Chương 40
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 40: “tiểu kiều”

Cuối cùng, Kiều Dĩ Miên cũng không gọi cho Thời Diên.

 

Đợi thêm một lúc cô mới xuống lầu vào nhà cô ruột lấy chìa khóa rồi rời đi.

 

Vừa đi đến cửa nhà mình thì thấy Thẩm Lăng Xuyên đang đi đi lại lại ở hành lang, thấy cô liền gọi lớn: “Chị đi đâu thế? Gõ cửa mãi không thấy ai.”

 

“Vừa ra ngoài nghe điện thoại.” Kiều Dĩ Miên lắc lắc điện thoại, vẻ mặt bình thản.

 

Thẩm Lăng Xuyên nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, không thấy gì bất thường mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Thu dọn qua loa vài bộ quần áo nhét vào túi, Kiều Dĩ Miên đưa cho Thẩm Lăng Xuyên: “Lát nữa mang về giúp chị.”

 

“Ok.”

 

Hai chị em xuống lầu, Thẩm Lăng Xuyên đi lấy xe.

 

Nhìn cậu thành thạo lấy kẹo cao su từ hộc để đồ, bên trong còn có mấy thứ lặt vặt linh tinh, Kiều Dĩ Miên cười hỏi:

 

“Xe dượng giờ thành xe riêng của cậu rồi à?”

 

Thẩm Lăng Xuyên bỏ hai viên kẹo cao su vào miệng, nhướng mày: “Bố già lái tàu hỏa oách xà lách thế kia, thèm gì cái xe cỏ này nữa? Em đây là tận dụng đồ cũ, bố còn phải cảm ơn em ấy chứ!”

 

Kiều Dĩ Miên liếc xéo cậu, thắt dây an toàn.

 

Hai người cười nói vui vẻ đến khách sạn Tứ Thời, trước khi Kiều Dĩ Miên xuống xe, Thẩm Lăng Xuyên hỏi: “Mấy giờ xong? Em đến đón.”

 

“Chưa biết nữa, đằng nào cũng gần mà, đến lúc đó chị gọi xe, cậu đợi ở cổng khu chung cư là được.”

 

Thẩm Lăng Xuyên không lay chuyển được cô đành dặn dò thêm: “Thế nhớ gửi biển số xe cho em.”

 

“Biết rồi.” Cô xuống xe vừa định đi thì Thẩm Lăng Xuyên hạ kính xe hét với theo: “Uống ít rượu thôi!”

 

Kiều Dĩ Miên ra dấu “OK”, bước nhanh vào khách sạn.

 

Đến phòng tiệc thì khách khứa đã đến khá đông.

 

Kiều Dĩ Miên nhìn quanh, ánh mắt tự động tìm kiếm bóng dáng Lê Diệu.

 

Anh mặc một bộ vest thoải mái, không thắt cà vạt, cổ áo sơ mi trắng tinh phẳng phiu.

 

Từ khi quen biết đến giờ đây là lần đầu tiên Kiều Dĩ Miên thấy Lê Diệu mặc vest, không kìm được nhìn thêm vài lần.

 

Chiều cao gần mét chín, vai rộng chân dài, lưng thẳng tắp.

 

Bình thường mặc áo khoác công vụ không thấy rõ, giờ mặc vest vào mới thấy dáng người cực chuẩn khiến anh nổi bật giữa đám doanh nhân cũng mặc vest chỉnh tề, khí chất vượt trội hẳn.

 

Kiều Dĩ Miên từng học mỹ thuật, chỉ cần liếc qua là biết tỷ lệ cơ thể đại lãnh đạo hoàn hảo vô cùng.

 

Cộng thêm xuất thân quân nhân, trên người anh toát ra khí chất lạnh lùng uy nghiêm tự nhiên.

 

Mấy ngày nay họ đã đi thăm hỏi không ít doanh nghiệp, lãnh đạo cấp cao có mặt ở đây đa phần đều đã gặp anh.

 

Giờ mọi người đều vây quanh anh trò chuyện, không khí khá thoải mái vui vẻ.

 

Bên đó đông người, Kiều Dĩ Miên không định qua chào hỏi, vừa định thu hồi tầm mắt thì thấy ánh mắt đại lãnh đạo hướng về phía mình.

