Chương 40: Món quà đầu lợn
Gió bấc thổi, má Triệu như bông hồng đợi người yêu.
Cúp điện thoại, Triệu Đỉnh Thiên xách cái đầu lợn đứng giữa trời tuyết ngoài cổng khu chung cư cao cấp của Thang Kiệt Thuỵ, hít một hơi thật sâu, vứt bỏ hết mọi do dự, dũng cảm bước tới.
Nhưng hoàn toàn không ngờ, bảo vệ gác cổng đã tia cậu ta từ lâu, thấy cậu ta có hành động liền lập tức bước tới chặn lại: "Xin chào, shipper Meituan không được vào trong."
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Triệu Đỉnh Thiên: "Tôi không phải shipper Meituan."
Bảo vệ nhìn cái áo gió màu vàng chói lọi của cậu ta, ngập ngừng: "Shipper Ele.me cũng không được vào."
Triệu Đỉnh Thiên vội giải thích mình là khách đến đưa đồ, nhưng khi đối phương hỏi số nhà của chủ nhà thì cậu ta lại tịt ngóm. Lần trước đến đây có mẹ dẫn đường, phận làm "tiểu đồng" xách đồ chỉ biết cắm đầu đi theo chứ có nhớ số nhà đâu.
"Rốt cuộc cậu đến đây làm gì?"
Ánh mắt bảo vệ nhìn cậu ta bắt đầu khác thường, tay đã đặt lên bộ đàm trên vai, chỉ cần khách có hành động gì bất thường là anh ta sẽ ra tay ngay, tuyệt đối không phụ lòng phí dịch vụ cư dân đóng.
Bị chặn lại hết lần này đến lần khác, Triệu Đỉnh Thiên bắt đầu do dự, bảo với anh bảo vệ là đợi một lát để gọi điện thoại, nhưng ngón tay cứ chần chừ mãi không dám bấm nút gọi.
Đang lúc Triệu Đỉnh Thiên do dự, tiếng bước chân từ xa vọng lại, sau đó giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: "Sao không gọi đi?"
Chưa đợi má Triệu quay đầu, một bàn tay đã vươn ra ấn nút gọi, hai tiếng chuông vang lên, cùng lúc má Triệu nhận ra người đứng cạnh mình là Thang Kiệt Thuỵ thì cũng nghe thấy tiếng chuông điện thoại của đối phương reo.
Thang Kiệt Thuỵ lắc lắc cái điện thoại đang sáng màn hình, cười với cậu ta, hơi thở phả ra làn khói trắng tan vào không khí lạnh lẽo, rồi cúp máy ngay trước mặt má Triệu hỏi: "Sao cậu lại đến đây?"
"Anh uống rượu à?" Triệu Đỉnh Thiên không trả lời câu hỏi mà chun mũi hít hít mấy cái, cố phân tích xem mùi trên người Thang Kiệt Thuỵ là mùi rượu hay mùi pheromone rượu của ai khác.
"Cuối năm tiệc tùng nhiều, tránh sao được rượu bia." Thang Kiệt Thuỵ cười, chào bảo vệ một tiếng rồi đợi mở cửa đi vào.
Triệu Đỉnh Thiên vội bám theo: "Nhưng anh..."
Chưa nói hết câu đã bị Thang Kiệt Thuỵ lườm cho một cái nuốt ngược vào trong, má Triệu vội sửa lời: "Sức khỏe không tốt mà, không có thư ký đỡ rượu cho anh à?"
"Người ta đi làm chứ có phải đi uống rượu thuê đâu." Thang Kiệt Thuỵ nới lỏng cà vạt, chân bước hơi loạng choạng, lập tức được người bên cạnh đỡ lấy.
Sự tiếp xúc bất ngờ khiến Thang Kiệt Thuỵ khựng lại, nhìn Triệu Đỉnh Thiên đang ở rất gần, chưa kịp nói gì thì nghe đối phương thốt lên như tìm ra châu lục mới: "Hôm nay anh không đi giày độn à."
