Chương 39
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 39: Bái hội (2)

Chuyện này nói ra cũng thật là oan cho Thẩm Tây Linh.

Ngay cả bản thân nàng cũng không ngờ Tề gia lại đãi ngộ mình hậu hĩnh đến thế. Phu nhân Nghiêu thị hiền hậu khiến người ta kính mà sợ, chính tay sắp xếp cho nàng một viện nhỏ riêng để ở, trong ngoài đều có nha hoàn, tiểu đồng hầu hạ chu toàn. Lại còn vì nàng mà sắm sửa y phục, trâm vòng mới tinh, món nào cũng tinh xảo quý giá.

Thẩm Tây Linh đương nhiên không dám nhận, một mực chối từ. Phu nhân liền ân cần khuyên giải, lại nắm tay nàng mà cười nói: “Nếu con thật sự không muốn nhận, vậy cứ đi mà nói với Kính Thần. Những thứ này tuy là ta sai người chuẩn bị, nhưng bạc thì đều là nó bỏ ra cả đấy.”

Thẩm Tây Linh nghe vậy, trong lòng muôn phần ngổn ngang, lại chẳng còn cách nào từ chối.

Không chỉ có thế, Tề Anh còn đưa Thủy Bội và Phong Thường đến làm nha hoàn thân cận cho nàng. Hai vị tỷ tỷ ấy dung mạo đoan trang, cư xử ôn hòa, đãi nàng như chính tiểu thư trong phủ. Đặc biệt hơn cả, Tề Anh còn sai người đem Tử Quân từ Phong Hà Uyển đến bên nàng.

Quản sự nơi ấy nói: “Công tử đã dặn, từ nay về sau để Tử Quân ở tiểu phòng của tiểu thư mà hầu bếp, hoặc ở trong phòng làm tạp vụ, đều do tiểu thư phân phó. Còn tiền công tháng của Thủy Bội, Phong Thường và Tử Quân cũng đều tính vào sổ Phong Hà Uyển, tiểu thư không cần bận tâm.”

Thẩm Tây Linh vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, Tử Quân cũng lộ vẻ hân hoan. Nàng vốn chỉ là một nha đầu hạng thấp trong bếp ở Phong Hà Uyển, nay không chỉ vào được chính viện mà còn được hầu cận trong phòng, lương tháng tăng lên mấy phân bạc, sao lại không vui cho được?

Thẩm Tây Linh thật không ngờ Tề Kính Thần lại lo toan vẹn toàn đến vậy. Từ đêm Trừ Tịch đến nay, chàng vẫn luôn đối đãi với nàng như thể đang nhóm một lò than trong những ngày tuyết giá, sưởi ấm nàng từ thân đến lòng. Vì vậy mà nàng không khỏi sinh lòng cảm kích, cũng dần dần đem lòng quyến luyến.

Chỉ là dạo gần đây tuy Tề Kính Thần vẫn nghỉ lại ở bản phủ, nhưng lại giống như thời gian còn ở Phong Hà Uyển sớm đi tối về, nàng cũng chẳng mấy khi gặp được. Hai lần tình cờ trông thấy, chàng cũng vội vã, chẳng kịp nói với nàng lấy một câu.

Thời gian lẳng lặng trôi qua, thoắt đã năm ngày. Hôm nay là ngày đầu tiên ra mắt tiên sinh. Thẩm Tây Linh vốn chưa từng trải qua lễ nghi lớn như thế, trong lòng tự nhiên bất an, không biết phải xử sự ra sao cho thỏa đáng. Thủy Bội và Phong Thường thấy nàng luống cuống thì cùng nhau trấn an, lại còn thay phiên giúp nàng ăn mặc chải chuốt. Khi đứng trước gương nhìn lại, Thẩm Tây Linh chỉ thấy dung nhan quá lộng lẫy, không khỏi lúng túng nói: “Có phải là… quá chói mắt rồi không?”

Hai nàng nghe vậy chỉ che miệng cười. Thủy Bội nói: “Cô nương làm khó chúng nô tỳ rồi. Trong đống y phục mà phu nhân sai người chuẩn bị, bộ y phục thêu chỉ bạc này đã là giản dị nhất rồi đấy. Huống hồ cô nương sinh ra đã đẹp thế kia, mặc gì cũng thấy quý, chúng nô tỳ cũng hết cách.

