Chương 40
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 40: Món quà đầu lợn

Gió bấc thổi, má Triệu như bông hồng đợi người yêu.

Cúp điện thoại, Triệu Đỉnh Thiên xách cái đầu lợn đứng giữa trời tuyết ngoài cổng khu chung cư cao cấp của Thang Kiệt Thuỵ, hít một hơi thật sâu, vứt bỏ hết mọi do dự, dũng cảm bước tới.

Nhưng hoàn toàn không ngờ, bảo vệ gác cổng đã tia cậu ta từ lâu, thấy cậu ta có hành động liền lập tức bước tới chặn lại: "Xin chào, shipper Meituan không được vào trong."

Triệu Đỉnh Thiên: ...

Triệu Đỉnh Thiên: "Tôi không phải shipper Meituan."

Bảo vệ nhìn cái áo gió màu vàng chói lọi của cậu ta, ngập ngừng: "Shipper Ele.me cũng không được vào."

Triệu Đỉnh Thiên vội giải thích mình là khách đến đưa đồ, nhưng khi đối phương hỏi số nhà của chủ nhà thì cậu ta lại tịt ngóm. Lần trước đến đây có mẹ dẫn đường, phận làm "tiểu đồng" xách đồ chỉ biết cắm đầu đi theo chứ có nhớ số nhà đâu.

"Rốt cuộc cậu đến đây làm gì?"

Ánh mắt bảo vệ nhìn cậu ta bắt đầu khác thường, tay đã đặt lên bộ đàm trên vai, chỉ cần khách có hành động gì bất thường là anh ta sẽ ra tay ngay, tuyệt đối không phụ lòng phí dịch vụ cư dân đóng.

Bị chặn lại hết lần này đến lần khác, Triệu Đỉnh Thiên bắt đầu do dự, bảo với anh bảo vệ là đợi một lát để gọi điện thoại, nhưng ngón tay cứ chần chừ mãi không dám bấm nút gọi.

Đang lúc Triệu Đỉnh Thiên do dự, tiếng bước chân từ xa vọng lại, sau đó giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: "Sao không gọi đi?"

Chưa đợi má Triệu quay đầu, một bàn tay đã vươn ra ấn nút gọi, hai tiếng chuông vang lên, cùng lúc má Triệu nhận ra người đứng cạnh mình là Thang Kiệt Thuỵ thì cũng nghe thấy tiếng chuông điện thoại của đối phương reo.

Thang Kiệt Thuỵ lắc lắc cái điện thoại đang sáng màn hình, cười với cậu ta, hơi thở phả ra làn khói trắng tan vào không khí lạnh lẽo, rồi cúp máy ngay trước mặt má Triệu hỏi: "Sao cậu lại đến đây?"

"Anh uống rượu à?" Triệu Đỉnh Thiên không trả lời câu hỏi mà chun mũi hít hít mấy cái, cố phân tích xem mùi trên người Thang Kiệt Thuỵ là mùi rượu hay mùi pheromone rượu của ai khác.

"Cuối năm tiệc tùng nhiều, tránh sao được rượu bia." Thang Kiệt Thuỵ cười, chào bảo vệ một tiếng rồi đợi mở cửa đi vào.

Triệu Đỉnh Thiên vội bám theo: "Nhưng anh..."

Chưa nói hết câu đã bị Thang Kiệt Thuỵ lườm cho một cái nuốt ngược vào trong, má Triệu vội sửa lời: "Sức khỏe không tốt mà, không có thư ký đỡ rượu cho anh à?"

"Người ta đi làm chứ có phải đi uống rượu thuê đâu." Thang Kiệt Thuỵ nới lỏng cà vạt, chân bước hơi loạng choạng, lập tức được người bên cạnh đỡ lấy.

Sự tiếp xúc bất ngờ khiến Thang Kiệt Thuỵ khựng lại, nhìn Triệu Đỉnh Thiên đang ở rất gần, chưa kịp nói gì thì nghe đối phương thốt lên như tìm ra châu lục mới: "Hôm nay anh không đi giày độn à."

Thang Kiệt Thuỵ: ...

Bầu không khí lãng mạn tan biến trong tích tắc, cơ thể đang ngả về phía Alpha lập tức đứng thẳng lại, hắn rút tay ra rảo bước đi nhanh, cười khẩy: "Cậu quan sát kỹ thật đấy."

"Không phải, tại anh đi với không đi nhìn khác biệt rõ quá mà." Triệu Đỉnh Thiên vội đuổi theo giải thích, khuyên Thang Kiệt Thuỵ bớt đi giày độn cao quá, dễ trẹo chân lắm.

