Chương 39
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 39: Lý do

Anh Yến, chúng ta quay lại được không.

___________________

“Rốt cuộc là có hay không hả?” Lục Vũ ghé sát lại, ép Minh Yến ngồi ngã xuống giường. Cậu lại cúi người xuống, một tay chống bên mép giường, giam Minh Yến giữa mình và tấm nệm.

Minh Yến nhìn người đã ra dáng người lớn mà vẫn chơi trò “ép giường” như đứa trẻ, cổ lại đỏ bừng cả lên, khẽ nói: “Thời đại học, em từng đến căn hộ anh thuê ngoài trường rồi mà.”

Lục Vũ sững người một lúc mới hiểu được ý trong lời ấy. Trong thoáng chốc, vừa hưng phấn vừa tức giận: “Sao, sao có thể như vậy chứ? Đã ngủ với nhau rồi, sao lại chia tay được?”

Minh Yến bị cậu chọc cười, đưa tay véo nhẹ má Lục Vũ: “Ngủ với nhau thì đã sao? Ngủ rồi cũng có thể chia tay chứ, sao em lại cổ hủ thế?”

“Không phải, ý em là… đã thân mật đến vậy rồi, sao có thể… sao có thể chia tay, sao nỡ được… là vì thấy mình bị bỏ rơi à?”

Chỉ là Minh Yến đi du học thôi mà.

Lục Vũ nhanh chóng rà lại dòng thời gian.

Trước khi đến nhà họ Lục, cậu chưa từng cảm thấy bị Minh Yến bỏ rơi. Dù sao lúc ấy vẫn vui vẻ tích góp tiền, chuẩn bị sang nước F tìm anh.

Cậu cắt đứt quan hệ với nhà họ Lục vì cảm thấy họ không yêu mình, chỉ có thể dựa vào niềm tin rằng, trên đời này vẫn còn một người yêu cậu, mới có thể cắn răng rời đi. Người ấy có thể là cha mẹ ruột, cũng có thể là người yêu.

Khi bị cha mẹ nuôi phân biệt đối xử, khi em trai nói “đây là nhà tôi, anh cút đi”, cậu vẫn tự an ủi rằng: “Cha mẹ ruột tôi nhất định sẽ không đối xử với tôi như vậy.”

Dù chưa tìm được cha mẹ ruột, nhưng cậu đã gặp được một người mình thích, và người ấy cũng thích cậu. Cậu đã có một người yêu!

Khi tràn đầy hy vọng, chuẩn bị trả lại tiền nuôi dưỡng cho nhà họ Lục để đi tìm người mình yêu, thì họ lại nói với cậu, cậu là đứa trẻ bị mẹ ruột vứt bỏ.

Thế là Lục Đại Vũ phát điên, sụp đổ, rồi trút giận lên người Minh Yến.

Ở giữa đó… dường như thiếu một mắt xích hợp lý nào đó. Có lẽ vẫn còn điều gì chưa được nhắc tới.

Nhưng Lục Vũ đại khái hiểu được, Lục Đại Vũ đã nghĩ gì. Anh ta quá cố chấp, luôn sợ mình sẽ bị mọi người vứt bỏ, nên đã chọn cách trước khi bị bỏ rơi, thì chính tay mình bỏ rơi người khác. Với cha mẹ nuôi là vậy, với Minh Yến cũng thế.

Bỏ rơi…

“Lục Vũ!” Minh Yến bất ngờ gọi cậu, hai tay che lấy tai cậu, ánh mắt nghiêm túc nhưng giọng nói dịu dàng: “Đừng nghĩ nữa.”

Lục Vũ khẽ run, lập tức bừng tỉnh khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn. Cậu ngẩn ra một lát, rồi bất ngờ nhào tới, đè Minh Yến xuống giường, ôm chặt lấy anh: “Anh Yến, anh Yến…”

Lúc ở thư phòng, cậu đã cố kiềm chế bản thân không nghĩ sâu thêm. Cảm giác như cuốn nhật ký kia là một vực sâu mọc ra vô số bàn tay quái dị, chỉ c*n s* chân là sẽ bị kéo xuống tận đáy. Sự xuất hiện của Minh Yến, giống như một tia sáng xé tan màn sương đen, là sợi dây cứu mạng duy nhất trong tầm mắt cậu thế là cậu đuổi theo ánh sáng ấy về tới phòng ngủ.

