Chương 4
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 4: Khuyết Đức

Bác sĩ này không đáng tin cậy.

_________

“Vậy, vậy thì…” Lục Vũ nghẹn họng, ấp úng mãi mà chẳng tìm được lời nào hợp lý, cuối cùng đành gật đầu: “Thôi được.”

Cậu quên mất còn vụ công ty lên sàn thất bại nữa. Trước giờ cậu chưa từng nghe qua có “con cưng của số mệnh” nào mà lại thất bại khi niêm yết cổ phiếu cả, đúng là mất mặt chết đi được! Nếu lỡ có một ngày bọn người xuyên thời gian tụ tập lại, kẻ thì vênh váo nói: “Tôi xuyên về cổ đại làm hoàng đế thiên cổ.”, người thì hãnh diện: “Tôi xuyên đến tương lai làm nguyên soái liên bang.” Sau đó tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Lục Vũ: “Cậu xuyên thành gì thế?” … cậu chỉ có thể cười gượng: “À ha ha, tôi xuyên thành tổng tài bá đạo… không thể niêm yết cổ phiếu.”

Minh Yến lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt biến hóa muôn màu của cậu, rồi phát hiện bàn tay đang nắm trộm tay mình đã rịn mồ hôi. Anh hơi nhướng mày, quả nhiên vẫn là cậu nhóc mười tám tuổi non nớt: “Nhưng em nói cũng có lý. Nếu để giới đầu tư biết chuyện này, đúng là chẳng hay ho gì. Huống hồ, người quen biết em cũng không ít.”

Lục Vũ năm đó với cuốn tiểu thuyết 《Ngư Vương》 mà lập tức phong thần. Thêm gương mặt điển trai ngời ngời, lại được các trang web hết lòng nâng đỡ, từng nhận vô số phỏng vấn, thậm chí còn xuất hiện trên chương trình giải trí của đài truyền hình lớn.

Suy nghĩ một lúc, Minh Yến mở trí não: “Anh sẽ đặt lịch hẹn với bác sĩ riêng của mình.”

Sau một loạt thao tác, đầu dây bên kia giọng lễ tân cực kỳ chuyên nghiệp: “Xin lỗi, hôm nay lịch hẹn khám ngoại trú của bác sĩ Khuyết đã kín. Lịch hẹn sớm nhất sẽ là sau 2 giờ chiều mai.  Nếu quý khách đang vội, quý khách có thể đến khám trước rồi ngày mai sẽ gặp trực tiếp bác sĩ. Tất nhiên, quý khách cũng có thể chen ngang, nhưng phải trả thêm phí.” 

Lục Vũ sửng sốt: “Phòng khám này gian manh thật! Thậm chí còn dụ dỗ người ta trả thêm phí để chen ngang. May mà chúng ta không vội.”

Minh Yến nhàn nhạt nói: “Thêm tiền. Giúp tôi sắp xếp lịch ngay hôm nay.”

Lục Vũ: “…”

Lễ tân: “Vâng, được ạ.”

Thế là Lục Vũ bị lôi đi, y như một đứa nhỏ bị phụ huynh kéo đi chích ngừa, mặt mày đầy bất mãn mà chẳng làm gì được.

Bãi đỗ xe ngầm là kiểu hộ gia đình một nhà xe riêng. Gara nhà họ có bốn chỗ đậu, nhưng hiện tại chỉ để hai chiếc. Minh Yến mở khóa chiếc Porsche gọn nhẹ, ra hiệu Lục Vũ lên xe.

“Sao không đi cái Bentley kia?” Lục Vũ chỉ vào chiếc Bentley màu xanh bên cạnh, trong lòng thót một cái. Chẳng lẽ bình thường Lục Đại Vũ đi Bentley, còn để vợ lái cái Porsche nhỏ này sao? Vậy thì cũng quá tệ rồi!