Thang Kiệt Thuỵ: ...
Bầu không khí lãng mạn tan biến trong tích tắc, cơ thể đang ngả về phía Alpha lập tức đứng thẳng lại, hắn rút tay ra rảo bước đi nhanh, cười khẩy: "Cậu quan sát kỹ thật đấy."
"Không phải, tại anh đi với không đi nhìn khác biệt rõ quá mà." Triệu Đỉnh Thiên vội đuổi theo giải thích, khuyên Thang Kiệt Thuỵ bớt đi giày độn cao quá, dễ trẹo chân lắm.
Thang Kiệt Thuỵ dừng bước, chất vấn: "Ý cậu là sao? Tôi lùn lắm à?"
"Không lùn, anh không lùn tí nào." Triệu Đỉnh Thiên vội phân bua, "Là tại anh đi giày độn vào cao quá thôi."
Thang Kiệt Thuỵ nhìn chằm chằm cậu ta hồi lâu mới hỏi: "Lúc biết tôi đi giày độn, trong lòng cậu nghĩ gì?"
Má Triệu nghĩ thầm, đương nhiên là thấy thằng cha này lùn tịt rồi, nhưng có gan cũng chả dám nói, đành bảo: "Chả nghĩ gì cả, lúc đấy chân đau muốn ch.ết, hơi đâu mà nghĩ, với lại chiều cao có phải do mình quyết định được đâu."
"Thế sao cậu cao thế?" Thang Kiệt Thuỵ hỏi.
Triệu Đỉnh Thiên buột miệng: "Chắc tại tôi tên là Đỉnh Thiên (đội trời) đấy."
Bố mẹ đặt tên linh nghiệm thật, càng gọi càng linh.
"Nói linh tinh." Thang Kiệt Thuỵ cười cười, giơ tay so chiều cao, rồi trước ánh mắt lo lắng của má Triệu, cười như không cười nói: "Cơ mà cao thật."
"Hôm nay anh uống nhiều không?" Triệu Đỉnh Thiên nhân cơ hội đỡ lấy tay hắn, hỏi câu mình quan tâm nhất, "Mùi rượu nồng quá."
Thang Kiệt Thuỵ lắc đầu, vạch áo khoác để lộ bộ vest bên trong, chỉ vào vạt áo còn hơi ẩm ướt: "Không uống mấy đâu, bị người ta lỡ tay đổ rượu vào người thôi."
Triệu Đỉnh Thiên thở phào lẩm bẩm: "Hóa ra là thế."
Hai người vai kề vai giẫm lên tuyết lạo xạo đi vào trong, khoảng cách gần gũi khiến Thang Kiệt Thuỵ cảm giác như ngửi thấy mùi xăng thoang thoảng trên người đối phương, cả người được bao bọc trong cảm giác an toàn mà đối phương mang lại.
Hắn từ từ nhắm mắt, giao phó cơ thể cho Triệu Đỉnh Thiên dẫn dắt, tận hưởng sự yên bình trong khoảnh khắc này.
Nhưng đi được một lúc Thang Kiệt Thuỵ cảm thấy Triệu Đỉnh Thiên dừng lại, mở mắt ra thì đập ngay vào mắt là cái đầu lợn to đùng.
Thang Kiệt Thuỵ: ...
Thang Kiệt Thuỵ: "Tặng mẹ tôi à?"
"Không, tặng anh đấy." Triệu Đỉnh Thiên nói.
Thang Kiệt Thuỵ ngớ người, nhìn cái đầu lợn rồi lại nhìn Triệu Đỉnh Thiên, cau mày rồi lại giãn ra, lặp đi lặp lại mấy lần mới chậm rãi hỏi: "Cậu đang đá đểu tôi đấy à?"
Tặng cái đầu lợn ám chỉ tôi giống lợn chứ gì?
Triệu Đỉnh Thiên ngơ ngác: "Tôi đá đểu anh bao giờ?"
"Tự cậu biết rõ." Thang Kiệt Thuỵ bỗng dưng nổi giận đùng đùng bỏ đi một mạch, nhưng đi chưa được mấy bước đã bị Triệu Đỉnh Thiên túm chặt tay.
Tay sao địch lại chân, nhất là khi tay của Triệu Đỉnh Thiên to như chân, rất nhanh Thang Kiệt Thuỵ đã bị kéo giật lại bên cạnh Triệu Đỉnh Thiên.
Cậu ta hạ giọng hỏi: "Anh có ý gì? Tôi đá đểu anh chỗ nào? Mẹ anh bảo anh thích ăn thịt đầu lợn nên tôi mới đặc biệt kiếm cái đầu lợn mang đến đấy chứ."
Thang Kiệt Thuỵ ngừng giãy giụa, nhìn Triệu Đỉnh Thiên với vẻ nghi hoặc: "Mẹ tôi bảo cậu thế á?"
"Mẹ anh nói chuyện với mẹ tôi, tôi nghe lỏm được." Triệu Đỉnh Thiên thấy hắn như vậy lại bắt đầu không chắc chắn, rụt rè hỏi: "Anh có thích ăn cái này không?"
Thang Kiệt Thuỵ không nói gì, cơ thể đang căng cứng dần thả lỏng, lùi lại vài bước dựa vào cột đèn lạnh lẽo, đưa tay vuốt mặt nói: "Xin lỗi, tôi hơi kích động."
Vừa trải qua kỳ mẫn cảm, hormone khiến cảm xúc chưa ổn định, nếu là bình thường Thang Kiệt Thuỵ chắc chắn sẽ không phạm sai lầm ngớ ngẩn này.
"Xin lỗi cái gì, tôi có giận đâu." Triệu Đỉnh Thiên đỡ lấy cái cặp nặng trịch từ tay hắn: "Về thôi, ngoài trời lạnh lắm."
Thang Kiệt Thuỵ đi theo cậu ta, còn đưa tay kéo cái áo gió trên người Triệu Đỉnh Thiên, hỏi: "Sao lại mặc cái màu này đến đây, bảo sao người ta tưởng cậu là shipper."
"Nổi bật giữa trời tuyết, nhìn cái là thấy ngay, đỡ bị xe tông." Má Triệu lý sự.
Hai người nhìn nhau một lúc, Thang Kiệt Thuỵ chớp mắt hỏi: "Chỉ vì mẹ tôi bảo tôi thích ăn thịt đầu lợn mà cậu mang cả cái đầu lợn đến đây á?"
Triệu Đỉnh Thiên nhớ kỹ lời dạy của anh Nam: 'Nói thật nhưng không nói hết': "Chẳng phải anh sắp đi du lịch nước ngoài với công ty ăn tết sao? Tôi nghĩ mang đến sớm cho anh còn kịp ăn."
Thang Kiệt Thuỵ nhướng mày nhìn cậu ta: "Bùi Kha bảo cậu là tôi đi du lịch công ty à?"
"Anh đăng WeChat, tôi thấy mà." Triệu Đỉnh Thiên nói.
Lúc này hai người đã đi đến cửa nhà Thang Kiệt Thuỵ, hắn nhận lại đồ đạc từ tay cậu ta: "Được rồi, tôi vào đây, cậu cũng về nhanh đi."
Triệu Đỉnh Thiên gọi giật lại, vừa há miệng định nói gì đó thì bất ngờ bị Thang Kiệt Thuỵ đưa ngón tay trỏ chặn lên môi, cấm khẩu toàn tập.
"Suỵt —" Thang Kiệt Thuỵ thì thầm: "Đừng vội, nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói, đừng để bản năng chi phối."
Đánh dấu tạm thời rất dễ gây ra ảo giác yêu đương, đợi khi đam mê và kích động qua đi, cảm xúc thật sự sẽ như con cá mắc cạn trên bờ cát, phơi bày tr*n tr** dưới ánh mặt trời.
