Chương 40
Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số

Chương 40: Tự mình đa tình.

Tiểu Bảo vừa tỉnh giấc đã không thấy ba đâu nữa, thằng bé buồn hẳn, chẳng chịu mặc quần áo, cứ dán chặt vào giường chẳng chịu xuống.

“Mẹ ơi, ba đâu rồi? Ba nói sáng nay sẽ ăn sáng cùng con mà…”

Tiểu Bảo ngồi lọt thỏm trong mền, mẹ vừa mặc cho nó chiếc áo len dày màu xanh tím than, màu yêu thích của nó, nhưng chỉ mới luồn đầu vào được, hai tay vẫn chưa chui ra khỏi ống tay, nó mếu máo khóc thút thít.

“Ba nói với con vậy thật không?” Triệu Tiểu Nhu ngồi ở mép giường, vừa thương vừa bất lực nhìn con trai, thằng bé vốn rất ngoan, hôm nay lại bắt đầu trây lì, khiến cô phải tò mò.

Hừ, tự tin ghê vậy, chỉ ăn một bữa mà đã hy vọng được ở lại nhà cô hả?

“Dạ thật.” Tiểu Bảo nghiêm túc gật đầu, “Nhưng ba nói mẹ sẽ ngủ rất muộn, nên không được gọi mẹ dậy, và không được tự mở cửa vào phòng mẹ, sợ làm mẹ mất ngủ.”

Triệu Tiểu Nhu đỏ hết cả mặt, tức đến mức răng ngứa ngáy. Cái tên đàn ông tồi này, trông thì hiền lành đáng thương, như kiểu chịu bao sóng gió tìm vợ suốt nhiều năm, cô suýt chút nữa là mềm lòng! Giờ nhìn lại thì thấy người không đứng đắn thì dù có bao nhiêu tuổi cũng không đứng đắn được!

“Sao vẫn chưa mặc xong? Ngứa đít hả? Mau mau mặc cho xong rồi ra ăn!”

Câu thúc giục của cô vang lên cùng bước chân bực tức tiến về phía nhà bếp. Không bao lâu, tiếng chén bát vang lên từ bếp. Tiểu Bảo nhìn thấy cổ mẹ đỏ ửng vì tức giận, cũng không dám mè nheo nữa, im lặng mặc xong áo len và quần, rồi leo xuống giường đi rửa mặt đánh răng.

Một bữa sáng được chuẩn bị xong trong nửa tiếng, gồm cháo, dưa muối, sữa ngũ cốc cho Tiểu Bảo và một miếng bánh socola phủ kẹo bông trắng hình thỏ nhỏ.

Thực ra Tiểu Bảo đã mong đợi bữa sáng này từ hôm qua. Mẹ hiếm khi dẫn nó đến siêu thị lớn kia, mẹ nói đồ trong đó đắt nhưng nó chỉ thấy siêu thị thật lớn, mẹ vào thì như người tí hon, nó cũng như người tí hon.

Mẹ mua cho nó một miếng bánh kem trắng, chọn mãi, nói không được quá ngọt, nhưng không phải mẹ thích đồ ngọt sao?

Tiểu Bảo không nghĩ nhiều, mắt cứ đăm đắm nhìn các loại bánh kẹo trên kệ, nhiều màu sắc, nhưng nó thích nhất là miếng bánh socola gắn thỏ bông trắng, con thỏ dễ thương giống mẹ.

Mẹ có vẻ vui hơn ngày thường, đặc biệt mua bánh thỏ nhỏ và cả ngũ cốc trăng sao quảng cáo trên TV, nhưng những thứ đó vẫn không bằng việc có ba ăn sáng cùng. Ba trông có phần nghiêm nghị nhưng khi cười lại đẹp lắm, nó thích thấy ba mẹ ở bên nhau.

Nhưng Tiểu Bảo cũng biết ý tứ, biết mẹ đang giận nên hết sức ngoan. Nó đứng trên ghế nhỏ rửa mặt đánh răng, lúc mẹ nhận ra quên đổ nước ấm để rửa mặt thì nó đã tự rửa xong bằng nước lạnh rồi, tay và má nó đều đỏ lên vì lạnh.

“Sao không nói với mẹ hả con?”

Triệu Tiểu Nhu vừa thương vừa buồn giận, nhưng Tiểu Bảo cúi đầu thấp, uống sữa, ăn bánh, không thèm nhìn hộp ngũ cốc xinh đẹp, chỉ nhai nát nuốt trôi, thi thoảng vẫn ngó mẹ một cái, xem mẹ còn giận hay không.

“Mẹ không giận con, mẹ đang giận ba con.”