Lúc ấy, Tử Quân vừa từ sân bước vào, thấy dáng vẻ trang điểm xong xuôi của Thẩm Tây Linh thì sững sờ, đến nỗi suýt làm rơi nắm đậu lông đang cầm trong tay, tấm tắc không thôi: “Đẹp, thật là đẹp! Bảo sao nhị công tử lại quý cô nương đến vậy.”

Mấy người cùng phá lên cười, khiến mặt Thẩm Tây Linh đỏ bừng như hoa đào tháng ba, càng thêm phần diễm lệ.

Vì là ngày đầu tiên ra mắt Vương tiên sinh, nàng sợ mình lỡ lời hỏng việc, nên cố tình đến chính đường từ rất sớm chờ đợi. Ngồi chờ chưa đến một nén nhang, đã thấy Triệu Dao cùng mẫu thân là Triệu phu nhân đến. Thẩm Tây Linh lập tức đứng dậy, khép nép hành lễ.

Chẳng ngờ Triệu tiểu thư vừa trông thấy nàng, ánh mắt liền như muốn tóe lửa. Đừng nói Thẩm Tây Linh vốn nhạy cảm, ngay cả Thủy Bội và Phong Thường đứng sau cũng nhìn ra thái độ ấy không ổn.

Vẫn là Triệu thị kín đáo kéo tay nhi nữ, cười dịu dàng mà nói: “Phương tiểu thư không cần cau nệ lễ nghĩa, mau ngồi xuống đi.”

Vừa nói vừa kéo Triệu Dao cùng ngồi, Thẩm Tây Linh đợi hai người ổn định xong mới nhẹ nhàng ngồi theo.

Triệu thị đưa mắt kín đáo quan sát nàng, trong lòng cũng thầm kinh ngạc. Chỉ là một cô nhi đến từ Ba Quận, vậy mà thần thái cử chỉ chẳng chút quê kệch, dung nhan lại xuất chúng, bất giác cảm thấy khác thường. Bà mỉm cười ôn hòa, dịu giọng hỏi: “Nghe nói Phương đại nhân là tiến sĩ khoa Khánh Hòa năm thứ sáu, lại vào hàng nhất giáp, Phương tiểu thư là nhi nữ độc nhất của ông, chắc hẳn được thừa hưởng chân truyền, vào học đường sau này xin nhờ cô nương chỉ dạy cho Dao Nhi nhà ta nhiều điều.”

Triệu Dao biết rõ mẫu thân chỉ nói lời xã giao, song nghe vẫn không khỏi thấy chướng tai, liếc mắt trách móc một cái.

Thẩm Tây Linh thì cẩn thận đáp lời: “Phu nhân quá lời, tiểu nữ tư chất ngu độn, chưa bằng được một phần vạn của gia phụ. Triệu tiểu thư xuất thân danh môn, văn học sâu rộng, chỉ mong được tỷ ấy chỉ giáo, nào dám nói đến chuyện giúp đỡ?”

“Phương tiểu thư khách khí rồi!” Triệu phu nhân mỉm cười nói tiếp: “Sau này cùng Dao Nhi học cùng một lão sư, cũng không tiện cứ ‘tiểu thư’ gọi tới gọi lui. Dao Nhi lớn hơn cô nương một tuổi, chi bằng cô nương cứ gọi nó là tỷ tỷ đi.”

Triệu Dao trong bụng vốn chẳng muốn cùng Thẩm Tây Linh xưng tỷ muội, vừa định cất lời phản bác thì đã bị mẫu thân lặng lẽ lườm cho một cái, đành cắn răng nuốt xuống bất mãn. 

Thẩm Tây Linh tuy không nói lời nào, nhưng trong lòng đã hiểu rõ mọi sự, khẽ mím môi, thầm nhủ lúc này cứ thuận theo lời của Triệu thị là hơn, bèn dịu giọng thưa: “Vậy… được phu nhân cất nhắc, Phương Quân xin phép mạo muội gọi một tiếng tỷ tỷ.”

