ ăn rồi.”
“Ăn cùng bạn bè à?” Anh hỏi khẽ, hỏi đến nỗi Tưởng Vọng Thư không chịu nổi sự chua xót nơi hốc mắt, hỏi đến nỗi nước mắt đã quay cuồng trong mắt cô.
Cô cố gắng kìm nén giọng nói sắp nghẹn ngào để buông lời nói dối như thường lệ: “Dạ, ăn cùng bạn cùng phòng, là các bạn ấy đặt bánh cho em… bánh nhân xoài.”
Giọng Tưởng Kỵ trong điện thoại dường như lập tức thả lỏng: “Vậy là tốt rồi. Lát nhận lì xì xong, em xem thích cái gì thì mua nhé.
“Dạ.” Cô miễn cưỡng đáp lời, một góc hóa đơn giao hàng sắp bị cô bấu nát.
Hai đầu dây điện thoại im lặng vài giây, Tưởng Vọng Thư biết đến đây, cuộc điện thoại này nên kết thúc rồi, giọng cô trở nên gượng gạo: “Cảm ơn anh.”
Điện thoại cúp máy, Tưởng Vọng Thư nhìn giao diện trò chuyện WeChat với Tưởng Kỵ, trong lòng đột nhiên thấy rất buồn. Cô hối hận rồi, cô không hề thích nơi này chút nào, cô nhớ Tưởng Kỵ, cô nhớ nhà.
Tưởng Vọng Thư run rẩy tay mở phần mềm đặt vé, đặt một vé tàu cao tốc về Bình Nam vào buổi chiều. Đặt xong, cô vùi đầu vào đầu gối, mắt vừa cay vừa đau nhưng lại không thể rơi một giọt nước mắt nào.
Trong đầu cô lại hiện lên cảnh tượng vài năm trước khi cô điền nguyện vọng. Điểm số đủ cao, cô muốn đi đâu cũng được. Cô ôm cuốn sách hướng dẫn điền nguyện vọng, cùng Tưởng Kỵ ngồi dưới sàn nhà trong phòng họ.
Tưởng Kỵ đã khoanh tròn tất cả các trường đại học tốt, gần Bình Nam có vài trường nhưng tầm mắt cô lại liên tục dừng ở những nơi xa hơn, Tưởng Kỵ nói chuyện với cô, cô cũng không để tâm.
Tưởng Kỵ dường như hiểu được, chỉ im lặng vài giây rồi anh liền nhẹ giọng nói, nhìn thử những nơi xa hơn đi, các trường đại học ở đó sẽ tốt hơn.
Mặt cô lập tức đỏ bừng, cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, còn Tưởng Kỵ thì vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, dường như cho dù cô có làm gì thì anh cũng sẽ chỉ nhìn cô với sự khoan dung như vậy.
Cô không còn mặt mũi nào để đối diện anh cả.
Tưởng Vọng Thư ngẩng đầu lên, rồi im lặng hoàn lại tấm vé tàu cao tốc đó. Cô nhận phong bao lì xì của Tưởng Kỵ, rồi nhét xấp hóa đơn đồ ăn mang đi vào túi, mang đi đưa cho người phụ trách chính.
Buổi chiều còn có tiết học, thế nhưng khi nộp xong hóa đơn giao đồ ăn và áo khoác thì cô lại quay đầu đi thẳng ra cổng trường. Trong ba năm đại học, đây là lần đầu tiên Tưởng Vọng Thư trốn học.
Cô không có điểm đến, chỉ là không muốn dừng lại, vì một khi dừng lại là cô sẽ luôn suy nghĩ lung tung, luôn nghĩ đến việc quay về Bình Nam. Không biết đã đi bao lâu, có lẽ một hai cây số, cũng có lẽ ba bốn cây số, tầm mắt cô bị một cửa hàng nhỏ thu hút, tấm biển gỗ trên đó viết hai chữ “Tattoo” bằng thư pháp bay lượn.