Mùi hương ngọt dịu của cỏ cây xen lẫn hương trầm xa xăm, khiến đầu óc cậu dần dịu lại.

Lần này Minh Yến không vùng vẫy, chỉ để mặc cậu ôm. Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu: “Em say rồi, ngủ một giấc sẽ ổn thôi.”

Lục Vũ vùi mặt vào hõm cổ anh, giọng nghèn nghẹn: “Em đâu có say, em chỉ uống một lon bia, chỗ còn lại là lão Dương uống hết.”

Có thể nói được như vậy, xem ra đã không sao rồi. Minh Yến bật cười, xoa xoa mái tóc mềm chọc vào cổ mình, rồi bảo cậu ngồi dậy.

Lục Vũ rầu rĩ, không chịu: “Chúng ta từng ngủ với nhau rồi, có thể…”

“Không thể.” Minh Yến dứt khoát đẩy cậu ra, dùng đầu gối hất sang một bên: “Ngủ ngoan đi.”

Anh điều chỉnh đèn tinh dầu dịu xuống, ngồi bên giường, loạt xoạt bóc bao miếng dán mắt.

Lục Vũ lòng đầy bất an, bặm môi, quỳ ngồi sau lưng ôm lấy anh: “ Anh Yến, chúng ta quay lại đi, được không?”

Tiếng bóc giấy dừng lại, Minh Yến không nói gì, cũng không cử động.

“Anh cũng thích em, đúng không?” Lục Vũ giọng đầy uất ức, khẽ cọ cọ lưng anh.

Nếu chẳng có lỗi lầm gì nghiêm trọng, nếu Minh Yến vẫn còn thích cậu, vẫn còn thương cậu… vậy thì, có thể cho cậu một cơ hội nữa không?

Minh Yến im lặng rất lâu, rồi khẽ thở dài.

Không nói “được”, cũng chẳng nói “không”, chỉ điềm tĩnh kể lại chuyện xảy ra vào ngày chia tay.

“Hôm đó mưa rất to, anh phải mang bản thiết kế gốc từ phía nam thành phố sang phía tây. Ngày mưa xe cộ kẹt cứng, taxi chạy một tiếng mới nhích được ba cây số. Hết cách, anh đành xuống xe đi bộ.”

Giọng Minh Yến mang theo chút an ủi, như đang kể chuyện trước khi ngủ. Nhưng với Lục Vũ, câu chuyện ấy chẳng hề ấm áp chút nào, nó giống như một câu chuyện kinh dị được phát trong chương trình đêm khuya.

 

“Thành phố đó tuy hoa lệ, lãng mạn, nhưng cũng có góc khuất của nó. Giữa dòng người đông đúc, anh không biết từ khi nào bị móc mất ví. Trong ví có tiền mặt, thẻ ngân hàng, giấy tờ tùy thân… Lúc ấy anh còn trẻ, chưa có kinh nghiệm, không biết phải làm sao.”

Tim Lục Vũ thắt lại, như một phạm nhân đang chờ quan tòa gọi ra bằng chứng quyết định số phận mình.

“Lúc đó,” Minh Yến khẽ hít một hơi, nhớ lại cảnh tượng của ngày hôm ấy, “Em gọi điện cho anh.”

Anh vẫn còn nhớ rất rõ từng chi tiết một.

Anh bắt máy, giọng mang chút tủi thân, muốn kể cho người yêu nghe chuyện mình vừa gặp phải: “Lục Vũ, bên này đang mưa to lắm.”

Nhưng Lục Vũ không nghe ra âm mũi nghèn nghẹn của anh, chỉ thản nhiên nói: “Minh Yến, em sẽ không đến tìm anh nữa. Năm nay không đi, năm sau cũng không. Chúng ta chia tay đi.”

Lúc đó, một tay Minh Yến cầm ô, một tay ôm chặt xấp bản vẽ thiết kế dày cộp. Khi anh nghe điện thoại, đành kẹp ô vào khuỷu tay. Chỉ vì ngẩn người trong giây lát, chiếc ô rơi xuống đất.

