Chương 4
Nhật Ký Kinh Doanh Nông Trường Hải Sản

Chương 4: Toang thật rồi

Luồng tinh thần lực cuồng bạo như thủy triều tràn tới, gió lốc rít gào khiến cánh cửa kim loại va đập vào nhau kêu loảng xoảng, duy chỉ có màn chắn bảo vệ do Cảnh Gia Ngôn dựng lên là vẫn sừng sững bất động.

Hồi lâu sau, cánh cửa “két” một tiếng mở ra. Một bóng người bước ra từ bên trong… nói thế nào nhỉ, cái dáng vẻ này nhìn giống dã thú hơn là người.

Thân hình lão ta vạm vỡ, quần áo rách nát thành từng dải treo lủng lẳng trên người. Râu tóc kết thành một búi bù xù, che kín cả khuôn mặt, trông chẳng khác nào một con búp bê nhồi bông xù xì.

Lão già quái dị từng bước tiến lại gần, tinh thần lực vẫn rối loạn không ngừng: “Thả lũ trẻ ra!”

Cảnh Gia Ngôn nghe mà cạn lời, hóa ra người ta coi cậu là kẻ bắt cóc trẻ con.

Thương Đông từ phía sau thò đầu ra nói: “Lão già quái dị ơi, chúng cháu dẫn anh ấy đến tìm ông mà, anh ấy không phải người xấu đâu.”

Cảnh Gia Ngôn cũng nhân cơ hội này mà lên tiếng chào hỏi: “Tôi tên Cảnh Gia Ngôn, nghe lũ trẻ nói ông sống ở đây nên ghé qua thăm. Tôi là… của hành tinh này.”

Lời còn chưa dứt, lão già quái dị đã xoay người vào nhà, cánh cửa kim loại “rầm” một tiếng đóng sập lại: “Cút đi, ta không tiếp người ngoài!”

Cảnh Gia Ngôn: “…” Má nó chớ, tức thật đấy, cái lão già này có biết lão đang ở nhờ trên đất nhà tôi không hả!

Thương Đông bất lực nói: “Tính tình ông ấy xưa nay vẫn vậy, hay là mình về trước đi, vài ngày nữa lại quay lại.”

“Không được, chúng ta phải nghĩ cách khác.” Cảnh Gia Ngôn rút quang não ra, thấy mạng vẫn dùng tốt liền tranh thủ “xài chùa” để tra tài liệu.

Cậu vừa lướt web vừa hỏi Thương Đông: “Ông ấy có thích thứ gì đặc biệt không?”

Thương Đông ngước cằm ngẫm nghĩ: “Chắc là không… À mà khoan, hồi ông ấy mới lạc đến đây có từng nói mình chẳng sống được bao lâu nữa, nên mới tìm chỗ không người để chờ chết…”

Cảnh Gia Ngôn trầm ngâm một lát: “Có lẽ, việc đầu tiên là phải chữa khỏi cho lão.”

Mạng ở chỗ lão già quái dị vừa nhanh vừa ổn định, chỉ mất 20 giây cậu đã tải xong tài liệu mở cửa hàng trực tuyến. Càng dùng càng thấy không nỡ bỏ qua một trợ thủ đắc lực thế này. Cậu không tin sau khi chữa khỏi bệnh cho lão, lão còn nỡ từ chối yêu cầu nhỏ nhoi của ân nhân cứu mạng?

“Hệ thống, có loại cây nào chữa được bạo loạn tinh thần lực không?”

Hệ thống: “… Ký chủ có thể tự tra cứu trong cuốn ‘Bách khoa toàn thư về Động Thực Vật Sơn Hải’.”

Mưu đồ “xin xỏ” không thành, Cảnh Gia Ngôn đành lật cuốn sách dày cộp trong không gian hệ thống ra xem.

Tinh thần lực của lão già quái dị chắc chắn từ cấp A trở lên, cây cấp thấp không ăn thua, cậu dứt khoát lật từ dưới lên trên.

“Gia Quả, Sa Đường… đây rồi, Đế Hưu: Ăn vào sẽ tiêu tan mọi xao động trong lòng. Tác dụng: Chữa trị bạo loạn tinh thần lực, hội chứng rối loạn lo âu…”

Cảnh Gia Ngôn mừng rỡ, nhìn xuống cái giá: 10.000 điểm tích lũy.

Cảnh Gia Ngôn: … Bao nhiêu cơ? Mấy số không cơ? Vạn cái gì cơ?

“Hệ thống, thương lượng chút đi, cho nợ được không?”

Hệ thống: “Ký chủ có thể dùng Hạt Giống Ước Nguyện.”

