Chương 382: Gặp Nhau
"Vậy... tiếp theo chúng ta đi đâu đây?" Phong Bất Giác nói: "Hai người hiếm khi đi chơi. Hôm nay là ngày nghỉ 1/5, đi xem phim cũng có chút..."
"Đến nhà ngươi đi." Tự Vũ ngắt lời bằng giọng lạnh lùng thường ngày.
"Ngươi... Chuyện này... Ta..." Giác Ca tư duy nhanh nhẹn, biết ăn biết nói, lúc này thậm chí không thể thốt ra một câu hoàn chỉnh.
"Ngươi nghĩ nhiều." Tự Vũ nói tiếp.
"Được rồi..." Phong Bất Giác nói.
Làm cách nào mà hai người này có thể hiểu ý đối phương... chỉ sợ chỉ có chính bọn họ mới biết.
"Ah, chờ một chút." Phong Bất Giác nói, lấy điện thoại di động từ trong túi ra và nhấn nút quay số nhanh.
Hơn mười giây sau, đối phương bắt máy, giọng Tiểu Thán truyền đến: "Alo? Giác Ca? Chuyện gì?"
"Ah, cũng không có việc gì, muốn mời ngươi và em gái bên cạnh đi ra, cùng đến thăm nhà ta một chút."
......
Năm phút sau, bốn người đã ngồi trong xe của Tiểu Thán.
Tiểu Thán và Bi Linh ngồi ở hàng phía trước, còn Giác Ca và Tự Vũ ngồi ở hàng sau, hai người ngồi phía sau cách xa nhau... một tay ôm má trong tư thế gần như đối xứng, mỗi người nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ hai bên.
"Chắc chắn là ngươi bất cẩn nên bị phát hiện." Bi Linh còn đang oán trách.
Tiểu Thán trả lời: "Đừng gây rắc rối khi ta đang lái xe, à... đừng quên thắt dây an toàn nhé."
Lúc này bọn họ đã cởi kính râm và mũ ra, vẻ mặt có chút xấu hổ.
"Cái này không thể trách hắn." Phong Bất Giác nói từ ghế sau, "Khả năng chống theo dõi của ta đã được đào tạo một cách có hệ thống. Bất kể kiến thức lý thuyết hay kinh nghiệm thực tế, đều nằm ngoài tầm với của bạn. Ngay cả cảnh sát địa phương..."
"Này! Việc như thế này không nên tùy tiện nói ah!" Tiểu Thán hét lên cắt lời.
"Ah ~ được rồi, thật ra thế này cũng tốt. Bốn người chúng ta cũng khó gặp bên ngoài." Bi Linh nói, "Hơn nữa, vào ngày lễ quốc gia như thế này, nơi công cộng đông đúc người, đến nhà đoàn trưởng quả thực là một lựa chọn không tồi."
"Ừ. Đúng vậy, 'Nhà của một otaku sống một mình là nơi kết hợp giữa rạp chiếu phim, phòng trò chơi board game, quán cà phê và nhà hàng.' " Tự Vũ tiếp tục với giọng điệu thuật lại.
"Đây là của ta đấy..." Phong Bất Giác vừa nghe thấy điều này đã nhớ rằng đây là những từ lấy từ tiểu thuyết hắn viết.
"Là ngươi viết nó trong truyện ngắn "Đôi mắt giữa những tòa nhà" ba năm trước." Tự Vũ nói tiếp.
"Ta viết là ngươi tin hả..." Phong Bất Giác nói.
"Tất nhiên ta không tin những gì ngươi viết. Ta chỉ sử dụng những gì ngươi viết để suy đoán có bao nhiêu phần trăm trong đó có liên quan đến trạng thái cuộc sống thực của ngươi." Tự Vũ nói.
"Nếu chúng ta hoán đổi giới tính... Ta đã có thể gọi cảnh sát rồi." Phong Bất Giác không suy nghĩ, nheo mắt nhìn Tự Vũ bên cạnh.
"Ta chỉ suy đoán, không có điều tra thực chất." Tự Vũ nói, "Ta cũng chưa bao giờ nghĩ rằng... sẽ gặp ngươi ở Thiên Đường Kinh Hãi."