Mưa xối xả trút xuống đầu anh, ướt đẫm cả bản vẽ trong tay. Anh cuống quýt ôm bản vẽ vào trong áo khoác, vừa lo, vừa vội hỏi lại qua điện thoại, giọng đầy lo lắng và phẫn nộ: “Lục Vũ, em nói lại xem, em muốn chia tay anh hả!”

Đầu dây bên kia, Lục Vũ chỉ “ừ” một tiếng.

“Chia tay thì chia tay! Lục Vũ, là em nói đấy, em tốt nhất cả đời đừng hối hận!” Anh nghiến răng, cố nén nghẹn ngào nơi cổ họng.

Cúp máy xong, Minh Yến hoàn toàn sụp đổ. Mặt trong mặt ngoài chiếc ô đều ướt đẫm bùn, không thể dùng được nữa. Anh không thể để bản vẽ bị ướt, chỉ đành chạy đến trốn trong buồng điện thoại đỏ ở đầu cây cầu đá bên sông.

Mưa như trút nước, nước sông cuồn cuộn dâng cao, cây cầu vòm trống vắng, chỉ còn một mình anh đứng trong buồng điện thoại ấy khóc rất lâu.

Lục Vũ không dám tưởng tượng ra khung cảnh đó, nhưng lại không thể không nghĩ tới. Cậu chỉ biết ôm chặt lấy Minh Yến, lặng lẽ nghe anh cất giọng khàn khàn, như đang đọc bản tuyên án cuối cùng.

“Anh hiểu khi ấy em đã sụp đổ, nhưng anh thật sự không thể chịu đựng thêm một lần như vậy nữa, Lục Vũ. Nói ra có vẻ sến súa, nhưng đây là lời thật lòng. Em là nhà văn, anh là hoạ sĩ, cả hai chúng ta đều quá nhạy cảm, suy nghĩ nhiều, cảm xúc không ổn định. Anh thích em, đúng, nhưng như thế thì sao chứ? Chúng ta không hợp.”

Một giọt nước mắt rơi xuống, nặng nề rơi trên mu bàn tay đang ôm trước ngực Minh Yến.

Giọt nước ấy rơi xuống da, mà đau đớn lại xuyên thấu đến tận linh hồn Lục Vũ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (133)
Chương 1: Chương 1: Xuyên không Chương 2: Chương 2: Trí não Chương 3: Chương 3: Ly hôn Chương 4: Chương 4: Khuyết Đức Chương 5: Chương 5: Thằng hai Chương 6: Chương 6: Hợp đồng Chương 7: Chương 7: Manh mối Chương 8: Chương 8: Tây Môn Chương 9: Chương 9: Khoản nợ Chương 10: Chương 10: Ngư vương Chương 11: Chương 11: Phỏng đoán Chương 12: Chương 12: Học thuộc lòng Chương 13: Chương 13: Nghiện rượu Chương 14: Chương 14: Thái độ Chương 15: Chương 15: Minh Nhật Chương 16: Chương 16: Thách thức Chương 17: Chương 17: Ở rể Chương 18: Chương 18: Ngủ trưa Chương 19: Chương 19: Giấc mơ trở lại Chương 20: Chương 20: Lười biếng Chương 21: Chương 21: Sấm sét Chương 22: Chương 22: Keo dán chó Chương 23: Chương 23: Cúp điện Chương 24: Chương 24: Thương chiến Chương 25: Chương 25: Nhãn cầu Chương 26: Chương 26: Top tìm kiếm Chương 27: Chương 27: Danh sách Chương 28: Chương 28: Livestream Chương 29: Chương 29: Hy sinh vì nước Chương 30: Chương 30: Gặp mặt Chương 31: Chương 31: Qua mắt Chương 32: Chương 32: Từ hôn Chương 33: Chương 33: Về nhà Chương 34: Chương 34: Mẹ vợ Chương 35: Chương 35: Nói chuyện Chương 36: Chương 36: Tức giận Chương 37: Chương 37: Cải tạo Chương 38: Chương 38: Thanh xuân Chương 39: Chương 39: Lý do Chương 40: Chương 40: Chào hàng Chương 41: Chương 41: Tiền giấy Chương 42: Chương 42: Tiên đan Chương 43: Chương 43: Kiếm tiền Chương 44: Chương 44: Gia sản Chương 45: Chương 45: Anti fan Chương 46: Chương 46: Anh hùng Chương 47: Chương 47: Tạo phản Chương 48: Chương 48: Tiền đề Chương 49: Chương 49: Con nuôi Chương 50: Chương 50: Thêm vào Chương 51: Chương 51: Thẩm Ứng Chương 52: Chương 52: Vai phụ Chương 53: Chương 53: Chết sớm Chương 54: Chương 54: Cuộc hẹn Chương 55: Chương 55: Lãng mạn Chương 56: Chương 56: Tuyết rơi Chương 57: Chương 57: Cảm hứng Chương 58: Chương 58: Mê hoặc Chương 59: Chương 59: Chương trình tạp kỹ Chương 60: Chương 60: Xấu hổ Chương 61: Chương 61: Bỏ rơi Chương 62: Chương 62: Hôn hôn Chương 63: Chương 63: Hồng Tiêu Chương 64: Chương 64: Khoe khoang Chương 65: Chương 65: Bất kỳ ai Chương 66: Chương 66: Chủ tướng Chương 67: Chương 67: Áp lực Chương 68: Chương 68: Học tập Chương 69: Chương 69: Định vị Chương 70: Chương 70: Vô sỉ Chương 71: Chương 71: Chuyên cần Chương 72: Chương 72: Đau họng Chương 73: Chương 73: Chửi rủa Chương 74: Chương 74: Mất mặt Chương 75: Chương 75: Anh hai Chương 76: Chương 76: Đại lang Chương 77: Chương 77: Bùng nổ Chương 78: Chương 78: Cherry Chương 79: Chương 79: Triết học Chương 80: Chương 80: Quan hệ công chúng Chương 81: Chương 81: Thâm ý Chương 82: Chương 82: Phỏng đoán Chương 83: Chương 83: Nhận thưởng Chương 84: Chương 84: Giống chó Chương 85: Chương 85: Không có đề mục Chương 86: Chương 86: Trò chơi Chương 87: Chương 87: Sửa cách xưng hô Chương 88: Chương 88: Mẹ Chương 89: Chương 89: Lừa dối Chương 90: Chương 90: Khuyên hàng Chương 91: Chương 91: Lật bài Chương 92: Chương 92: Tranh chấp Chương 93: Chương 93: Mưu tính Chương 94: Chương 94: Cơ duyên Chương 95: Chương 95: Tri thức Chương 96: Chương 96: Cầu im lặng Chương 97: Chương 97: Lời mời Chương 98: Chương 98: Sảng văn Chương 99: Chương 99: Lễ vật Chương 100: Chương 100: Mẹ ruột Chương 101: Chương 101: Tập thơ Chương 102: Chương 102: Làm nũng Chương 103: Chương 103: Cục cưng Chương 104: Chương 104: Bảo thạch Chương 105: Chương 105: Con rể Chương 106: Chương 106: Bóng bay Chương 107: Chương 107: Vũ khí Chương 108: Chương 108: Hoàng đế Chương 109: Chương 109: Đông Châu Chương 110: Chương 110: Cứu hắn Chương 111: Chương 111: Con ngoan Chương 112: Chương 112: Đầu tư Chương 113: Chương 113: Trai thẳng Chương 114: Chương 114: Đế Vương Chương 115: Chương 115: Ra đời Chương 116: Chương 116: Tạo người Chương 117: Chương 117: Tăng giá Chương 118: Chương 118: Tiền đến Chương 119: Chương 119: Quay phim Chương 120: Chương 120: Show trình diễn lớn Chương 121: Chương 121: Tri kỷ Chương 122: Chương 122: Bận rộn Chương 123: Chương 123: Niên thiếu [Hoàn chính văn] Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại 1 - Nợ tiền thì phải trả tiền Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại 2 - Quay quảng cáo Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại 3 - Ba đời làm thần Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại 4 - Trích lời tổng tài bá đạo Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại 5 - Con rể Alpha 1 Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2 Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại 7 - Con rể Alpha 3 Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4 Chương 132: Chương 132: Phiên ngoại 9 - Con rể Alpha 5 Chương 133: Chương 133: Phiên ngoại 10 (TOÀN VĂN HOÀN) - Chuyến đi chơi gia đình