Giữ bình tĩnh, chậm lại mới là chìa khóa để đưa ra lựa chọn đúng đắn.
Hắn từ từ thu tay về, nhìn Triệu Đỉnh Thiên hỏi: "Cậu thấy sao?"
Triệu Đỉnh Thiên lại bảo: "Nhưng tôi sắp không nhịn được nữa rồi."
"Thế thì cố mà nhịn." Thang Kiệt Thuỵ sa sầm mặt mày.
Triệu Đỉnh Thiên cau mày suy nghĩ một lát rồi nói: "Nhưng tôi thật sự buồn đi vệ sinh lắm rồi."
Thang Kiệt Thuỵ: ...
Thang Kiệt Thuỵ: "Thận cậu có vấn đề à?"
Thế là trước khi vào nhà Thang Kiệt Thuỵ, Triệu Đỉnh Thiên đã kịp check-in nhà vệ sinh của nhà hắn, ra khỏi đó còn gọi điện báo cáo tình hình cho Bùi Kha.
Bùi Kha cạn lời hỏi: "Tóm lại là mày chỉ đến dùng nhờ cái nhà vệ sinh rồi về, chả làm gì khác à?"
"Tao còn tặng quà thành công nữa chứ." Triệu Đỉnh Thiên nhắc nhở đừng quên cái đầu lợn của cậu ta, rồi đọc làu làu câu nói cuối cùng Thang Kiệt Thuỵ ấn lên môi mình.
Bùi Kha nghĩ thầm tội nghiệp con mèo Tom bị vờn trong lòng bàn tay, nhưng ngoài miệng vẫn chúc mừng má Triệu tiến triển tình cảm thuận lợi như mong muốn rồi cúp máy, nhìn màn hình máy tính đang soạn CV mà vò đầu bứt tai.
Người ta tình duyên sự nghiệp đôi đường trọn vẹn, mình thì còn đang long đong tìm bến đỗ mới.
Bùi Kha thở dài, tiếp tục công cuộc "râu ông nọ cắm cằm bà kia", thậm chí bịa thêm vài thành tích công việc, cố gắng không nghĩ đến chuyện giữa Thành Việt Long và Bàng béo, sửa CV đến tận đêm khuya mắt díp lại mới đi ngủ.
Vì quá mệt nên đặt lưng xuống là ngủ ngay, lại còn mơ toàn giấc mơ kỳ quái, sáng hôm sau chuông báo thức reo không nghe thấy, cuối cùng Thành Việt Long thấy giờ giấc không đúng phải đẩy cửa vào gọi.
"Anh Bùi, dậy mau." Thành Việt Long lay nhẹ qua lớp chăn, "Đi làm muộn bây giờ."
Bùi Kha mở mắt ra vẫn còn lơ mơ, thấy Thành Việt Long c** tr*n đứng bên giường cứ tưởng mình đang mơ, theo phản xạ đưa tay s* s**ng một cái.
Thành Việt Long: ...
Cảm thấy xúc giác chân thật, Bùi Kha sờ thêm cái nữa, não bộ nhận ra có gì đó sai sai bắt đầu tỉnh táo lại, nhưng tay vẫn dán chặt trên người Thành Việt Long.
Hai người nhìn nhau mấy giây, Thành Việt Long nắm lấy cổ tay Bùi Kha không cho anh rụt lại hỏi: "Anh Bùi, anh làm gì thế?"
Bùi Kha hoàn toàn tỉnh táo, nhìn tay mình rồi ngước lên nhìn Thành Việt Long, chớp mắt mấy cái rồi bất ngờ làm động tác dễ thương: "Chiu mi ~"
—
Lời tác giả:
Bùi Kha: Sờ tí không phạm pháp đâu nhỉ.
Thang Kiệt Thuỵ: Hai người nói chuyện kiểu ông nói gà bà nói vịt.
Triệu Đỉnh Thiên: Thì bài tiết chẳng là bản năng còn gì!