Thang Kiệt Thuỵ dừng bước, chất vấn: "Ý cậu là sao? Tôi lùn lắm à?"

"Không lùn, anh không lùn tí nào." Triệu Đỉnh Thiên vội phân bua, "Là tại anh đi giày độn vào cao quá thôi."

Thang Kiệt Thuỵ nhìn chằm chằm cậu ta hồi lâu mới hỏi: "Lúc biết tôi đi giày độn, trong lòng cậu nghĩ gì?"

Má Triệu nghĩ thầm, đương nhiên là thấy thằng cha này lùn tịt rồi, nhưng có gan cũng chả dám nói, đành bảo: "Chả nghĩ gì cả, lúc đấy chân đau muốn ch.ết, hơi đâu mà nghĩ, với lại chiều cao có phải do mình quyết định được đâu."

"Thế sao cậu cao thế?" Thang Kiệt Thuỵ hỏi.

Triệu Đỉnh Thiên buột miệng: "Chắc tại tôi tên là Đỉnh Thiên (đội trời) đấy."

Bố mẹ đặt tên linh nghiệm thật, càng gọi càng linh.

"Nói linh tinh." Thang Kiệt Thuỵ cười cười, giơ tay so chiều cao, rồi trước ánh mắt lo lắng của má Triệu, cười như không cười nói: "Cơ mà cao thật."

"Hôm nay anh uống nhiều không?" Triệu Đỉnh Thiên nhân cơ hội đỡ lấy tay hắn, hỏi câu mình quan tâm nhất, "Mùi rượu nồng quá."

Thang Kiệt Thuỵ lắc đầu, vạch áo khoác để lộ bộ vest bên trong, chỉ vào vạt áo còn hơi ẩm ướt: "Không uống mấy đâu, bị người ta lỡ tay đổ rượu vào người thôi."

Triệu Đỉnh Thiên thở phào lẩm bẩm: "Hóa ra là thế."

Hai người vai kề vai giẫm lên tuyết lạo xạo đi vào trong, khoảng cách gần gũi khiến Thang Kiệt Thuỵ cảm giác như ngửi thấy mùi xăng thoang thoảng trên người đối phương, cả người được bao bọc trong cảm giác an toàn mà đối phương mang lại.

Hắn từ từ nhắm mắt, giao phó cơ thể cho Triệu Đỉnh Thiên dẫn dắt, tận hưởng sự yên bình trong khoảnh khắc này.

Nhưng đi được một lúc Thang Kiệt Thuỵ cảm thấy Triệu Đỉnh Thiên dừng lại, mở mắt ra thì đập ngay vào mắt là cái đầu lợn to đùng.

Thang Kiệt Thuỵ: ...

Thang Kiệt Thuỵ: "Tặng mẹ tôi à?"

"Không, tặng anh đấy." Triệu Đỉnh Thiên nói.

Thang Kiệt Thuỵ ngớ người, nhìn cái đầu lợn rồi lại nhìn Triệu Đỉnh Thiên, cau mày rồi lại giãn ra, lặp đi lặp lại mấy lần mới chậm rãi hỏi: "Cậu đang đá đểu tôi đấy à?"

Tặng cái đầu lợn ám chỉ tôi giống lợn chứ gì?

Triệu Đỉnh Thiên ngơ ngác: "Tôi đá đểu anh bao giờ?"

"Tự cậu biết rõ." Thang Kiệt Thuỵ bỗng dưng nổi giận đùng đùng bỏ đi một mạch, nhưng đi chưa được mấy bước đã bị Triệu Đỉnh Thiên túm chặt tay.

Tay sao địch lại chân, nhất là khi tay của Triệu Đỉnh Thiên to như chân, rất nhanh Thang Kiệt Thuỵ đã bị kéo giật lại bên cạnh Triệu Đỉnh Thiên.

Cậu ta hạ giọng hỏi: "Anh có ý gì? Tôi đá đểu anh chỗ nào? Mẹ anh bảo anh thích ăn thịt đầu lợn nên tôi mới đặc biệt kiếm cái đầu lợn mang đến đấy chứ."

Thang Kiệt Thuỵ ngừng giãy giụa, nhìn Triệu Đỉnh Thiên với vẻ nghi hoặc: "Mẹ tôi bảo cậu thế á?"

"Mẹ anh nói chuyện với mẹ tôi, tôi nghe lỏm được." Triệu Đỉnh Thiên thấy hắn như vậy lại bắt đầu không chắc chắn, rụt rè hỏi: "Anh có thích ăn cái này không?"

