Chương 4
Dịu Dàng Triền Miên - Du Lãm

Chương 4: Có cần người ‘sư phụ’ là tôi đây giúp gì không?

Cuộc họp được tổ chức dưới hình thức giảng dạy và giải đáp thắc mắc, chủ yếu do các thực tập sinh và Giáo sư được mời từ bên ngoài đảm nhiệm, các trưởng bộ phận đóng vai trò hỗ trợ, với mục đích đào tạo và kiểm tra tình hình công việc, kéo dài trong hai ngày.
Vốn dĩ đây là một cuộc họp khô khan và bình thường, nhưng vì một cái tên bất ngờ xuất hiện, Quý Yên lại âm thầm mong đợi.
Cuộc họp bắt đầu lúc chín giờ rưỡi.
Sáng hôm sau, Quý Yên đến công ty, trước tiên đến phòng pháp chế để gửi hợp đồng, sau khi trở về thì thu dọn một chút, mang theo laptop, giấy bút, đến tầng 35 sớm hơn hai mươi phút.
Cô đến không được xem là sớm, phòng họp lớn đã tụ tập một nhóm nhỏ, đều là những gương mặt xa lạ, Quý Yên đoán có lẽ là thực tập sinh.
Tìm một chỗ ở hàng sau, ngồi một lúc, Quý Yên giả vờ bình tĩnh nhìn quanh phòng họp một vòng, không thấy gương mặt mà mình mong đợi.
Cô nghĩ, có lẽ Vương Tuyển sẽ đến đúng giờ.
Nghĩ đến đây, cô không vội không vàng lật xem chương trình và biên bản cuộc họp, lặng lẽ chờ đợi.
Gần 9 giờ 30 phút, mọi người lần lượt kéo đến phòng họp, Quý Yên thấy đồng nghiệp quen thuộc thì gật đầu chào hỏi, nhưng trong lòng lại nghĩ, sao Vương Tuyển vẫn chưa đến.
Cô lấy điện thoại ra xem, còn một phút nữa, lẽ nào anh cũng giống Thi Hoài Trúc, có việc đột xuất không thể tham gia?
Đang nghĩ như vậy, một bóng người chợt xuất hiện bên cạnh, cùng lúc đó, người vừa đến cất giọng nhàn nhạt hỏi một câu.
“Xin hỏi tôi có thể ngồi đây không?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, tim Quý Yên thắt lại, cô xoa xoa ngón tay, quay mặt sang, đập vào mắt là một gương mặt xa cách lạnh lùng.
Cũng là người mà cô đang âm thầm chờ đợi trong lần này.
Quý Yên không ngờ anh sẽ ngồi cạnh mình, cô mím môi, giả vờ bình tĩnh nói: “Vương tổng, được ạ, bên này không có ai.”
Vương Tuyển nhìn cô một lúc, gật đầu ra hiệu đã biết, sau đó quay mặt đi, ánh mắt hướng về vị trí trung tâm của cuộc họp.
Hai người thực sự đã diễn tròn vai người không quen biết một cách hoàn hảo.
Chín giờ rưỡi, cuộc họp đúng giờ bắt đầu.
Nhân vật chính chủ yếu là các giảng viên được mời và người mới, Quý Yên giống như một người ngoài cuộc, vừa nghe giảng vừa gõ chữ trên laptop, trông có vẻ rất tập trung.
Chỉ có cô tự biết, thỉnh thoảng cô sẽ phân tâm để ý người bên cạnh.
Vương Tuyển từ lúc ngồi xuống chỉ nói một câu, sau đó không nói thêm lời nào, cũng không có động tĩnh gì khác, anh cứ duy trì một tư thế, giữa chừng ngoài việc xem điện thoại hai lần thì không còn hành động nào khác. Không giống những người khác, thỉnh thoảng lại đổi tư thế, trông như không thể ngồi yên.
Sau khi cuộc họp diễn ra được một tiếng, có hai mươi phút giải lao.
Có người xung quanh đến chào hỏi Vương Tuyển, anh đều mỉm cười đáp lại, hoàn toàn khác với vẻ xa cách lúc nãy, trông ra dáng một người đạo mạo nghiêm túc.
Tay Quý Yên v**t v* vùng cảm ứng của laptop, nhưng sự chú ý lại hoàn toàn đổ dồn vào anh.
Một lúc sau, những trưởng bộ phận vừa đến nói chuyện với anh lần lượt rời đi, điện thoại của Vương Tuyển reo lên, anh đứng dậy đi ra ngoài, cảm giác áp bức khi anh đứng bên cạnh Quý Yên bỗng chốc biến mất.
Cô sững sờ, siết chặt ngón tay chờ một lát, rồi quay đầu lại, bóng dáng Vương Tuyển vừa hay bước ra khỏi phòng họp, chẳng mấy chốc đã biến mất ở góc rẽ.
Cảm xúc căng thẳng bấy lâu của Quý Yên tức thì được thả lỏng, cô khóa màn hình máy tính, tựa vào ghế, hai tay day day thái dương.
Cô nghĩ, mình nên giữ đúng bổn phận, không thể vì anh vừa xuất hiện mà mình đã mất bình tĩnh.
Cô và anh, trong mắt người khác, cũng chỉ là mối quan hệ đồng nghiệp kiểu “gật đầu chào”.
Anh đã tỏ ra xa lạ, cô cũng không thể vượt quá giới hạn.
Nghĩ thông suốt những điều này, Quý Yên đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Lúc ra ngoài, cô gặp Vương Tuyển đang đi từ hướng phòng kiểm soát chất lượng tới, anh đang áp điện thoại bên tai, môi mím chặt, mày chau lại.
Trông như đang gặp phải vấn đề gì đó khó giải quyết.
Hành lang lúc này không có mấy người qua lại, vô cùng yên tĩnh, cô cứ thế không hề che giấu mà nhìn anh.
Anh dường như cảm nhận được, ngước mắt lên, ánh mắt nhìn thẳng về phía cô.
Cô không kịp thu lại ánh mắt đang đặt trên người anh.
Bốn mắt nhìn nhau, đầu óc Quý Yên trống rỗng.
Trong cơn mơ màng, Vương Tuyển đã cúp điện thoại, bước chân vững vàng đi về phía cô, mười mấy giây sau, anh đứng trước mặt cô.
Nhìn cô một lúc, anh hỏi: “Hôm nay em đến họp thay cho Phó tổng Thi à?”
Là anh hỏi trước, hơn nữa còn là vấn đề liên quan đến công việc, cô cũng không cần phải giả vờ không quen. Quý Yên “ừm” một tiếng, nói: “Hai ngày này anh ấy có việc khác cần xử lý, em đến giúp anh ấy điểm danh.”
Anh ra vẻ suy tư, trầm ngâm vài giây, rồi chậm rãi hỏi: “Em có thể điểm danh thay tôi không?”
Quý Yên ngẩn ra, không hiểu ý anh.
Anh giải thích: “Có một dự án xảy ra chút vấn đề, cuộc họp lát nữa tôi không thể tham gia.”
Quý Yên mơ màng quay trở lại phòng họp, giờ nghỉ kết thúc, cuộc họp tiếp tục.
Cô thỉnh thoảng ghi chép, nhưng phần lớn thời gian lại ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào chỗ trống bên cạnh.
Cuộc họp buổi sáng kết thúc, trợ lý phụ trách trật tự của bộ phận cầm bảng điểm danh đến cho từng trưởng bộ phận ký tên.
Đến lượt Quý Yên, cô cầm bút, trước tiên ký tên Thi Hoài Trúc vào bên cạnh tên của anh ta, trợ lý thấy cô ký xong liền định rút lại bảng điểm danh, Quý Yên vội nói: “Vương tổng của bộ phận số Mười một, lúc nghỉ giữa giờ anh ấy bị một cuộc điện thoại gọi đi rồi, nhờ tôi điểm danh giúp.”
Trợ lý thoáng chốc có chút ngại ngùng: “Xin lỗi, tôi quên mất, lúc nãy anh ấy có nói với chúng tôi rồi.”
Nói rồi trợ lý tìm đến tên của anh, chỉ cho Quý Yên xem, nói: “Chính là ở đây, phiền cô ký giúp.”
Đây không phải lần đầu tiên cô viết tên Vương Tuyển, nhưng lại là lần quang minh chính đại nhất.
