Chương 39
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 39: Kể cả khi thế giới này chưa từng đối xử tử tế với cô ấy

Sau khi mẹ Hàn Dương rời khỏi phòng khách, không ai lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Ngay khoảnh khắc Hàn Dương nhìn thấy Trình Đường Âm, hắn liền hiểu rõ mục đích của họ khi đến đây.

Dùng những gì hắn đã làm với Trình Đường Âm để đổi lấy đồng ý hòa giải cho những gì Trần Tân đã làm với hắn.

Trình Đường Âm không nói gì, chỉ đưa một tờ thư hoà giải với một cây bút đặt trước mặt hắn.

Hàn Dương nhướng mày, mở nắp bút, vừa viết vừa cười cợt: "Ha, cũng gan đấy."

Sau khi ký xong, Tô Tinh Nam lấy lại tờ thư hoà giải, rồi tát mạnh lên đầu hắn một cái, mắng: "Thằng ngu."

Hàn Dương khó tin, đứng phất dậy, vươn tay, chuẩn bị đánh trả lại cô: "Con đ**m này, mày dám đánh...."

Chưa kịp nói xong, cánh tay đã bị người từ phía sau khóa chặt, xoay mạnh một cái, cả người hắn lập tức bị quật ngược lại.

"Ở nhà tao mà còn dám ra tay hả?" Giọng Hàn Dương nghẹn lại vì đau.

Lục Phồn Chi khẽ tăng lực tay, chậm rãi nói: "Muốn phế luôn cả hai tay không?"

Hàn Dương kêu lên liên tục: "Buông tay! Buông tay! Tôi xin lỗi, tôi nhận sai, được chưa?"

Lục Phồn Chi nhướng mày, thả tay hắn ra.

Hàn Dương phịch mông ngồi xuống cách họ một khoảng thật xa, giống như đang gặp phải quỷ.

"Xin lỗi nhé. Trượt tay, miệng hơi hỗn xíu." Tô Tinh Nam buông một câu hững hờ.

Dứt lời, cả nhóm liền rời đi.

Sau khi lên xe, Lý Diễm hỏi: "Đi sang chỗ Trần Tân à?"

Tô Tinh Nam đáp: "Ừ."

Tiếp đó, cô nhanh chóng gọi điện cho luật sư Dương, nói anh ta biết đã lấy được thư hoà giải, đợi lát nữa sẽ kêu người đem qua.

Luật sư Dương báo địa chỉ rồi nói: "Sáng nay nộp tiền làm thủ tục bảo lãnh xong thì Trần Tân được thả về rồi. Lát nữa tôi qua đồn công an một chuyến là xong."

"Phiền anh rồi." Tô Tinh Nam cảm ơn.

"Cô Tô không cần khách sáo, đây là công việc của tôi, chuyện nên làm thôi."

Sau khi Tô Tinh Nam cúp điện thoại, cả người nằm liệt ra ghế, rốt cuộc cũng thở phào một hơi. Cô chợt nghĩ tới điều gì đó, mở điện thoại, gửi tin nhắn cho Trần Tân.

"Đang ở đâu?"

"Nhà."

"Nói thừa ghê." Tô Tinh Nam gửi thêm một sticker gõ đầu.

"Nhà riêng của tôi."

"Biết rồi, lát nữa tôi ghé. Nhớ ăn mặc chỉnh chu chút nha."

"Điên hả?"

Tô Tinh Nam chỉ cười, không trả lời lại.

Cô quay đầu nhìn về phía Trình Đường Âm.

Trình Đường Âm không hiểu gì, ngơ ngác nhìn cô.

Tô Tinh Nam cười nhẹ, khẽ nói: "Đi cùng bọn chị tới nhà Trần Tân nhé."

Trình Đường Âm do dự một lát, rồi gật đầu: Cũng nên đến để cảm ơn anh ấy.

Tô Tinh Nam càng nhìn cô ấy càng thấy quý mến, nhẹ nhàng xoa đầu: "Không cần cảm thấy áy náy."

"Đúng đó, Đường Đường, gọi em vậy được không?" Tiêu Sở Sở tiếp lời cô: "Là Trần Tân tự chuốc lấy thôi. Em đừng có áp lực tâm lý gì cả. Cứ coi như đến nhà bạn chơi."

Trình Đường Âm gật đầu, trong lòng lại có chút khẩn trương.

Lý Diễm chạy xe nhanh mà ổn định, chẳng mấy chốc đã tới tiểu khu nhà Trần Tân.

