Chương 39
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 39: Lúc đó, ly hôn

Tô Ý Nhiên cắm ba cây nến rực rỡ lên bánh ngọt, thấy anh Đình không nhúc nhích, cũng không đi tìm bật lửa, không khỏi nghi hoặc nhìn hắn.

Cậu nhìn thấy Cố Uyên Đình cứng ngắc tại chỗ, không biết đang suy nghĩ gì, không nói gì, c*̃ng không nhúc nhích, tựa hồ chưa kịp phản ứng chuyện gì mới biết được.

Tô Ý Nhiên nhìn phản ứng kì lạ của Cố Uyên Đình, lòng mơ hồ trầm lặng, ý nghĩ trong lòng cậu chợt loé lên giống như nghĩ tới điều gì, lại nhanh chóng quăng bay ý nghĩ chợt lóe mơ hồ đó đi, hôm nay cậu chỉ nguyện ý ôn tồn với anh Đình.

Cậu không nói gì, tự mình đi tìm bật lửa, tìm trong hộp sắt ở dưới bàn trà.

Cố Uyên Đình thấy động tác tìm kiếm của Tô Ý Nhiên, nhận ra được cậu hơi khác thường mà không hé răng, lập tức tỉnh táo lại.

Hắn vội vàng nói: "Để anh tìm."

Hắn ngồi xổm xuống, cùng Tô Ý Nhiên tìm kiếm bật lửa, không tìm được, lại vào thư phòng tìm, tìm được trong ngăn kéo bàn làm việc, hắn lấy bật lửa tới, đưa cho Tô Ý Nhiên: "Tìm thấy rồi."

Tô Ý Nhiên nhìn hắn: "Anh thắp nến đi." Cậu muốn cho hắn thắp nến.

Cố Uyên Đình nhìn ánh mắt chờ đợi của Tô Ý Nhiên, tay siết thật chặt bật lửa, cưỡng ép đè nén tâm tình của mình, thắp từng cây nến kỉ niệm kết hôn của Nhiên Nhiên và nguyên chủ.

Ba cái.

Cố Uyên Đình âm thầm cắn răng.

Tô Ý Nhiên kéo Cố Uyên Đình nguyện ước, lại cùng hắn thổi nến.

Kết quả không biết là bởi vì lúc thổi không khống chế được cường độ, hay là bởi vì nến không cắm vững, nến không chỉ đồng loạt bị thổi tắt, hơn nữa còn bị thổi ngã, xiêu vẹo đổ vào bánh ngọt.

"Ôi," Tô Ý Nhiên muốn cứu đã không kịp, không thể làm gì khác hơn là dùng nĩa xúc ba cây nến ra, để sang một bên.

Sau đó cậu đưa dao plastic cắt bánh ngọt cho Cố Uyên Đình: "Anh Đình, cắt bánh ngọt đi."

Cố Uyên Đình: "..."

Hắn không thể không đè nén đố kị sôi trào trong ngực mình, nhận dao plastic, làm theo lời Tô Ý Nhiên nói, cắt bánh ngọt kỉ niệm kết hôn.

Tay hắn siết thật chặt chuôi dao plastic, lúc cắt dùng sức quá lớn, chuôi dao plastic trong tay hắn "cách" một tiếng, bị hắn làm gãy.

Tô Ý Nhiên kinh ngạc nhìn hắn, cầm nửa đoạn dao plastic lên, không biết là chuyện gì xảy ra: "Anh làm thế nào thế." Cậu nhìn nửa đoạn dao plastic, "Không sao, vẫn dùng được, để em cắt."

Cố Uyên Đình: "..."

Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên cầm nửa đoạn dao plastic, một lần nữa cắt bánh ngọt, cắt bánh gato xoài nhỏ thành mấy phần.

Tô Ý Nhiên dùng cái đĩa nhỏ múc một phần đưa cho Cố Uyên Đình: "Cho anh."

Cố Uyên Đình nhận đĩa, nhìn chằm chằm bánh ngọt xoài trong đĩa.

Hắn biết nhất định bởi vì nguyên chủ thích ăn xoài, Nhiên Nhiên mới cố ý làm bánh ngọt xoài cho hắn, không có bất cứ liên quan gì đến khẩu vị của hắn.

Cố Uyên Đình càng nghĩ, đố kị trong lòng lòng lại càng phừng phừng.

Chỉ cần nghĩ tới Tô Ý Nhiên muốn cùng nguyên chủ hạnh phúc trải qua ngày này như vậy, hắn đã điên cuồng đố kị.

Tô Ý Nhiên thấy hắn vẫn không động, không khỏi dừng lại.

Cậu bất an hỏi: "Anh không thích ăn ạ?"

Cố Uyên Đình nghe giọng Tô Ý Nhiên chứa đầy bất an, vội vàng dùng nĩa ăn một miếng: "Ai bảo thế, ăn ngon lắm." Hắn ăn từng miếng từng miếng.

Tô Ý Nhiên thấy hắn ăn ngon miệng, lòng không khỏi nhẹ bẫng, tự mình múc một miếng bánh ngọt trong đĩa, dùng nĩa nhỏ ăn một miếng.

Cố Uyên Đình đè nén đố kị trong lòng, ăn bánh ngọt mà chẳng biết vị, đồng thời còn phải xem Tô Ý Nhiên ăn nhiều bánh ngọt không, chỉ cho phép cậu ăn một miếng nhỏ.

Thấy Tô Ý Nhiên ăn bánh ngọt trong đĩa mình, sau đó lại xúc một miếng, Cố Uyên Đình giơ tay cầm đĩa trong tay cậu: "Ăn một miếng là đủ rồi, không cho ăn nhiều."

Tô Ý Nhiên vừa mới xúc một miếng đã trơ mắt nhìn Cố Uyên Đình cầm bánh ngọt trong tay đi: "... Nhưng mà, em chỉ ăn một miếng nhỏ thôi, bây giờ cách hôm đau răng sớm đã qua một tháng rồi." Cậu biết Cố Uyên Đình đang lo chuyện cậu đau răng.

Cố Uyên Đình lắc đầu, cực kì thiết diện vô tư: "Không được, một lần chỉ có thể ăn một miếng, bảo vệ hàm răng."

Tô Ý Nhiên mắt lom lom nhìn đĩa trong tay hắn, tìm lý do: "Nhưng mà, không ăn thì lãng phí mà."

Cố Uyên Đình nhìn chăm chú bánh ngọt trong tay, nhìn một lúc: "... Anh ăn." Hắn ăn hết bánh ngọt trong tay Tô Ý Nhiên, căn bản không lãng phí.

Thấy Tô Ý Nhiên nhìn bánh ngọt còn lại trêи bàn, hắn ăn sạch hết toàn bộ hai tầng bánh ngọt, nuốt xuống từng miếng từng miếng, lại như ăn rất ngon miệng.

Tô Ý Nhiên mắt lom lom nhìn Cố Uyên Đình ăn sạch hết bánh ngọt, một miếng nhỏ cũng không để cho cậu: "..."

Cậu lấy ngón tay chấm một chút xíu bơ màu trắng còn dính lại, bỏ vào trong miệng ɭϊếʍ ɭϊếʍ, cảm thấy sao mà mình tội nghiệp quá.

Cố Uyên Đình nhìn thấy động tác cậu ɭϊếʍ bơ trắng: "..."

Bơ kia còn là cậu đặc biệt làm vì nguyên chủ...

Âm trầm trong mắt Cố Uyên Đình như thể đang bốc lửa, đố kị trong lòng điên cuồng cháy hừng hực lên. Hắn vứt đĩa không trong tay lên khay trà, đĩa plastic rơi lên bàn thủy tinh phát ra một tiếng "cạch".

Cố Uyên Đình đột nhiên ôm Tô Ý Nhiên đang nhìn đĩa bánh ngọt trống không ngẩn ra, kịch liệt hung mãnh hôn môi cậu.

Thưởng thức được vị ngọt bánh ngọt, còn mùi thơm của xoài làm Cố Uyên Đình càng đố kị, muốn nhiều hơn.