Mẹ thở dài, âu yếm vuốt cái đầu tròn mượt của nó, mái tóc mềm mại khác hẳn với tóc ba nó, tóc ba nó cứng như gai, toàn thân đầy gai, đúng là nhím mà. Bây giờ ba đã gom hết gai vào và khoe bụng mềm mại, nhưng chẳng biết lúc nào sẽ lại vươn gai, làm tổn thương mẹ.

“Vậy con giúp mẹ đánh đít ba nhé!” Tiểu Bảo vừa nói vừa vui. Nó rất thích ba, nhưng vẫn thích mẹ nhất, nếu ba không thương mẹ thì nhất định phải đánh ba.

Cô cười, chọc nhẹ đầu con, “Hôm qua ba nói gì với con vậy? Có thể kể với mẹ không?”

Tiểu Bảo nhìn thấy mẹ cười, nó cũng cười theo: “Ba hỏi con có chú nào khác đến tìm mẹ không! Con nói không! Ba vui lắm! Nói lần sau sẽ mua máy bay lớn cho con! Đưa con đi ăn ngon! Đưa con đi bắn pháo hoa dịp năm mới! Rồi nói mùa hè sẽ dạy con học bơi!”

Triệu Tiểu Nhu mỉm cười: “…Ừ, lịch của ba con cũng kín ghê.”

Tiểu Bảo không nhận ra mẹ đang cúi đầu bất lực, nó cắn một miếng bánh rồi tiếp tục luyên thuyên: “Ba còn nói nhà ba rất lớn, có rất nhiều đồ chơi và sách, còn có mèo nữa, hỏi con có muốn đến chơi không.”

“Vậy con có muốn không, Tiểu Bảo?” Triệu Tiểu Nhu thu nụ cười, nhìn con trai nghiêm túc. Điều này có thể cân nhắc, hôm nay là thứ bảy, mới chín giờ sáng; nếu gửi con sang nhà ba cuối tuần, cô cũng có thể tranh thủ dồn sức hoàn thành bản thảo.

“Dạ muốn!” Cậu nhóc vô tình, giọng lớn đến mức khiến tuyết ngoài cửa sổ có thể tan ra.

“Muốn thì ăn nhanh lên, lát mẹ rửa chén xong sẽ đi hỏi ba nhé.” Triệu Tiểu Nhu kéo gọn áo len cài khuy, cảm thấy hôm nay lạnh hơn thường ngày, sờ tay con, vẫn ấm áp. Hừ, chắc là vì vui sướng được ở với ba nên nóng lòng đây nhỉ?

Đôi lúc cô cũng thấy chạnh lòng: huyết thống giống như nam châm, dù cách xa hàng vạn dặm, qua hơn một ngàn ngày đêm, chỉ cần gặp nhau là “bùm” dính liền.

Hừ… khi trước kể chuyện cho Tiểu Bảo nghe, thằng bé sợ nhất là “sói xám” xấu xa; nhưng từ khi gặp ba — chính là con sói đó — nó càng muốn nghe cảnh sói xám ăn thỏ trắng. Thỏ trắng bị ăn thịt, nghe sao thương quá. Có ai ngờ một đứa trẻ lại muốn nghe đoạn thỏ trắng bị ăn không nhỉ?

Nghe nói được qua nhà ba, tốc độ ăn của Tiểu Bảo nhanh đến không thể tin: một miếng múc bánh kết hợp một muỗng ngũ cốc, khiến Triệu Tiểu Nhu vội vã đè lưng thằng bé để nó ăn chậm lại, lo sợ nó nghẹn.

Ăn xong, thằng bé lại theo thói quen vào bàn viết chữ, tự kỷ luật như mọi ngày. Hơn nữa mấy hôm nay mẹ dạy viết tên “ba”, nên trước khi vào phòng nó còn dặn đi dặn lại mẹ phải hỏi ba xem cuối tuần có thời gian không.

“Được rồi được rồi, mẹ biết rồi!”

Triệu Tiểu Nhu vẩy khô chén, vừa lắc đầu vừa thở dài. Điện thoại cô đang sạc ở phòng ngủ; kể từ khi có Tiểu Bảo, cô gần như chẳng đụng đến điện thoại nhiều, chỉ dùng khi trả lời biên tập viên chuyện sách, đóng phí, hoặc mua đồ thiết yếu, đi chợ. Trong một ngày số lần mở máy đếm trên đầu ngón tay.

Cô lau tay, ngước nhìn ra cửa sổ. Bầu trời vẫn xám bạc, còn mờ mịt hơn hôm qua. Dự báo nói hôm nay sẽ có tuyết rơi dày, nhưng tuyết vẫn chưa buông xuống. Phía xa là dãy núi phủ tuyết trắng, sân vườn mịn màng trong tuyết; cành cây khô cong oằn dưới sức nặng. Vườn nhỏ dựng mấy con người tuyết, có con méo mó, có con vẫn giữ hình dáng tròn trĩnh đầu và thân cân đối, mắt là hai nút áo đen, còn được quàng khăn đỏ xinh xắn.

