Chương 4
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 4: Người đẹp cứu anh hùng

Gã đàn ông vừa ôm chân vừa la oai oái, mắt lại đảo quanh một vòng tìm chỗ lật lọng. Vì đây là khu gần đại học, dù đã tối vẫn có không ít sinh viên qua lại, hắn bắt đầu to giọng vu vạ: "Sinh viên đại học đánh người vô cớ! Ỷ mình là sinh viên rồi bắt nạt dân lương thiện hả!"

Sơ Vũ vẫn còn chưa hoàn hồn, nghe thấy lời đó thì cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu. Cô kéo áo Thẩm Trạc, cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại.

"Đừng đạp mạnh quá."

"?" Thẩm Trạc hơi nghiêng đầu nhìn cô. Cô gái nhỏ bị dọa sợ đến mức sắc mặt trắng bệch. Khoảng cách giữa hai người rất gần, anh có thể cảm nhận được người phía sau đang run lên khe khẽ.

Anh cứ tưởng cô là kiểu không muốn gây sự, sợ thu hút ánh nhìn nên muốn bỏ qua cho êm chuyện. Ai ngờ giây tiếp theo, Sơ Vũ chỉ tay vào tên đàn ông đang nằm r*n r* dưới đất, nhỏ giọng nói: "Càng đau càng tốt, nhưng mà đánh thế nào để ra bệnh viện kiểm tra lại không có vết thương gì là được."

Thẩm Trạc khẽ bật cười không nhịn được, trong đầu còn đang nghĩ: nhìn như thỏ non ngoan ngoãn thế kia, ai ngờ não lại "xoắn" kiểu đó.

Người vây quanh xem càng lúc càng đông. Sơ Vũ bị chứng sợ xã giao, không quen với việc bị người ta nhìn chằm chằm.

Cô bắt đầu liếc quanh tìm vật chắn tạm. Ngay lúc ấy, Thẩm Trạc đứng bên cạnh hơi dịch người về phía trước, khéo léo chắn ngang tầm mắt cho cô.

"Dễ mà." Thẩm Trạc lạnh mặt nhìn chằm chằm tên đàn ông dưới đất. Nếu kiểm ra ra được gì thật, anh sẵn sàng viết ngược tên mình.

——

Trong đồn cảnh sát, Sơ Vũ ngồi giữa một nhóm sinh viên nam trông đều là dân Kinh đại, ai nấy mặt lạnh như tiền nhìn tên đàn ông vừa khóc vừa gào.

"Các cậu có gì muốn nói không?" Một chú công an lên tiếng, liếc qua mấy người.

Không đợi hỏi kỹ, Sơ Vũ đã chỉ thẳng vào tên đàn ông dâm dê kia, hùng hồn tố cáo: "Chú cảnh sát, là hắn theo dõi cháu trước, định giở trò xấu. Không tin có thể kiểm tra áo cháu, vai bên trái chắc chắn có dấu vân tay của hắn!"

Thẩm Trạc liếc cô một cái, định nói là áo khó để lại dấu vân tay lắm, nhưng nghĩ lại thôi, không đành lòng phá vỡ lòng tin ngây thơ của cô gái nhỏ.

"Nhưng là các người ra tay trước!" Gã đàn ông tức đến đỏ mặt, biểu cảm lố lăng chẳng khác nào vai hề.

Thẩm Trạc lười nhác đáp lại: "Ừ, tôi đánh đấy."

Phương Bác đi cùng vốn cũng chẳng phải dạng hiền lành gì, hừ một tiếng khiêu khích: "Rồi sao?"

Thẩm Trạc hơi nghiêng đầu liếc sang cô bạn cùng trường vẫn còn phẫn nộ vì chuyện vừa xảy ra, nhún vai nói: "Đồng môn, giúp bạn cùng trường chẳng lẽ sai sao, chú cảnh sát?"

Cảnh sát cúi đầu nhìn cái mắt cá chân mà tên kia cứ gào là "đau không đi nổi", thực ra với kinh nghiệm mấy năm của ông thì kiểu chấn thương này chắc chắn chẳng ra cái gì. Đưa đi viện kiểm tra cũng chả tìm được vết trầy.

