Chương 4
Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 4: ĐẦU BÁO NÃO BÁO.

Chỉ trong một đêm, tin tức “Tên công tử bột là bạn đời bị vứt bỏ của thiếu tướng” đã bị đám lính đánh thuê truyền đi khắp nơi.

Nghê Vũ vẫn coi như không có việc gì bước về phía trước giữa vô vàn ánh mắt đánh giá của mọi người.

Hôm nay cậu có hai việc muốn làm, một là đến nơi quản lý lính đánh thuê xem có nhiện vụ gì làm hay không, hai là đến quảng trường mua cái cây gãi ngứa chạm ngọc có giá 350 đồng vàng kia về.

Lần trước, ông chủ chỗ đó nói với cậu cây gãi ngứa này là đồ cổ từ trước khi đại nạn giáng xuống, là thứ người nhà giàu thời đó cầm trong tay ngắm nghía, ngọc chạm trổ trên đó cũng là ngọc có phẩm chất tốt nhất, còn là vật được người có tay nghề giỏi nhất thời đó làm ra, nếu lần này bỏ qua thì sẽ không tìm được cái nào tốt hơn nữa.

Nhưng cậu lại cảm thấy, ngọc là thứ mà bây giờ không ai cần đến, nó không phải là vật liệu quan trọng, toàn bộ căn cứ 097 này chắc cũng chỉ có mỗi mình cậu chịu bỏ ra 350 đồng vàng để mua cây gãi ngứa này.

Dù sao thì chuyện gãi ngứa như vầy cũng chỉ có con báo như cậu nới cần mà thôi.

“Quay lại rồi?” Ông chủ tiệm tạp hóa này có đôi mắt cực kỳ gian xảo. “Cây gãi ngứa lần trước dùng tốt không?”

Nghê Vũ lắc đầu, mắt cậu quét qua toàn bộ cửa hàng rồi dừng lại ở chỗ cây gãi ngứa chạm ngọc kia. “Vẫn bán với giá 350 đồng vàng à?”

Ông chủ giật mình, “Cậu vẫn muốn mua nó à?”

Nghê Vũ nghĩ một cây gãi ngứa mà phải tốn đến 350 đồng vàng, thật đau lòng. “Có giảm giá không?”

Lúc này là buổi sáng, cũng không đông khách, ông lão nhìn Nghê Vũ sau đó xoay người đi. “Cũng không phải là không thể giảm giá.”

Nghê Vũ: “Hả?”

Ông chủ nhanh chóng vươn dài cổ. “Những gì bọn lính đánh thuê kia nói đều là sự thật à? Cậu thật sự là người…”

Nghê Vũ không vui nhíu mày.

Da của cậu rất trắng, lúc không có biểu tình gì thì nhìn qua rất đẹp, rất đơn thuần, chỉ khi nào cậu nhíu mày, ánh mắt cậu mới lạnh lẽo đến cực điểm, cả người tản mát ra hơi thở nguy hiểm cực kỳ ác liệt.

Ở căn cứ không có quân nhân nào như vậy, cũng không có lính đánh thuê nào có khí chất như vậy, ông chủ sợ hãi, vội vàng rụt cổ lại.  “Không, không giảm.”

Bình thường, những người giỏi kiếm tiền cũng rất giỏi trả giá, nhưng Nghê Vũ lại không như vậy, so với việc trả giá từ 350 đồng vàng xuống 340 đồng vàng thì cậu nguyện ý trả tiền ngay rồi đi cho nhanh.

Ông chủ thu tiền rồi chậm rãi gói cây gãi ngứa lại, nhìn bộ dạng thì hình như còn muốn bát quái thêm mấy câu nữa.

Nghê Vũ đi mà không thèm quay đầu lại lấy một lần. Dọc theo đường đi, cậu lại bị người ta dùng ánh mắt hiếu kỳ mà đánh giá thêm lần nữa.

Đột nhiên cậu có cảm giác, hình như mình chọn căn cứ 097 là một sai lầm.

Căn cứ 097 – là một căn cứ nhỏ nằm ở ngoài rìa của liên minh “Tiêu Ngạn”, nếu dùng cách nói giống như khi các quốc gia còn tồn tại thì có thể hiểu căn cứ 097 là một thành phố nằm ở biên giới vùng sâu vùng xa của “Tiêu Ngạn”. Căn cứ 003, căn cứ trung tâm của “Tiêu Ngan” có bức xạ rất thấp. Nghê Vũ không nghĩ tới mình đã trốn tới tận chỗ này rồi mà vẫn còn bị người ta vây xem.