"Úi, quên ghé siêu thị mua đồ ăn rồi. Không biết trong nhà cậu ta có chuẩn bị sẵn không." Tô Tinh Nam vỗ trán một cái.

Tiêu Sở Sở cười cô: "Mới không ngủ một đêm mà khờ luôn rồi hả? Gọi đồ ăn đi, quẹt nát thẻ của Trần Tân cho mình."

Tô Tinh Nam nhéo mông Tiêu Sở Sở một cái, đàn hồi rất tốt: "Con nhỏ này, dám cười mình hả."

Tiêu Sở Sở trốn sau lưng Lý Diễm, tỏ ra đáng thương: "Anh nhìn kìa, Tô Tô cứ giở trò sàm sỡ em."

"Hừ, cậu ỷ có bạn trai thì ghê lắm à." Tô Tinh Nam kéo tay Lục Phồn Chi.

"Đường Đường, em đến phân xử cho chị đi."

Trình Đường Âm cười tủm tỉm nhìn họ đùa giỡn với nhau. Dường như đã rất lâu, bên cạnh cô ấy mới xuất hiện những người bạn vừa ồn ào vừa vui tính thế này.

Cả đám cười nói đi đến nhà Trần Tân.

Tô Tinh Nam làm biếng nhấn chuông nên trực tiếp gõ "Cốc cốc cốc" lên cửa.

Chưa được mấy giây, Tô Tinh Nam lại điên cuồng gõ tiếp.

Vài phút sau, Trần Tân mới đi ra, cậu mặc đồ ngủ, áo thun trắng với quần xám dài rộng thùng thình, vừa ngáp vừa mở cửa.

Ngáp được nửa chừng thì khựng lại, cậu nhìn thấy Trình Đường Âm đứng trước cửa nhà mình.

Cậu lộ ra một nụ cười vừa gượng gạo vừa không hẳn là cười: "Hi..."

Trình Đường Âm mỉm cười: Đang ngủ à?

Tô Tinh Nam đắc ý nhìn cậu: "Tạo hình này của cậu Trần cũng được đó, đầu tổ quạ đồ ha."

Trần Tân liếc cô một cái, gãi tóc, rồi gật đầu: "Mọi người vào đi."

Cậu mở tủ giày ra, cầm mấy đôi dép đưa đến.

Trình Đường Âm đổi dép trước, rồi ngại ngùng đứng sang một bên.

Trần Tân nhẹ giọng nói: "Tôi dẫn em vào phòng khách ngồi."

Cậu ngồi cạnh cô ấy, mở app đặt cơm lên, rồi đưa cho Trình Đường Âm: "Muốn ăn gì thì cứ gọi, đồ ăn vặt hay nước uống đều được, cứ chọn thứ em thích. Tôi đi thay đồ chút."

Trình Đường Âm ngoan ngoãn gật đầu.

Trần Tân về phòng thay bộ đồ thể thao màu đen, vừa ra khỏi phòng, đã bị ai đó kéo qua một bên.

Vừa liếc nhìn, quả nhiên là Tô Tinh Nam: "Cậu làm gì đó? Tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu nhé. Dẫn con gái người ta tới đây chi?"

"Tạo cơ hội cho cậu đó." Tô Tinh Nam cười trộm: "Đã nhắc cậu sửa soạn ăn mặc cho đàng hoàng rồi mà không nghe, giờ lại trách tôi à?"

Trần Tân tức đến bật cười: "Cậu có nói rõ đâu, ai biết cậu lại giở trò khùng điên gì?"

"Cút đi."

Trần Tân thu lại vẻ cười cợt, nghiêm túc hỏi: "Mấy cậu quen cô ấy bằng cách nào?"

Cậu không tin đây chỉ là trùng hợp.

Tô Tinh Nam im lặng một lúc mới đáp: "Hẳn là cậu đã đoán được nhỉ."

Trần Tân không nói gì, nhưng hai tay lại nắm chặt.

Tô Tinh Nam dừng một chút, rồi nói tiếp: "Sau khi tìm được cô ấy, bọn tôi đã thuật lại hết mọi chuyện, tiếp đó lại làm giám định thương tích, rồi cầm thư hoà giải đến tìm Hàn Dương."

Trần Tân nghiến răng nói: "Giỏi thật đấy, còn dám đi tìm thằng khốn đó, không sợ lại xảy ra chuyện à?"

Tô Tinh Nam vỗ vai cậu "Biết cậu không nỡ để cô ấy làm những việc như vậy nên tôi tự ý quyết định. Nhưng cô ấy rất dũng cảm, còn mạnh mẽ hơn cả chúng ta."

Trần Tân dựa vào tường, cố gắng bình ổn cơn giận, rất lâu sau vẫn không nói lời nào.

Tô Tinh Nam nói: "Trần Tân, cô ấy sống nhiệt huyết hơn chúng ta nhiều, cũng yêu thế giới này hơn chúng ta, kể cả khi thế giới này chưa từng đối xử tử tế với cô ấy."

Trần Tân hiểu rõ ý cô.

Trình Đường Âm đã trải qua đủ mọi gian khổ của cuộc đời, nếm đủ sự cạnh tranh khắc nghiệt của xã hội, chịu đựng vô số lời đàm tiếu. Thế nhưng, xuất thân thấp kém ấy lại khiến cô ấy càng kiên cường, càng dũng cảm

Nói xong, Tô Tinh Nam đi đến phòng khách, cùng những người còn lại đùa giỡn, để Trần Tân ở lại một mình.

Cậu đi ra ban công hút một điếu thuốc.

Bỗng nhiên có chút sợ phải đối mặt với Trình Đường Âm, không muốn để cô ấy nhìn thấy con người tệ hại của cậu lúc này.

Trần Tân rít mạnh một hơi, chậm rãi nhả ra một vòng khói.

Cánh cửa kính phía sau bị gõ nhẹ.

Cậu xoay người xem, là cô gái nhỏ đang đứng ngay cửa.

Trần Tân tức khắp dập thuốc, vẫy tay ra hiệu cho cô ấy đi vào.

Trình Đường Âm lấy điện thoại ra: Nghe Tô Tô nói anh ở đây, cơm giao tới rồi, anh muốn ăn một chút không?

Trần Tân không đáp lại, chỉ vào cổ cô ấy, hỏi: "Chỗ này có bôi thuốc chưa?"

Trình Đường Âm lắc đầu.

Trần Tân đưa tay định tháo chiếc khăn lụa quấn trên cổ cô ấy. Trình Đường Âm có chút kinh ngạc nhìn cậu, theo bản năng lùi lại một bước.

Nhưng vẫn không thể trách được, tay Trần Tân đã tháo xong chiếc khăn.

Trên làn da trắng mịn, những vết bầm do bị siết đã tím sẫm lại, nhìn thôi đã khiến người ta kinh hãi.

Trần Tân cau mày: "Sao lại không bôi thuốc?"

Không chờ cô ấy trả lời, lại nói tiếp: "Đi theo tôi."

Cậu đi tới cửa, thấy người phía sau không đuổi theo, bất đắc dĩ nói: "Bôi thuốc cho em."

Mặt Trình Đường Âm ửng đỏ, đi theo cậu vào phòng.

Căn phòng mang tông xám đen chủ đạo, đơn giản mà rộng rãi. Trên giường hơi bừa bộn, chắc là Trần Tân vừa mới thức dậy nên chưa kịp dọn dẹp.

Mặt Trình Đường Âm lại đỏ thêm chút nữa, không dám nhìn lung tung.

Trần Tân chỉ vào chiếc ghế trong phòng: "Ngồi xuống đi."

Nói xong cậu mở tủ, lấy hộp thuốc ra, tìm được một chai Vân Nam Bạch Dược.

Trình Đường Âm có chút khẩn trương nhìn cậu.

Trần Tân nói một cách chậm rãi: "Xịt lên thôi, không đau đâu, em đừng sợ. Có điều mùi của nó hơi khó ngửi, em chịu khó một chút."

Trình Đường Âm gật đầu.

Trần Tân cầm chai thuốc màu trắng xịt một vòng trên cổ cô ấy, rồi kế đó lại xịt lên cổ tay.

"Chờ thuốc thấm vào rồi hẳn ra ngoài."

Hai người cứ thế ngồi yên lặng, không ai lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm lắng.

Trong lòng Trình Đường Âm có chút buồn. Giá như cô ấy có thể nói chuyện được thì tốt biết mấy. Có lẽ sau chuyện này, hai người sẽ không còn cơ hội gặp lại nhau.

Đợi tầm mười, Trần Tân nhìn điện thoại rồi nói: "Đi thôi, ra phòng khách."

Trình Đường Âm cầm lấy khăn lụa, nhanh chóng đi theo cậu ra ngoài.

Vừa bước vào phòng khách, cô ấy nhìn thấy trên chiếc sofa rộng lớn, Tô Tinh Nam và Tiêu Sở Sở mỗi người chiếm một góc, nằm dài ra.

Còn Lý Diễm và Lục Phồn Chi đang ngồi dưới thảm chơi cờ tướng.