Minh Yến lắc đầu: “Xe Bentley quá tinh xảo, mỗi lần hỏng sửa tốn rất nhiều tiền. Anh chỉ lái nó khi ra ngoài bàn chuyện làm ăn thôi.”

Lục Vũ nghe xong, thấy lý do này còn tệ hơn cả những gì mình đoán. Từ nhỏ Minh Yến đã sống trong gia đình giàu có, có bao giờ phải lo mấy chuyện này đâu. Vậy mà kết hôn rồi lại bắt đầu tính toán chi li, chẳng khác nào cảnh tiểu thư giàu có lấy phải một gã “chạn vương”, chất lượng cuộc sống tụt dốc thê thảm. Nghĩ đến đây, Lục Vũ bỗng thấy áy náy vô cùng: “Lục đại Vũ này đúng là vô dụng thật!”

Minh Yến nhìn dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của cậu, không nhịn được bật cười: “Sao lại nói là vô dụng rồi?”

Lục Vũ hậm hực nói: “Nếu là em, nhất định kiếm thật nhiều tiền, mua hẳn một gara đầy xe sang. Thích chiếc nào thì lái chiếc đó, chán thì vứt đi luôn!”

Minh Yến bị chọc đến bật cười: “Dù có giàu đến mấy cũng không thể tiêu xài như thế. Phải biết tiết kiệm thì mới có tiền.”

Nghe cũng có lý, nhưng trong lòng Lục Vũ vẫn thấy khó chịu. Cậu nắm lấy tay Minh Yến đang mở cửa xe: “Để em lái cho.”

Minh Yến nhướng mày: “Em có bằng lái chưa?”

Lục Vũ ưỡn ngực tự hào: “Có chứ! Tôi vừa đủ mười tám là thi liền.”

Cậu hớn hở giật lấy chìa khóa, còn định ga-lăng mở cửa ghế phụ cho Minh Yến, trong đầu mơ màng vẽ ra cảnh mình sẽ thắt dây an toàn cho vợ, rồi giả vờ trượt chân… nhân cơ hội mà… hê hê.

Minh Yến thản nhiên nhắc nhở: “Mười năm rồi, bằng lái của em sớm hết hạn rồi.”

Nhân lúc Lục Vũ còn đang ngơ ngác, anh nhẹ nhàng cầm lấy chìa khóa xe, xoa xoa cái đầu ngốc nghếch của cậu.

Bị xoa đầu xong, Lục Vũ lập tức ngoan ngoãn, vui vẻ ngồi vào ghế phụ, còn tự giác cài dây an toàn cho mình. Xe chạy được một đoạn khá xa rồi, cậu mới phản ứng lại: “Khoan đã… em có thể dùng bằng lái của Lục Đại Vũ mà!”

“Ha ha ha…” Minh Yến cuối cùng cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Lục Vũ đưa tay che nửa khuôn mặt, cảm thấy hôm nay mình ngốc đến mức không thể ngốc hơn. Nam thần sẽ chê mình phải không? Với cái đầu óc cứ hay treo máy thế này, cậu thì làm sao mà giúp Lục Đại Vũ níu kéo cuộc hôn nhân đang bên bờ sụp đổ này được chứ?

Trong xe tràn ngập mùi hương quen thuộc của Minh Yến, khiến người ta như bị mê hoặc. Lục Vũ ủ rũ mất ba giây, rồi lại lấy lại tinh thần, tò mò quan sát đường phố bên ngoài.

Mười năm đủ để một thành phố thay da đổi thịt. Nhìn những con đường vừa quen vừa lạ, Lục Vũ khẽ thở dài: “Nơi này thay đổi nhiều thật.”

Đèn đỏ dừng lại, Minh Yến nghiêng đầu nhìn cậu: “Tại sao em lại nghĩ mình là xuyên thời gian tới, chứ không phải mất trí nhớ?”

Lục Vũ vội quay đi, không dám nhìn vào đôi mắt kia, sợ mình lại thất thần. Cậu chỉ dám chăm chú ngắm đường viền xương hàm cứng cáp ấy: “Vậy anh nói thử xem, mười năm trước, ngày 9 tháng 11 anh đã làm gì?”

