Chương 39
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 39: Kim thiền thoát xác, ngọc trai phun châu

Trong phủ Đại hoàng tử mơ hồ bốc lên ánh lửa. Cuồng phong nổi lên, ngọn lửa phừng phực l**m lên mái ngói, tiếng gỗ cháy lách tách hòa cùng tiếng thét kinh hoàng của người già, phụ nữ và trẻ em, đánh thức đám người còn đang đắm chìm trong mùi máu tanh trên con phố dài.
“Không ổn rồi! Tuyết liên Thiên Sơn của Thái tử điện hạ vẫn còn trong tư khố phủ Đại hoàng tử!” – Đoạn Hành Chi vung tay, dẫn theo một đội quân cận vệ tinh nhuệ của Thái tử, toan xông thẳng vào ngọn lửa dữ dội.
Cố Trạch Diễn giơ tay cản hắn lại. Ánh mắt Đoạn Hành Chi hung hãn: “Đây là thuốc dẫn quan trọng để trị liệu đôi chân của điện hạ. Năm đó Đại hoàng tử đại hôn, điện hạ đem hơn phân nửa dược liệu trân quý trong phủ làm hạ lễ, giờ trong phủ đến một gốc tuyết liên Thiên Sơn cũng chẳng còn! Cố tướng quân còn cản trở làm lỡ việc chữa trị của điện hạ, bệ hạ tuyệt đối sẽ không dung tha cho ngươi!”
Kinh Trập cưỡi ngựa lướt qua bên cạnh, bỗng tung người lên không, đạp trên lưng ngựa nhảy vọt lên mái nhà, nhanh như mèo rừng lao thẳng về phía tư khố. Đoạn Hành Chi thấy vậy liền hất phăng cánh tay trước mặt, theo sát phía sau.
Cố Trạch Diễn tận mắt thấy Kinh Trập vạch mái ngói nhảy xuống nhà kho, Đoạn Hành Chi dẫn tinh binh vào từ cửa hông, không khỏi quay đầu quát đám Long Nha Cấm quân phía sau: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau dập lửa!”
Cơn gió lạnh thổi bùng ngọn lửa. Mưa chậm chạp chưa rơi, ngọn lửa được dịp l**m láp thỏa thuê, lan tràn sang những cung điện khác. Khuôn mặt Cố Trạch Diễn bị ánh lửa hắt ửng hồng màu tường vi, hắn xách một thùng nước dội tới, nhưng ngọn lửa trước mắt chỉ khẽ chao đảo rồi “xèo” một tiếng, nước bị bốc hơi thành từng làn khói trắng tinh.
Chợt nghe tiếng phá cửa sổ dồn dập, tiếp đó một tiếng “rầm” nặng nề, một chiếc rương gỗ chạm trổ hoa văn lớn bị ném văng ra ngoài.
Bên trong hẳn là tuyết liên Thiên Sơn. Cố Trạch Diễn vội vàng ra lệnh thuộc hạ khiêng đi.
“Khoan đã! Lô tuyết liên này hệ trọng, hạ quan lập tức sai người đưa thẳng về phủ Thái tử.” – Kinh Trập chui ra, cả người phủ đầy tro đen, góc áo còn bén lửa.
Cố Trạch Diễn nhíu mày: “Chẳng lẽ tuyết liên ở trong tay Long Nha Cấm quân ta còn có thể thất lạc hay sao?”
Kinh Trập vung đao cắt bỏ vạt áo cháy xém: “Thi thể Đại hoàng tử vẫn còn nằm trước cửa thành, hạ quan không muốn gây thêm phiền phức cho Cố tướng quân.”
Bất ngờ, phía sau họ vang lên một tiếng nổ long trời lở đất. Ánh sáng chói lòa lóe lên, luồng khí dữ dội hất văng mọi người xuống đất, mảnh vụn và tàn phiến bắn tứ tung như mưa tên.
Khói bụi mịt mù. Kinh Trập theo bản năng quay sang kiểm tra chiếc rương.
Đồng tử Cố Trạch Diễn khẽ giãn ra: “Đoạn thống lĩnh vẫn còn bên trong!”
“Mau dập lửa!” – Kinh Trập hoàn hồn, gào lên khàn giọng.
Sinh tử của Đoạn Hành Chi kéo chặt trái tim tất cả mọi người. Kinh Trập ra lệnh cho một đội cận vệ tinh nhuệ hộ tống tuyết liên về phủ. Trước khi đi, tên đội trưởng chợt dừng bước, mắt ngấn lệ nói: “Chúng thuộc hạ nhất định sẽ quay về bẩm báo với Bùi đô úy, chỉ mong Đoạn thống lĩnh bình an vô sự!”
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, biến cố liên tiếp dồn dập. Cả kinh thành vì thế bị phong tỏa nghiêm ngặt, ruồi muỗi có cánh cũng khó bay. Đặc biệt sau khi đám cháy bị dập tắt, tất cả lực lượng đều tìm không thấy tung tích của Đoạn thống lĩnh, lời đồn nổi lên khắp nơi, lòng người hoang mang.
Đêm xuống, đèn đuốc trên phố Chu Tước sáng trưng, ngọn đuốc hừng hực thiêu cháy. Ngự liễn của Thái tử điện hạ lần nữa dừng lại trước phủ Đại hoàng tử.
Cơn mưa ấp ủ bấy lâu rốt cuộc cũng trút xuống vào khoảnh khắc này. Mưa như tên bắn xối xả, đại quân bắt đầu hành quân có trật tự.
Những bức tường cháy đen, gạch ngói đổ nát bị mưa gõ xuống, như một bản ai cáo không thành chữ treo lơ lửng giữa không trung. Tro đen và vết máu trên thềm ngọc bị nước mưa cuốn trôi, hòa vào nhau rồi dần dần tản ra khắp nơi. Sâu trong khe gạch mọc lên một cụm hoa rêu, trong veo đáng yêu đến lạ thường, nó lặng lẽ hút lấy nước mưa, nghiễm nhiên trở thành huyền thoại nhỏ bé bất diệt của đêm nay.

Úy Sở Lăng trước nay chưa từng hay biết dưới Tây Uyển của phủ Thái tử lại ẩn giấu một mật đạo sâu và dài đến vậy.
Tay trái nàng giơ cao bó đuốc, tay phải nắm chặt tay Mạc Liên, sải bước vội vã về phía trước, khẽ vận nội lực, kéo theo Mạc Liên gần như bay lên khỏi mặt đất. Đến lối ra, trán nàng đã lấm tấm mồ hôi mỏng. Úy Sở Lăng quay đầu nhìn người phía sau — vị Đại hoàng tử phi vốn yếu mềm kia vẫn giữ được vẻ thanh nhã dịu dàng, phong tư đoan trang. Vùng bụng hơi nhô lên càng làm nổi bật khí chất nhu hòa ngọt ngào; dẫu trong mắt phảng phất ưu sầu, thần sắc lại bình thản không sợ hãi, giữa hàng mày toát ra một nét kiên cường và trầm ổn hiếm thấy.
Ánh mắt Úy Sở Lăng lướt qua một tia hài lòng. Nàng tự mình trèo lên thang dây trước, đẩy ra cơ quan bằng gỗ và đá. Hương mai theo gió tràn vào lồng ngực khiến nàng cảm thấy vui sướng thoải mái.
Bên ngoài trời đang mưa, đất bùn ngoài động ẩm ướt. Úy Sở Lăng cẩn thận lộ ra nửa đầu, đôi mắt nhanh nhẹn quét qua bốn phía tối tăm.
Trên cành thô lớn của cây mai bên cạnh buộc sẵn hai con tuấn mã. Phía sau mông ngựa là một cỗ xe ngựa rộng rãi nhưng kín đáo.