Trần Tân cúi đầu nhìn Trình Đường Âm, nhẹ giọng hỏi: "Em muốn xem TV hay đi nghỉ một lát? TV có thể kết nối với tai nghe bluetooth."

"Xem TV đi."

Trần Tân gật đầu, nhẹ tay chỉnh xong TV rồi đi tới tủ lạnh lấy ra ba lon bia.

Cậu ngồi xuống bên cạnh họ, bật nắp bia, cụng lon với hai người: "Cảm ơn."

Lý Diễm không khách sáo, đấm nhẹ vào vai cậu một cái.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (52)
Chương 1: Chương 1: Vòng xoáy Chương 2: Chương 2: Lần gặp gỡ đầu tiên Chương 3: Chương 3: Sốt Chương 4: Chương 4: Ý nghĩa cuộc sống Chương 5: Chương 5: Đừng hồ đồ Chương 6: Chương 6: Tôi sẽ không để cô ngã Chương 7: Chương 7: Nhóc con, sao lại khóc rồi? Chương 8: Chương 8: Ba điều kiện Chương 9: Chương 9: Tên đàn ông khốn khiếp Chương 10: Chương 10: Nỗ lực sẽ không bao giờ là vô ích Chương 11: Chương 11: Không được bỏ tôi lại Chương 12: Chương 12: Dường như có gì đó đã thay đổi Chương 13: Chương 13: Cô nhóc này không biết ngại tí nào ha Chương 14: Chương 14: Tựa như một giấc mơ Chương 15: Chương 15: Che giấu sự rung động Chương 16: Chương 16: Nhóc con nhà mình thì tự mình dỗ Chương 17: Chương 17: Thật ra tôi cũng muốn được hiểu thêm về cuộc sống của anh Chương 18: Chương 18: Có phải anh muốn hôn tôi? Chương 19: Chương 19: Anh có thể đừng như vậy không? Chương 20: Chương 20: Chưa thử thì sao biết được kết quả thế nào? Chương 21: Chương 21: Để tôi giải quyết, được không? Chương 22: Chương 22: Anh cũng có cảm giác với tôi, đúng không? Chương 23: Chương 23: Anh đã mong điều này từ rất lâu Chương 24: Chương 24: Sự lãng mạn dành cho riêng em Chương 25: Chương 25: Như thể chỉ là một cuộc hẹn không mấy quan trọng Chương 26: Chương 26: Tố cáo với thế giới này Chương 27: Chương 27: Con là bạn trai của Tinh Tinh phải không? Chương 28: Chương 28: Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là tôi rất yêu em ấy Chương 29: Chương 29: Đại công chúa của anh Chương 30: Chương 30: Bao nhiêu năm rồi, con cũng chẳng còn trông mong gì nữa Chương 31: Chương 31: Trông chúng ta như đang lén lút yêu đương quá ha? Chương 32: Chương 32: Từ giờ trở đi, em sẽ không còn một mình nữa Chương 33: Chương 33: Em thấy chưa, thế giới này cũng không tệ đến thế Chương 34: Chương 34: Cho anh ôm em một lát Chương 35: Chương 35: Tôi chẳng có ước mơ gì hết, cả đời cũng chỉ thế này thôi Chương 36: Chương 36: Tình yêu ập tới một cách mãnh liệt Chương 37: Chương 37: Vì anh ấy, chút chuyện này thì có đáng gì đâu. Chương 38: Chương 38: Em sẽ không từ bỏ chính mình Chương 39: Chương 39: Kể cả khi thế giới này chưa từng đối xử tử tế với cô ấy Chương 40: Chương 40: Không muốn vết thương của Trình Đường Âm lại bị khơi dậy lần nữa Chương 41: Chương 41: Anh ấy là duy nhất của tôi Chương 42: Chương 42: Mình mơ thấy anh ấy Chương 43: Chương 43: Tiền đồ như gấm Chương 44: Chương 44: Nhất định không được từ bỏ chính mình Chương 45: Chương 45: Không biết rõ toàn bộ sự thật thì không nên đánh giá Chương 46: Chương 46: Định nghĩa người tốt bây giờ phiến diện quá nhỉ? Chương 47: Chương 47: Gió đổi chiều Chương 48: Chương 48: Chịu đựng Chương 49: Chương 49: Thế giới còn rất nhiều điều tốt đẹp và đáng giá để lưu luyến Chương 50: Chương 50: Những lời hứa hẹn chót lưỡi đầu môi Chương 51: Chương 51: Hoá ra anh ấy cũng còn có gia đình riêng của mình Chương 52: Chương 52: Chúng ta, còn cả một quãng đời rất dài phía trước