Quý Yên ổn định tinh thần một lúc, rồi không vội không vàng ký tên Vương Tuyển, mỉm cười trả bút lại cho trợ lý.
Trợ lý nói cảm ơn, cầm bảng điểm danh đưa cho người tiếp theo ký.
Rời khỏi phòng họp, Quý Yên không đi thẳng về phía thang máy, mà cố tình đi vòng một đoạn, đi ngang qua văn phòng của Vương Tuyển, anh không có ở đó, xem ra vẫn chưa xong việc, cô có chút hụt hẫng quay về tầng 32.
Buổi chiều, sau khi cuộc họp bắt đầu, Vương Tuyển không xuất hiện.
Quý Yên cầm bút, viết viết vẽ vẽ trong sổ, đột nhiên màn hình điện thoại bên cạnh sáng lên, có tin nhắn mới.
Quý Yên sợ là việc liên quan đến công việc, vội đặt bút xuống, cầm điện thoại lên xem.
Trên màn hình là tin nhắn Vương Tuyển vừa gửi tới.
WJ: Chiều nay và ngày mai phiền em điểm danh giúp.
Nói cách khác, cuộc họp lần này anh đều không thể tham gia.
Quý Yên không khỏi buồn bã.
Cô gõ một chữ “Được” rồi gửi lại.
Tắt màn hình đặt sang một bên, Quý Yên lại cầm bút lên, nhìn những chữ “Vương Tuyển” chi chít trên giấy, dày đặc đến mức không biết bắt đầu từ đâu, cô thở dài, lật sang một trang mới.
Lần này, những chữ được viết xuống vẫn là hai chữ “Vương Tuyển”.
Mãi đến sáng hôm sau Quý Yên mới nhận được hồi âm của Vương Tuyển.
Anh trả lời bằng hai chữ “Cảm ơn”.
Đơn giản gọn gàng, không một câu thừa thãi, giống hệt như con người anh, đủ xa cách và lạnh lùng.
Quý Yên vẫn như thường lệ chăm chú nghe giảng, phần lớn là ghi chép nội dung cuộc họp, thỉnh thoảng tranh thủ viết tên Vương Tuyển.
Cô từng bắt chước nét chữ của anh, có thể mô phỏng được một hai phần, nếu không nhìn kỹ thì chẳng khác gì chữ do chính anh viết.
Cô rất đắc ý, cũng rất hài lòng, nhưng đến khi thật sự phải điểm danh giúp anh, cô lại không dám viết theo nét chữ của anh, sợ người khác nhìn ra điều bất thường rồi hỏi nhiều, cũng sợ chính Vương Tuyển nhìn thấy.
Cô luôn cảm thấy, con người không nên tham lam, như vậy mối quan hệ giữa người với người mới có thể duy trì lâu dài.
Nói cô tự lừa mình dối người cũng được, nhưng hiện tại, cô an phận với tình hình của cả hai, và còn vui vẻ chấp nhận điều đó.
Bốn giờ rưỡi chiều, cuộc họp kéo dài hai ngày chính thức kết thúc, Quý Yên ký tên Thi Hoài Trúc và Vương Tuyển, rồi nộp hai bản biên bản cuộc họp, sau đó rời khỏi tầng 35.
Lúc rời đi, cô viện cớ tìm đồng nghiệp đã từng làm việc chung, lại một lần nữa đi ngang qua văn phòng của Vương Tuyển.
Văn phòng không một bóng người, anh vẫn không có ở đó.
Không gặp được anh, ít nhiều cũng có chút tiếc nuối.
Trở lại tầng 32, bận rộn đến giờ tan làm, Quý Yên thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thi Hoài Trúc vội vã bước vào văn phòng, anh ta cũng thấy cô, vẫy tay với cô.
Quý Yên gật đầu, rồi chỉ tay về phía sau lưng, ra hiệu mình sẽ qua văn phòng của anh ta ngay.
Cô lấy những thứ vừa cất vào túi ra, rồi nhìn màn hình máy tính đang sáng, cảm thấy không cần tắt, tối nay chắc chắn phải tăng ca.