"Đây gọi là duyên phận a." Tiểu Thán từ trên ghế lái bổ sung thêm mà không quay đầu lại.
......
Khoảng nửa tiếng sau, mọi người đã đến nhà Giác Ca, tới nơi kết hợp giữa rạp chiếu phim, phòng trò chơi board game, quán cà phê và nhà hàng...
"Ah ~ lập tức có một loại cảm giác về nhà ah..." Bi Linh không khách sáo, nhảy lên ghế sô pha Giác Ca, thoải mái duỗi người.
"Này, Asas, hôm nay cũng mang vẻ kiêu ngạo." Tiểu Thán tìm thấy con mèo mướp nằm trong góc phòng, ngồi xổm trước mặt nó nói.
"Hả? Ôi? Đoàn trưởng có nuôi mèo sao?" Bi Linh lại lại nhảy lên khỏi ghế sofa, chạy tới, quỳ xuống bên cạnh Tiểu Thán, "Ôi... ánh mắt mèo này ghê quá..."
"Biểu cảm rất giống chủ..." Tự Vũ cũng xúm lại.
Asas bị bao vây bởi ba người lạ vẫn hành động như không có chuyện gì xảy ra. Nó bò trên mặt đất như một con mèo tiêu chuẩn và liếc nhìn mọi người, rồi quay đi và ngáp một cái.
"Các ngươi thật sự không coi mình là người ngoài..." Phong Bất Giác đi vào cuối cùng, vừa nói vừa đóng cửa lại.
"Này! Đoàn trưởng, ngươi có đồ chơi nào cho mèo không?" Bi Linh hỏi.
"Cũng có mua một ít vào ngày ta nhặt nó, nhưng một lần cũng chưa đụng đến. Tên này cũng không vồ chộp, đuổi bắt, cũng không cắn đồ đạc; cũng không có bất kỳ phản ứng nào với những cây chọc mèo, cầu len..." Phong Bất Giác trả lời, "Vì vậy sau vài ngày, ta đã vứt hết tất cả đồ chơi cho mèo rồi."
"Nói như vậy... Nó rất nghe lời?" Bi Linh nói.
"Ngoại trừ việc gài mìn một cách có kế hoạch và bằng đủ mọi cách phớt lờ ta, xem như thế đi..." Phong Bất Giác nói, "Lại nói tiếp... Ta thỉnh một con boss như vậy về hầu hạ, rốt cuộc là vì sao ah..."
"Vì cô đơn." Tự Vũ rời khỏi con mèo. Đi vào phòng bếp: "Muốn uống gì?"
"Này! Đây là vấn đề chủ nhà hỏi a!" Phong Bất Giác hô.
"Nước ấm." "Sao cũng được." Bi Linh và Tiểu Thán liên tiếp trả lời.
"Ủa! Tại sao phải ấm... PHỐC..." Tiểu Thán đang định hỏi thì lại bị cùi chỏ đánh vào.
"Ta đã có thể tưởng tượng cuộc sống của các ngươi sau khi kết hôn." Phong Bất Giác lạnh lùng nói một câu.
Lúc này, Tự Vũ đứng cạnh tủ lạnh hơi thay đổi sắc mặt, hơi cau mày, quay sang Giác Ca nói: "Tại sao... lại có đồ lót... trong tủ lạnh của ngươi..."
Phong Bất Giác không hề xấu hổ, nghiêm túc trả lời: "A... Một khi đã thử lạnh rồi, sẽ không thể mặc lại đồ ấm được..."
"Thì ra nguyên nhân là vì mặc rất thoải mái..." Tự Vũ trầm ngâm nói, hai má đột nhiên đỏ lên, sau đó ánh mắt lại nhìn về phía tủ lạnh, "Hơn nữa đều là hình vuông..."
"Này... cảm giác vi phạm mạnh mẽ này là gì vậy? Thuộc tính của nam và nữ bị đảo ngược rồi sao... Nói chung, việc ta cố tình nhìn trộm nội y của ngươi màu mới bình thường hơn a..." Phong Bất Giác nói.
"Sao bình thường được..." Tiểu Thán ở bên cạnh nói: "Hai người chẳng qua là mức độ b**n th** khác nhau mà thôi..."