 

Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt anh thoáng qua ý cười, gật đầu với cô.

 

Tim Kiều Dĩ Miên đập nhanh hơn một nhịp cũng mỉm cười đáp lại anh.

 

Bên cạnh bỗng có người bắt chuyện.

 

“Phóng viên Kiều?”

 

Kiều Dĩ Miên quay đầu lại, phía sau là phó tổng một công ty thực nghiệp.

 

Cô từng phỏng vấn ông ta cũng từng được mời đến tham quan nhà máy của họ.

 

Sau đó tòa soạn ký hợp đồng hợp tác dài hạn với công ty này nên hai người cũng từng gặp mặt vài lần.

 

“Tổng giám đốc Trương, lâu rồi không gặp.”

 

Tổng giám đốc Trương cười bước tới, nhìn Kiều Dĩ Miên với ánh mắt tán thưởng: “Hôm nay phóng viên Kiều xinh đẹp quá, hiếm khi thấy cô ăn mặc thế này.”

 

“Tổng giám đốc Trương quá khen rồi ạ.” Kiều Dĩ Miên cười ngượng ngùng.

 

Bình thường cô hay đi phỏng vấn bên ngoài nên đúng là không chú trọng ăn mặc lắm, thường là đồ thể thao giày bata, chủ yếu là thoải mái tiện lợi.

 

Nhưng hôm nay nghe nói là tiệc thương mại nên cô đặc biệt về nhà thay bộ váy vest, trông trang trọng hơn chút.

 

Để phối hợp với bộ đồ này cô còn trang điểm kỹ càng.

 

Tổng giám đốc Trương vội sửa lời, khen ngợi hết lời: “À tôi nói sai rồi, chính xác mà nói là phóng viên Kiều lần nào gặp cũng xinh đẹp cả. Chỉ là hôm nay mang một vẻ đẹp phong cách khác thôi.”

 

Kiều Dĩ Miên được khen ngượng chín mặt, thuận thế khen lại ông ta vài câu xã giao: “Tổng giám đốc Trương cũng phong độ ngời ngời, khí chất bất phàm ạ.”

 

Tổng giám đốc Trương cười ha hả, lấy một ly sâm panh từ khay của nhân viên phục vụ đi ngang qua đưa cho Kiều Dĩ Miên.

 

“Dạo này phóng viên Kiều bận gì thế? Hình như lâu lắm không gặp rồi.”

 

Kiều Dĩ Miên vừa định trả lời thì một nhân viên phục vụ đi tới.

 

“Thưa cô, Chấp chính quan mời cô qua đó ạ.”

 

Kiều Dĩ Miên quay đầu nhìn, thấy Lê Diệu đang nhìn mình với ánh mắt bình thản, bắt gặp ánh mắt cô anh khẽ nhướng mày.

 

Chẳng hiểu sao Kiều Dĩ Miên cảm thấy một áp lực vô hình ập tới.

 

“Xin lỗi Tổng giám đốc Trương, tôi xin phép vắng mặt một chút.”

 

Kiều Dĩ Miên gật đầu với Tổng giám đốc Trương, cầm ly sâm panh đi về phía đại lãnh đạo.

 

Ánh mắt Lê Diệu luôn dõi theo cô, mãi đến khi cô đi về phía mình khóe môi anh mới cong lên một chút.

 

“Tiểu Kiều, qua đây chụp cho chúng tôi tấm ảnh.”

 

Đại lãnh đạo thản nhiên sai bảo, giọng điệu thân thiết như thể cô mới là thư ký của anh vậy.

 

Kiều Dĩ Miên nhìn Ngô Tùng đang đứng sau lưng đại lãnh đạo giữ nụ cười chuẩn mực, vẻ mặt ngơ ngác: Thế ra đại lãnh đạo đặc biệt sai người gọi cô qua đây chỉ để làm thợ chụp ảnh thôi à?

 

Ừm cũng phải, kỹ thuật chụp ảnh của cô đúng là không tồi.

 

Ít nhất là ăn đứt Ngô Tùng...

 

Vì quá ngạc nhiên nên cô thậm chí còn bỏ qua việc Lê Diệu đổi cách xưng hô với cô: Từ “phóng viên Tiểu Kiều” chuyển thành “Tiểu Kiều”.