Nhìn phát là biết người ra tay cực kỳ có nghề, đánh chuẩn mà không để lại chứng cứ.

"Cậu đây là bao nhiêu lần rồi hả? Vừa mới bị tạm giữ thả ra gần đây đúng không? Còn chưa chừa? Tôi nói thật, kiểu này trước sau gì cũng có ngày bị xử lý đàng hoàng." Vị cảnh sát bắt đầu mất kiên nhẫn.

Tên kia ấp úng cứng họng, hoàn toàn không ngờ là công an lại nhận ra mình, còn nhớ rõ cả tiền án.

Sơ Vũ là sinh viên năm hai nhưng bình thường sống như "cách ly khỏi thế giới", nên không hề biết khu vực quanh trường từng có loại "quái vật" chuyên theo dõi người như thế.

Vị công an theo thông lệ vẫn phải nhắc nhở vài câu với mấy đứa sinh viên nóng máu. Ông quay sang Thẩm Trạc, hắng giọng. "Dù là hành động nghĩa hiệp thì cũng phải giữ bình tĩnh, chú ý lực tay. Cậu tên gì?"

Sơ Vũ sợ liên lụy đến người khác, nếu chuyện này mà bị báo về trường thì rắc rối to.

Cô lấy hết can đảm lên tiếng: "Chú ơi! Không phải hành động nghĩa hiệp đâu ạ!"

Thẩm Trạc và chú công an đồng loạt quay đầu nhìn cô, Thẩm Trạc thì hoàn toàn không lo lắng gì, ngồi xem cô nàng này còn bịa được câu chuyện động trời gì nữa.

Sơ Vũ đối diện với cảnh sát, không nói hai lời, túm ngay lấy vạt áo của nam sinh bên cạnh.

"Anh ấy là bạn trai cháu, nên vừa rồi thấy cháu bị quấy rối mới sốt ruột ra tay. Đây là hành vi phòng vệ chính đáng ạ."

Đôi mắt cô vốn đã hoe đỏ, giờ lại càng long lanh như sắp rơi lệ, ánh nhìn ướt át đáng thương cứ thế bám lấy chú cảnh sát.

"Chú ơi, luật pháp cũng phải có tình người mà, bạn trai cháu chỉ muốn bảo vệ cháu thôi."

Thẩm Trạc ngồi cạnh suýt nữa thì cười thành tiếng. Con bé này chắc học chuyên ngành diễn xuất quá, ứng biến thần sầu thiệt sự.

"Ôi dào, đừng khóc mà." Chú cảnh sát quýnh lên, vội đưa khăn giấy cho cô. Dù sao tên kia cũng là kẻ tái phạm, thanh niên ra tay cũng không để lại tổn thương thật, không có gì để truy cứu.

Ông vừa nãy chẳng qua cũng chỉ muốn doạ tụi sinh viên trẻ máu nóng, kẻo bốc đồng mà gây chuyện lớn.

"Thôi thôi, được rồi, mấy đứa về trường đi."

Sơ Vũ lập tức đứng bật dậy, lôi cả đám bạn kéo ra ngoài luôn, như thể chỉ cần ở lại thêm một phút là sẽ bị giữ lại vậy.

Chú cảnh sát không phải ngốc, thật sự là tình nhân đến đồn thì kiểu gì chẳng tay trong tay nắm nhau ủi an, chứ ai mà cãi nhau chối đây đẩy như tụi nó. Nhưng thôi, ông cũng giả vờ không biết, trước khi đi còn không quên trêu một câu: "Cô bé, nhớ dắt chặt bạn trai của mình nhé."

Sơ Vũ nghe xong suýt nữa trẹo chân lăn xuống bậc thang, may mà người đi sau nhanh tay túm lấy cổ áo cô giữ lại.

Trong lòng thì cảm kích, nhưng động tác này sao lại thấy mình giống con gà con bị xách lên vậy?

"Cảm ơn." Cô đứng vững rồi, Thẩm Trạc mới buông tay ra. Giọng anh trầm thấp, pha chút lười nhác lại như có chút châm chọc.

Chậm rãi buông một câu: "Mỹ nhân cứu anh hùng."