Cách đây 400 năm, chính phủ của các quốc gia lần lượt sụp đổ, cái gọi là tự do, là quyền bình đẳng đã không còn tồn tại nữa, quyền lực tập trung lại lần nữa xuất hiện, vô số tập đoàn quân sự to to nhỏ nhỏ được thành lập, bọn họ vừa tranh đoạt tài nguyên với nhau vừa liên minh với nhau chống lại sinh vật biến dị, vừa chiến đấu vì tương lai của nhân loại. Trên thế giới bây giờ chỉ còn lại ba căn cứ lớn là “Tiêu Ngạn”, “Thiên Vĩ” và “Vực sâu”, bọn họ quản lý rất nhiều căn cứ lớn trên mặt đất, chỗ lánh nạn dưới lòng đất và dưới biển.

Trước khi Nghê Vũ bị đuổi đi, cậu còn nghe nói đến kế hoạch xây dựng một không gian phản trọng lực, quân đội định đưa căn cứ 003 từ mặt đất lên không trung.

Cậu đối với khoa học kỹ thuật dốt đặc cán mai, ngay cả nguyên lý cơ bản của việc giải phẫu ký sinh cậu còn chưa hiểu thì việc căn cứ làm sao lơ lững giữa không trung cậu làm sao biết được.

Nếu như trong tương lai căn cứ 003 thật sự không còn trên mặt đất nữa thì có lẽ cậu cũng không trở về được.

Nghĩ như vậy hình như cậu có hơi thất vọng.

“Hang ổ” của chiến đội “Sí Ưng” ở căn cứ 003, người kia cũng ở căn cứ 003, tất cả những người cậu quen biết cũng đều ở căn cứ 003.

Mà nếu căn cứ 003 thật sự có thể bay lên được không trung, có lẽ cũng là một chuyện tốt, như thế cậu ở trên sa mạc than căn cứ 097 nhìn thấy nó được – giống như nhìn ngôi sao trên bầu trời đêm vậy.

“Đúng là ngu ngốc!” Bên cạnh Nghê Vũ truyền đến tiếng quát lớn, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của cậu.

Cậu quay người lại nhìn, thấy một đám nhóc con đang vây quanh một tên lính đánh thuê.

Tin tức về kế hoạch kiến tạo căn cứ “Tiêu Ngạn” lơ lững trên không trung dường như đã truyền đến vùng biên giới xa xôi hẻo lánh này rồi. Đứa nhóc đưa ra vấn đề gọi là ngu xuẩn nói – nếu thủ đô có thể bay thì chúng ta ở đây cũng sẽ nhìn thấy được đúng không? Giống như ngắm sao vậy đúng không?

Tên lính đánh thuê đó không chút lưu tình mà nói toạc ra sự thật phũ phàng. “Chỗ chúng ta cách thủ đô rất xa, ở giữa còn có vô số biển rộng, vô số núi cao, vô số thung lũng, vô số sông dài, cứ coi như thủ đô có thể bay lên thật cao thì chúng ta cũng không thể nhìn thấy được! Mi đã mấy tuổi rồi, ngay cả chút kiến thức cơ bản như vậy mà cũng không hiểu?”

 

Nghê Vũ: “…”

Cậu 27 tuổi.

Thủ đô trong miệng tên lính đánh thuê kia chính là căn cứ 003, là căn cứ mặt đất quan trọng nhất của căn cứ “Tiêu Ngạn”. Nó được tập đoàn quân sự Đông Hoàn xây dựng ở ven biển cách đây hơn một trăm năm trước.  Đối với căn cứ 097 thì nó xa tận chân trời.

Dường như ở đây chưa ai từng đến căn cứ 003.

Những chuyện về căn cứ 003 vẫn còn tiếp tục bàn tán, Nghê Vũ có hơi do dự, không biết nên về nơi ở trước hay là vẫn ở lại nơi quản lý lính đánh thuê này.

Nếu như tiết kiệm một chút thì với số tiền điện tử còn lại cậu cũng có thể sống được nửa tháng, không cần phải gấp gáp đi làm nhiệm vụ. Nhưng mà không có tiền trong lòng không có yên tâm. Bây giờ đến chỗ quản lý lính đánh thuê, tùy tiện nhận một nhiệm vụ thôi cậu cũng có thể giàu có ngay tức thì. Nhưng chắc bây giờ người ở đó còn đang nói về chuyện “Bạn đời bị vứt bỏ của thiếu tướng.”

Nghê Vũ hít hít mũi.

Kỳ thật thiếu tướng cũng đã từng nói cậu không có thường thức, còn dùng giọng điệu dịu dàng, cưng chiều mà nói.

“Báo nhỏ đánh nhau thật lợi hại, nhưng đáng tiếc lại không có chút thường thức cuộc sống nào. Đầu báo não báo”

“Đầu báo não báo là gì?”

“Là đầu óc chậm tiêu đó.”

Lúc đó cậu muốn cải lại. Muốn nói câu nói mà huấn luyện viên “Không đầu” hay nói cho bọn cậu rằng, Chiến sĩ của “Sí Ưng” cả đời chỉ cần chiến đấu, chiến đấu và chiến đấu, không cần phải quan tâm đến việc khác làm gì. Trên thế giới này, mục tiêu lớn nhất là sống sót chứ không phải là những thường thức về cuộc sống.

Nhưng thiếu tướng đã dạy cho cậu biết về cuộc sống.

Tim Nghê Vũ đập mạnh, cuối cùng vẫn quyết định đến nơi quản lý lính đánh thuê.

Chỉ qua có một đêm mà ánh mắt bọn lính đánh thuê nhìn cậu đã thay đổi. Ngày hôm qua là ánh mắt xem thường và tham lam không thèm che giấu, còn có người nổi lên sắc tâm, dù sao thì ở căn cứ biên cảnh xa xôi hẻo lánh này mỹ nhân là một loại “tài nguyên” cực kỳ hiếm, so với vật tư chiến lược còn khan hiếm hơn. Mà hôm nay thì không còn có một ai dám dùng ánh mắt háo sắc đó nhìn cậu nữa.

Người bình thường thì chỉ biết cậu là kẻ đáng thương bị thiếu tướng vứt bỏ, nhưng những tên lính đánh thuê thì lại biết nhiều hơn một chút – biết cậu là đội trưởng đội một của chiến đội đặc chủng “Sí Ưng”. Mà “Sí Ưng” lại là một trong bốn chiến đội đặc chủng có thanh danh hiểm hách nhất “Tiêu Ngạn”, phụ trách bảo vệ thủ đô, do chính Trầm Trì nắm giữ và chỉ huy.

Có thể gia nhập vào “Sí Ưng” đều là những quân nhân kiệt xuất nhất “Tiêu Ngạn”, có thể trở thành đội trưởng của đội một còn hiếm hơn cả lá mùa thu.

Trước khi bị trục xuất, quân hàm của Nghê Vũ là trung tá.

“Cậu ta thật sự là vị đội trưởng đó à?”

“Vì sao lại lưu lạc tới chỗ của chúng ta chứ?”

“Nghe nói là bị Trầm Trì chơi đùa.”

“Giai cấp thống trị có được mấy ai đẹp mã chứ? Trầm Trì còn là người đứng trên đỉnh kim tự tháp ở tập đoàn Đông Hoàn, kết hôn rồi ly hôn cũng như chơi đùa mà thôi.”

“Nhìn bộ dạng cậu ta trắng trẻo mềm mịn như vậy mà lợi hại thật à?”

Nghê Vũ nhìn chằm chằm vào màn hình, nghe mọi người xung quanh bàn tán, sắc mặt cầu càng ngày càng lạnh.

“Này!”

Phía sau truyền đến giọng nói quen thuộc, Nghê Vũ quay đầu lại, thì ra là người bán kẹo bông gòn – Trần.

“Tiêu Ngạn” ở cực đông rất hưng thịnh, người ở đó toàn là tóc đen, mắt đen, dáng người nhỏ nhắn khỏe khoắn. Còn căn cứ 097 thì lại ở Tây vực, phần lớn lính đánh thuê ở đây đều là tóc nâu, cơ thể cao lớn cường tráng.

Trần là người phương Đông, tên cũng vô cùng cổ xưa, lúc bình thường mang tạp dề đứng trên quảng trường buôn bán, bây giờ từ đầu đến chân đều là trang phục của lính đánh thuê.

Nghê Vũ nhìn Trần đánh giá một phen, “Có việc gì?”

“Trên màn hình nhiệm vụ tuy nhiều, nhưng nếu phân chia theo thù lao nhiều hay ít thì cũng chỉ có hai loại.” Hắn ta lại trình bày thêm: “Thù lao ít và thù lao nhiều.”

Nghê Vũ nói: “Phí lời.”

Trần cười thành tiếng, “Thù lao ít thì một người cũng có thể hoàn thành, ví dụ như cậu và tôi. Thù lao nhiều thì nhất định phải hợp tác. Cậu là người đã từng sống ở căn cứ 003, tôi nghĩ cậu cũng không bằng lòng với những nhiệm vụ mười mấy đồng vàng này đúng không? Có hứng thú gia nhập vào quân đoàn của tôi không?”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (66)
Chương 1: Chương 1: Nghê Vũ. Chương 2: Chương 2: KẸO BÔNG GÒN THỎ. Chương 3: Chương 3: CÂY GÃI NGỨA. Chương 4: Chương 4: ĐẦU BÁO NÃO BÁO. Chương 5: Chương 5: THIẾU TƯỚNG. Chương 6: Chương 6: KẾT HÔN. Chương 7: Chương 7: LÂY NHIỄM. Chương 8: Chương 8: BAY CAO. Chương 9: Chương 9: LÒNG BÀN TAY. Chương 10: Chương 10: LAM TINH PHU NHÂN. Chương 11: Chương 11: GIẢI PHẪU. Chương 12: Chương 12: SÁCH. Chương 13: Chương 13: TRI ÂN BÁO ĐÁP. Chương 14: Chương 14: ĐÓA HOA CAO LÃNH. Chương 15: Chương 15: TRƯỞNG THÀNH. Chương 16: Chương 16: TÔI SẼ KHÔNG ĐỂ NGÀI PHẢI THẤT VỌNG! Chương 17: Chương 17: PHƯỢNG HOÀNG. Chương 18: Chương 18: LỜI MỜI. Chương 19: Chương 19: MÀU HOA MÂN CÔI. Chương 20: Chương 20: KÍNH BẢO VỆ MẮT MÀU HOA MÂN CÔI Chương 21: Chương 21: MÓNG VUỐT ĐANG RUN RẨY. Chương 22: Chương 22: TỎ TÌNH Chương 23: Chương 23: 1000 ĐỒNG VÀNG. Chương 24: Chương 24: THỂ LỰC KHÔNG ĐỦ. Chương 25: Chương 25: THIẾU TƯỚNG LÀ TÊN LỪA ĐẢO. Chương 26: Chương 26: HỒ ĐỒ Chương 27: Chương 27: Ác chiến Chương 28: Chương 28: THÍCH EM? Chương 29: Chương 29: EM LÀ BẠN ĐỜI CỦA ANH. Chương 30: Chương 30: CẦU VỒNG HAY VŨ BÃO GÌ CŨNG KHÔNG BẰNG EM. Chương 31: Chương 31: Tiên sinh. Chương 32: Chương 32: MỘT NỬA VÒNG TAY. Chương 33: Chương 33: LỄ VẬT CHƯA TỪNG BỊ MẤT. Chương 34: Chương 34: HƯƠNG VỊ THỜI GIAN TRÊN QUẢ ĐÀO MẬT. Chương 35: Chương 35: TIM ĐẬP. Chương 36: Chương 36: GẶP LẠI. Chương 37: Chương 37: ĐAU KHÔNG? Chương 38: Chương 38: CHÚC MỪNG NGHÊ VŨ ĐẠI NHÂN. Chương 39: Chương 39: NGÀN CÂN TREO SỢI TÓC. Chương 40: Chương 40: NHIỄM VIRUS LẦN THỨ HAI? Chương 41: Chương 41: NHIỄM VIRUS CẤP CAO. Chương 42: Chương 42: THẦN LINH. Chương 43: Chương 43: ĐỘNG VẬT MÁU LẠNH. Chương 44: Chương 44: NHƯNG CẬU ẤY PHẢI SỐNG SÓT. Chương 45: Chương 45: BẤT KHẢ CHIẾN BẠI. Chương 46: Chương 46: ĐỒ ĐẰNG. Chương 47: Chương 47: CHÚ ĐỊNH DIỆC VONG. Chương 48: Chương 48: ĐỂ TÔI HÔN EM. Chương 49: Chương 49: LÃNG MẠN CẤP BẬC VŨ TRỤ. Chương 50: Chương 50: TRỜI SINH MỘT CẶP. Chương 51: Chương 51: CÙNG EM ĐI ĐẾN BẤT CỨ NƠI NÀO TRONG VŨ TRỤ. Chương 52: Chương 52: ĐẾN CHỖ CỦA TÔI. Chương 53: Chương 53: EM XỨNG ĐÁNG. Chương 54: Chương 54: CÓ THỂ LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ VỚI EM. Chương 55: Chương 55: ĐỂ CHO EM SẢNG KHOÁI TRƯỚC ĐÃ. Chương 56: Chương 56: EM KHÔNG DỄ BẮT NẠT ĐÂU NHA. Chương 57: Chương 57: HÔN LÊN CHÚNG NÓ. Chương 58: Chương 58: DÂY CỘT TÓC HOA BĂNG. Chương 59: Chương 59: CŨNG LÀ BẢO BỐI CỦA EM. Chương 60: Chương 60: EM LÀ MỘT PHẦN CỦA ANH Chương 61: Chương 61: BỞI VÌ EM LÀ DUY NHẤT. Chương 62: Chương 62: BÁO BÁO RẤT THỎA MÃN. Chương 63: Chương 63: ANH MUỐN VÒ TAI BÁO CỦA EM À? Chương 64: Chương 64: BÁO BÁO, BÁO BÁO. Chương 65: Chương 65: Phiên ngoại 1 – BA NĂM SAU (thượng) Chương 66: Chương 66: Phiên ngoại 2 – BA NĂM SAU (hạ)