Chương 4
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po"

Chương 4

8.

Tắm xong tôi mới phát hiện mình quên mang theo đồ ngủ. 

Đang định quấn khăn tắm đi ra thì có tiếng gõ cửa.

Tôi giật nảy mình. 

Vào lúc này, nam chính thường sẽ làm ra những chuyện cầm thú không bằng!

Tôi cảnh giác hỏi: “Làm gì đấy! Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa đâu! Đừng hòng mà ngủ với tôi lần nữa!”

Giọng hắn nhàn nhạt vang lên: “Tôi đưa quần áo cho em thôi.”

Hả? 

Sao tôi lại cảm thấy có chút thất vọng thế này nhỉ?

Tôi mở hé cửa, trong tay hắn đúng là đang cầm bộ đồ ngủ của tôi. 

Tôi giật lấy.

Hắn cười cười trêu chọc: “Thất vọng vì tôi không làm gì em à?”

Hắn bỗng nhiên ghé sát lại gần tôi: “Hay là lúc này tôi nên xông vào làm chút gì đó nhỉ?”

Lúc hắn tiến sát lại, mặt tôi đỏ bừng lên. 

Cái đồ hỗn đản vô sỉ này, mấy cái "phế liệu màu vàng" lập tức xâm chiếm tâm trí tôi. 

Tôi oán hận khóa chặt cửa lại, thay quần áo xong đi ra thì thấy hắn đang ngồi trên sô pha xem điện thoại của mình.

Tôi chạy lại giật lấy: “Sao anh vào đây được? Anh còn dám xem trộm điện thoại của tôi!”

Tôi lập tức nhớ lại chuyện hắn cầm tù tôi, còn lén lút cài định vị theo dõi điện thoại của tôi nữa. 

Nghĩ đến đó mà tôi uất ức đến đỏ cả mắt.

Lần này hắn lại đột nhiên "làm người", kéo tôi ngồi xuống đùi hắn rồi dỗ dành: “Chịu uất ức gì thì nói với chồng nghe xem nào.”

“Anh không phải chồng của tôi.” Tôi nghẹn ngào đáp: “Anh chỉ là một tên hỗn đản đã cầm tù tôi, coi tôi là kẻ thế thân thôi!”

Khóe miệng hắn giật giật, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. 

Tôi biết mà, đây chính là sự thật rành rành ra đó, hắn không thể chối cãi được.

Đến giờ cơm tối, thái tử gia rất tự nhiên muốn ngủ chung phòng với tôi.

Tôi cự tuyệt: “Tôi chỉ là một cô giúp việc nhỏ trong nhà anh thôi, không có bán thân cho anh, làm ơn hãy tôn trọng tôi!”

Hắn nhìn căn phòng một lượt rồi lại nhìn tôi, lắc đầu: “Tôi sợ tối em đá chăn rồi bị cảm lạnh.”

Hắn chẳng thèm quan tâm đến lời tôi nữa, cứ thế đẩy tôi vào phòng rồi đóng cửa lại. 

Lúc hắn giơ tay muốn ôm lấy tôi, tôi chính trực đẩy hắn ra: “Tôi là người đàng hoàng!”

Hắn lại đứng đó cười một cách đầy ẩn ý. 

Sau đó, y như những gì trong sách đã viết, hắn vươn "ma trảo" về phía tôi.

Tôi là nữ chính của truyện NP mà, thân kiều thể nhuyễn, đúng là rất dễ bị người ta đè xuống.

9.

Ngày hôm sau, tôi nhìn hắn bằng ánh mắt vừa hổ thẹn vừa giận dữ.

Hắn nhướng mày: “Em nhìn tôi bằng cái biểu cảm gì thế hả? Chẳng phải em nói em là cô giúp việc nhỏ nhà tôi sao?”

“Tôi muốn nghỉ việc!”

“Vậy còn tiền phẫu thuật của mẹ em thì tính sao?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (27)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27