Sơ Vũ chợt nhớ lại những gì mình vừa bịa, mặt nóng bừng như sắp bốc khói. "Em chỉ, chỉ là nghĩ cho mọi người thôi. Anh đừng để tâm."

"Về trường chưa mấy ông, hay định qua đồn cảnh sát check-in cái rồi về?" Phương Bác đứng bên cạnh chọc ghẹo, rồi đảo mắt qua cô. Cậu ta vốn là người dễ bắt chuyện, cười tươi hỏi: "Em gái, học ngành gì thế?"

Sơ Vũ bị hai anh chàng kẹp giữa, còn đang băn khoăn không hiểu sao mình trông giống sinh viên năm nhất đến thế, bèn đáp: "Khoa Máy tính, năm hai. Mấy anh thì sao?"

Thẩm Trạc hơi nhướng mày, cúi đầu chỉ nhìn thấy đỉnh đầu lông tơ lưa thưa của cô nàng, trong lòng như đang suy nghĩ gì đó.

Phương Bác chỉ tay vào Thẩm Trạc, cười gian xảo như bắt được bí mật kinh thiên động địa, dù gì thì đây cũng là lần đầu tiên thấy Thẩm Trạc nhớ tên con gái.

"Bọn anh năm tư rồi. Anh học Hóa, nhưng người đứng cạnh em đây là đàn anh trực hệ đấy, cũng là dân khoa Máy tính (计院 /jì yuàn/) đấy."."

"Gì cơ... kỹ viện?" Sơ Vũ lặp lại, vẻ mặt mơ màng.

Bây giờ mọi người nói nghề nghiệp đều thẳng thắn vậy luôn hả? Với cả nơi làm việc của "vịt đực" hình như cũng không gọi là kỹ viện mà?

(Chú thích nhỏ: "计院" – viết tắt của Học viện Khoa học Máy tính – đọc na ná "妓院" nghĩa là kỹ viện, nên bạn nhỏ nghe lộn cũng không oan lắm...)

Thẩm Trạc khẽ tặc lưỡi, liếc sang Phương Bác một cái: "Viết cho đủ chữ là khoa Máy tính đi, xài mấy cái từ viết tắt chết tiệt gì đâu."

Sơ Vũ lúc này mới phản ứng kịp, vội vàng lắc đầu xua tan mớ suy nghĩ lệch lạc của mình, rồi lí nhí mở miệng: "Nhưng mà như vậy cũng bất công ghê á."

"Hử?" Thẩm Trạc hỏi.

"Vậy thì mấy bạn nữ bên khoa Phần mềm chắc có thể tự gọi mình là 'soft girl'* rồi."

(*soft girl = từ lóng mạng để chỉ những cô gái dễ thương, bánh bèo, dịu dàng – chơi chữ từ Software)

"Phụt..." Phương Bác bị chọc cười thật sự, "Em gái à, anh thấy em có tố chất làm diễn viên hài đấy!"

Thẩm Trạc cảm thấy chỉ trong vòng chưa tới một ngày một đêm mà mình đã bắt đầu quen với cái kiểu nói chuyện "xoắn não" của cô nàng này.

Anh dứt khoát ngăn lại đề tài vô thưởng vô phạt, "Không về trường là sắp bị khóa cổng rồi đấy."

"Em gái ở ký túc xá tòa mấy? Anh đưa về. Chứ đàn anh trực hệ của em không ở ký túc, cậu ấm nhà giàu, sống sang chảnh lắm." Phương Bác tiện miệng đùa, thật ra chỉ thấy Sơ Vũ thú vị nên muốn trò chuyện thêm.

Sơ Vũ nghe đến chữ "sang chảnh", bèn ngẩng đầu nhìn sang Thẩm Trạc bên cạnh, vừa hay chạm mắt nhau.

"Cô ấy không ở ký túc, tự về đi." Giọng Thẩm Trạc thản nhiên, nhưng chẳng ngờ chỉ một câu này đã khiến Phương Bác sốc tận óc.