Nàng đứng dậy, nhẹ cúi người thi lễ với Triệu Dao. Triệu thị gật đầu, ra hiệu cho nhi nữ hoàn lễ. Triệu Dao tuy lòng đầy miễn cưỡng nhưng cũng chỉ đành đứng dậy, vừa lúc ấy ngoài cửa có tiếng động, là Nghiêu thị đến. Mắt Triệu Dao sáng bừng lên, làm nũng gọi một tiếng “cữu mẫu” rồi tung tăng bước về phía bà. Vừa đi được nửa đường thì chợt thấy lão thái thái cũng đến, bên cạnh còn có một thiếu nữ chừng mười lăm, mười sáu tuổi.

Nghiêu thị vào chính đường, trước tiên đỡ lão thái thái lên ngồi ghế chủ vị, rồi mới quay sang hỏi Triệu Dao và Thẩm Tây Linh: “Dao Nhi, Văn Văn, hai đứa đều đến cả rồi à?”

Ánh mắt bà dừng lại nơi Thẩm Tây Linh, nụ cười càng thêm thân thiết: “Nói ra thì đây hẳn là lần đầu tiên Văn Văn gặp lão thái thái nhà ta nhỉ? Lại đây, để lão thái thái xem nào.”

Triệu Dao đứng bên chứng kiến cảnh ấy, trong lòng giận lắm mà không dám nói. Không hiểu nha đầu cô nhi kia đã dùng cách gì khiến cữu mẫu yêu thích đến thế, lại còn gọi thân mật là “Văn Văn”. Mới mấy ngày không đến Tề phủ mà mọi chuyện đã đổi khác đến nhường này! Còn nữ tử đứng gần lão thái thái kia là ai? Bộ dạng điềm tĩnh như thể cao quý lắm, lại còn được đứng gần thái thái như thế, nhìn thôi đã thấy ngứa mắt!

Thẩm Tây Linh thì chẳng nghĩ được nhiều đến vậy, chỉ yên lặng theo lời Nghiêu thị, kính cẩn hành lễ ra mắt lão thái thái.

Lão thái thái hôm nay khí sắc tốt, thần thái hiền hòa, ngắm Thẩm Tây Linh vài lượt rồi hỏi Nghiêu thị: “Ồ, đây là vị tiểu thư Phương gia mà các ngươi từng nhắc đến với ta?”

Nghiêu thị mỉm cười gật đầu: “Chính là nàng, nhi nữ của người từng cứu mạng Kính Thần.”

Lão thái thái gật gù, lại quan sát Thẩm Tây Linh thêm chút nữa, đoạn cười bảo: “Con bé này, dáng dấp thật là ưa nhìn.”

Nói rồi quay đầu nhìn nữ tử đang đứng cạnh mình: “Dung Nhi, con thấy sao?”

Triệu thị ban đầu còn chưa nhận ra thân phận thiếu nữ kia, nhưng vừa nghe lão thái thái gọi một tiếng “Dung Nhi” liền tỉnh ngộ. Thì ra là tiểu thư Phó gia, muội muội của Phó Trác, tên Phó Dung.

Nói đến Phó gia, lại là một chuyện có nhiều điều để bàn, nhất là lịch sử gây dựng gia nghiệp, quả thực đáng khen.

Trước khi Đại Lương nam độ, Phó gia chỉ là một gia tộc quan lại bình thường, tổ tiên tuy nhiều đời làm quan nhưng chưa ai thực sự đứng hàng quyền quý, vì vậy suốt bao năm vẫn quanh quẩn giữa chốn trung bình. Mãi đến hơn ba mươi năm trước, khi Đại Lương và Bắc Ngụy khai chiến, kết cục là quân địch đánh thẳng vào kinh đô, hoàng đế cùng các đại thế gia bỏ của chạy lấy người, vượt Trường Giang mà xuống Giang Tả mới bảo toàn được tính mệnh.

Trong lần đại loạn ấy, Phó gia liền xuất hiện một nhân vật đặc biệt chính là tổ phụ của Phó Trác và Phó Dung, tên Phó Tấn. Không rõ ông may mắn thế nào, mà dẫn dắt chưa đầy năm nghìn quân phủ cầm chân được Yến Quốc Công vị danh tướng của Bắc Ngụy suốt nửa tháng tại Hoài Châu, tranh thủ thời gian quý giá để Lương đế kịp nam thoái.