Thang Kiệt Thuỵ không nói gì, cơ thể đang căng cứng dần thả lỏng, lùi lại vài bước dựa vào cột đèn lạnh lẽo, đưa tay vuốt mặt nói: "Xin lỗi, tôi hơi kích động."

Vừa trải qua kỳ mẫn cảm, hormone khiến cảm xúc chưa ổn định, nếu là bình thường Thang Kiệt Thuỵ chắc chắn sẽ không phạm sai lầm ngớ ngẩn này.

"Xin lỗi cái gì, tôi có giận đâu." Triệu Đỉnh Thiên đỡ lấy cái cặp nặng trịch từ tay hắn: "Về thôi, ngoài trời lạnh lắm."

Thang Kiệt Thuỵ đi theo cậu ta, còn đưa tay kéo cái áo gió trên người Triệu Đỉnh Thiên, hỏi: "Sao lại mặc cái màu này đến đây, bảo sao người ta tưởng cậu là shipper."

"Nổi bật giữa trời tuyết, nhìn cái là thấy ngay, đỡ bị xe tông." Má Triệu lý sự.

Hai người nhìn nhau một lúc, Thang Kiệt Thuỵ chớp mắt hỏi: "Chỉ vì mẹ tôi bảo tôi thích ăn thịt đầu lợn mà cậu mang cả cái đầu lợn đến đây á?"

Triệu Đỉnh Thiên nhớ kỹ lời dạy của anh Nam: 'Nói thật nhưng không nói hết': "Chẳng phải anh sắp đi du lịch nước ngoài với công ty ăn tết sao? Tôi nghĩ mang đến sớm cho anh còn kịp ăn."

Thang Kiệt Thuỵ nhướng mày nhìn cậu ta: "Bùi Kha bảo cậu là tôi đi du lịch công ty à?"

"Anh đăng WeChat, tôi thấy mà." Triệu Đỉnh Thiên nói.

Lúc này hai người đã đi đến cửa nhà Thang Kiệt Thuỵ, hắn nhận lại đồ đạc từ tay cậu ta: "Được rồi, tôi vào đây, cậu cũng về nhanh đi."

Triệu Đỉnh Thiên gọi giật lại, vừa há miệng định nói gì đó thì bất ngờ bị Thang Kiệt Thuỵ đưa ngón tay trỏ chặn lên môi, cấm khẩu toàn tập.

"Suỵt —" Thang Kiệt Thuỵ thì thầm: "Đừng vội, nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói, đừng để bản năng chi phối."

Đánh dấu tạm thời rất dễ gây ra ảo giác yêu đương, đợi khi đam mê và kích động qua đi, cảm xúc thật sự sẽ như con cá mắc cạn trên bờ cát, phơi bày tr*n tr** dưới ánh mặt trời.

Giữ bình tĩnh, chậm lại mới là chìa khóa để đưa ra lựa chọn đúng đắn.

Hắn từ từ thu tay về, nhìn Triệu Đỉnh Thiên hỏi: "Cậu thấy sao?"

Triệu Đỉnh Thiên lại bảo: "Nhưng tôi sắp không nhịn được nữa rồi."

"Thế thì cố mà nhịn." Thang Kiệt Thuỵ sa sầm mặt mày.

Triệu Đỉnh Thiên cau mày suy nghĩ một lát rồi nói: "Nhưng tôi thật sự buồn đi vệ sinh lắm rồi."

Thang Kiệt Thuỵ: ...

Thang Kiệt Thuỵ: "Thận cậu có vấn đề à?"

Thế là trước khi vào nhà Thang Kiệt Thuỵ, Triệu Đỉnh Thiên đã kịp check-in nhà vệ sinh của nhà hắn, ra khỏi đó còn gọi điện báo cáo tình hình cho Bùi Kha.

Bùi Kha cạn lời hỏi: "Tóm lại là mày chỉ đến dùng nhờ cái nhà vệ sinh rồi về, chả làm gì khác à?"

"Tao còn tặng quà thành công nữa chứ." Triệu Đỉnh Thiên nhắc nhở đừng quên cái đầu lợn của cậu ta, rồi đọc làu làu câu nói cuối cùng Thang Kiệt Thuỵ ấn lên môi mình.

Bùi Kha nghĩ thầm tội nghiệp con mèo Tom bị vờn trong lòng bàn tay, nhưng ngoài miệng vẫn chúc mừng má Triệu tiến triển tình cảm thuận lợi như mong muốn rồi cúp máy, nhìn màn hình máy tính đang soạn CV mà vò đầu bứt tai.