Quả nhiên, khi cô gõ cửa bước vào văn phòng của Thi Hoài Trúc, Thi Hoài Trúc liền ném một tập tài liệu lên bàn, nói: “Quý Yên, giúp tôi làm cái này, cần gấp.”
Là một bản phân tích nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo, Quý Yên xem qua, có chút khó hiểu, dự án tiếp theo của Thi Hoài Trúc là IoT Trung Hạ, tuần sau sẽ vào việc, bây giờ làm cái này là có ý gì.
Thi Hoài Trúc nhận ra sự khó hiểu của cô, nói: “Năm nay chính sách của nhà nước là đẩy mạnh phát triển trí tuệ nhân tạo, bộ phận chúng ta hiện chưa tiếp xúc với mảng này, tôi đã hỏi thăm rồi, có bộ phận khác đang tiếp xúc với các công ty liên quan. Bây giờ sếp lớn muốn xem báo cáo phân tích, các bộ phận đều phải nộp, tôi đang có nhiều việc trong tay, tuy chỉ là làm cho có để nộp lên trên, nhưng cô cũng để tâm vào một chút.”
Xem ra chỉ là để “trả bài”, thắc mắc được giải quyết, Quý Yên hỏi: “Sư phụ, cái này tối nay phải làm xong luôn ạ?”
Thi Hoài Trúc nói: “Trước giờ làm sáng mai đưa cho tôi, tối nay phiền cô tăng ca một chút, lát nữa tôi gọi bữa ăn thịnh soạn cho cô.”
Từ văn phòng Thi Hoài Trúc ra ngoài, Quý Yên ngồi ở chỗ làm của mình, nhìn mấy chữ “trí tuệ nhân tạo”, đầu óc liền ong ong. Cô có theo dõi các động thái chính sách mới nhất, kể từ sau khi nhà sáng lập của một công ty công nghệ lớn bàn luận sôi nổi về sự phát triển của ngành trí tuệ nhân tạo tại Hội nghị thượng đỉnh liên minh, cộng thêm sự hỗ trợ mạnh mẽ của chính sách nhà nước, hiện tại trí tuệ nhân tạo ngày càng trở nên nóng hổi.
Thông thường khi bộ phận của họ làm báo cáo nghiên cứu ngành như thế này, đều phải sàng lọc hơn mười công ty cùng loại để so sánh, sau đó đưa ra các loại dữ liệu mô hình để giải thích, thời gian tiêu tốn ít nhất cũng phải một tuần, đó là trong điều kiện tăng ca liên tục mới làm xong. Bây giờ Thi Hoài Trúc lại muốn cô viết xong báo cáo phân tích trí tuệ nhân tạo trong một buổi tối, thật sự là quá khó, Quý Yên bất lực cúi đầu thở dài. (*3)
Vương Tuyển đã thức trắng hai đêm mới giải quyết xong vấn đề trong tay, nửa đêm đáp máy bay, anh bắt taxi về thẳng công ty chứng khoán Quảng Hoa.
Sáng mai là cuộc họp định kỳ của ban, mà phản hồi công việc của nhân viên cấp dưới đến giờ anh vẫn chưa kịp xem, anh định mang về nhà để tăng ca.
Vừa bước vào tòa nhà, có người gọi tên anh từ phía sau, Vương Tuyển quay đầu lại, là Thi Hoài Trúc, trên tay cầm một túi đồ ăn ngoài, không hiểu sao, Vương Tuyển lại nghĩ đến cuộc họp của các bộ phận hai hôm trước.
Hôm đó Thi Hoài Trúc không tham gia, người thay thế anh ta là Quý Yên.
Thi Hoài Trúc đi đến trước mặt anh, nói: “Vương tổng muộn thế này còn về công ty à?”
Vương Tuyển nói: “Có một tập tài liệu để quên, tôi về lấy.”
Nghe vậy, Thi Hoài Trúc cười hề hề, đưa túi đồ ăn trong tay qua: “Vậy tiện đường quá, có thể phiền Vương tổng đến tầng 32 giao giúp một phần ăn khuya không? Tôi đang có chút việc gấp.”
Đứng trong thang máy, Vương Tuyển nhìn túi đồ ăn trên tay, rồi lại nghĩ đến việc phần ăn này là giao cho Quý Yên, anh nhướng mày, nhấn nút tầng “32”.