Ân tình cứu mạng lớn lao ấy, hoàng thất nếu không báo đáp thì chẳng phải mất hết lương tâm. Vậy nên sau nam độ, Phó Tấn liền được phong làm Hoài Xuyên Quận Công, mấy huynh đệ họ hàng từng theo ông chinh chiến cũng đều được phong hầu tước. Từ đó Phó gia phất lên, sánh ngang ba đại thế tộc Tề, Thẩm, Hàn, lập nên thế cục ‘tứ đại thế gia’ ở Đại Lương.

Tuy vậy, Phó gia dù hiện thời thế lớn nhưng nền móng vẫn kém ba nhà còn lại đôi phần. Khi Phó Tấn mất, địa vị gia tộc liền có phần lung lay, nếu không phải Thẩm gia bất ngờ sụp đổ thì Phó gia chưa chắc giữ được vị trí ngày nay.

Mặc dù hiện nay Phó gia hơi chao đảo, song các phủ lớn vẫn xem trọng, bởi lớp hậu sinh Phó gia thực sự xuất sắc. Như Phó Trác, khi nhị công tử Tề gia còn chưa xuất hiện, hắn đã là nhân tài nổi bật nhất trong lứa, mười bảy tuổi đỗ nhất giáp đệ thập nhất danh, nay đang làm chức Cấp Sự Trung, rất được thánh thượng coi trọng. Còn muội muội Phó Dung lại là khuê tú tiêu biểu trong đám tiểu thư thế gia, dung mạo kiều diễm, tài văn chương xuất chúng, rõ ràng là được nuôi dạy cẩn trọng nơi đại tộc, khí độ đoan trang, quý khí thiên thành.

Lúc này, Thẩm Tây Linh cũng men theo ánh nhìn của lão thái thái mà lặng lẽ ngắm nàng tiểu thư Phó gia kia, chỉ thấy mỹ nhân ấy có đôi mày cong mảnh, mắt phượng nhẹ quét, dung nhan như tranh vẽ tỉ mỉ, xinh đẹp vô ngần. Điều đáng quý hơn cả là khí chất nàng, rõ ràng chỉ đứng yên bên lão thái thái, không lời không động, mà lại khiến người ta cảm thấy nàng đoan hòa, lễ độ, đúng là phẩm hạnh được dưỡng từ trong cốt cách.

Phó Dung nghe lời lão phu nhân, ngắm Thẩm Tây Linh một thoáng, rồi mỉm cười nhẹ gật đầu: “Quả thật là mỹ mạo xuất chúng.”

Nghiêu thị cười tươi tiếp lời: “Mấy hôm trước Kính An với Kính Khang về nhà còn bảo cô nương Phương gia đẹp hơn cả người trong tranh, ta lúc ấy còn bán tín bán nghi, không ngờ hôm nay gặp, đúng là…”

Bà nói chưa dứt thì ngoài cửa đã vang lên tiếng cười nói là Tề Ninh và Tề Lạc cùng đến. Hai người đầu tiên hành lễ với trưởng bối trên đường, rồi lần lượt chào hỏi Phó Dung, Triệu Dao và Thẩm Tây Linh.

Tề Ninh lén liếc nhìn Thẩm Tây Linh giữa đám đông, còn Tề Lạc thì lấm lét ngó Triệu Dao, lại còn len lén vẫy tay với nàng. Triệu Dao vì nãy giờ vẫn tức giận chuyện Nghiêu thị kể Tề Lạc khen Thẩm Tây Linh đẹp, bèn làm như không thấy.

Tề Ninh cười tươi nói: “Hôm nay là ngày gì mà cả phòng đều rực rỡ mỹ nhân, bước vào thôi đã thấy sáng rực cả mắt!”

Mọi người trong đường đều bật cười, lão thái thái cũng nửa trách nửa yêu mà nói: “Cái thằng quỷ sứ này, chỉ giỏi nịnh nọt tỷ muội, chẳng bao giờ chịu yên.”

Tề Ninh bẽn lẽn: “Tổ mẫu nói vậy oan con rồi, mỹ nhân trước mắt, chẳng lẽ con không được khen?”

Lão thái thái lườm một cái: “Nếu ngươi mà dùng được chút mồm miệng ấy vào sách vở, đã chẳng bị phụ thân ngươi đánh suốt rồi.”

Nghe đến chuyện học hành, Tề Ninh lập tức xụ mặt. Thấy đích mẫu có vẻ cũng muốn mượn lời tổ mẫu để dạy thêm, hắn vội vàng đánh trống lảng, quay sang hỏi biểu tỷ Phó Dung: “Dung tỷ tới từ khi nào vậy? Có vội đi không?”

Phó Dung đáp nhẹ: “Mới đến thôi, đến thăm lão thái thái một lát rồi sẽ đi ngay.”

Vừa nghe câu đó, lão phu nhân vội vàng níu tay nàng: “Con không được đi, phải ở lại bên cô tổ mẫu vài ngày mới được. Ta đã bảo phụ thân con rồi, muốn con an tâm ở đây lâu chút, nếu con còn nói đi, ta sẽ giận đó.”

Tác giả: Phó Dung vừa tới, cũng là lúc nên để Dao Dao học thử cách mở khóa vai nữ phụ cho đúng đắn vậy. Than ôi, nhưng cũng có ích gì đâu? Nam chính trong lòng chỉ ôm chí làm nên nghiệp lớn với nuôi vợ mà thôi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1) Chương 2: Chương 2: Kích cúc (2) Chương 3: Chương 3: Phía sau bức bình phong Chương 4: Chương 4: Vọng Viên Chương 5: Chương 5: Gặp giữa đường (2) Chương 6: Chương 6: Gặp giữa đường (3) Chương 7: Chương 7: Trà hội (1) Chương 8: Chương 8: Trà hội (2) Chương 9: Chương 9: Trà hội (3) Chương 10: Chương 10: Trà hội (4) Chương 11: Chương 11: Bị bệnh Chương 12: Chương 12: Quyển 2: Lời thì thầm dưới mái hiên Chương 12: Duyên khởi (1) Chương 13: Chương 13: Duyên khởi (2) Chương 14: Chương 14: Lang Gia Chương 15: Chương 15: Trở về Chương 16: Chương 16: Quỳ gối Chương 17: Chương 17: Triệu Dao (1) Chương 18: Chương 18: Triệu Dao (2) Chương 19: Chương 19: Giao phó Chương 20: Chương 20: Lễ Trừ Tịch (1) Chương 21: Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2) Chương 22: Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3) Chương 23: Chương 23: Thu nhận (1) Chương 24: Chương 24: Thu nhận (2) Chương 25: Chương 25: Thu nhận (3) Chương 26: Chương 26: Đổi tên (1) Chương 27: Chương 27: Đổi tên (2) Chương 28: Chương 28: Đổi tên (3) Chương 29: Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1) Chương 30: Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2) Chương 31: Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3) Chương 32: Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4) Chương 33: Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5) Chương 34: Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6) Chương 35: Chương 35: Nhập phủ (1) Chương 36: Chương 36: Nhập phủ (2) Chương 37: Chương 37: Nhập phủ (3) Chương 38: Chương 38: Bái hội (1) Chương 39: Chương 39: Bái hội (2) Chương 40: Chương 40: Bái hội (3) Chương 41: Chương 41: Khảo thí (1) Chương 42: Chương 42: Khảo thí (2) Chương 43: Chương 43: Khảo thí (3) Chương 44: Chương 44: Tháng hai (1) Chương 45: Chương 45: Tháng hai (2) Chương 46: Chương 46: Nam Lăng (1) Chương 47: Chương 47: Nam Lăng (2) Chương 48: Chương 48: Giao tranh (1) Chương 49: Chương 49: Giao tranh (2) Chương 50: Chương 50: Sinh thần (1) Chương 51: Chương 51: Sinh thần (2) Chương 52: Chương 52: Trôi dạt (1) Chương 53: Chương 53: Trôi dạt (2) Chương 54: Chương 54: Trôi dạt (3) Chương 55: Chương 55: Trở về (1) Chương 56: Chương 56: Trở về (2) Chương 57: Chương 57: Xoay sở (1) Chương 58: Chương 58: Xoay sở (2) Chương 59: Chương 59: Xoay sở (3) Chương 60: Chương 60: Xoay sở (4) Chương 61: Chương 61: Xoay sở (5) Chương 62: Chương 62: An bài (1) Chương 63: Chương 63: An bài (2) Chương 64: Chương 64: An bài (3) Chương 65: Chương 65: Hội hoa (1) Chương 66: Chương 66: Hội hoa (2) Chương 67: Chương 67: Hội hoa (3) Chương 68: Chương 68: Hội hoa (4) Chương 69: Chương 69: Hội hoa (5) Chương 70: Chương 70: Hội hoa (6) Chương 71: Chương 71: Khởi đầu (1) Chương 72: Chương 72: Khởi đầu (2) Chương 73: Chương 73: Khởi đầu (3) Chương 74: Chương 74: Mèo con (1) Chương 75: Chương 75: Mèo con (2) Chương 76: Chương 76: Mèo con (3) Chương 77: Chương 77: Mèo con (4) Chương 78: Chương 78: Mèo con (5) Chương 79: Chương 79: Quyển 3: Mưa đêm đã tạnh Chương 79: Năm tháng (1) Chương 80: Chương 80: Năm tháng (2) Chương 81: Chương 81: Năm tháng (3) Chương 82: Chương 82: Ngà say (1) Chương 83: Chương 83: Ngà say (2) Chương 84: Chương 84: Ngà say (3) Chương 85: Chương 85: Ngà say (4) Chương 86: Chương 86: Manh mối (1) Chương 87: Chương 87: Manh mối (2) Chương 88: Chương 88: Manh mối (3) Chương 89: Chương 89: Chùa phật (1) Chương 90: Chương 90: Chùa phật (2) Chương 91: Chương 91: Chùa phật (3) Chương 92: Chương 92: Chùa phật (4) Chương 93: Chương 93: Mỗi người (1) Chương 94: Chương 94: Mỗi người (2) Chương 95: Chương 95: Mỗi người (3) Chương 96: Chương 96: Vào đông (1) Chương 97: Chương 97: Vào đông (2) Chương 98: Chương 98: Vào đông (3) Chương 99: Chương 99: Năm mới (1) Chương 100: Chương 100: Năm mới (2) Chương 101: Chương 101: Năm mới (3) Chương 102: Chương 102: Năm mới (4) Chương 103: Chương 103: Muốn dừng lại (1) Chương 104: Chương 104: Muốn dừng lại (2) Chương 105: Chương 105: Muốn dừng lại (3) Chương 106: Chương 106: Lễ cập kê (1) Chương 107: Chương 107: Lễ cập kê (2) Chương 108: Chương 108: Lễ cập kê (3) Chương 109: Chương 109: Mưa giông (1) Chương 110: Chương 110: Mưa giông (2) Chương 111: Chương 111: Mưa giông (3) Chương 112: Chương 112: Mưa giông (4) Chương 113: Chương 113: Định tình (1) Chương 114: Chương 114: Định tình (2) Chương 115: Chương 115: Định tình (3) Chương 116: Chương 116: Định tình (4) Chương 117: Chương 117: Định tình (5) Chương 118: Chương 118: Tình đậm (1) Chương 119: Chương 119: Tình đậm (2) Chương 120: Chương 120: Tình đậm (3) Chương 121: Chương 121: Kỳ thi xuân (1) Chương 122: Chương 122: Kỳ thi xuân (2) Chương 123: Chương 123: Kỳ thi xuân (3) Chương 124: Chương 124: Nương tựa (1) Chương 125: Chương 125: Nương tựa (2) Chương 126: Chương 126: Nương tựa (3) Chương 127: Chương 127: Nương tựa (4) Chương 128: Chương 128: Triều dâng (1) Chương 129: Chương 129: Triều dâng (2) Chương 130: Chương 130: Tĩnh động (1) Chương 131: Chương 131: Tĩnh động (2) Chương 132: Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1) Chương 133: Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2) Chương 134: Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3) Chương 135: Chương 135: Phong vân (1) Chương 136: Chương 136: Phong vân (2) Chương 137: Chương 137: Phong Vân (3) Chương 138: Chương 138: Gặp lại nhau (1) Chương 139: Chương 139: Gặp lại nhau (2) Chương 140: Chương 140: Gặp lại nhau (3) Chương 141: Chương 141: Trước lúc lên đường (1) Chương 142: Chương 142: Trước lúc lên đường (2) Chương 143: Chương 143: Trước lúc lên đường (3) Chương 144: Chương 144: Bắc hành (1) Chương 145: Chương 145: Bắc