 

Kiều Dĩ Miên một tay nhận lấy máy ảnh, một tay cầm ly sâm panh, nhìn quanh không thấy nhân viên phục vụ đâu để đặt ly rượu.

 

Ngô Tùng hiểu ý vội bước lên: “Đưa tôi cầm cho.”

 

Kiều Dĩ Miên cảm ơn, đành đưa ly sâm panh cho anh ta.

 

Mấy vị lãnh đạo đứng cùng nhau cười tươi, Kiều Dĩ Miên bấm máy liên tục, cố ý chụp nhiều tấm để về chọn sau.

 

Trả lại máy ảnh xong, Kiều Dĩ Miên tìm Ngô Tùng thì chẳng thấy anh ta đâu nữa, ly sâm panh kia cũng theo anh ta “bỏ trốn” mất rồi.

 

Đang ngẩn ngơ thì trước mặt bỗng xuất hiện một ly nước lê.

 

“Đừng tùy tiện uống rượu người khác đưa.” Giọng Lê Diệu trầm ấm vang lên, nhắc nhở thiện ý.

 

Kiều Dĩ Miên định buột miệng nói vị Tổng giám đốc Trương kia cô có quen nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

 

Đại lãnh đạo nhắc nhở không sai.

 

Thời buổi này tri nhân tri diện bất tri tâm.

 

“Cảm ơn ạ.” Kiều Dĩ Miên chân thành cảm ơn, nào ngờ đối phương nhìn ly nước lê, giọng điệu pha chút trêu chọc: “Nước trái cây cũng thế.”

 

“Hả?” Kiều Dĩ Miên ngơ ngác, thấy ý cười trong mắt đại lãnh đạo càng sâu hơn.

 

“Cầm thôi, không uống cũng được.”

 

Kiều Dĩ Miên nhận ra anh đang trêu mình, muốn cười mà không dám cười.

 

Cô theo bản năng nhìn quanh, mấy vị lãnh đạo chụp ảnh chung vừa nãy đã tản đi hết rồi, trước mặt chỉ còn mỗi Lê Diệu.

 

Bầu không khí có chút vi diệu.

 

Lê Diệu cúi đầu nhìn khuôn mặt trắng trẻo, d** tai đầy đặn xinh đẹp của cô gái nhỏ, ánh mắt càng thêm dịu dàng.

 

Ánh mắt từ từ lướt qua đôi mày thanh tú, đôi môi đỏ mọng hơi nhếch lên sau đó dừng lại ở bộ váy vest cắt may khéo léo, không kìm được khen một câu: “Cô ăn mặc thế này đẹp lắm.”

 

Rõ ràng là lời khen tương tự Tổng giám đốc Trương, thậm chí còn không hoa mỹ bằng nhưng lại như ném một viên đá quý vào lòng hồ tâm hồn cô.

 

Sóng gợn lăn tăn, rung động không tên.

 

d** tai Kiều Dĩ Miên đỏ lên trông thấy, lí nhí “cảm ơn quá khen”.

 

Lê Diệu ung dung ngắm nhìn cô, ánh mắt có chút không nỡ rời.

 

“Chấp chính quan!” Một giọng nam vang lên đột ngột, Lê Diệu khẽ cau mày quay đầu lại.

 

Người đến khoảng năm mươi tuổi, bảo dưỡng khá tốt, mặt mày hớn hở đắc ý.

 

Đặc biệt khi nhìn thấy Lê Diệu, ông ta như gặp được người thân, sải bước tới, giọng điệu nhiệt tình khiêm tốn hết mức:

 

“Tôi là Thời Nguyên Thịnh, Chủ tịch tập đoàn Anh Thời, mấy hôm trước có việc gấp đi công tác không kịp đón tiếp ngài đến công ty chỉ đạo, thật là đáng tiếc! Nghe nói tối nay ngài đến dự tiệc thương mại, tôi vội vàng giải quyết xong công việc, xuống máy bay là chạy tới đây ngay mới gặp được ngài đấy ạ!”

 

Ánh mắt ông ta chân thành tha thiết, thái độ cũng tình cảm dạt dào, dù biết những lời này có phần nịnh nọt nhưng lại chẳng thể bắt bẻ vào đâu được.

 

Lê Diệu gật đầu với ông ta, giọng điệu xa cách: “Chào ông.”