Quý Yên đã tra cứu tài liệu gần sáu tiếng đồng hồ, càng tra càng suy sụp. Tài liệu có thể tìm thấy rất nhiều, kho dữ liệu nội bộ của công ty cũng không ít, nhưng chất lượng không đồng đều, quan trọng hơn là dữ liệu quá lớn, bắt một mình cô phải tổng hợp, thu thập để làm ra mô hình trong chốc lát.
Quá khó.
Cô liếc nhìn thời gian, đã là nửa đêm, cả tầng văn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi, cô úp mặt vào bàn thở dài.
Cách đó không xa có tiếng quẹt thẻ “tít tít”, không lâu sau, có tiếng bước chân truyền đến, ngày càng rõ hơn, nghe theo hướng thì có vẻ là đang đi về phía cô.
Quý Yên tưởng là Thi Hoài Trúc đi rồi quay lại, cũng không ngẩng đầu lên, vừa di chuột vừa chán nản nói: “Sư phụ, khó quá.”
“Thi Hoài Trúc” không có tiếng trả lời.
Quý Yên ngẩng đầu, ngay sau đó cô tròn mắt, như không thể tin nổi.
Vương Tuyển đang đứng trước vách ngăn chỗ ngồi của cô, sắc mặt nhàn nhạt, cất một câu không mặn không nhạt: “Có cần người ‘sư phụ’ là tôi đây giúp gì không?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (80)
Chương 1: Chương 1: Mày tựa núi xa mờ sương, mắt tựa trăng dưới nước Chương 2: Chương 2: Có cũng được mà không có cũng chẳng sao Chương 3: Chương 3: Anh chắc chắn đã coi sự quan tâm của cô là một lời mời Chương 4: Chương 4: Có cần người ‘sư phụ’ là tôi đây giúp gì không? Chương 5: Chương 5: Haiz, cô đúng là quá dễ dỗ rồi. Chương 6: Chương 6: Suy nghĩ thì lý trí, hành động lại cảm tính Chương 7: Chương 7: Em có thể làm chuyện xấu không? Chương 8: Chương 8: Đây không phải là yêu đương thì là gì? Chương 9: Chương 9: Cô đang đi trên một con đường chắc chắn sẽ thua Chương 10: Chương 10: Có phải cậu thích người ta rồi không?- Cậu thấy có khả năng không? Chương 11: Chương 11: WJ này là ai thế? Chương 12: Chương 12: Con đường đời một lần nữa lại hẹp đi Chương 13: Chương 13: Nhà em mấy giờ giới nghiêm? Chương 14: Chương 14: Anh tìm em, có phải chỉ vì muốn... làm chuyện đó với em không? Chương 15: Chương 15: Anh chàng đồng nghiệp đẹp trai đó của con, tám phần là cơ thể có bệnh khó nói. Chương 16: Chương 16: Ngay thời khắc này, cô đã thua một cách thảm hại. Chương 17: Chương 17: Em say rồi, những lời em nói anh quên hết đi nhé. Chương 18: Chương 18: Kéo anh xuống nước Chương 19: Chương 19: Em tơ tưởng anh Chương 20: Chương 20: Anh đang quyến rũ cô Chương 21: Chương 21: Thiêu thân lao vào lửa Chương 22: Chương 22: Cậu là lý tưởng, anh ta là hiện thực Chương 23: Chương 23: Đây là lần đầu tiên cô từ chối anh Chương 24: Chương 24: Chúng ta đến đây thôi Chương 25: Chương 25: Con không có bất kỳ kỳ vọng nào vào hôn nhân, và cũng sẽ không có người muốn kết hôn Chương 26: Chương 26: Ý nghĩ muốn gặp cô của anh vô cùng mãnh liệt Chương 27: Chương 27: Sự quan tâm của anh dành cho cô, trong lòng anh hiểu rõ hơn ai hết Chương 28: Chương 28: Chính là đến gặp em Chương 29: Chương 29: Cô còn ảo tưởng rằng anh quay lại tìm cô Chương 30: Chương 30: Tôi không ngại bế em lên đâu Chương 31: Chương 31: Anh có thể cứ mãi ích kỷ, nhưng không thể bắt tôi phải mãi vô tư Chương 32: Chương 32: Sau này cậu đừng nghĩ đến anh ta nữa Chương 33: Chương 33: Quý Yên, chúc mừng năm mới Chương 34: Chương 34: Anh đã từng có cảm giác rất vấn vương một người chưa? Chương 35: Chương 35: Chị có suy nghĩ muốn tìm hiểu tôi sâu hơn không? Chương 36: Chương 36: Anh không thể nào ăn kẹo cưới của Quý Yên và người khác được Chương 37: Chương 37: Chướng ngại này, cuối cùng cô vẫn không thể vượt qua được Chương 38: Chương 38: Kẹo cưới ngon không? Chương 39: Chương 39: Tôi đang theo đuổi cô ấy Chương 40: Chương 40: Vương Tuyển, lần này anh lại muốn làm gì? Chương 41: Chương 41: Không muốn gặp tôi à? "Là tôi có chỗ nào làm chưa đủ tốt sao? Chương 42: Chương 42: Sao, lẽ nào anh muốn vụng trộm với tôi à? Chương 43: Chương 43: Tôi điên rồi, không điên thì ban đầu sao có thể dễ dàng đồng ý kết thúc với em được Chương 44: Chương 44: Quý Yên, tôi thích em, tôi muốn theo đuổi em lại từ đầu Chương 45: Chương 45: Luôn là vì cô ấy. - Tôi không muốn em và tôi quá xa cách Chương 46: Chương 46: Tôi không muốn bị em đá ra khỏi cuộc chơi, Quý Yên Chương 47: Chương 47: Em không cần tôi tìm, là tôi chủ động muốn tìm em Chương 48: Chương 48: Em không tiễn tôi, chuyến này tôi coi như đi uổng phí rồi Chương 49: Chương 49: Chúng ta gặp nhau trên đường nhé.- Tôi đến đón em về Chương 50: Chương 50: Anh cũng đã động lòng Chương 81: Chương 81: Anh là độc nhất vô nhị của em Chương 82: Chương 82: Tôi không dỗ anh ấy, toàn là anh ấy dỗ tôi thôi. Chương 83: Chương 83: Ở chỗ hai mẹ con em, anh sẽ luôn là người nhường mấy bước Chương 84: Chương 84: Sô không thể phản bác, chỉ có thể chìm đắm trong đó Chương 85: Chương 85: Tuân lệnh, bà xã đại nhân Chương 86: Chương 86: Cô Quý, chúc mừng cô đã mang thai Chương 87: Chương 87: Là con của cô và anh Chương 88: Chương 88: Chào mừng con nhé, cô bé Chương 89: Chương 89: Dáng vẻ nào của em anh cũng đều thích Chương 90: Chương 90: Anh cũng yêu em Chương 91: Chương 91: Vinh hạnh của anh Chương 92: Chương 92: Mãi mãi trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt Chương 93: Chương 93: May mà là anh/em Chương 94: Chương 94: Có muốn được thưởng không? Chương 95: Chương 95: Mỗi lần gặp gỡ đều là một kỳ tích Chương 96: Chương 96: Vạn tuế đã nở hoa Chương 97: Chương 97: Em có thể ôm anh ngủ không? Chương 98: Chương 98: Cô là bạn gái của Vương Tuyển à? Chương 99: Chương 99: Ít nhất anh cũng có vài phần nghĩ đến cô Chương 100: Chương 100: Anh đã quen với sự tồn tại của cô Chương 101: Chương 101: Vương Tuyển và Quý Yên sao lại ở bên nhau được? Chương 102: Chương 102: Cô chính là người mà anh yêu thích nhất Chương 103: Chương 103: Đây không phải là chuyện anh nên biết Chương 104: Chương 104: Tôi sẽ để cô ấy toàn vẹn rút lui Chương 105: Chương 105: Quan trọng nhất là con người cô Chương 106: Chương 106: Cô khuấy động cuộc sống của anh Chương 107: Chương 107: Vương Tuyển thích cô Chương 108: Chương 108: Anh có thể chấp nhận việc Quý Yên không cần anh Chương 109: Chương 109: Tôi mưu cầu sự dũng cảm tiến về phía trước của cô ấy Chương 110: Chương 110: Toàn văn hoàn