Nơi này là tận cùng rừng mai bên ngoài phủ Thái tử. Men theo lối nhỏ phía dưới đi về hướng bắc chừng hai mươi dặm sẽ nhập vào quan đạo, từ đó có thể thẳng tới Liêu Châu. Nơi giáp ranh giữa Liêu Châu và U Nghiệp có một ngọn đồi thấp tên là Cô Nhạn Khâu; trên núi có chùa Phổ Âm, chính là nơi Thuận Quý phi đang tu hành tĩnh dưỡng.
Trong lòng Úy Sở Lăng hơi nhẹ nhõm. Nàng xoay người tuột xuống thang dây, một tay ôm lấy Mạc Liên: “Đừng sợ, ta đưa cô bay lên.”
Úy Sở Lăng thay một thân y phục mã phu, ngày đêm rong ruổi hộ tống Mạc Liên đến chùa Phổ Âm.
Mạc Liên có tính tình ôn hòa, ngoan ngoãn nhu thuận, chỉ là dọc đường luôn u uất, chán ăn. Úy Sở Lăng không đành lòng, bèn tìm mọi cách săn bắt chim rừng cá suối bồi bổ cho nàng, dịu giọng khuyên nhủ nàng vì đứa trẻ trong bụng mà giữ gìn thân thể, thỉnh thoảng còn đưa mấy viên kẹo mạch nha chọc nàng mỉm cười.
“Sinh trai hay gái đều nên giống như quận chúa thì tốt biết bao.” – Mạc Liên khẽ cười nói.
Mấy ngày trôi qua, cuối cùng họ cũng đến được biên giới Liêu Châu. Đêm ấy, Úy Sở Lăng đang đánh xe, chợt nghe trong gió lẫn vào một tiếng rên khẽ đầy nhẫn nhịn. Tim nàng giật thót, lập tức ghì cương dừng ngựa, quay người vén rèm xe, chỉ thấy Mạc Liên co quắp trong xe, nắm tay cắn chặt môi, vài sợi tóc mượt mà ướt đẫm mồ hôi dính bết lên mặt. Lớp váy dưới bụng nhuốm đầy mảng máu đỏ sẫm, ngay cả đệm ngồi và vách xe cũng lấm lem vết máu.
“Mạc Liên, Mạc Liên, cô làm sao vậy?” – Úy Sở Lăng leo vào xe, giọng run rẩy, đưa tay về phía thân hình yếu ớt kia nhưng không dám chạm vào: “Sao lại thành ra thế này? Ban ngày rõ ràng vẫn còn ổn mà…”
“Ta đã quỳ lâu trong xe ngựa… còn nhai cả hoa hồng sống…” – Mạc Liên cười, nước mắt trượt qua sống mũi và gò má, thấm vào tay áo: “Đau dài không bằng đau ngắn.”
Im lặng hồi lâu, Úy Sở Lăng đặt tay lên vai nàng: “Việc này hoàn toàn do cô quyết định. Mạc Liên, trên đời hiếm có nữ tử nào quyết đoán kiên định như cô. Đợi tới chùa Phổ Âm dưỡng lại thân thể, cô hãy cùng ta trung thành với công chúa. Úy Sở Lăng ta đảm bảo ngày sau cô sẽ có một tương lai tốt đẹp…”

Mấy ngày sau, Đoạn Hành Chi vẫn đứng ngắm tấm biển treo cao trong chính sảnh Đoạn phủ.
Bốn chữ “Đan tâm thiết cốt” trên đó do chính tay Thái tử điện hạ đề; ngay cả tấm biển cũng là vật Thái tử ban tặng.
Chúc Minh đứng bên cạnh trêu chọc: “Đừng nhìn nữa, lại nhìn thì tấm ván gỗ cũng bị ngươi soi thủng đấy.”
“Hê hê.” – Đoạn Hành Chi cười ngờ nghệch: “Điện hạ từng tặng ngươi tấm biển chưa?”