Minh Yến lắc đầu: “Chuyện xa thế, sao anh nhớ được.”

Lục Vũ cụp mắt: “Nhưng em nhớ rõ. Hôm đó em đang đánh máy ở ký túc xá thì nhận được bức vẽ ‘Lục Đông Đông’ anh gửi cho. Mỗi chi tiết em đều nhớ rất rõ. Đương nhiên anh có thể nói là vì ấn tượng sâu nên em mới nhớ, nhưng những ngày khác em cũng nhớ rõ. Ngày 7, em đi ăn lẩu cay với lão Dương, gọi khoai tây, chả tôm, thanh cua, cánh gà, cải thảo, thằng đó còn ăn tận ba bát cơm. Ngày 10 thì có bài kiểm tra nhỏ, kiểm tra đại số tuyến tính. Hai ngày đó em vừa ôn bài xong, anh có thể ra đề kiểm tra em.”

Đèn chuyển xanh, Minh Yến nhấn ga, xe lướt qua ngã tư. Anh không đáp lại câu hỏi kia.

Thấy anh im lặng, Lục Vũ khẽ ngẩng lên: “Anh vẫn không tin sao?”

Minh Yến bình tĩnh đáp: “Anh chưa từng học đại số tuyến tính.”

Lục Vũ: “…” cậu quên mất vợ mình học mỹ thuật, đại học mỹ thuật nào có ngành này chứ.

“Khụ khụ…” Lục Vũ nhanh chóng đổi chủ đề, “Vậy… chúng ta kết hôn bao lâu rồi?”

“Ba năm. Nhưng không phải như em nghĩ.” Minh Yến khẽ xoay tay lái, đưa xe vào một con đường rợp bóng cây, dừng trước tòa nhà nhỏ màu trắng.

Chưa kịp để Lục Vũ hỏi thêm, Minh Yến đã xuống xe, dẫn cậu vào sảnh chính. Điều khiến cậu ngạc nhiên là nơi này lại có sẵn hồ sơ y tế của mình.

Nhân viên quầy lễ tân vừa thấy Lục Vũ đã niềm nở: “Chào anh Lục, lâu rồi không gặp. Đây là số thứ tự khám bệnh của anh.”

“Bệnh viện chứ có phải nhà hàng đâu mà ngày nào cũng đến!” Lục Vũ càu nhàu, cảm thấy lời chào kia chẳng may mắn chút nào.

Cậu nhân viên  quầy lễ tân không để ý đến lời mỉa mai của Lục Vũ, vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, mời Lục Vũ đi làm loạt kiểm tra cơ bản trước.

Minh Yến nghiêng đầu giải thích: “Bác sĩ Khuyết là người nước ngoài, Nhân viên do ông ấy đào tạo cũng nói chuyện giống ông ấy. Đôi khi hơi lạ một chút, nhưng đừng lo lắng.” Nói rồi, anh sánh bước bên Lục Vũ, cùng đi vào phòng kiểm tra.

“Người nước ngoài mà lại họ Khuyết sao?” Lục Vũ nghĩ mãi cũng chẳng ra nổi nước nào có cái họ nghe lạ như thế. Quay đầu lại nhìn, mới thấy trên bảng hiệu treo mấy chữ to: “phòng khám Khuyết Đức” (khuyết đức = thiếu đạo đức). Chậc, đúng thật là người nước ngoài rồi, chứ bình thường ai lại đặt cái tên này.

Phòng khám bên trong sang trọng đến mức không giống phòng khám chút nào, trái lại giống một câu lạc bộ cao cấp. Mọi người thường quên mất mình đang ở trong bệnh viện. Hơn nữa, trang thiết bị rất đầy đủ, giá cả lại cũng “sang chảnh” không kém.