Như có quỷ thần xui khiến, Tưởng Vọng Thư bước vào.
Có lẽ vì hôm nay là ngày làm việc, cũng có lẽ vì bây giờ là giữa trưa, trong tiệm không có một khách nào mà chỉ có một người phụ nữ rất trẻ, cô ta nhanh chóng tiến lên: “Muốn xăm mình à?”
Tưởng Vọng Thư gật đầu: “Bây giờ có thể xăm được không?”
“Đương nhiên.” Người phụ nữ cười, không nói thêm gì. Cô gái trước mắt để mặt mộc, tóc đuôi ngựa buộc cao sau gáy, trông rất ngoan ngoãn như học sinh, vẻ mặt lại rất bình lặng. Cô làm nghề xăm mình đã nhiều năm, gặp đủ loại người nên cũng không cảm thấy kỳ lạ, chỉ thân thiện hỏi Tưởng Vọng Thư: “Em muốn xăm hình gì?”
Tưởng Vọng Thư ngẩn người vài giây, mới nhẹ giọng nói: “Xăm một mặt trời đi.”
“Muốn xăm ở đâu vậy?”
Tưởng Vọng Thư nghĩ nên xăm ở một chỗ người khác không nhìn thấy đi, chính xác hơn là cô không muốn Tưởng Kỵ nhìn thấy. Vì vậy cô do dự vài giây, rồi lên tiếng nói: “Sau thắt lưng đi.”
Người phụ nữ thân thiện đề nghị: “Hình mặt trời có đơn giản quá không? Có thể thêm vài yếu tố khác, xăm ở sau thắt lưng sẽ đẹp hơn đó.”
Tưởng Vọng Thư suy nghĩ: “Vậy thì dưới mặt trời thêm chút dây leo đi.”
“Dây leo?” Người phụ nữ có chút ngạc nhiên. Thông thường, mặt trời thường được kết hợp với mặt trăng nhiều hơn. Nhưng vì khách hàng yêu cầu như vậy nên cô ấy bèn gật đầu: “Được, em có vội không? Không vội thì đợi chị một lát, chị sẽ vẽ phác thảo thiết kế cho em xem.”
Tưởng Vọng Thư gật đầu: “Được.”
Cô cảm thấy suy nghĩ của mình đã bay bổng trên không trung, cho đến khi cô nằm sấp lên bàn xăm, cảm nhận được cơn đau nhói nhẹ truyền đến từ phía sau, cô mới cảm nhận được cảm giác được sống mãnh liệt.
Thêm dây leo dưới mặt trời, là vì cô giống như những sợi dây leo khó gỡ đó, kéo Tưởng Kỵ, quấn lấy Tưởng Kỵ, khiến anh dù vốn dĩ sáng rực nhưng lại không thể không vì cô mà rơi vào bóng tối, vĩnh viễn không thể tỏa sáng.
Cả đời này là cô có lỗi với anh.
Cuộc sống cứ thế trôi đi, hình xăm ở sau thắt lưng theo thời gian cũng không còn ngứa nữa, cứ thế trở thành một phần cơ thể cô, trở thành một phần tình cảm không thể cho ai thấy của cô dành cho Tưởng Kỵ.
Sau khi tốt nghiệp, cô tìm việc cũng thuận lợi, công việc sau này cũng rất suôn sẻ, dù đôi khi có hơi mệt nhưng cô cũng không phàn nàn gì. Cô mỗi ngày đều sống cuộc sống theo đúng quy củ như vậy, Tưởng Kỵ thỉnh thoảng sẽ gọi điện thoại cho cô, nói những lời hỏi thăm khách sáo nhất.
Cô và Tưởng Kỵ, dường như đã trở thành những người xa lạ quen thuộc nhất.