“Không có.” – Chúc Minh tức giận: “Ta đâu có phúc khí như ngươi. Nửa tháng trước, chẳng phải ngươi từng nói phụ mẫu thê nhi nhớ mong khôn xiết, muốn xin điện hạ cho nghỉ phép ngày sinh thần để ở nhà sum họp sao? Điện hạ chẳng những cho phép mà còn âm thầm chuẩn bị quà tặng, dặn Trương Hòa đến lúc đó phải đích thân đưa tới Đoạn phủ, cho ngươi đủ mặt mũi. Ngươi thì hay rồi, ngay trước sinh thần lại giả chết mất tích, hại điện hạ hao tâm lo lắng, đích thân giám sát tìm người, về phủ còn phát sốt cao…”
Đoạn Hành Chi càng nghe càng thêm hổ thẹn, vội giải thích: “Lúc ấy không ngờ trong tư khố của Đại hoàng tử còn có hỏa dược. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, ta đã nhảy xuống hồ phía sau để thoát thân, nào ngờ vẫn bị làn sóng đánh trúng, cố sức bơi lên bờ liền hôn mê, cũng không hay ngọn núi giả ấy lại bị cây cỏ rậm rạp bao vây, kín đáo hẻo lánh đến thế…”
“Thôi được rồi. Điện hạ đã sớm không sao.” – Chúc Minh vỗ vai hắn: “May mà ngươi phúc dày mệnh lớn.”
Đoạn Hành Chi không khỏi xúc động: “Để ta sai người chuẩn bị ít rượu thịt, hôm nay huynh đệ ta uống một bữa cho đã nhé.”
Chúc Minh do dự chốc lát rồi gật đầu: “Cũng được, nhưng không thể uống say, chỉ nhấp chút thôi. Thời gian này chẳng yên ổn, trên dưới kinh thành ai nấy đều căng như dây đàn, thật sự không dám thả lỏng…”
“Ngươi nói có lý.” – Đoạn Hành Chi khẽ thở dài: “Nghe nói tháng sau bệ hạ sẽ cử hành đại điển tế thiên, chỉ mong mọi sự thuận lợi, không gặp trắc trở.”
Hai người vừa nói vừa ngồi xuống, rượu nếp và món nhắm nhanh chóng được bưng lên. Chúc Minh rót đầy chén cho Đoạn Hành Chi trước rồi tự rót cho mình một chén, nhấp một ngụm: “Đại điển tế thiên vào tháng sau do Thái tử đề nghị Thánh thượng và Hoàng hậu cùng chủ trì.”
Đoạn Hành Chi sững người: “Điện hạ là muốn tỏ thiện ý với Việt Anh vương? Bệ hạ không nổi giận trách cứ điện hạ sao?”
Chúc Minh lắc đầu, lại tự uống thêm một chén: “Nói thật, tâm tư của điện hạ đến giờ ta cũng không nhìn thấu.”
“Có lẽ… điện hạ muốn thay đổi cục diện cũ.” – Đoạn Hành Chi lẩm bẩm.
Chúc Minh ngước mắt: “Đổi mới cục diện cũ?”
“Khi còn ở Ký Châu, điện hạ từng nói với ta: Cùng tắc biến, biến tắc thông, thông tắc cửu*; bất biến tắc lui, không mừng tắc ưu, không được tắc vong**; thế dị tắc sự dị, sự dị tắc bị biến***.” – Đoạn Hành Chi uống một ngụm rượu: “Dù điện hạ không nói tường tận, ta cũng biết người đang bàn đến đạo trị thế, trị quốc. Khi ấy ta nhìn ánh mắt điện hạ sáng như đuốc, liền biết người đã hạ quyết tâm thi hành đến cùng…”
(*: Trích từ 周易·系辞下·第二章 của 姬昌(西周). Ý nghĩa: Khi sự việc lâm vào bế tắc thì phải thay đổi; biết thay đổi thì mới thông suốt; đã thông suốt thì mới có thể lâu bền).
(**: Trích từ 邓析子·无后篇 của 邓析(春秋). Ý nghĩa: Không chịu thay đổi thì tất suy thoái; không khiến dân vui vẻ hòa thuận thì tất sinh loạn; không đạt được mục tiêu căn bản thì tất dẫn đến diệt vong).