 

Kiều Dĩ Miên đứng bên cạnh mím môi, ánh mắt tối sầm lại.

 

Người đàn ông này cô không lạ gì.

 

Tập đoàn Anh Thời, Thời Nguyên Thịnh.

 

Bố của Thời Diên.

 

Nói ra thì hai người từng gặp nhau một lần nhưng trong ấn tượng của cô, bố anh ta không phải kiểu “ông chú tốt bụng” thế này.

 

Hai tháng trước, cô và Thời Diên ăn cơm ở nhà hàng, tình cờ thấy Thời Nguyên Thịnh và mấy đối tác làm ăn đi từ trên lầu xuống.

 

Thời Diên vội vàng chạy lại chào hỏi, không biết nói gì với bố mà Thời Nguyên Thịnh nhìn về phía cô.

 

Vì phép lịch sự, Kiều Dĩ Miên tự giác đứng dậy, vừa định đi qua chào hỏi thì Thời Nguyên Thịnh sa sầm mặt thu hồi tầm mắt, mắng Thời Diên ngay giữa chốn đông người: “Loại hàng gì cũng mang theo bên người, không thấy mất mặt à!”

 

Kiều Dĩ Miên khựng lại tại chỗ.

 

Mặt nóng bừng như lửa đốt.

 

Thời Diên định giải thích vài câu nhưng Thời Nguyên Thịnh ném cho anh ta một ánh mắt “mày đợi đấy cho tao”, hùng hổ rời khỏi khách sạn.

 

Sau đó Thời Diên xin lỗi cô, bảo bố anh ta chưa biết anh ta có bạn gái cũng không biết đó là Kiều Dĩ Miên.

 

Tưởng anh ta mang cô gái kỳ quái nào đó ra ngoài nên mới nhất thời nóng giận nói những lời đó.

 

Kiều Dĩ Miên đoán anh ta nói dối.

 

Cô và mẹ Thời Diên từng có vài lần giao tiếp không vui vẻ nhưng vì Thời Diên cô đều nhịn.

 

Cô luôn quan niệm yêu một người thì phải chấp nhận tất cả của người đó.

 

Và việc đối phương yêu mình cũng là điều kiện giúp cô vượt qua mọi khó khăn.

 

Nhưng cô không ngờ bố anh ta cũng cùng một giuộc như thế.

 

Gia đình bề trên trịch thượng như vậy, trong lòng cô thực sự thấy khó chịu.

 

Nếu không phải ấn tượng về cảnh tượng đó quá sâu sắc thì đối diện với khuôn mặt cười tươi như hoa của Thời Nguyên Thịnh lúc này, e là cô không nhận ra ông ta chính là người đàn ông hếch mũi lên trời hôm đó.

 

Thời Nguyên Thịnh cười nói thêm vài câu chuyện phiếm nhưng Lê Diệu lại chẳng mấy hứng thú, ngược lại còn thấy rất khó chịu với hành động đường đột của ông ta.

 

Hiếm khi anh được nói chuyện riêng với Kiều Dĩ Miên vài câu thì bị người này cắt ngang, đúng là không biết nhìn sắc mặt.

 

Ba người mỗi người một tâm tư.

 

Thời Nguyên Thịnh thấy mặt Lê Diệu trầm như nước, không vui vẻ như lúc nhìn từ xa, thầm tự kiểm điểm xem mình có nói sai câu nào không.

 

Mãi đến khi ánh mắt ông ta chuyển sang cô gái nhỏ bên cạnh Lê Diệu mới nheo mắt lại.

 

Nhớ mang máng lúc nãy Chấp chính quan cười với cô bé này, xem ra quan hệ hai người cũng khá tốt.

 

Thời Nguyên Thịnh lập tức chuyển nụ cười sang Kiều Dĩ Miên, cố ý làm thân.

 

“Vị tiểu thư này nhìn quen quen, hình như gặp ở đâu rồi thì phải?”

 

Lê Diệu nhướng mày, nghiêng đầu nhìn Kiều Dĩ Miên.

 

Chỉ thấy trong đôi mắt cười cong cong của cô gái nhỏ như ẩn giấu một lưỡi dao sắc bén vô cùng.

 

“Đúng là từng gặp rồi ạ. Tôi là bạn gái cũ của con trai ông, tôi đá anh ta rồi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2