Cô đứng đó ngắm một lúc, cuối cùng quyết tâm chấm dứt trì hoãn. Cô bước vào phòng ngủ, rút sạc điện thoại, bấm nút mở nguồn, âm thanh khởi động vang lên, lòng bàn tay đột nhiên ướt đẫm mồ hôi.

Biểu tượng WiFi ở góc phải màn hình chớp tắt vài lần, cuối cùng cũng bắt được tín hiệu ổn định, ngay sau đó hàng loạt tin nhắn WeChat kêu ting ting nhảy ra trên màn hình. Cô mở khóa rồi nhấn vào WeChat, may quá, đều là tin nhắn @everyone từ các nhóm mua sắm của các bà mẹ đã từng tham gia.

Cô tiếp tục lướt xuống, vừa nhìn thấy một avatar thì tim lập tức nhói lên, avatar đó đen sì sì, thoạt nhìn không rõ là gì, bên cạnh hiện lên con số 3 đỏ — có ba tin nhắn chưa đọc.

Tim Triệu Tiểu Nhu đập thình thịch, không cách nào bình tĩnh được, đến tai cũng ù ù như tiếng trống. Tất nhiên cô biết là ai gửi rồi — mới kết bạn hôm qua thôi mà. Đúng vậy, con đã ba tuổi rồi, mà ba mẹ mãi đến bây giờ mới lần đầu kết bạn WeChat.

Trên đời này còn chuyện nào kỳ lạ hơn không?

Có đấy.

Tổng cộng ba tin nhắn, cái đầu tiên là “Chào buổi sáng” kèm một icon cười mỉm, chắc anh không biết biểu tượng “cười chết người” này thực chất mang nghĩa gì.

Tin thứ hai là một liên kết: “Người năm mươi tuổi chưa kết hôn, hiện giờ sống thế nào?”

Tin thứ ba là một bức ảnh hoa mai đỏ giữa mùa đông tuyết rơi, hoa đỏ rực phủ tuyết trắng xóa, trông như chụp ở khu nhà anh ở…

Cô kiểm tra lại tên WeChat của anh, may quá, không phải kiểu “Thượng thiện như thủy” hay “Thiên đạo thù cần” gì cả, chỉ đơn giản là “Chu Vinh”.

Cô cảm thấy điện thoại lại rung lên, tin nhắn thứ tư: “Dậy chưa?”

Dù trong lòng chê bai cả vạn lần, cô vẫn giữ lễ nghi xã giao tối thiểu: “Dậy rồi”, cũng kèm theo một icon cười chết người giống vậy.

Nghĩ một chút, cô gõ thêm dòng: “Có thể đổi avatar được không?”

Avatar đen kịt ấy, lúc đầu cô còn không nhận ra là gì, nhìn kỹ mới thấy là hình cô, hôm nọ đến nhà anh, ngồi trong đêm nhìn về phía khu chung cư cũ mình từng sống, anh mượn ánh sáng lờ mờ ngoài cửa sổ chụp nghiêng gương mặt cô.

“Không thể.” Anh đáp rất nhanh, kèm theo icon cười nhe răng.

“Tiểu Bảo nói muốn đến nhà anh chơi.” Triệu Tiểu Nhu nhắn một dòng trước, dòng tiếp theo định viết “Cuối tuần này anh có rảnh không?”, nhưng chữ “cuối tuần” còn chưa gõ xong thì WeChat đã gọi video đến. Cô bị dọa sợ cầm điện thoại như cầm lựu đạn, đấu tranh nội tâm một hồi mới dám bấm nút nhận, giọng anh trong căn phòng yên ắng vang lên rõ mồn một, như thể đang đứng ngay đó vậy: “Dậy rồi hả? Tưởng em còn đang ngủ… Hửm? Người đâu rồi? Sao anh không thấy em?”

Tất nhiên là không thấy cô rồi, cô đặt điện thoại úp mặt lên tủ đầu giường mà.

“Em… em đang bận một chút! Tiểu Bảo nói muốn sang nhà anh chơi, anh có rảnh không? Nếu không thì để tuần sa—”

“Rảnh.” Giọng anh trầm ổn dứt khoát, kèm tiếng gõ bàn phím và lật sách, “Anh rảnh. Giờ anh đến đón thằng bé luôn nhé?”

Triệu Tiểu Nhu ngó đầu ra phía trước một chút, thấy Chu Vinh trên màn hình hình như đang nhìn nơi khác, chắc là màn hình máy tính, mặt anh trắng nhợt hiện lên ánh sáng nhạt, nhíu mày rất tập trung, cô mới hơi yên tâm, “Ồ… được, giờ anh qua cũng được.”

“Em cũng qua không?” Người đàn ông bất ngờ quay mặt lại nhìn vào màn hình, đúng lúc bắt gặp cô thò đầu ra như thỏ trắng rụt rè.

“Không đi!” Thỏ trắng hét lớn, lập tức rụt đầu về, giọng dứt khoát, quyết liệt.

“Anh hỏi cho có thôi, làm gì căng vậy?” Chu Vinh lại khôi phục giọng lạnh nhạt, khiến Triệu Tiểu Nhu có chút ngại ngùng, cô tự tưởng tượng nhiều rồi, hóa ra là mình nghĩ linh tinh.

“Thôi không nói nữa, để anh viết nốt mấy thứ rồi qua đón con, ở hai ngày thôi mà, cũng chẳng cần mang gì nhiều… Em cứ tự quyết đi, vậy nhé, tắt máy đây, lát gặp!”

Nói xong anh tự động cúp máy, để lại Triệu Tiểu Nhu một mình đứng lặng trong góc tối, rối bời, là cô nghĩ nhiều quá sao? Chắc chắn là vậy rồi, anh bình thường lắm, người có tâm tư không rõ là cô!

Không ai thấy gò má đỏ bừng của người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng kia trong bóng tối. Cô vỗ vỗ trán nóng hổi của mình, cố bình tĩnh lại rồi đi chuẩn bị đồ cho con trai mang đến nhà ba nó chơi cuối tuần.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (61)
Chương 1: Chương 1: Gặp lại. Chương 2: Chương 2: Chu Vinh. Chương 3: Chương 3: Lời mời. Chương 4: Chương 4: Qua đêm. Chương 5: Chương 5: Bức tranh máu. Chương 6: Chương 6: Lý do. Chương 7: Chương 7: Buông thả. Chương 8: Chương 8: Sáng sớm sau chuyện ấy. Chương 9: Chương 9: Bỏ đi không từ biệt. Chương 10: Chương 10: Từ chối. Chương 11: Chương 11: Án mạng. Chương 12: Chương 12: Lạc Bình Niên. Chương 13: Chương 13: Cảm ơn. Chương 14: Chương 14: Cứu rỗi. Chương 15: Chương 15: Câu trả lời. Chương 16: Chương 16: Cáo biệt. Chương 17: Chương 17: Vé máy bay một chiều đi Đạo Thành. Chương 18: Chương 18: Khách quý Thượng Hải. Chương 19: Chương 19: Hy sinh. Chương 20: Chương 20: Tôi đã gặp cô ấy ở Cam Tư. Chương 21: Chương 21: Ý trời. Chương 22: Chương 22: Tiểu Bảo. Chương 23: Chương 23: Ba năm. Chương 24: Chương 24: Mẹ. Chương 25: Chương 25: Bác sĩ Chu, bệnh nhân giường 58 đang đợi anh. Chương 26: Chương 26: Đã lâu không gặp. Chương 27: Chương 27: Về nhà. Chương 28: Chương 28: Chạy trối chết. Chương 29: Chương 29: Món quà. Chương 30: Chương 30: Bệnh nhân. Chương 31: Chương 31: Thất bại. Chương 32: Chương 32: Chú đẹp trai và chú sói xám. Chương 33: Chương 33: Ba. Chương 34: Chương 34: Thời Dự. Chương 35: Chương 35: Lệch nhịp. Chương 36: Chương 36: Kẹo. Chương 37: Chương 37: Không uổng một đời. Chương 38: Chương 38: Quà. Chương 39: Chương 39: Sự nghiệp. Chương 40: Chương 40: Tự mình đa tình. Chương 41: Chương 41: Thinking out loud. Chương 42: Chương 42: Vết sẹo. Chương 43: Chương 43: Hồ ly tinh. Chương 44: Chương 44: Sói mắt trắng. Chương 45: Chương 45: Bà Hoa. Chương 46: Chương 46: Màu gốc. Chương 47: Chương 47: Trần Phong (1) Chương 48: Chương 48: Trần Phong (2) Chương 49: Chương 49: Đường núi. Chương 50: Chương 50: Vết sẹo sâu nhất. Chương 51: Chương 51: Điều ước. Chương 52: Chương 52: Tấm lòng. Chương 53: Chương 53: Cuộc gọi nhỡ. Chương 54: Chương 54: Tuyệt tình. Chương 55: Chương 55: Chương kết (1) Chương 56: Chương 56: Chương kết (2) Chương 57: Chương 57: Chương kết (3) Chương 58: Chương 58: Chương kết (4) Chương 59: Chương 59: Chương kết (5) Chương 60: Chương 60: Chương kết (6) Chương 61: Chương 61: Gặp lại.