hành (2) Chương 146: Chương 146: Bắc hành (3) Chương 147: Chương 147: Rối ren (1) Chương 148: Chương 148: Rối ren (2) Chương 149: Chương 149: Rối ren (3) Chương 150: Chương 150: Gió đầy (1) Chương 151: Chương 151: Gió đầy (2) Chương 152: Chương 152: Gió đầy (3) Chương 153: Chương 153: Gió đầy (4) Chương 154: Chương 154: Sơn vũ (1) Chương 155: Chương 155: Sơn vũ (2) Chương 156: Chương 156: Sơn vũ (3) Chương 157: Chương 157: Sơn vũ (4) Chương 158: Chương 158: Đối chất (1) Chương 159: Chương 159: Đối chất (2) Chương 160: Chương 160: Đối chất (3) Chương 161: Chương 161: Vô y (1) Chương 162: Chương 162: Vô y (2) Chương 163: Chương 163: Vô y (3) Chương 164: Chương 164: Gương vỡ (1) Chương 165: Chương 165: Gương vỡ (2) Chương 166: Chương 166: Gương vỡ (3) Chương 167: Chương 167: Gương vỡ (4) Chương 168: Chương 168: Quyển 4: Cố hương xa xôi Chương 168: Tỉnh mộng (1) Chương 169: Chương 169: Tỉnh mộng (2) Chương 170: Chương 170: Tỉnh mộng (3) Chương 171: Chương 171: Lễ Dục Phật (1) Chương 172: Chương 172: Lễ Dục Phật (2) Chương 173: Chương 173: Lễ Dục Phật (3) Chương 174: Chương 174: Xuân sơn (1) Chương 175: Chương 175: Xuân sơn (2) Chương 176: Chương 176: Kiên quyết (1) Chương 177: Chương 177: Kiên quyết (2) Chương 178: Chương 178: Kiên quyết (3) Chương 179: Chương 179: Gặp được chàng (1) Chương 180: Chương 180: Gặp được chàng (2) Chương 181: Chương 181: Thắp nến (1) Chương 182: Chương 182: Thắp nến (2) Chương 183: Chương 183: Thắp nến (3) Chương 184: Chương 184: Thay đổi (1) Chương 185: Chương 185: Thay đổi (2) Chương 186: Chương 186: Thay đổi (3) Chương 187: Chương 187: Tái hợp (1) Chương 188: Chương 188: Tái hợp (2) Chương 189: Chương 189: Tái hợp (3) Chương 190: Chương 190: Như xưa (1) Chương 191: Chương 191: Như xưa (2) Chương 192: Chương 192: Như xưa (3) Chương 193: Chương 193: Mây mù (1) Chương 194: Chương 194: Mây mù (2) Chương 195: Chương 195: Mây mù (3) Chương 196: Chương 196: Mây mù (4) Chương 197: Chương 197: Về phương nam (1) Chương 198: Chương 198: Về phương nam (2) Chương 199: Chương 199: Về phương nam (3) Chương 200: Chương 200: Chưa dứt (1) Chương 201: Chương 201: Chưa dứt (2) Chương 202: Chương 202: Núi Hào Sơn (1) Chương 203: Chương 203: Núi Hào Sơn (2) Chương 204: Chương 204: Núi Hào Sơn (3) Chương 205: Chương 205: Ấn định (1) Chương 206: Chương 206: Ấn định (2) Chương 207: Chương 207: Ấn định (3) Chương 208: Chương 208: Ấn định (4) Chương 209: Chương 209: Ấn định (5) Chương 210: Chương 210: Quyển 5: Liệu có nhớ về nhau? Chương 210: Về nhà (1) Chương 211: Chương 211: Về nhà (2) Chương 212: Chương 212: Về nhà (3) Chương 213: Chương 213: Về nhà (4) Chương 214: Chương 214: Hỷ nộ (1) Chương 215: Chương 215: Hỷ nộ (2) Chương 216: Chương 216: Hỷ nộ (3) Chương 217: Chương 217: Phong Hà Chương 218: Chương 218: Quyển 6: Phù dung phổ NT1: Quá khứ Chương 219: Chương 219: NT2: Mừng thọ (1) Chương 220: Chương 220: NT3: Mừng thọ (2) Chương 221: Chương 221: NT4: Mừng thọ (3) Chương 222: Chương 222: NT5: Cẩm tú Chương 223: Chương 223: NT6: Ngày u ám (1) Chương 224: Chương 224: NT7: Ngày u ám (2) Chương 225: Chương 225: NT8: Hành lộ