Người ta tình duyên sự nghiệp đôi đường trọn vẹn, mình thì còn đang long đong tìm bến đỗ mới.

Bùi Kha thở dài, tiếp tục công cuộc "râu ông nọ cắm cằm bà kia", thậm chí bịa thêm vài thành tích công việc, cố gắng không nghĩ đến chuyện giữa Thành Việt Long và Bàng béo, sửa CV đến tận đêm khuya mắt díp lại mới đi ngủ.

Vì quá mệt nên đặt lưng xuống là ngủ ngay, lại còn mơ toàn giấc mơ kỳ quái, sáng hôm sau chuông báo thức reo không nghe thấy, cuối cùng Thành Việt Long thấy giờ giấc không đúng phải đẩy cửa vào gọi.

"Anh Bùi, dậy mau." Thành Việt Long lay nhẹ qua lớp chăn, "Đi làm muộn bây giờ."

Bùi Kha mở mắt ra vẫn còn lơ mơ, thấy Thành Việt Long c** tr*n đứng bên giường cứ tưởng mình đang mơ, theo phản xạ đưa tay s* s**ng một cái.

Thành Việt Long: ...

Cảm thấy xúc giác chân thật, Bùi Kha sờ thêm cái nữa, não bộ nhận ra có gì đó sai sai bắt đầu tỉnh táo lại, nhưng tay vẫn dán chặt trên người Thành Việt Long.

Hai người nhìn nhau mấy giây, Thành Việt Long nắm lấy cổ tay Bùi Kha không cho anh rụt lại hỏi: "Anh Bùi, anh làm gì thế?"

Bùi Kha hoàn toàn tỉnh táo, nhìn tay mình rồi ngước lên nhìn Thành Việt Long, chớp mắt mấy cái rồi bất ngờ làm động tác dễ thương: "Chiu mi ~"

Lời tác giả:

Bùi Kha: Sờ tí không phạm pháp đâu nhỉ.

Thang Kiệt Thuỵ: Hai người nói chuyện kiểu ông nói gà bà nói vịt.

 