(***: Trích từ 韩非子·五蠡 của 韩非子(战国). Ý nghĩa: Thời thế khác thì cách xử lý cũng phải khác; muốn tồn tại và phát triển, không thể cố chấp một khuôn phép cũ).
“Ngươi đúng là học được không ít từ Diệp Lẫm.” – Chúc Minh cười, nhưng trong nụ cười lại tràn đầy chua xót.
“Đừng nhắc hắn.” – Sắc mặt Đoạn Hành Chi lập tức trầm xuống, ngửa đầu cạn chén: “Hắn chính là kẻ lừa gạt!”
Chúc Minh thu lại nụ cười, vành mắt dần đỏ lên.
Đoạn Hành Chi bỗng nâng chén hướng về hắn: “Chúc hiền đệ, ta kính ngươi một chén! Mặc kệ người ngoài nói ngươi mưu mô xảo quyệt, tâm cơ thâm trầm, ta vẫn biết ngươi là người trọng tình trọng nghĩa nhất!”
“Được!” – Chúc Minh ngửa đầu uống cạn, ném mạnh chén xuống đất: “Kẻ phản bội vô lương tâm như vậy cần gì luyến tiếc!”
“Sao phải hoài niệm kẻ tự dìm mình trong thù hận!” – Đoạn Hành Chi cũng đập vỡ chiếc chén rỗng trong tay.
“Ha ha ha…” – Hai người nhìn nhau, cùng cười đến rơi nước mắt.
Một lúc sau, Chúc Minh chậm rãi nói: “Đại điển tế thiên tháng sau, Thái tử, Lục hoàng tử và Tứ công chúa đều sẽ tham dự. Tư Thiên Giám sẽ vì ba vị điện hạ mà phê mệnh lần nữa. Ngươi có biết vận mệnh dành cho Thái tử điện hạ là gì không? Chân long khắc đích, hoàng mạch đoạn tuyệt, thọ mệnh chẳng dài, lầm nước hại dân…”
“Cái gì?!” – Sắc mặt Đoạn Hành Chi tái mét: “Không thể nào! Năm xưa U Vương tiền triều có ý phế đích lập thứ mới dùng đến phương sĩ tà thuật, thủ đoạn hiểm độc giết người không dao! Huống chi thân thể điện hạ đang hồi phục vô cùng nhanh chóng, tiến bộ vượt bậc, đôi chân đã có hi vọng khôi phục, Thánh thượng không thể phế trữ vào lúc này. Cho dù…cho dù bệ hạ thật sự muốn phế trữ, sao có thể đối xử với điện hạ như thế!”
“Tất cả đều do chính điện hạ bố cục, bệ hạ không hề hay biết.” – Chúc Minh xoa xoa huyệt thái dương đang nhảy lên: “Điện hạ lấy thân mình làm quân cờ, vì ép kẻ kia trong Tư Thiên Giám lộ diện.”