Tưởng Kỵ không nhắc đến việc cô về Bình Nam, cô cũng không có mặt mũi để nhắc. Thỉnh thoảng cô cùng ông chủ đi tiếp khách uống say, cơ thể khó chịu, ý thức mơ hồ, cô luôn nghĩ đến Tưởng Kỵ, có lần khi say, cô thậm chí còn gọi nhầm vào số điện thoại của Tưởng Kỵ.
Lần đó cô uống rất nhiều, sợ làm Hà Giao Giao tỉnh giấc nên cô chỉ có thể đóng chặt cửa nhà vệ sinh, ngồi bệt trên sàn nhà vệ sinh một cách thảm hại. Vừa mới nôn một trận nhưng cô vẫn cảm thấy cơ thể khó chịu mà trong lòng cũng khó chịu.
Rượu luôn khiến người ta mất lý trí, đợi đến khi điện thoại được kết nối thì cô mới nhận ra mình đã làm gì, đang trong lúc phản ứng chậm chạp muốn cúp máy thì trong điện thoại đột nhiên vang lên giọng nói lo lắng của Tưởng Kỵ: “Nguyệt Lượng?”
Cô đột nhiên không nỡ cúp máy.
Nhân lúc men say đang lên, nhân lúc thần trí không rõ ràng, cô khàn giọng gọi Tưởng Kỵ là một tiếng “Anh”. Tưởng Kỵ nghe ra cô có gì đó không ổn, vội vàng liên tục hỏi cô sao vậy, hỏi cô bây giờ đang ở đâu.
Một câu “Nhớ anh” đã ở trên môi nhưng cô lại chỉ có thể nhai nát nuốt ngược vào bụng, nuốt đến nỗi cổ họng đau rát.
Cô ngã ngồi trên mặt đất, bất lực che mặt, nước mắt rơi ra từ kẽ tay, cuối cùng cũng chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì mà giải thích: “Không sao, em ngủ mê thôi, vừa mới dậy không cẩn thận bấm nhầm gọi điện thoại.”
Tưởng Kỵ ở đầu dây bên kia dường như đã yên tâm hơn nhiều, do dự vài giây, anh vẫn không quên dặn dò: “Có chuyện gì thì nói với anh.”
Tưởng Vọng Thư đáp lời anh là “Dạ”, đợi đến khi điện thoại cúp máy thì cảm xúc của cô không thể kìm nén được nữa, cô ngồi trên mặt đất khóc lớn, khóc đến xé lòng, dường như muốn khóc cho hết những kìm nén của những năm qua.
Cô thật sự rất hối hận.
Năm thứ sáu sau khi rời xa Tưởng Kỵ, Tưởng Vọng Thư tự mình nhận thấy trạng thái của cô đã bắt đầu có chút không ổn. Cô bắt đầu mất ngủ bất kể ngày đêm, bắt đầu hay thất thần, bắt đầu mắc sai lầm trong công việc.
Cô biết mình có lẽ đã bị bệnh. Bằng không tại sao rõ ràng Hoa Thành đã vào xuân, thời tiết đã trở nên ấm áp nhưng cô lại luôn cảm thấy lạnh?
Khi cô lại một lần nữa ngồi trên bậu cửa sổ thất thần thì nhận được điện thoại của Tưởng Kỵ.
Giọng điệu anh bình tĩnh nói cho cô biết, Tưởng Tráng đã chết.
Cô sững sờ, rồi nghe anh chầm chậm nói, anh nhẹ nhàng gọi cô là “Nguyệt Lượng”, sau đó nói ra câu mà sáu năm nay anh chưa từng nói: “Về Bình Nam đi.”
Cô nắm chặt điện thoại, ngây ngốc mất mấy giây, mới khàn giọng nói “Được.”
Nếu không phải vì cuộc điện thoại này của Tưởng Kỵ, cô thật sự suýt nữa đã nghĩ rằng mùa xuân năm nay sẽ không tới.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (42)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40: Hoàn chính văn Chương 41: Chương 41: Ngoại truyện Chương 42: Chương 42: Ngoại truyện (Hoàn toàn văn)