"Ủa là sao anh Thẩm? Biết tên trước đã đành, mà anh còn biết em ấy ở đâu cơ á? Hai người thật chứ không phải diễn nữa à? Sao nghe mùi trâu già gặm cỏ non ghê ta?!"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (189)
Chương 1: Chương 1: Hình như bạn cùng nhà là người mẫu nam Chương 2: Chương 2: Nhìn chằm chằm thân dưới của đàn ông không hay lắm đâu Chương 3: Chương 3: Bám theo Chương 4: Chương 4: Người đẹp cứu anh hùng Chương 5: Chương 5: Lấy thân báo đáp Chương 6: Chương 6: Học thuật Đát Kỷ Chương 7: Chương 7: Anh Thẩm, anh còn giận không vậy? Chương 8: Chương 8: Chứng khát da Chương 9: Chương 9: Chúng ta chia tay đi Chương 10: Chương 10: Tí tuổi đã làm trai bao Chương 11: Chương 11: Tiểu bạch hoa hóa thành tiểu hoàng hoa Chương 12: Chương 12: Em có ngủ hay không? Chương 13: Chương 13: Trai bao chạy KPI Chương 14: Chương 14: Trinh tiết của Thẩm công chúa Chương 15: Chương 15: Nhiều lúc cậu như khúc gỗ á! Chương 16: Chương 16: Một trăm cách đùa giỡn đàn ông Chương 17: Chương 17: Ngốc, nhiều tiền, tới nhanh Chương 18: Chương 18: Sao em lại ở đây? Chương 19: Chương 19: Làm trai bao mà không chuyên nghiệp gì cả Chương 20: Chương 20: Không giữ nữ đức Chương 21: Chương 21: Tôi không muốn thích anh nữa Chương 22: Chương 22: Sống dở chết dở Chương 23: Chương 23: Thẩm Trạc nổi tiếng lắm à? Chương 24: Chương 24: Còn không đi à? Chương 25: Chương 25: Không phải gió lay, mà là lòng người rung động Chương 26: Chương 26: Đang đợi tôi Chương 27: Chương 27: Chúng tôi sẽ đi cùng nhau Chương 28: Chương 28: Bế công chúa Chương 29: Chương 29: Anh có bạn gái chưa? Chương 30: Chương 30: Không khuyến khích sinh viên yêu đương Chương 31: Chương 31: Thẩm công chúa lại làm sao vậy? Chương 32: Chương 32: Lần rung động gần nhất Chương 33: Chương 33: Hôn người khác giới Chương 34: Chương 34: Cứng quá Chương 35: Chương 35: Em đúng là nữ lưu manh Chương 36: Chương 36: Nhịp tim rối loạn Chương 37: Chương 37: Té ngã Chương 38: Chương 38: Sáng nay gặp tận mặt Chương 39: Chương 39: Anh ơi, nhìn nè Chương 40: Chương 40: Chơi cũng khá táo bạo Chương 41: Chương 41: Trông có vẻ rất giỏi Chương 42: Chương 42: Nhào vào trong ngực Thẩm Trạc Chương 43: Chương 43: Bạn gái Chương 44: Chương 44: Thừa nhận là em rồi Chương 45: Chương 45: Chỉ anh mới có tác dụng Chương 46: Chương 46: Lao thẳng vào lòng Chương 47: Chương 47: Đi với tôi Chương 48: Chương 48: Em đi dỗ cậu ta đi Chương 49: Chương 49: Vợ anh đó Chương 50: Chương 50: Thẩm Trạc không làm chuyện tử tế Chương 51: Chương 51: Yêu thầm tôi à? Chương 52: Chương 52: Để tôi bế em Chương 53: Chương 53: Bạn trai Chương 54: Chương 54: Ôm em một cái đi Chương 55: Chương 55: Bạn gái tới kiểm tra à? Chương 56: Chương 56: Em đang nghĩ gì vậy? Chương 57: Chương 57: Vẫn chưa có ý định ở bên nhau Chương 58: Chương 58: Anh ăn tối chưa? Chương 59: Chương 59: Sơ Tự Chương 60: Chương 60: Đánh nhau Chương 61: Chương 61: Để em giúp anh Chương 62: Chương 62: Không thoải mái Chương 63: Chương 63: Còn lạnh không? Chương 64: Chương 64: Anh ruột của em, Sơ Tự Chương 65: Chương 65: Tuyệt đối không có chuyện đó Chương 66: Chương 66: Xài của anh Chương 67: Chương 67: Em muốn anh theo đuổi em? Chương 68: Chương 68: Không rời nổi anh Chương 69: Chương 69: Vượt xa anh ta Chương 70: Chương 70: Chú ý an toàn Chương 71: Chương 71: Giấu người trong phòng Chương 72: Chương 72: Chẳng lẽ còn mang em đi bán? Chương 73: Chương 73: Cân nhắc cho anh một danh phận Chương 74: Chương 74: Muốn hôn môi Chương 75: Chương 75: Nụ hôn đầu tiên Chương 76: Chương 76: Em đang nhìn chỗ nào thế? Chương 77: Chương 77: Hôn thêm một lát Chương 78: Chương 78: Tình yêu không phải bí mật Chương 79: Chương 79: Anh thì lớn Chương 80: Chương 80: Bởi vì khi nãy không hôn em? Chương 81: Chương 81: Đúng không chú Thẩm? Chương 82: Chương 82: Em đang quyến rũ anh đấy à? Chương 83: Chương 83: Rửa lại cái đầu đi Chương 84: Chương 84: Bạn gái tôi tặng đấy Chương 85: Chương 85: Anh là kiểu bạn trai gì vậy? Chương 86: Chương 86: Bé cưng, sẽ xảy ra chuyện đấy Chương 87: Chương 87: Sweetheart Chương 88: Chương 88: Thật ra có một cái Chương 89: Chương 89: Còn chưa từng theo đuổi anh Chương 90: Chương 90: Phát nhầm vào tai nghe của bạn cùng phòng thì phải làm sao? Chương 91: Chương 91: Sao em lại háo sắc quá vậy? Chương 92: Chương 92: Chúng ta cùng xem Chương 93: Chương 93: Ngủ ngon nhé bảo bối Chương 94: Chương 94: Em nghe cô ấy Chương 95: Chương 95: Chú ý giữ gìn sức khoẻ Chương 96: Chương 96: Con đang theo đuổi Chương 97: Chương 97: Bồi thường Chương 98: Chương 98: Ý em là anh không yêu em? Chương 99: Chương 99: Công thức tính Chương 100: Chương 100: Tiểu Ngư mở cửa Chương 101: Chương 101: Cùng chung chăn gối Chương 102: Chương 102: Cô Sơ Chương 103: Chương 103: Em đâu phải miếng sưởi tay Chương 104: Chương 104: Bảo bối, nói dừng lúc nào cũng được Chương 105: Chương 105: Chỗ nào cũng phải hôn Chương 106: Chương 106: Anh trai, chị dâu Chương 107: Chương 107: Gặp cô giáo Chương 108: Chương 108: Một đêm tám lần Chương 109: Chương 109: Chẳng lẽ bạn gái anh là thiên tài? Chương 110: Chương 110: Có phải anh chưa mua cái kia không? Chương 111: Chương 111: Nụ hôn lúc chia tay Chương 112: Chương 112: Ai đẹp trai hơn? Chương 113: Chương 113: Mèo Chương 114: Chương 114: Tóc trắng ngông cuồng Chương 115: Chương 115: Dễ phạm tội Chương 116: Chương 116: Đồ ngốc Chương 117: Chương 117: Vinh hạnh của anh, công chúa Chương 118: Chương 118: Thiếu niên bất lương Chương 119: Chương 119: Về sau sẽ không tìm em nữa Chương 120: Chương 120: Cậu ta đánh cả anh trai em đấy Chương 121: Chương 121: Châm ngòi ly gián Chương 122: Chương 122: Ngoạ Long Phượng Sồ Chương 123: Chương 123: Cảnh báo cấp cao nhất Chương 124: Chương 124: Kẻ ngốc nghếch đáng yêu Chương 125: Chương 125: Bộ đồ đó Chương 126: Chương 126: Anh cười cái được không? Chương 127: Chương 127: Anh thấy dễ thương mà Chương 128: Chương 128: Em biết anh là ai không? Chương 129: Chương 129: Mèo ngoan thì không được kêu Chương 130: Chương 130: Bí kíp theo đuổi người yêu Chương 131: Chương 131: Cảm giác rất tốt Chương 132: Chương 132: Vinh quang Chương 133: Chương 133: Dũng