“Tư Thiên Giám? Là ai?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (50)
Chương 1: Chương 1: QUYỂN I ☾ KIẾP TRƯỚC LÀ VẦNG MINH NGUYỆT ☽ - Chương 1: Chập chững bước vào đầm lầy, chẳng biết sâu cạn Chương 2: Chương 2: Gặp lúc núi lở, tựa như rơi vào ảo mộng Chương 3: Chương 3: Sấm chớp vừa dứt, lập tức bắt tay vào cứu tế Chương 4: Chương 4: Trọng thần đàm đạo đêm khuya, tiểu lại lo sầu khó ngủ Chương 5: Chương 5: Ám vệ tỏ lòng trung, thư sinh rơi huyết lệ Chương 6: Chương 6: Khách điếm sinh niệm, thiền phòng kinh tâm Chương 7: Chương 7: Độc chồng lên độc, như mộng ngoài thân Chương 8: Chương 8: Ác quỷ báo thù, nguyện quân mọc cánh Chương 9: Chương 9: Mưu ngầm vừa động, mưa gió tầm tã Chương 10: Chương 10: Giảng giải trị thủy, trường đèn cầu phúc Chương 11: Chương 11: Đê đập rỗng ruột, thời buổi rối loạn Chương 12: Chương 12: Lửa đốt trừ uế, băng tan tuyết chảy Chương 13: Chương 13: Trăng sáng rực rỡ, ngực nở phù dung Chương 14: Chương 14: Trong sáng u minh, cái chết của A Sinh Chương 15: Chương 15: Nhìn dòng nước xuôi, gảy khúc dao cầm Chương 16: Chương 16: Thềm cao tiêu điều, phù dung bay trước mặt Chương 17: Chương 17: Thành ma thành phách, như mài như dũa Chương 18: Chương 18: Thập diện mai phục, xả thân chắn tên Chương 19: Chương 19: Tuyệt lộ phùng sinh, đêm trăng vượt sông Chương 20: Chương 20: Mổ tim róc thịt, sương thu mịt mù Chương 21: Chương 21: QUYỂN II ☾ DƯỚI HIÊN, HOA LÊ RƠI THÀNH TUYẾT ☽ - Chương 21: Chui đầu vô lưới, thân trong hiểm cảnh Chương 22: Chương 22: Ngược dòng tìm kiếm, mới gặp ở Lư Sơn Chương 23: Chương 23: Chuyển nguy thành an, ưu buồn hóa thành nước mắt Chương 24: Chương 24: Bách Thắng Binh Kinh, mỹ nhân như rắn độc Chương 25: Chương 25: Đại mạc ngân hà, phù dung an ủi Chương 26: Chương 26: Muốn ghép tội sợ gì không có lý do Chương 27: Chương 27: Chân tình giả ý, thêm dầu vào lửa Chương 28: Chương 28: Đấu trí trên triều, hồng trang hé mở Chương 29: Chương 29: Gậy gộc giáng thân, chuyện cũ thêm sầu Chương 30: Chương 30: Loạn tinh chi biến, quạ đen trấn trạch Chương 31: Chương 31: Dư hận khó tiêu, lãnh hương thực cốt Chương 32: Chương 32: Giấc mộng sau cơn mưa, dã tâm rõ ràng Chương 33: Chương 33: Khoảnh khắc đẹp đẽ, chứng ly hồn Chương 34: Chương 34: Biến hóa đồng nhất, bất chấp chuyện cũ Chương 35: Chương 35: Phụ tử tâm sự, lấy lui làm tiến Chương 36: Chương 36: Cố nhân qua đời, giằng co trong rừng mai Chương 37: Chương 37: Đau lòng giải hận, kẻ bi thương khiến người xót xa Chương 38: Chương 38: Giao dịch đường cùng, khúc tán ca giữa hoàng thành Chương 39: Chương 39: Kim thiền thoát xác, ngọc trai phun châu Chương 40: Chương 40: Hoa lê rơi hết, Hoàn Tranh đã già Chương 41: Chương 41: QUYỂN III ☾ DUNG NHAN PHÙ DUNG, MÀY TỰA LIỄU ☽ - Chương 41: Chất vấn vết thương tự hại, bí mật triệu tập nhị vươ Chương 42: Chương 42: Nhanh chóng quyết đoán, xương khô tái sinh máu thịt Chương 43: Chương 43: Hầu bệnh tâm sự, lấy thân nuôi cổ Chương 44: Chương 44: Lục khúc che mặt, Quý phi say rượu Chương 45: Chương 45: Oan hồn quấn quanh, nghiệp chướng khó thoát Chương 46: Chương 46: Huyết hiến Hiên Viên, Thiên Đạo dân tâm Chương 47: Chương 47: Kiếp độ tâm an, rốt cuộc niết bàn Chương 48: Chương 48: Tỳ bà tiễn biệt, giấy ngắn tình dài Chương 49: Chương 49: Trần ai lạc định, cửu biệt trùng phùng Chương 50: Chương 50: Pháo hoa rực rỡ, minh nguyệt treo cao