Chương 41
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 41: Anh ấy là duy nhất của tôi

Thời gian chầm chậm trôi, Tô Tinh Nam vừa ăn xong liền nằm ịch lên giường, cả người đều thấy lười biếng.

Dạo trước cô thấy rửa bát quá phiền phức, nên đặc biệt kéo Lục Phồn Chi đi dạo trung tâm điện máy, mua hẳn một chiếc máy rửa chén mang về.

Cô không muốn rửa chén, cũng chẳng muốn để anh làm.

Sau khi bỏ chén đĩa vào máy, Lục Phồn Chi đi ra phòng khách nhưng lại không thấy người đâu, bèn đi thẳng lên phòng.

"Lười như heo vậy. Ăn xong là đi nằm liền."

Tô Tinh Nam dang hai tay ra: "Lại đây đi."

Lục Phồn Chi khẽ gật đầu, sải bước tới, ôm chặt lấy cô.

"Còn mấy ngày nữa thì khai giảng?"

Tô Tinh Nam xoè tay đếm: "Ừm... Còn sáu ngày."

Lục Phồn Chi gật đầu, thuận thế nằm xuống cạnh cô, ôm nửa người cô vào lòng: "Đợi em khai giảng xong, anh sẽ đi tìm việc làm."

Tô Tinh Nam nằm lên người anh: "Học kỳ này em ít môn lắm, học xong là về nhà được luôn, không cần ở ký túc xá."

Lục Phồn Chi nhẹ nhàng vuốt tóc cô, lấy một lọn nhỏ quấn quanh đầu ngón tay.

Tô Tinh Nam lẩm bẩm: "Em cảm giác như đang nằm mơ vậy, những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này đều không phải là thật. Anh nói xem, lỡ như đây chỉ là một giấc mơ, tỉnh giấc lại không có anh bên cạnh, em biết phải làm thế nào đây."

Lục Phồn Chi cúi người cắn mạnh lên vai cô một cái, rồi l**m m*t nhẹ nhàng, đầu lưỡi vờn quanh.

"Xuýt.. Anh làm gì thế?" Tô Tinh Nam khẽ kêu lên.

"Giờ còn tưởng là đang mơ không?" Lục Phồn Chi dụ dỗ cô: "Có muốn thử sâu thêm một chút xem rốt cuộc có phải mơ hay không?"

Tô Tinh Nam lắc đầu như trống bỏi, suýt nữa thì trốn luôn xuống đất.

Lục Phồn Chi bật cười thành tiếng: "Không chọc em nữa, coi chừng ngạt thở đó."

Lúc này Tô Tinh Nam mới thò đầu ra một chút, cơn buồn ngủ sau bữa ăn đã tan biến không còn tăm tích.

Cô lấy điện thoại ra, lướt một cách vô định, rồi đột nhiên nói: "Chúng ta đi du lịch nhé?"

"Được." Lục Phồn Chi lấy điện thoại ra, tìm các thành phố quanh Đế Đô: "Tìm chỗ nào gần đây thôi, ở chơi ba ngày, trước hôm em khai giảng thì về."

Tô Tinh Nam khẽ thở dài. Không có anh, em phải sống thế nào.

Ai có thể đáp ứng yêu cầu bất chợt của em,

Ai còn có thể chiều theo những ý nghĩ đột nhiên xuất hiện, những tâm tư nhỏ nhặt bất chợt của em nữa?

Lục Phồn Chi đưa điện thoại cho cô xem: "Đi khu nghỉ dưỡng tránh nóng Cầm Nguyên này nhé? Lái xe hai tiếng là tới, ở ngoại ô thành phố thôi."

Tô Tinh Nam mở phần đánh giá của khu nghỉ dưỡng, thấy rất nhiều nhận xét tốt, lại xem ảnh bên trong: "Wow, em thích kiểu nhà gỗ nhỏ thế này lắm nè. Đi đi đi, nhất định phải đi."

"Em xem, ở đây còn có suối nước nóng với đủ loại khu vui chơi này, phong cảnh trông cũng khá đẹp nữa."

Tô Tinh Nam vui vẻ gật đầu, tưởng tượng: "Đến lúc đó vừa ngâm suối nước nóng vừa uống đồ lạnh, lại còn được tắm nắng nữa. Em còn có thể mặc bộ bikini mà em mong mãi rồi."

Lục Phồn Chi véo mũi cô: "Ừ, không mặc cũng được."

Tô Tinh Nam há miệng cắn tay anh.

Lục Phồn Chi giữ chặt cằm cô: "Học ai cái thói hở cái là cắn người khác vậy."

"Anh chứ ai."

Lục Phồn Chi nghẹn lời, cúi xuống cắn nhẹ một cái lên môi cô.

Rồi nhanh chóng chuyển chủ đề: "Em muốn đi ngày mai hay nghỉ ngơi thêm một hai hôm? Nếu là mai thì tối nay chúng ta đi mua đồ dùng cần thiết với đồ ăn trước, còn nếu dời thêm thì không cần vội."

"Em chọn cái sau, dù sao cũng không gấp. Vừa xử lý chuyện của Trần Tân xong, em muốn nghỉ ngơi trước đã."

"Ok."

Lục Phồn Chi nói xong liền đứng dậy: "Em ngủ đi, anh đi tập thể dục một lát."

Tô Tinh Nam bĩu môi: "Không ngủ với em hả?"

"Ngoan đi ngủ đi, khi nào dậy thì kêu anh." Lục Phồn Chi vỗ vỗ đầu cô.

Tô Tinh Nam gật đầu, rồi chui vào trong chăn, nhắm hai mắt lại.

Một cảm giác mềm mại phủ lên mí mắt cô, hơi ấm thoáng qua rồi biến mất.

Tô Tinh Nam nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này còn dài hơn cô tưởng, như thể đã trôi qua cả một thế kỷ.

Cô mơ một giấc mơ rất rất dài. Trong mơ là cảnh cô và Lục Phồn Chi kết hôn, bạn bè người thân đều có mặt, còn có cả mẹ cô, ánh mắt nhìn về cô ngập tràn yêu thương. Họ cùng nhau xây đắp một tổ ấm hạnh phúc, nắm tay nhau đến bạc đầu.

Cảnh tượng trong mơ quá đẹp, đẹp đến mức cô hoàn toàn không muốn tỉnh lại.

Đánh thức cô vẫn là một tràng chuông điện thoại. Cô giơ tay tắt đi, nhưng chẳng lâu sau, điện thoại lại reo lên lần nữa.

Cuối cùng, Tô Tinh Nam thật sự chịu không nổi, liền đưa điện thoại áp lên tai.

"Tinh Tinh, con đang làm gì vậy? Sao ba gọi mấy lần mới nghe máy." Giọng Tô Viễn Thịnh truyền đến.

Cơn cáu kỉnh lúc mới ngủ dậy của Tô Tinh Nam vơi đi quá nửa. Cô biết không cần thiết phải trút tâm trạng tệ hại của mình lên người bên cạnh, đó là điều gần đây cô đang học.

"Ba ạ, con đang ngủ nên không nghe thấy." Tô Tinh Nam đáp bằng giọng mũi đặc sệt.

Tô Viễn Thịnh quan tâm hỏi: "Giọng con sao vậy? Có phải bị cảm rồi không?"

"Không có, con bình thường."

"Vậy thì tốt. Có chuyện gì nhất định phải nói với ba nhé." Tô Viễn Thịnh dè dặt hỏi tiếp: "Hôm qua con hỏi xin thông tin luật sư của ba chi vậy?"

"Xử lý xong xuôi rồi, không phải chuyện gì lớn đâu ba."

"À à, tốt rồi. Qua một thời gian nữa ba sẽ về."

Cuộc gọi chỉ nói vài câu liền kết thúc.

Tô Tinh Nam ngã người xuống giường, nằm thêm vài giây cho tỉnh hẳn, rồi mới bò dậy, xỏ dép lê đi lên lầu tìm Lục Phồn Chi.

Mở cửa ra, không thấy bóng dáng anh đâu.

Cô khẽ gọi: "Lục Phồn Chi?"

Không có tiếng đáp lại, trên mặt đất chỉ có khăn lau mồ hôi.

Tô Tinh Nam bước đến nhặt lên, khăn vẫn còn hơi ướt.

Điều hòa chưa tắt, chẳng lẽ anh đi vệ sinh?

Tô Tinh Nam lại đi đến nhà vệ sinh ở lầu 3, đèn không mở, bên trong cũng không có ai.

Trong lòng dấy lên nghi hoặc, cô quay về phòng lấy điện thoại, gọi cho Lục Phồn Chi.

Tô Tinh Nam lần theo tiếng chuông đi qua, nhìn thấy điện thoại đang nằm trên ghế trong phòng gym.

Lạ thật, đi đâu mất tiêu rồi.

Không đem điện thoại theo, hẳn chỉ loanh quanh trong nhà.

Cô lại bước nhanh xuống tầng trệt, tìm từ phòng khách đến phòng bếp, sau đó lại vòng ra ngoài vườn, nhưng vẫn không thấy Lục Phồn Chi.

Mở điện thoại của anh, cô lần lượt lướt từng ứng dụng, cố gắng tìm chút manh mối, thậm chí còn tự an ủi rằng có lẽ Lục Phồn Chi đang đùa với mình.

Xem đến ứng dụng cuối cùng trong điện thoại vẫn không thấy có chỗ nào khác thường.

Trong lòng Tô Tinh Nam tràn ngập hoảng loạn và bất an. Cô lao lên lầu như phát điên, lật tung mọi ngóc ngách.

"Lục Phồn Chi! Anh đang ở đâu?"

"Anh ra đây đi!"

"Đi ra đây nhanh!"

Từng tiếng gào khàn đặc vỡ vụn, nước mắt đã phủ kín gương mặt cô.

Hết lần này đến lần khác lên lầu rồi xuống lầu, vẫn chẳng thấy một bóng người.

Khi chạy xuống cầu thang từ tầng hai, vì quá vội, Tô Tinh Nam lỡ bước hụt vài bậc, cả người ngã mạnh xuống đất.

Đầu gối trầy da, máu chảy ra, cổ chân cũng bắt đầu sưng to lên.

Tô Tinh Nam không hề cảm thấy đau, chỉ cảm thấy trái tim như bị thứ gì đó siết chặt, đến mức gần như không thở nổi.

Cô cứ vậy mà lặng lẽ ngồi trên sàn nhà, cả người như bị rút cạn sức lực.

Đột nhiên nghĩ đến gì đó, Tô Tinh Nam nhanh chóng bò dậy, đi đến bên bàn trà, cầm điện thoại gọi cho Trần Tân. Trong lúc đợi nhận máy, cô không ngừng thầm cầu nguyện trong lòng.

Sau khi điện thoại được kết nối, Trần Tân ở đầu bên "Alo" vài tiếng nhưng vẫn không thấy ai đáp lại.

"Gọi nhầm hả?" Trần Tân thấy là mà hỏi.

Đợi một lát, Tô Tinh Nam mới run rẩy hỏi cậu: "Lục Phồn Chi có đang ở chỗ cậu không?"

"Mắc cười chưa, bạn trai của cậu đi đâu mà tự nhiên hỏi tôi?" Trần Tân dường như cảm giác được giọng điệu của cô không thích hợp, nên nghiêm túc hỏi: "Sao vậy? Anh Lục không có sang nhà tôi, tôi đang ở nhà ba mẹ nghe tụng kinh này."

Tô Tinh Nam không kìm được nữa, vừa khóc nức nở vừa nói: "Làm sao giờ Trần Tân, tôi không tìm thấy anh ấy, tôi không thấy anh ấy đâu cả..."

"Không sao, không sao đâu, Tô Tô. Đợi tôi chạy qua nhà cậu."

Tô Tinh Nam bên kia tựa như không nghe thấy cậu nói, cứ lẩm bẩm: Không thấy anh ấy đâu cả.

Trần Tân cầm chìa khóa xe, lập tức chạy đi.

Đường Quân Như đuổi theo sau lưng cậu, nói to: "Cái thằng ranh con này, lại đi đâu đó, mẹ còn chưa nói xong mà."

Trần Hoài - ba cậu giận đến mức ném chung trà đang cầm trên tay: "Coi đi, thằng con trai mà nhà mình dạy ra đó. Lần này là ở cục cảnh sát, tới lần sau thì ở đâu? Trong hai ngày tới anh sẽ thu xếp làm thủ tục cho nó đi nước ngoài để học hỏi kinh nghiệm."

Đường Quân Như gật đầu, thở dài một hơi: "Đáng lẽ từ hồi cấp ba đã nên đưa đi."

Trần Tân không hề biết cuộc sống trong vài năm tới của mình đã được sắp xếp xong. Cậu sợ Tô Tinh Nam sẽ làm chuyện gì đó tổn thương chính mình, đạp hết tốc độ, cũng may lúc này không phải là giờ tan tầm.

Cậu không dám cúp điện thoại, thỉnh thoảng sẽ nói với Tô Tinh Nam vài câu, dù cho cô không để ý đến.

Trần Tân rút ngắn quãng đường đi còn một nửa. Đến trước cổng nhà Tô Tinh Nam, cậu dừng xe, đóng sầm cửa, rồi bước đến nhấn chuông.

Trong nhà, Tô Tinh Nam đang ngồi bệt trên sàn, nghe thấy tiếng chuông cửa, trong lòng bỗng le lói một tia hy vọng. Dù cô biết rất rõ Lục Phồn Chi có chìa khóa nhà, nhưng vẫn không kìm được mà mong chờ.

Cô chạy tới mở cửa, hoàn toàn không để ý đến vết thương ở chân mình.

Trước mắt cô là gương mặt của Trần Tân.

Ngọn lửa hy vọng le lói trong lòng cô cũng theo đó mà tắt ngấm.

Trần Tân nhìn dáng vẻ hồn vía như bị rút cạn của cô, trong mắt tràn đầy xót xa: "Đi vào trước đi, rồi nói rõ cho tôi nghe. Nói không chừng anh Lục đi ra ngoài mua gì đó thôi, lát nữa sẽ về ngay."

Tô Tinh Nam khập khiễng đi vào trong nhà.

Lúc này Trần Tân mới phát hiện cô bị thương ở chân, cậu tiến đến bế Tô Tinh Nam lên, thả cô xuống sofa, rồi đi tìm hộp thuốc.

"Cậu ngồi yên đi. Chảy máu nhiều vậy mà không biết hả?"

Tô Tinh Nam thẫn thờ ngồi trên sofa.

Trần Tân lấy cồn rửa vết thương cho cô, Tô Tinh Nam không chút phản ứng, kể cả khẽ cau mày cũng không.

"Bà cô ơi, thà là cậu kêu đau còn hơn." Trần Tân vẫn vô thức chậm động tác trong tay.

Sau khi băng bó xong, Trần Tân nói với cô: "Tôi đi xem thử camera ở tiểu khu, cậu ở yên đây đợi tôi, được không?"

Tô Tinh Nam nhìn cậu, rồi vội vàng đứng dậy: "Đúng đúng đúng, xem camera là biết anh ấy có ra khỏi nhà hay không."

Dứt lời, cô lập tức bước về phía cửa.

Trần Tân giữ chặt cô lại: "Tô Tô! Để tôi đi được rồi, cậu không cần chân của mình nữa hả?"

Tô Tinh Nam cười thê lương: "Trần Tân, anh ấy là duy nhất của tôi. Không tận mắt nhìn thấy, sao tôi có thể yên tâm được."

Cuối cùng Trần Tân đành gật đầu, dẫn cô đến phòng quản lý toà nhà để xem camera.

Mối tình như thiêu thân lao vào lửa này, giữa mùa hè oi ả, bùng cháy dữ dội.

Biết rõ đến cuối cùng sẽ chỉ là hư không, bạn vẫn nguyện ý dũng cảm tiến về phía trước không?

Biết rõ rốt cuộc chẳng thể có được gì, bạn còn nguyện dốc hết tất cả để yêu chứ?

【 Tôi nguyện ý 】

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (52)
Chương 1: Chương 1: Vòng xoáy Chương 2: Chương 2: Lần gặp gỡ đầu tiên Chương 3: Chương 3: Sốt Chương 4: Chương 4: Ý nghĩa cuộc sống Chương 5: Chương 5: Đừng hồ đồ Chương 6: Chương 6: Tôi sẽ không để cô ngã Chương 7: Chương 7: Nhóc con, sao lại khóc rồi? Chương 8: Chương 8: Ba điều kiện Chương 9: Chương 9: Tên đàn ông khốn khiếp Chương 10: Chương 10: Nỗ lực sẽ không bao giờ là vô ích Chương 11: Chương 11: Không được bỏ tôi lại Chương 12: Chương 12: Dường như có gì đó đã thay đổi Chương 13: Chương 13: Cô nhóc này không biết ngại tí nào ha Chương 14: Chương 14: Tựa như một giấc mơ Chương 15: Chương 15: Che giấu sự rung động Chương 16: Chương 16: Nhóc con nhà mình thì tự mình dỗ Chương 17: Chương 17: Thật ra tôi cũng muốn được hiểu thêm về cuộc sống của anh Chương 18: Chương 18: Có phải anh muốn hôn tôi? Chương 19: Chương 19: Anh có thể đừng như vậy không? Chương 20: Chương 20: Chưa thử thì sao biết được kết quả thế nào? Chương 21: Chương 21: Để tôi giải quyết, được không? Chương 22: Chương 22: Anh cũng có cảm giác với tôi, đúng không? Chương 23: Chương 23: Anh đã mong điều này từ rất lâu Chương 24: Chương 24: Sự lãng mạn dành cho riêng em Chương 25: Chương 25: Như thể chỉ là một cuộc hẹn không mấy quan trọng Chương 26: Chương 26: Tố cáo với thế giới này Chương 27: Chương 27: Con là bạn trai của Tinh Tinh phải không? Chương 28: Chương 28: Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là tôi rất yêu em ấy Chương 29: Chương 29: Đại công chúa của anh Chương 30: Chương 30: Bao nhiêu năm rồi, con cũng chẳng còn trông mong gì nữa Chương 31: Chương 31: Trông chúng ta như đang lén lút yêu đương quá ha? Chương 32: Chương 32: Từ giờ trở đi, em sẽ không còn một mình nữa Chương 33: Chương 33: Em thấy chưa, thế giới này cũng không tệ đến thế Chương 34: Chương 34: Cho anh ôm em một lát Chương 35: Chương 35: Tôi chẳng có ước mơ gì hết, cả đời cũng chỉ thế này thôi Chương 36: Chương 36: Tình yêu ập tới một cách mãnh liệt Chương 37: Chương 37: Vì anh ấy, chút chuyện này thì có đáng gì đâu. Chương 38: Chương 38: Em sẽ không từ bỏ chính mình Chương 39: Chương 39: Kể cả khi thế giới này chưa từng đối xử tử tế với cô ấy Chương 40: Chương 40: Không muốn vết thương của Trình Đường Âm lại bị khơi dậy lần nữa Chương 41: Chương 41: Anh ấy là duy nhất của tôi Chương 42: Chương 42: Mình mơ thấy anh ấy Chương 43: Chương 43: Tiền đồ như gấm Chương 44: Chương 44: Nhất định không được từ bỏ chính mình Chương 45: Chương 45: Không biết rõ toàn bộ sự thật thì không nên đánh giá Chương 46: Chương 46: Định nghĩa người tốt bây giờ phiến diện quá nhỉ? Chương 47: Chương 47: Gió đổi chiều Chương 48: Chương 48: Chịu đựng Chương 49: Chương 49: Thế giới còn rất nhiều điều tốt đẹp và đáng giá để lưu luyến Chương 50: Chương 50: Những lời hứa hẹn chót lưỡi đầu môi Chương 51: Chương 51: Hoá ra anh ấy cũng còn có gia đình riêng của mình Chương 52: Chương 52: Chúng ta, còn cả một quãng đời rất dài phía trước