Tô Ý Nhiên bị hắn tiến công mãnh liệt làm cho đờ ra, cậu vốn đang nhìn đĩa bánh ngọt trống rỗng ngẩn ra, nghĩ đến bánh ngọt ăn hết rồi, rồi cũng không có việc gì để làm, ngày kỷ niệm kết hôn cũng sẽ qua hết.

Sự thật này làm cho cậu tỉnh táo lại từ trong sự ôn nhu khi gặp lại, không khỏi một lần nữa hồi tưởng lại chuyện làm cho cậu bất an mấy ngày nay.

Cậu còn nghĩ tới hai ngày nay, một ít đối thoại liên quan tới đón ngày kỷ niệm kết hôn giữa hai người.

Anh Đình... Dường như không nhớ rõ ngày kỷ niệm kết hôn của họ.

Tô Ý Nhiên không kịp nghĩ nữa, đã bị Cố Uyên Đình hôn không dứt ra được, Cố Uyên Đình bây giờ giống như là muốn nuốt cả người Tô Ý Nhiên vào bụng...

Ngay khi cậu sắp bị hôn ngất đi, Cố Uyên Đình rốt cục cũng buông cậu ra, Tô Ý Nhiên thật vất vả thở hổn hển mấy hơi, mắt thấy Cố Uyên Đình ôm cậu lên, bước nhanh vào trong phòng ngủ, đặt cậu lên giường...

Mà Tô Ý Nhiên còn đang nghĩ chuyện làm cho cậu bất an kia, trong lòng cậu có tâm sự, không muốn làm vào thời điểm này, vội vã mượn cớ: "Anh Đình, em mỏi eo, thấy không thoải mái..."

Trêи thực tế, eo cậu chỉ hơi xót, không tới mức không thoải mái, mấy ngày nay vẫn luôn như vậy, Tô Ý Nhiên cảm thấy có thể là liên tiếp gặp chuyện, cửa hàng lại bận, cậu quá mệt mỏi.

Cố Uyên Đình đặt Tô Ý Nhiên lên giường, đè lên người cậu hôn cậu, đang định thực thi hành động kế tiếp, đột nhiên nghe Tô Ý Nhiên nói không thoải mái, đầu hắn tỉnh táo hơn một chút, thở hổn hển kìm chế mình, rời khỏi người cậu: "Làm sao thế? Chỗ nào không thoải mái?"

Tô Ý Nhiên lừa gạt anh Đình, cảm thấy chột dạ, cậu rũ lông mi xuống: "Eo... thấy xót xót, không thoải mái."

"Mấy ngày nay mệt à?" Cố Uyên Đình nghe Tô Ý Nhiên nói eo mỏi, lập tức lo lắng xoa eo cho cậu, để Tô Ý Nhiên nằm trêи giường, dùng ngón tay ấn eo cậu, "Xót chỗ nào? Chỗ này? Hay là chỗ này?"

Tô Ý Nhiên nằm trêи giường, mặt vùi trong khuỷu tay, lung tung vâng một tiếng.

Cố Uyên Đình thấy Tô Ý Nhiên thật sự rất không thoải mái, lo lắng trong lòng, hắn không tiếp tục nữa, không thèm quan tâm mình nữa, bắt đầu từ từ xoa eo cho Tô Ý Nhiên.

Tô Ý Nhiên được Cố Uyên Đình xoa bóp hồi lâu, cảm thấy đỡ hơn chút, có chút chột dạ đẩy tay Cố Uyên Đình ra, cúi đầu vào buồng tắm: "Em cảm thấy khá hơn rồi, đi tắm trước đây."

Cố Uyên Đình nói: "Ừ, em đi đi, hôm nay ngủ sớm một chút." Hắn nhìn Tô Ý Nhiên cầm áo ngủ, vào buồng tắm.

Hắn ngồi dậy, lại nghĩ tới hôm nay là "ngày kỷ niệm kết hôn", lại ngơ ngác ngồi dậy.

Hắn ngây ngẩn một hồi, không biết đang nghĩ gì.

Buổi tối, Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên ngủ, có thể là bởi vì không thoải mái, Tô Ý Nhiên vẫn không nói lời nào nằm vùi trong ngực hắn. Cố Uyên Đình nghe cậu hô hấp, hiển nhiên là vẫn chưa ngủ nên chốc chốc vuốt lưng cậu, dỗ cậu ngủ.

Không biết qua bao lâu, Cố Uyên Đình nghe Tô Ý Nhiên hô hấp đều đặn, thở phào nhẹ nhõm, biết là cậu ngủ rồi.

Hắn ôm Tô Ý Nhiên, mình lại không ngủ được.

Hắn vẫn nghĩ mãi chuyện hôm nay.

Trong lòng nhất thời đố kị, nhất thời đau, nghĩ đến Nhiên Nhiên trong ngực, lại nhất thời mềm mại.

Một lúc lâu, cuối cùng hắn siết chặt cánh tay, xác nhận sự tồn tại của Tô Ý Nhiên trong ngực, vùi đầu vào hõm cổ Tô Ý Nhiên, hít sâu mùi hương trêи người cậu.

Dù như thế nào, sau này, là hắn sống cùng Nhiên Nhiên.

Không có bất kì quan hệ gì với nguyên chủ.

Sớm muộn cũng có một ngày, hắn sẽ làm Nhiên Nhiên, chân chính, yêu hắn.

Tô Ý Nhiên hôm sau tỉnh giấc từ sớm, vốn định rời giường tự mình đến cửa hàng, không nghĩ tới cậu rón rén mới động, muốn vén chăn ra, Cố Uyên Đình đang ôm cậu đã mở mắt ra: "Tỉnh rồi?"

Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên ôn nhu hôn cậu một cái, xem giờ, thấy vẫn chưa tới sáu giờ, không khỏi run lên: "Dậy sớm thế sao?"

Tô Ý Nhiên "Dạ" một tiếng: "Hôm nay phải tới cửa hàng sớm chút."

Cố Uyên Đình gật đầu: "Anh đi cùng với em."

Hai người đồng thời giường, đánh răng rửa mặt, làm cơm ăn cơm, rửa chén cọ xoong, cùng tới cửa hàng.

Tô Ý Nhiên vẫn cứ trầm mặc, Cố Uyên Đình cảm nhận được tâm tình của cậu, nhớ ra cái gì đó, lo lắng, c*̃ng thấp thỏm trầm mặc theo.

Trong cửa hàng như trước rất bận, Cố Uyên Đình một mực yên lặng hỗ trợ bên cạnh Tô Ý Nhiên, giúp cậu gọt hoa quả, giúp cậu quấy bột, giúp cậu nướng đồ, giúp cậu chiêu đãi khách.

Bận bịu đến tối mịt tám chín giờ, hai người mới về nhà.

Trêи đường về nhà, Tô Ý Nhiên vẫn không nói gì, Cố Uyên Đình thấp thỏm trong lòng, c*̃ng không dám nói lời nào.

Về đến nhà, Tô Ý Nhiên thay dép trước, ngồi trêи ghế salon, nhìn Cố Uyên Đình thay giày xong đi vào.

Cố Uyên Đình bị ánh mắt cậu nhìn mà đột nhiên căng thẳng, hắn thả đồ lên bàn, bước lên muốn ngồi cạnh Tô Ý Nhiên, muốn ôm cậu như lúc thường, lại bị Tô Ý Nhiên giơ tay ngăn lại.

Tô Ý Nhiên chỉ chỉ ghế salon đơn bên cạnh: "Anh ngồi chỗ đó."

Cố Uyên Đình theo động tác ngăn lại dừng bước, ngẩn ngơ, không thể làm gì khác hơn là nghe lời lẻ loi ngồi trêи ghế salon.

Tô Ý Nhiên mở miệng: "Chúng ta, nói chuyện chút đi."

Mở miệng rồi cậu mới phát hiện cổ họng mình khô khốc, thấy hơi khát, mới phát hiện cậu căng thẳng bất an với kết quả quá. Cậu cầm lấy cốc trêи khay trà, định đi rót nước, Cố Uyên Đình thấy động tác của cậu, nhận cốc bảo cậu ngồi xuống: "Anh rót cho em."