khí đối diện Chương 134: Chương 134: Anh ở lại ngủ với em đi Chương 135: Chương 135: Về rồi tính sổ với em Chương 136: Chương 136: Anh chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay Chương 137: Chương 137: Nói năng linh tinh Chương 138: Chương 138: Có người yêu là mất nhân tính Chương 139: Chương 139: Chào anh, rẽ trái là tới câu lạc bộ Chương 140: Chương 140: Giúp anh tắm Chương 141: Chương 141: Vững như bàn thạch Chương 142: Chương 142: Lộ tẩy Chương 143: Chương 143: Ghen bậy ghen bạ Chương 144: Chương 144: Xin anh cho em ăn một miếng Chương 145: Chương 145: Tự do Chương 146: Chương 146: Xin lỗi Chương 147: Chương 147: Văn học 'giao mạng' Chương 148: Chương 148: Mùa hè của anh Chương 149: Chương 149: Bơi lội Chương 150: Chương 150: Có lạnh không? Chương 151: Chương 151: Không quen anh trai ruột luôn à? Chương 152: Chương 152: Chó đưa cậu ta, còn mèo thì em nuôi Chương 153: Chương 153: Dạo này có nhớ anh không? Chương 154: Chương 154: Tin rồi Chương 155: Chương 155: Nụ hôn trong bếp Chương 156: Chương 156: Nhớ anh lắm rồi Chương 157: Chương 157: Chỉ được phép nghĩ đến anh thôi Chương 158: Chương 158: Em đang đùa với lửa à? Chương 159: Chương 159: Trạc Chi Vũ Chương 160: Chương 160: Hoạ huyết quang Chương 161: Chương 161: Anh đâu có ngủ Chương 162: Chương 162: Yêu là chịu thua thiệt Chương 163: Chương 163: Eo chưa hỏng Chương 164: Chương 164: Thẩm Nhất Nhất Chương 165: Chương 165: Chỗ này không phải thận chứ? Chương 166: Chương 166: Thực phẩm chức năng gì đây? Chương 167: Chương 167: Thế này có là bình thường không? Chương 168: Chương 168: Trạc Chi Vũ Chương 169: Chương 169: Ngoại truyện 1: Ký tên là Z Chương 170: Chương 170: Ngoại truyện 2: Góc nhìn của Giang Ký Bạch Chương 171: Chương 171: Ngoại truyện 3: Cầu hôn Chương 172: Chương 172: Ngoại truyện 4: Món quà đến muộn Chương 173: Chương 173: Ngoại truyện 5: Anh tin em Chương 174: Chương 174: Ngoại truyện 6: Tân hôn vui vẻ Chương 175: Chương 175: Ngoại truyện 7: Ôn - Thịnh Chương 176: Chương 176: Ngoại truyện 8: Ôn - Thịnh Chương 177: Chương 177: Ngoại truyện 9: Chắc không phải là thầm thương trộm nhớ tôi đấy chứ? Chương 178: Chương 178: Ngoại truyện 10: Thề sống thề chết bảo vệ nụ hôn đầu Chương 179: Chương 179: Ngoại truyện 11: Yêu từ cái nhìn đầu tiên Chương 180: Chương 180: Ngoại truyện 12: Tôi giúp cậu thả lỏng nhé Chương 181: Chương 181: Ngoại truyện 13: Để cậu trong tim Chương 182: Chương 182: Ngoại truyện 14: Mệnh ông anh già đỏ thật đấy Chương 183: Chương 183: Ngoại truyện 15: Cậu là đồ ngốc Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện 16: Sinh viên trao đổi Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện 17: Cậu đang trốn tránh tôi? Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện 18: Tôi chắc chắn sẽ đứng nhất Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện 19: Chẳng phải đây là điều cậu muốn ngay từ đầu sao? Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện 20: Cho tôi nếm thử Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện 21: Kết cục của anh trai chị dâu