Cảnh Gia Ngôn thở dài một tiếng, cảm thán lòng người đổi trắng thay đen, cái hệ thống ngày xưa dễ dụ giờ cũng biết “biến chất” rồi.

Cậu cầm hạt giống ước nguyện lầm bầm: “Thì tôi cũng chỉ muốn tiết kiệm được chút nào hay chút nấy thôi mà.”

Hệ thống: “…”

Quay lại mảnh đất trồng, Cảnh Gia Ngôn gieo hạt giống xuống, ước nguyện nó mọc thành cây Đế Hưu. Nhưng hạt giống không nảy mầm ngay lập tức như lần trước.

Cậu nhìn đồng hồ đếm ngược: 364 ngày 24 giờ 59 phút 43 giây…

Cảnh Gia Ngôn: …

Đợi đến lúc hạt này thành cây, chắc cỏ trên mộ lão già quái dị đã mọc cao hai mét rồi!

Vừa dứt lời, trước mắt cậu hiện lên một thông báo: 【Có muốn thúc chín cây ‘Đế Hưu’ không?】

Với tâm thế “để xem mày còn làm ra trò gì nữa”, Cảnh Gia Ngôn ấn “Có”.

Đầu ngón tay cậu tỏa ra một luồng sáng xanh nhạt rót vào đất trồng. Chẳng mấy chốc, mặt đất khẽ rung rinh, một mầm non nhú lên. Thời gian đếm ngược cũng rút ngắn xuống còn 303 ngày.

Đây là… tinh thần lực? Trong ký ức, tinh thần lực của “Cảnh Gia Ngôn” đúng là có thể thúc đẩy thực vật phát triển, nên mới vào được chuyên ngành dược liệu. Nhưng cấp bậc của nguyên chủ quá thấp, sự thúc đẩy đó gần như bằng không. Còn bây giờ… chẳng lẽ tinh thần lực của cậu đã tăng cấp?

Nhưng đó không phải chuyện quan trọng nhất, quan trọng là cứ đà này, không quá sáu ngày nữa Đế Hưu sẽ chín!

Sáu ngày, chắc lão già quái dị chưa “thăng” sớm thế đâu nhỉ?

“Anh ơi, anh đang làm gì thế?” Cô bé Vân Vân như con thỏ nhỏ lon ton chạy lại, tò mò nhìn mầm cây non dưới đất.

“Hử?” Cảnh Gia Ngôn hoàn hồn, định đứng dậy mới phát hiện toàn thân rã rời. Xem ra việc thúc chín cây này tiêu tốn không ít sức lực của cậu.

Đêm đến, Cảnh Gia Ngôn tỉnh dậy trong tiếng thông báo của hệ thống. Cậu lười biếng trở mình, nhận ra thời gian đếm ngược của vòng quay rút thẻ đã kết thúc.

Hệ thống: “Ký chủ có muốn quay thưởng ngay không?”

Cảnh Gia Ngôn ngáp một cái. Ai mà chẳng biết mấy cái trò quay thưởng này toàn hố người, cậu chẳng ôm hy vọng gì, tiện tay bấm một cái.

Chắc là hiệu ứng của hệ thống, một tiếng “bùm” vang lên cùng làn khói mù mịt. Một lúc sau, bên trong truyền đến tiếng kêu non nớt, đầy vẻ hoang mang: “Chíp… chíp chíp?”

“Chíp?” Cảnh Gia Ngôn còn chưa kịp phản ứng, thông báo hệ thống đã nổ liên hồi.

“Chúc mừng ký chủ nhận được thẻ N: Quán Quán!”

Khói tan, Cảnh Gia Ngôn nheo mắt nhìn: Trên mặt đất là một “cục bông” béo tròn, đôi mắt đen láy đang ngơ ngác nhìn cậu. Bộ lông vàng óng như tơ, cái mỏ đỏ tươi… nhìn qua chẳng khác gì một quả cầu lông, đáng yêu không chịu nổi!

Cảnh Gia Ngôn nhặt “cục bông” lên x** n*n, đồng thời mở bảng giới thiệu.

Quán Quán (Thể ấu niên)

Thời gian trưởng thành: 10 ngày

Tác dụng: Mang bên mình có thể tránh không bị mê muội. Cho phép người dùng biết được tình trạng thể chất của những người xung quanh.

Thức ăn: Nước Hàn Thử, Chuột Tai Dài, Cá Nhiễm Di…

Cảnh Gia Ngôn hôn chụt một cái lên đầu con chim nhỏ. Bé ngoan! Đúng là cứu tinh! Cậu vốn đang đau đầu không biết làm thế nào để kiểm tra sức khỏe cho lũ trẻ, thế là nó tới luôn!