Lục Vũ chụp CT, làm MRI xong, nhân viên lịch sự mời bọn họ sang phòng chờ nghỉ ngơi, còn mang trà bánh đầy tinh tế để phục vụ.

Phòng chờ giống như một phòng khách nhỏ, thông thẳng ra phòng khám. Thảm lông dê dày phủ khắp sàn, ghế sofa nhung xanh thẫm, nền nhạc là tiếng mưa rơi tí tách thứ “tiếng ồn trắng” khiến người ta cực kỳ thư thái. Trên kệ tạp chí chất đầy các tạp chí y khoa Anh ngữ và tạp chí tài chính mới nhất. Trên tường treo lời thề Hippocrates, còn chiếc bàn dài phong cách châu Âu ở phía bắc lại đặt một bức tượng thần. Nhìn kỹ… hình như là Trương Trọng Cảnh.

“Trương Trọng Cảnh?” Lục Vũ tưởng mình hoa mắt, dụi mắt nhìn kỹ thêm vài lần.

Minh Yến thì tỏ vẻ rất quen thuộc, còn tự nhiên cắm hương, thành kính vái ba cái trước tượng thánh y.

Lục Vũ nhăn mũi, khó hiểu: “Bác sĩ Tây y mà cũng thờ Trương Trọng Cảnh á?”

Đúng lúc này, cửa phòng khám bật mở. Một vị bác sĩ trẻ tóc vàng mắt xanh, cười tươi như gió xuân, nói bằng giọng phổ thông lơ lớ:

“Đông Tây y kết hợp mới có hiệu quả tốt. Con đường y học là vô tận. Tôi còn từng nghiên cứu cả y học Ayurveda của nước Y, thậm chí biết nghi thức múa trừ tà Nam Mỹ. À, hiện tại phòng chờ đang đang phát lúc này là âm nhạc trị liệu Nam Mỹ, tiếng mưa xương rồng đó.”

Vừa nói, Khuyết Đức vừa đưa cho Lục Vũ một cây gậy dài, ra hiệu lật ngược lại. Bên trong có vô số hạt nhỏ, lách tách chảy xuống, phát ra âm thanh như mưa rơi.

Khuyết Đức cười tít mắt: “Vừa hay, tôi định giới thiệu cái này cho cậu, cậu đến thật đúng lúc.”

Lục Vũ cầm cây gậy xương rồng nhẵn nhụi trong tay, cảm thấy vị bác sĩ này thật không đáng tin cậy. 

Sau khi xem xét kỹ lưỡng tất cả các báo cáo khám bệnh, Khuyết Đức cầm một cây chỉ nhỏ chỉ vào phim chụp: “Tạm thời không có vấn đề nghiêm trọng, chỉ có một vết thương nhỏ ở cột sống cổ, nhưng vốn đã là bệnh cũ rồi. Lần này cụ thể thấy khó chịu chỗ nào, sao lại làm nhiều xét nghiệm thế?”

Lục Vũ đáp: “Hôm nay tôi bị ngất một lúc.”

Minh Yến thêm vào: “Cậu ấy nói mình… xuyên thời gian tới đây.”

Lục Vũ: “…” Cái này mà cũng đem nói với bác sĩ sao?!

Khuyết Đức ngẩng đầu, nhìn kỹ Lục Vũ đang điên cuồng nháy mắt ra hiệu với Minh Yến, rồi kinh ngạc kêu lên: “Wow, đây đúng là kỳ tích nha.”

Minh Yến: “…”

Sau khi nghe sơ qua tình hình, Khuyết Đức nghiêm túc hỏi: “Cậu chắc chắn mình là xuyên thời gian, chứ không phải chỉ mất trí nhớ? Có lẽ chỉ là ký ức mười năm qua biến mất thôi.”

Lục Vũ đành phải lặp lại lời đã nói với Minh Yến: “Anh nhớ mình mười năm trước, ngày 9 tháng 11 đã làm gì không?”

Khuyết Đức suy nghĩ một chút, rồi gật đầu:

“Nhớ chứ.”

Lục Vũ: “…” Người này sao chẳng chịu đi đúng kịch bản vậy trời.

Khuyết Đức nhún vai: “À, hỏi tôi câu này cũng chẳng ích gì, vì tôi là thiên tài, lại còn có chút trí nhớ siêu phàm. Nhưng tôi hiểu ý cậu muốn nói. Ý cậu là — những ký ức trước thời điểm ‘xuyên thời gian’ vẫn vô cùng rõ ràng, đúng không?”

Lục Vũ gật đầu: “Tôi vừa mới ôn xong đại số tuyến tính, anh có thể ra đề thử tôi.”

Khuyết Đức lấy giấy bút, nghĩ ngợi rồi lại đặt xuống: “Tôi chưa từng học đại số tuyến tính.”

Lục Vũ sửng sốt: “Không thể nào, anh không phải học y sao?”

Khuyết Đức xoè tay: “Trường y khoa nước ngoài chúng tôi không dạy đại số tuyến tính. Nhưng tôi cho rằng cậu nói có lý. Mấy bài toán phức tạp kiểu đó, sau mười năm mà vẫn nhớ thì quả thực rất hiếm, ngay cả người có trí nhớ siêu phàm cũng khó nhớ được. Toán học… thực sự quá trái ngược với bản chất con người.”

“Đúng vậy!” Lục Vũ như tìm thấy tri âm, lập tức hào hứng trò chuyện cùng Khuyết Đức.