Hắn vào bếp rót cốc nước ấm cho Tô Ý Nhiên, đưa cho cậu.

Tô Ý Nhiên nhận cốc, uống hết mấy ngụm nước, cảm thấy cuống họng không còn khô nữa, mà cậu cũng không để ý tới chuyện Cố Uyên Đình lừa dối cậu chuyện công tác và tài sản.

Cậu chậm rãi mở miệng, hỏi vấn đề mấy ngày nay vẫn luôn đè nặng trong lòng cậu, cậu muốn hỏi nhất: "... Trước đó có một lần, anh còn nhớ không?" Cậu hỏi ra khỏi miệng, lại tự hỏi tự trả lời, "Chắc anh còn nhớ."

Cố Uyên Đình nghe cậu nói câu nói này, lòng hồi hộp.

Tô Ý Nhiên nói tiếp: "Ngày ấy, anh đột nhiên muốn chia phòng ngủ với em."

Sự kiện kia vốn đã bị cậu buông xuống, nhưng từ mấy ngày nay, chi tiết nhỏ ngày đó thỉnh thoảng lại tua lại trong đầu Tô Ý Nhiên, tuy rằng lúc đó Cố Uyên Đình cũng không nói câu kế tiếp nói ra khỏi miệng, nhưng cậu theo bản năng đã mơ hồ cảm thấy.

... Cố Uyên Đình nghĩ tới ngày ấy.

Lúc đó, hắn định... ly hôn với Tô Ý Nhiên.

Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên, đột nhiên lòng ngập tràn kinh hoảng, toàn thân căng thẳng c**ng c*ng, tay chân lẩy bẩy.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (120)
Chương 1: Chương 1: Mất trí nhớ Chương 2: Chương 2: Cầu hôn nhẹ Chương 3: Chương 3: Tôi không phải tôi Chương 4: Chương 4: Tim đập Chương 5: Chương 5: Tiểu quỷ dấm chua Chương 6: Chương 6: Chia phòng Chương 7: Chương 7: Điên rồi Chương 8: Chương 8: Nhà Chương 9: Chương 9: Chua Chương 10: Chương 10: Áy náy Chương 11: Chương 11: Đoan trang Chương 12: Chương 12: Đại nhân vật phản diện hắc ám Chương 13: Chương 13: Một điểm nhỏ của tảng băng chìm Chương 14: Chương 14: Tất cả mọi thứ Chương 15: Chương 15: Tranh sủng Chương 16: Chương 16: Thức ăn cho chó Chương 17: Chương 17: Bảo vật trấn điếm Chương 18: Chương 18: Đau răng Chương 19: Chương 19: Chiều chuộng Chương 20: Chương 20: Không phải nguyên nhân quan trọng Chương 21: Chương 21: Thời đại thiếu niên Chương 22: Chương 22: Kẻ phung phí Chương 23: Chương 23: Manh Chương 24: Chương 24: Cố · không có tình cảm · Uyên Đình (ba chương hợp một) Chương 25: Chương 25: Trống vắng Chương 26: Chương 26: Tin nhắn Chương 27: Chương 27: Biến thái Chương 28: Chương 28: Tập trung Chương 29: Chương 29: Lúm đồng tiền Chương 30: Chương 30: Đổ vỏ Chương 31: Chương 31: Làm mất mặt Chương 32: Chương 32: Làm thần tiên Chương 33: Chương 33: Tin tưởng Chương 34: Chương 34: Rớt ngựa Chương 35: Chương 35: Nhạc ru Chương 36: Chương 36: Mưa tuyết Chương 37: Chương 37: Nụ hôn đầu Chương 38: Chương 38: Tôi tự ăn dấm mình Chương 39: Chương 39: Lúc đó, ly hôn Chương 40: Chương 40: Hóa ra ông xã là Chương 41: Chương 41: Khó chịu Chương 42: Chương 42: Tôi tự đội nón xanh cho tôi Chương 43: Chương 43: Dựa Vào Cái Gì Chương 44: Chương 44: Ngóng Trông Chương 45: Chương 45: Lòng Ngứa Ngáy Chương 46: Chương 46: Tui Cũng Muốn Chương 47: Chương 47: Yêu Chương 48: Chương 48: Bây Giờ Cam Lòng Chương 49: Chương 49: Thua Chương 50: Chương 50: Anh Đào Chương 51: Chương 51: Thế Thì Sao Chương 52: Chương 52: Kém Xa Lắm Chương 53: Chương 53: Ha Ha Chương 54: Chương 54: Các Vị Đang Ngồi Chương 55: Chương 55: Bổ Thận Chương 56: Chương 56: Đòi Mạng Chương 57: Chương 57: Trứng Chim Bồ Câu Chương 58: Chương 58: Mỏ Kim Cương Chương 59: Chương 59: Giao Lưu Chương 60: Chương 60: Thay Đổi Chương 61: Chương 61: Tăng Gấp Đôi Chương 62: Chương 62: Hạnh Phúc Chương 63: Chương 63: Sợ Hãi Chương 64: Chương 64: Ngọt Chương 65: Chương 65: Nửa Tháng Chương 66: Chương 66: Đau Chương 67: Chương 67: Hình Ảnh Mơ Hồ Chương 68: Chương 68: Trầm Cảm Sau Sinh Chương 69: Chương 69: Khôi Phục Chương 70: Chương 70: Chữa Trị Chương 71: Chương 71: Đêm đầu mơ màng Chương 72: Chương 72: Không phải cha đẻ Chương 73: Chương 73: Nhanh hơn Chương 74: Chương 74: Kết hôn Chương 75: Chương 75: Lễ cưới Chương 76: Chương 76: Lần đầu tiên Chương 77: Chương 77: Khổ tâm Chương 78: Chương 78: So sánh Chương 79: Chương 79: Đường và dao Chương 80: Chương 80: Hai người Chương 81: Chương 81: Tình yêu của cậu Chương 82: Chương 82: Yêu nhau Chương 83: Chương 83: Quá độ Chương 84: Chương 84: Cốt truyện Chương 85: Chương 85: Cốt truyện 2 Chương 86: Chương 86: Cốt truyện 3 Chương 87: Chương 87: Cốt truyện 4 Chương 88: Chương 88: Quá độ 2 Chương 89: Chương 89: Cảnh trong mơ mơ hồ Chương 90: Chương 90: Meo meo Chương 91: Chương 91: Cắn răng Chương 92: Chương 92: Kiểm tra tâm lý Chương 93: Chương 93: Kế tiếp Chương 94: Chương 94: Ruộng rau Chương 95: Chương 95: Nhà vàng Chương 96: Chương 96: Đoán mệnh Chương 97: Chương 97: Tủ quần áo Chương 98: Chương 98: Biến thái cao cấp Chương 99: Chương 99: Cố Thính Thính kinh nghiệm phong phú Chương 100: Chương 100: Camera theo dõi? Chương 101: Chương 101: Liên tiếp bại lộ Chương 102: Chương 102: Cố Thính Thính bất lực Chương 103: Chương 103: Đấu tranh Chương 104: Chương 104: Dây xích Chương 105: Chương 105: Giam cầm Chương 106: Chương 106: Thuốc liều mạnh Chương 107: Chương 107: Cố Thính Thính hấp tấp Chương 108: Chương 108: Chắp tay nhường lại Chương 109: Chương 109: Hậu sự Chương 110: Chương 110: Khôi phục ký ức Chương 111: Chương 111: Phúc tinh Chương 112: Chương 112: Nguyên nhân mất trí nhớ Chương 113: Chương 113: Bệnh trầm cảm Chương 114: Chương 114: Bệnh thần kinh Chương 115: Chương 115: Cố Thính Thính đau lòng Chương 116: Chương 116: Bới thùng rác Chương 117: Chương 117: Vô dụng Chương 118: Chương 118: Cảm giác an toàn? Chương 119: Chương 119: Mối tình đầu lần thứ ba Chương 120: Chương 120: Ngọt