Thức ăn cũng có sẵn, chai nước Hàn Thử từ gói quà tân thủ vẫn chưa dùng đến. Cậu vội vàng đem ra cho cục bông uống. Nhóc con uống xong liền ngáp một cái, cuộn tròn trong lòng bàn tay cậu ngủ khò.

Cảnh Gia Ngôn phấn khích một hồi rồi cũng chìm vào giấc ngủ.

Sự xuất hiện của Quán Quán được lũ trẻ đón chào rất nồng nhiệt. Ngay cả Thương Đông vốn chín chắn thỉnh thoảng cũng chạy lại sờ một cái, gương mặt gầy gò ửng lên vệt hồng vì thích thú.

Hai ngày nay Đế Hưu lớn rất nhanh. Cảnh Gia Ngôn canh đúng giờ để dùng tinh thần lực thúc chín cây, đồng thời gieo thêm các loại hạt giống khác trên tám khoảng đất trống còn lại, tất cả đều phát triển rất tốt.

Nhưng quan trọng hơn cả là: Họ sắp chuyển nhà rồi!

Nhóm Thương Đông trước đây toàn ngủ trong lán gỗ ngoài trang viên vì sợ chủ nhân quay về sẽ nổi giận. Giờ Cảnh Gia Ngôn đã ở đây thì chẳng còn gì phải lo, cậu trực tiếp phá khóa đưa lũ trẻ vào ở.

Trang viên rất rộng, phòng ốc nhiều vô kể, ở không hết nên cậu chỉ dọn dẹp một dãy nhà lớn, chia thành hai phòng lớn và một phòng nhỏ cho dễ bề chăm sóc. Cảnh Gia Ngôn một phòng, đám con trai một phòng, con gái một phòng.

Cậu dạo quanh trang viên một vòng định tìm xem còn món đồ gì dùng được không thì tình cờ phát hiện một phòng làm việc.

Phòng làm việc này chắc hẳn thuộc về chủ nhân trang viên, có một bộ sưu tập sách vô cùng phong phú, thậm chí trên bàn vẫn còn một cuốn sách đang mở dở, có vẻ chủ nhân đã rời đi rất vội vàng.

Cảnh Gia Ngôn đứng bên bàn quan sát, không biết vô tình chạm vào đâu mà ngăn kéo bỗng mở ra, bên trong có một cuốn sổ tay dày cộp. Cậu lật ra, một tờ giấy rơi xuống với dòng chữ: Gửi con trai Gia Ngôn.

Cậu nhướn mày, chẳng lẽ là cha của nguyên chủ để lại? Mở ra xem, thì ra là một cuốn nhật ký ghi chép dược lý học. Kiến thức từ cơ bản đến chuyên sâu được viết bằng giọng văn hóm hỉnh, dễ hiểu, chứng tỏ người viết đã cực kỳ tâm huyết.

Nghe nói cha nguyên chủ là một dược sĩ danh tiếng, nếu ông ấy còn sống, có lẽ cuộc đời nguyên chủ đã chẳng bi thảm đến thế.

Cảnh Gia Ngôn cất cuốn sổ đi, nhìn vào chiếc ghế trống không mà nói: “Cảnh Gia Ngôn đã đi rồi, không biết hai cha con giờ đã gặp nhau chưa… Cảm ơn cuốn sổ của chú, cháu sẽ học hành tử tế.”

Nói xong, cậu thu xếp lại phòng sách rồi rời đi.

Nào ngờ vừa bước ra khỏi cửa, một vật thể lạ từ trên không lao thẳng về phía cậu. Theo bản năng, cậu nghiêng người né tránh, nhưng chợt nhận ra có gì đó sai sai, vội vàng đưa tay ra đỡ…

Tay vừa nâng lên đã hứng trọn một cái mông tròn ủm. Nhìn kỹ lại, thì ra là Tiểu Bạch đang ngồi mếu máo trong lòng mình.

Cảnh Gia Ngôn hốt hoảng: “Đứa nào ném nhóc thế này? Cãi nhau à?”

Tiểu Bạch mắt đỏ hoe chỉ về phía trước. Còn chưa kịp nói gì, trước mắt Cảnh Gia Ngôn đã hiện ra một loạt thông báo hệ thống dày đặc:

“Chúc mừng kí chủ! Cây Đan Mộc của ngài đã chín! Mau đi thu hoạch nào!”

“Chúc mừng kí chủ! Cây Đan Mộc của ngài đã chín! Mau đi thu hoạch nào!”

“Rất tiếc! Một cây Đan Mộc của ngài đã gieo trồng thất bại!”

“Chúc mừng kí chủ! Cây Đan Mộc của ngài đã chín! Mau đi thu hoạch nào!”

“Cây Đan Mộc của bạn đã biến dị thành Đan Mộc Sparta!”

“Đan Mộc Sparta đang đại sát tứ phương! Mau đi cứu viện!!!”

Khóe miệng Cảnh Gia Ngôn giật giật, thầm nghĩ: Đùa nhau à! Lại nữa hả? Nhưng phía trước đã vang lên tiếng kêu oai oái, cậu không dám chần chừ, với đại cái vợt lưới rồi lao đi.

Ở phía xa, giữa đám cát bụi bay mù mịt, một hình người bằng gỗ nhỏ bé vung một cây gậy nhỏ như tăm xỉa răng đang múa may quay cuồng, chiêu thức cực kỳ uy phong! Múa xong một bộ côn pháp, nó còn đứng tạo dáng một cái: “Waaaaaa ha!”

Cảnh Gia Ngôn vừa chạy tới nơi suýt chút nữa thì sặc nước miếng vì tiếng hú đó. Cậu giấu cái vợt sau lưng, mở hệ thống xem thông tin.

Đan Mộc Sparta: Luôn có vài cây Đan Mộc cho rằng việc chữa bệnh trẻ em là không đủ oai phong, thế là chúng nổi loạn biến thành Đan Mộc Sparta! Chúng yêu thích chiến đấu, tôn sùng kẻ mạnh, chỉ có người đánh bại chúng mới được quyền sử dụng!

Tác dụng: Kim · Thương · Bất · Đảo! (Gậy vàng không đổ. Nghĩa đen: cây thương bằng kim loại, vững chắc, không thể bị quật ngã. Nghĩa bóng: Chỉ đàn ông có “bản lĩnh giường chiếu” rất mạnh, bền bỉ, lâu ra)

Cảnh Gia Ngôn: … Dẹp mẹ cái chuyện “không đủ oai phong” đi, cái tác dụng này thì oai phong chỗ nào hả!

“Anh đứng ngẩn ra đấy làm gì, nó chạy mất bây giờ!” Thương Đông sốt ruột hét lên.

Cảnh Gia Ngôn bừng tỉnh, chỉ thấy một cơn gió lướt qua ống quần. Quay lại nhìn, con Đan Mộc Sparta kia đang vác gậy gỗ, sải đôi chân gỗ “cộc cộc” chạy xa tít tắp.

Giờ thì chẳng quản được nó có giúp bền bỉ hay không, cậu dốc sức đuổi theo. Ai dè cái thứ nhỏ xíu này lại chạy nhanh kinh khủng khiếp, vừa chạy vừa biết dùng gậy chống để “nhảy sào”, một cú nhảy bắn xa cả đoạn dài.

Thấy khoảng cách đã thu hẹp, Cảnh Gia Ngôn giơ vợt định chụp lấy … chỉ thiếu vài centimet nữa thôi, nhưng con Sparta kia lại kịp thời “vọt” đi.

Có điều lần này nó chỉ bay được nửa vòng cung thì đâm sầm vào một vật cản. Sau khi rơi xuống đất, Đan Mộc Sparta nổi trận lôi đình, giơ gậy gỗ chọc thẳng về phía trước: “Waaa haa!”

“Ấy ấy” Cảnh Gia Ngôn chạy không kịp ngăn cản, trơ mắt nhìn cái que gỗ chọc thẳng vào cánh cửa kim loại nhà lão già quái dị.

Chỉ nghe một tiếng “rắc”, cánh cửa kim loại lung lay rồi đổ sập xuống… Kéo theo phản ứng dây chuyền, cả cái lán rung bần bật rồi “ầm” một tiếng, tan tành mây khói.

Trong làn bụi mù mịt, lão già quái dị với đôi chân đầy lông lá, đang ngồi trên… bồn cầu, từ từ ngẩng đầu lên.

Cảnh Gia Ngôn: “…”

Toang thật rồi…

___________________________________

Cảnh Gia Ngôn: Xin chào, đang đi vệ sinh à?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (78)
Chương 1: Chương 1: Được người ta cứu rồi? Chương 2: Chương 2: Kích hoạt hệ thống nông trường Chương 3: Chương 3: Tinh thần lực điên cuồng Chương 4: Chương 4: Toang thật rồi Chương 5: Chương 5: Khai trương đại cát. Chương 6: Chương 6: Chạy quảng cáo Chương 7: Chương 7: Ngắm sao băng Chương 8: Chương 8: Ta đây nạp tiền tới bến Chương 9: Chương 9: Con mồi béo bở hoàn mỹ Chương 10: Chương 10: Có kẻ gây hấn Chương 11: Chương 11: Xin lỗi nông trường Sơn Hải Chương 12: Chương 12: Thừa thắng xông lên Chương 13: Chương 13: Trả đũa bằng chính nghĩa Chương 14: Chương 14: Sếp bị hớ rồi Chương 15: Chương 15: Chẳng qua là làm lại từ đầu thôi mà~ Chương 16: Chương 16: Nông trường Sơn Hải đang tuyển dụng rầm rộ! Chương 17: Chương 17: Cỏ Tinh Hợp Chương 18: Chương 18: Tập kích? Chương 19: Chương 19: Khai chiến! Chương 20: Chương 20: Nàng tiên cá phiên bản mới Chương 21: Chương 21: Không đội trời chung Chương 22: Chương 22: Cuối cùng cũng trưởng thành Chương 23: Chương 23: Oai phong ra uy nhưng lại bất lực Chương 24: Chương 24: Đánh rắn phải đánh vào bảy tấc Chương 25: Chương 25: Anh Tinh, anh ấy đau lòng lắm Chương 26: Chương 26: Hệ thống, tao đệt cả nhà mày! Chương 27: Chương 27: Đến đây, lừa tôi đi Chương 28: Chương 28: Thi đấu Chương 29: Chương 29: Cứu người! Chương 30: Chương 30: Kẻ nào động đến tôi, tôi liền chơi chết kẻ đó Chương 31: Chương 31: Kim Tố, tiếp chiêu đi Chương 32: Chương 32: Khuấy đục nước Chương 33: Chương 33: Cơn thịnh nộ của Hà Thần Chương 34: Chương 34: Ghen rồi đó Chương 35: Chương 35: Thật khéo Chương 36: Chương 36: Đến để đào mỏ à? Chương 37: Chương 37: Đánh cho đóa sen trắng một trận tơi bời Chương 38: Chương 38: Bị trưng dụng rồi Chương 39: Chương 39: Thử dò xét một chút Chương 40: Chương 40: Hải tặc Tinh tế tấn công! Chương 41: Chương 41: Kiếm tiền bằng cái mặt đúng là sướng Chương 42: Chương 42: Đã nói là nuôi cá mà… Chương 43: Chương 43: Đóa sen trắng lại bắt đầu giở trò. Chương 44: Chương 44: Video Chương 45: Chương 45: Đảo lộn trắng đen Chương 46: Chương 46: Thợ săn trái cây đáng sợ Chương 47: Chương 47: Ăn đồ nướng là vui nhất! Chương 48: Chương 48: Cuối cùng cũng livestream! Nhưng mà... Chương 49: Chương 49: Hay gọi là Thiên Thiên đi! Chương 50: Chương 50: Cho một phần cá lóc kho dưa! Chương 51: Chương 51: Linh thú đáng yêu mới xuất hiện Chương 52: Chương 52: Phân mục Ẩm thực mở cửa rồi Chương 53: Chương 53: Bão Táp Mưa Sa Chương 54: Chương 54: Nồi lẩu thịt dê Chương 55: Chương 55: Mở một công ty lớn nào! Chương 56: Chương 56: Ngon quá đi mất! Chương 57: Chương 57: Phát triển phồn vinh Chương 58: Chương 58: Lông xù! Lại là lông xù! Chương 59: Chương 59: Kỳ tích Chương 60: Chương 60: Thuốc đặc trị Chương 61: Chương 61: Đi bắt cá thôi Chương 62: Chương 62: Tôi chắc là tiêu đời rồi! Chương 63: Chương 63: Chứng mộng du Chương 64: Chương 64: Đế Đài Chi Tương Chương 65: Chương 65: Nông trường Sơn Hải điên rồi sao? Chương 66: Chương 66: Đấu giá Chương 67: Chương 67: Vật tư Chương 68: Chương 68: Trúng độc? Chương 69: Chương 69: Trò chơi đã lên sàn! Chương 70: Chương 70: Kinh Doanh Nông Trường Sơn Hải Chương 71: Chương 71: Hành động! Chương 72: Chương 72: Kết thúc rồi Chương 73: Chương 73: Chân tướng Chương 74: Chương 74: Ngài Vô Chương 75: Chương 75: Lão yêu quái mấy trăm năm Chương 76: Chương 76: Cục diện Chương 77: Chương 77: Tự bạo Chương 78: Chương 78: Chính văn hoàn!