Minh Yến: “…” Quả thật, bác sĩ này chẳng đáng tin chút nào.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (133)
Chương 1: Chương 1: Xuyên không Chương 2: Chương 2: Trí não Chương 3: Chương 3: Ly hôn Chương 4: Chương 4: Khuyết Đức Chương 5: Chương 5: Thằng hai Chương 6: Chương 6: Hợp đồng Chương 7: Chương 7: Manh mối Chương 8: Chương 8: Tây Môn Chương 9: Chương 9: Khoản nợ Chương 10: Chương 10: Ngư vương Chương 11: Chương 11: Phỏng đoán Chương 12: Chương 12: Học thuộc lòng Chương 13: Chương 13: Nghiện rượu Chương 14: Chương 14: Thái độ Chương 15: Chương 15: Minh Nhật Chương 16: Chương 16: Thách thức Chương 17: Chương 17: Ở rể Chương 18: Chương 18: Ngủ trưa Chương 19: Chương 19: Giấc mơ trở lại Chương 20: Chương 20: Lười biếng Chương 21: Chương 21: Sấm sét Chương 22: Chương 22: Keo dán chó Chương 23: Chương 23: Cúp điện Chương 24: Chương 24: Thương chiến Chương 25: Chương 25: Nhãn cầu Chương 26: Chương 26: Top tìm kiếm Chương 27: Chương 27: Danh sách Chương 28: Chương 28: Livestream Chương 29: Chương 29: Hy sinh vì nước Chương 30: Chương 30: Gặp mặt Chương 31: Chương 31: Qua mắt Chương 32: Chương 32: Từ hôn Chương 33: Chương 33: Về nhà Chương 34: Chương 34: Mẹ vợ Chương 35: Chương 35: Nói chuyện Chương 36: Chương 36: Tức giận Chương 37: Chương 37: Cải tạo Chương 38: Chương 38: Thanh xuân Chương 39: Chương 39: Lý do Chương 40: Chương 40: Chào hàng Chương 41: Chương 41: Tiền giấy Chương 42: Chương 42: Tiên đan Chương 43: Chương 43: Kiếm tiền Chương 44: Chương 44: Gia sản Chương 45: Chương 45: Anti fan Chương 46: Chương 46: Anh hùng Chương 47: Chương 47: Tạo phản Chương 48: Chương 48: Tiền đề Chương 49: Chương 49: Con nuôi Chương 50: Chương 50: Thêm vào Chương 51: Chương 51: Thẩm Ứng Chương 52: Chương 52: Vai phụ Chương 53: Chương 53: Chết sớm Chương 54: Chương 54: Cuộc hẹn Chương 55: Chương 55: Lãng mạn Chương 56: Chương 56: Tuyết rơi Chương 57: Chương 57: Cảm hứng Chương 58: Chương 58: Mê hoặc Chương 59: Chương 59: Chương trình tạp kỹ Chương 60: Chương 60: Xấu hổ Chương 61: Chương 61: Bỏ rơi Chương 62: Chương 62: Hôn hôn Chương 63: Chương 63: Hồng Tiêu Chương 64: Chương 64: Khoe khoang Chương 65: Chương 65: Bất kỳ ai Chương 66: Chương 66: Chủ tướng Chương 67: Chương 67: Áp lực Chương 68: Chương 68: Học tập Chương 69: Chương 69: Định vị Chương 70: Chương 70: Vô sỉ Chương 71: Chương 71: Chuyên cần Chương 72: Chương 72: Đau họng Chương 73: Chương 73: Chửi rủa Chương 74: Chương 74: Mất mặt Chương 75: Chương 75: Anh hai Chương 76: Chương 76: Đại lang Chương 77: Chương 77: Bùng nổ Chương 78: Chương 78: Cherry Chương 79: Chương 79: Triết học Chương 80: Chương 80: Quan hệ công chúng Chương 81: Chương 81: Thâm ý Chương 82: Chương 82: Phỏng đoán Chương 83: Chương 83: Nhận thưởng Chương 84: Chương 84: Giống chó Chương 85: Chương 85: Không có đề mục Chương 86: Chương 86: Trò chơi Chương 87: Chương 87: Sửa cách xưng hô Chương 88: Chương 88: Mẹ Chương 89: Chương 89: Lừa dối Chương 90: Chương 90: Khuyên hàng Chương 91: Chương 91: Lật bài Chương 92: Chương 92: Tranh chấp Chương 93: Chương 93: Mưu tính Chương 94: Chương 94: Cơ duyên Chương 95: Chương 95: Tri thức Chương 96: Chương 96: Cầu im lặng Chương 97: Chương 97: Lời mời Chương 98: Chương 98: Sảng văn Chương 99: Chương 99: Lễ vật Chương 100: Chương 100: Mẹ ruột Chương 101: Chương 101: Tập thơ Chương 102: Chương 102: Làm nũng Chương 103: Chương 103: Cục cưng Chương 104: Chương 104: Bảo thạch Chương 105: Chương 105: Con rể Chương 106: Chương 106: Bóng bay Chương 107: Chương 107: Vũ khí Chương 108: Chương 108: Hoàng đế Chương 109: Chương 109: Đông Châu Chương 110: Chương 110: Cứu hắn Chương 111: Chương 111: Con ngoan Chương 112: Chương 112: Đầu tư Chương 113: Chương 113: Trai thẳng Chương 114: Chương 114: Đế Vương Chương 115: Chương 115: Ra đời Chương 116: Chương 116: Tạo người Chương 117: Chương 117: Tăng giá Chương 118: Chương 118: Tiền đến Chương 119: Chương 119: Quay phim Chương 120: Chương 120: Show trình diễn lớn Chương 121: Chương 121: Tri kỷ Chương 122: Chương 122: Bận rộn Chương 123: Chương 123: Niên thiếu [Hoàn chính văn] Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại 1 - Nợ tiền thì phải trả tiền Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại 2 - Quay quảng cáo Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại 3 - Ba đời làm thần Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại 4 - Trích lời tổng tài bá đạo Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại 5 - Con rể Alpha 1 Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2 Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại 7 - Con rể Alpha 3 Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4 Chương 132: Chương 132: Phiên ngoại 9 - Con rể Alpha 5 Chương 133: Chương 133: Phiên ngoại 10 (TOÀN VĂN HOÀN) - Chuyến đi chơi gia đình