Triệu Đỉnh Thiên: Thì bài tiết chẳng là bản năng còn gì!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (97)
Chương 1: Chương 1: Chiến dịch hốt đồ trừ nợ tại phòng gym S.B Chương 2: Chương 2: Của đi thay người Chương 3: Chương 3: Oan gia ngõ hẹp Chương 4: Chương 4: Mang cả đồ nghề tới ở Chương 5: Chương 5: Bữa cơm gia đình vui vẻ Chương 6: Chương 6: Giải cứu Hoàng tử tất Chương 7: Chương 7: Cú đấm của thánh sale Chương 8: Chương 8: Chiến thuật thả chó Chương 9: Chương 9: Tiết mục văn nghệ cho tiệc tất niên Chương 10: Chương 10: Nụ cười thân thiện trong phòng trà nước Chương 11: Chương 11: Cuộc đời bấp bênh và công việc bảo vệ lương cao Chương 12: Chương 12: Cuộc họp kín và màn chạm mặt thót tim Chương 13: Chương 13: Chuyện tình máu chó trong trí tưởng tượng Chương 14: Chương 14: Múa cột, à nhầm, múa sổ sách Chương 15: Chương 15: Màn té ngã tập thể lịch sử Chương 16: Chương 16: Đại chiến trong nhà vệ sinh Chương 17: Chương 17: Bí mật của sếp phó và mùi sầu riêng nồng nàn Chương 18: Chương 18: Năm mới, bệnh nhân mới Chương 19: Chương 19: Chuyến thăm bệnh viện đầy sóng gió Chương 20: Chương 20: Câu chuyện tình tay ba đầy máu chó Chương 21: Chương 21: Cuộc chiến giành lại hạnh phúc Chương 22: Chương 22: Lớp học nhảy múa quạt và bí mật chiếc quần rách Chương 23: Chương 23: Mưu đồ bất chính của trưởng phòng Bùi Chương 24: Chương 24: Màn ra mắt bất đắc dĩ trong thang máy Chương 25: Chương 25: Con rể tương lai cực phẩm trong mắt mẹ vợ Chương 26: Chương 26: Chuẩn bị nước rút Chương 27: Chương 27: Kế hoạch cứu rỗi tiết mục tất niên Chương 28: Chương 28: Màn múa lân khoe hàng và điệu múa hàn điện Chương 29: Chương 29: Màn ảo thuật tống tiễn đối thủ Chương 30: Chương 30: Kẻ ăn ốc, người đổ vỏ Chương 31: Chương 31: Kim cương tỏa sáng, oan gia chung đường Chương 32: Chương 32: Bốn người đàn ông và mùi hương khó đỡ Chương 33: Chương 33: Sự cố trên cầu vượt và màn tự hành xác của Má Triệu Chương 34: Chương 34: Nụ hôn mùi khói Chương 35: Chương 35: Nỗi buồn của kẻ đi đánh dấu Chương 36: Chương 36: Chuyện riêng tư của Chiến Thần Áo Trùm Chương 37: Chương 37: Chuyên gia tư vấn tình cảm bất đắc dĩ Chương 38: Chương 38: Kẻ được chọn và kẻ bị gài Chương 39: Chương 39: Sự ân cần đáng ngờ Chương 40: Chương 40: Món quà đầu lợn Chương 41: Chương 41: Tình huống khó đỡ Chương 42: Chương 42: Tình cờ gặp Chương 43: Chương 43: Nghi ngờ Chương 44: Chương 44: Kế hoạch của em Long Chương 45: Chương 45: Đập chậu cướp hoa Chương 46: Chương 46: Sự hối hận muộn màng Chương 47: Chương 47: Nỗi cô đơn đêm giao thừa Chương 48: Chương 48: Cuộc hẹn bất ngờ tại Long Hòa Cung Chương 49: Chương 49: Màn kịch trong nhà vệ sinh Long Hòa Cung Chương 50: Chương 50: Bốn người chạm mặt Chương 51: Chương 51: Sự hiểu lầm tai hại Chương 52: Chương 52: Lời thề trước Bồ Tát Chương 53: Chương 53: Cuộc đụng độ bất ngờ trong rạp chiếu phim Chương 54: Chương 54: Màn đòi nợ bất ngờ Chương 55: Chương 55: Mùa xuân của kẻ phạm Thái Tuế Chương 56: Chương 56: Nỗi oan của má Triệu Chương 57: Chương 57: Vị trí phong thủy Chương 58: Chương 58: Chiếc bụng bầu bí ẩn Chương 59: Chương 59: Đêm say của Bùi Kha Chương 60: Chương 60: Hậu quả của cơn say Chương 61: Chương 61: Sự quan tâm của sếp Thang Chương 62: Chương 62: Nạn nhân của xoài Chương 63: Chương 63: Bí mật của Vua Khỉ Chương 64: Chương 64: Cuộc chiến không cân sức Chương 65: Chương 65: Màn tỏ tình lệch pha Chương 66: Chương 66: Nụ hôn chính thức Chương 67: Chương 67: Tình yêu chớm nở Chương 68: Chương 68: Áo ngọc dát vàng Chương 69: Chương 69: Anh em nhà họ Bùi Chương 70: Chương 70: Sự cố bất ngờ tại công ty Chương 71: Chương 71: Cuộc giải cứu trong thang bộ Chương 72: Chương 72: Màn tỏ tình chấn động Chương 73: Chương 73: Màn tỏ tình trong khách sạn Chương 74: Chương 74: Cơn giận nửa mùa của Thành Việt Long Chương 75: Chương 75: Suýt lộ đuôi khỉ Chương 76: Chương 76: Tôi muốn nằm trên Chương 77: Chương 77: Tuyên bố gây sốc Chương 78: Chương 78: Chuyện tình động trời Chương 79: Chương 79: Bí quyết marketing hút khách Chương 80: Chương 80: Nỗi khổ tâm của má Triệu Chương 81: Chương 81: Bí mật động trời Chương 82: Chương 82: Sự thật phơi bày Chương 83: Chương 83: Đồng hành cùng gia đình Bùi Kha Chương 84: Chương 84: Kỳ nghỉ lễ định mệnh Chương 85: Chương 85: Cuộc di cư của Bùi Nam Chương 86: Chương 86: Bài thuyết trình chấn động Chương 87: Chương 87: Bước ngoặt Chương 88: Chương 88: Khai trương suôn sẻ Chương 89: Chương 89: Chân tướng vụ mai mối Chương 90: Chương 90: Vua Khỉ bái thọ Chương 91: Chương 91: Sự xuất hiện của Đường Tăng Chương 92: Chương 92: Cái kết viên mãn Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện 1 - Thế giới động vật núi Funny Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện 2 - Nhật ký thanh xuân đầy muộn phiền của Đại Nam (1) Chương 95: Chương 95: Ngoại truyện 2 - Nhật ký thanh xuân đầy muộn phiền của Đại Nam (2) Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện 3 - Cuộc sống bình thường (1) Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 3 - Cuộc sống bình thường (2)