......
Chiều hôm đó, bốn người trò chuyện vui vẻ, chơi cũng rất tận hứng. Tòa nhà này cách âm rất tốt, Phong Bất Giác sống ở tầng cao nhất, chơi boardgame ồn ào thế nào cũng không sao, miễn là đừng dậm chân xuống sàn là được.
Nhà của Giác Ca quả thật có đủ các loại giải chức năng của các phương tiện giải trí khác nhau, ngoài những thứ được Tự Vũ đề cập, bộ sưu tập máy chơi game của Phong Bất Giác cũng trải rộng trên nhiều nền tảng khác nhau và có rất nhiều hộp băng... Trong nhà hắn, có thể chơi các loại máy chơi game chủ lưu 50 năm từ những năm 1990 đến những năm 2050.
Vào khoảng năm giờ chiều, khi Phong Bất Giác một mình trong bếp nấu, ba người còn lại xem lại video "Tôi là nhà văn" của Giác Ca. Mặc dù tập đó đã được phát sóng trên TV và Tự Vũ cũng đã đã bí mật ghi hình nhưng cô vẫn xem kỹ phiên bản này...
Bữa tối sau đó đương nhiên rất thịnh soạn, tài nấu nướng của Phong Bất Giác khiến hai cô gái phải xấu hổ. Tất nhiên, những lời nói và hành động khác nhau của hắn trong khi nấu ăn còn đáng xấu hổ hơn.
Sau bữa tối, không ai có ý định chia tay nên theo gợi ý của Bi Linh, họ bắt đầu hát karaoke trong rạp hát gia đình khá sang trọng của Giác Ca này... nhưng hầu hết đều là Tiểu Thán cùng Bi Linh tại hát. Hai đại gia thế hệ thứ hai này vừa đẹp trai vừa xinh đẹp, giọng cũng không kém, công bằng mà nói nếu tham gia một cuộc thi tài năng hay gì đó thì nhất định sẽ lọt vào top hai mươi.
Phong Bất Giác hôm nay thật sự rất hào hứng, bản thân còn hát một bài "Tình yêu không có lý do": "Thật ra, cuộc đời của một người cũng không đến nỗi tệ, thỉnh thoảng cũng có một chút nỗi buồn, tôi không nghĩ người khác có thể nhìn thấy. Cho dù sự cô đơn khiến tôi buồn, tôi cũng sẽ cố gắng khiến bản thân suy nghĩ cởi mở..." Theo nhiều nghĩa khác nhau, hắn dường như cũng đang đáp lại câu nói trước đó của Tự Vũ - "Vì cô đơn."
Đến chín giờ tối, ba người vẫn chưa thỏa mãn mới cáo biệt rời đi, nhiệm vụ quan trọng đưa hai cô nương về nhà đều giao cho Tiểu Thán gánh vác.
......
Sau khi tiễn bạn bè, Phong Bất Giác là người duy nhất còn lại trong căn phòng trống.
Trong bồn rửa vẫn còn một đống bát đĩa dầu mỡ cần xử lý, đã đến lúc thay cát vệ sinh cho mèo Asas, vừa rồi khi Tự Vũ "kiểm tra" máy tính của hắn, đã xóa rất nhiều tệp video có giá trị cần khôi phục...
Nhưng Phong Bất Giác không nhận ra điều đó, chỉ ngồi trên ghế sofa, tắt hết đèn trong phòng và im lặng nhắm mắt lại.
Hắn dường như muốn mang ký ức này vào tâm trí, gói gọn nó trong một chiếc hộp tinh xảo, dán nhãn là hạnh phúc và lưu giữ nó mãi mãi.
Phong Bất Giác là một người bi quan, và hắn từng nghĩ... có thể một ngày nào đó, cái bóng trong đầu hắn sẽ không chỉ lấy đi nỗi sợ hãi mà còn lấy đi trí tuệ, thậm chí cả mạng sống của hắn.
Nếu ngày đó thực sự đến, ít nhất... Hắn vẫn có thể hồi tưởng và lang thang trong cung điện hồi ức của mình ở thời khắc cuối đời. (Hckt: Ơ kìa đang vui mà...)
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden