Chương 38
Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống

Chương 38: Anh em cùng nhau tiến về phía trước

Hề Chính kéo thân thể mệt mỏi xuống xe.

"Ngày mai 8 giờ tới đón tôi." Hắn nói với tài xế.

Tài xế gật đầu, đưa cặp tài liệu cho hắn.

"Trở về đi."

Hề Chính xách cặp tài liệu bước vào sân. Đèn trong sân là loại tự động, sáng dần lên theo từng bước chân hắn, rồi lại tối dần đi sau khi hắn rời khỏi. Trong khu vườn xanh um tươi tốt, tiếng côn trùng kêu râm ran từng hồi.

Chuyến công tác lần này khiến hắn kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Hắn không bật đèn, chỉ dựa vào ánh trăng bên ngoài mà đi lên tầng.

Người giúp việc ở dưới tầng một, còn tầng hai vốn đã trống trải và yên tĩnh. Từ sau khi Giản Văn Khê rời đi, nơi này lại càng trở nên vắng lặng đến mức chẳng còn chút hơi người nào.

Nói đi cũng phải nói lại, hắn đã rất lâu rồi không liên lạc với Giản Văn Khê.

Nhưng thực ra, ngay cả khi còn trong cuộc hôn nhân này, hai người cũng rất ít liên hệ. Hiện tại đã ly hôn, việc liên lạc lại càng chẳng có lý do gì.

Hắn đẩy cửa phòng ngủ, cởi áo khoác ném xuống đất rồi ngã người lên giường.

Nhưng lần này, hắn lại đè lên một thân thể ấm áp.

Hắn khựng lại, gần như lập tức bật dậy. Quay đầu nhìn, liền thấy trên giường có một người đàn ông trắng trẻo, hoàn toàn tr*n tr**.

Hề Chính: "..."

Giản Văn Minh cũng bị đè đến tỉnh.

Cậu ngồi dậy, đưa tay bật đèn đầu giường.

Sau đó, hai người mắt to trừng mắt nhỏ.

Hề Chính nhìn chằm chằm th*n th* tr*n tr** của cậu, chỉ cảm thấy dưới ánh đèn chói chang, làn da trắng nõn kia lại càng lóa mắt.

Phát hiện mình hiện tại không mặc gì, Giản Văn Minh lập tức vớ lấy chăn che kín người: "Hề Chính!"

Hề Chính ngồi thẳng dậy: "Sao em lại ngủ ở đây?"

Dừng một lát, hắn lại hỏi: "Em về từ bao giờ?"

Giản Văn Minh trấn định lại, hỏi ngược: "Sao anh đột nhiên trở về? Không phải đang đi công tác à?"

Vừa nói, cậu vừa quấn chăn quanh người, nhanh chóng bước xuống giường. Vừa rồi bị dọa một phen, trên người cậu đã toát không ít mồ hôi. Cậu để chân trần đi về phía phòng để quần áo, vừa đi vừa nói: "Anh không có ở nhà, chẳng lẽ tôi không thể ngủ trên giường anh một lát sao?"

Mẹ nó, quả nhiên ngủ nhầm phòng rồi.

Khoan đã... Hình như câu vừa rồi có chút vấn đề?

Hề Chính sẽ không nghĩ rằng anh trai cậu thường xuyên lén ngủ trên giường hắn chứ?

Giản Văn Minh vào phòng để quần áo, tiện tay ném chăn xuống đất, rồi lóng ngóng lấy một bộ quần áo của anh trai mình mặc vào. Sau khi chỉnh tề, cậu bước ra ngoài, thấy Hề Chính đã ngồi xuống ghế.

Cậu sợ Hề Chính nhìn ra điều gì, nên không đi tới, chỉ đứng trước cửa phòng để quần áo nhìn hắn.

"Em về khi nào?"

"Chúng ta còn chưa công bố chuyện ly hôn, tôi cảm thấy cứ ở lại đây một thời gian thì an toàn hơn. Sao? Không được à?"

Hề Chính nói: "Vốn dĩ em cũng không cần phải dọn ra ngoài."

Hắn xoa nhẹ ấn đường, hỏi tiếp: "Sao em ngủ mà không mặc quần áo?"

"Nóng." Giản Văn Minh nói: "Hay là anh sang phòng tôi ngủ đi? Chăn gối bên đó đều mới, tôi chưa từng ngủ qua. Tôi muốn ngủ ở phòng này."

Hề Chính nhìn chằm chằm cậu.

Giản Văn Minh không né tránh, ngược lại càng thêm tự tin, trừng mắt nhìn lại.

Một lát sau, Hề Chính đứng dậy: "Cũng đúng."

Hắn đi qua phòng để quần áo, cúi người nhặt chăn lên. Giản Văn Minh duỗi tay nhận lấy, Hề Chính đột nhiên hỏi: "Kỳ ph*t t*nh của em qua rồi à?"

Giản Văn Minh hơi khựng lại.

Tên đàn ông khốn nạn này, khứu giác cũng nhạy đấy chứ.

Cậu "Ừ" một tiếng, nói: "Sớm qua rồi, chuyện lâu thế rồi còn hỏi."

"Vậy thì tốt." Hề Chính nói.

Dù sao Hề Chính và anh trai cậu vốn không quá thân thiết, nên cũng không hỏi thêm gì, trực tiếp vào phòng ngủ cách vách.

Giản Văn Minh ôm chăn trở lại giường, thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Tên Hề Chính này, quả thực rất khó đối phó.

Cũng may anh trai cậu và Hề Chính không ở chung với nhau quá nhiều, nếu cậu cố tình bắt chước tính cách và thói quen của anh trai, chắc sẽ không dễ bị lộ.

Thật ra, cậu cảm thấy điều tốt nhất khi có anh em sinh đôi chính là như vậy. Trừ phi ai đó đi xét nghiệm DNA, bằng không chẳng ai có thể phân biệt được hai người bọn họ. Chiều cao, vóc dáng, diện mạo, tất cả đều giống nhau đến mức như được đúc từ cùng một khuôn mẫu. Chỉ cần bọn họ kiên quyết không thừa nhận, dù người khác có nghi ngờ cũng chẳng thể làm gì.

Ý tưởng anh em hoán đổi thân phận này thật sự quá điên rồ, điên rồ đến mức một người bình thường cũng sẽ không bao giờ nghĩ đến.

Nhưng cậu vẫn phải chú ý một chút, diễn cho thật giống thì mới ổn. Không giống như anh trai cậu, trong nước không ai biết cậu có một người anh sinh đôi. Vậy nên dù tính cách anh trai cậu có thay đổi đến thế nào cũng không sao cả. Nhưng cậu thì không giống vậy.

Hề Chính biết sự tồn tại của cậu.

Giản Văn Minh nằm trên giường, cẩn thận suy nghĩ về những thói quen nhỏ nhặt của anh trai mình.

Anh cậu uống cà phê không thích thêm đường.

Anh cậu không hay cười.

Anh cậu trầm ổn, lịch thiệp.

Anh cậu thật sự rất tốt.

Từ trước đến nay, cậu chưa từng thấy một Omega nào xuất sắc hơn anh trai mình.

Hề Chính đúng là một tên đàn ông khốn nạn!

Tốt như vậy mà cũng không biết trân trọng!

Cậu vốn dĩ chỉ muốn nghĩ đến anh trai mình, kết quả càng nghĩ càng bực.

Bỗng nhiên, ánh đèn trong phòng để quần áo sáng lên. Giản Văn Minh lập tức ngồi dậy, chỉ chốc lát sau liền thấy Hề Chính đi vào phòng tắm.

Hề Chính tắm rửa xong thì đi ngủ, còn Giản Văn Minh lại trằn trọc một hồi. Thật sự không chịu được cơn buồn ngủ, cậu sắp chìm vào giấc ngủ thì chợt nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng.

Cậu cắn răng chống đỡ cơn buồn ngủ, trước khi ngủ đã vội vàng gửi một tin nhắn cho anh trai mình.

Điện thoại di động rung nhẹ một tiếng. Giản Văn Khê lấy điện thoại ra xem.

Là tin nhắn từ em trai anh.

"Mấy ngày tới em ra nước ngoài du lịch một thời gian, giải sầu. Nếu có chuyện thì nhắn tin cho em, điện thoại có thể không kịp nhận."

"Đi đâu?"

"Trước tiên về Anh thăm bố mẹ."

"Nhìn thấy bố mẹ, nói chuyện nhớ chú ý, đừng..."

"Văn Minh."

Giản Văn Khê bỗng nhiên nghe thấy có người gọi mình.

Anh lập tức cất điện thoại, quay đầu nhìn lại.

Sau đó, anh liền thấy gương mặt mà anh không muốn nhìn thấy nhất.

Tần Tự Hành.

"Sếp Tần."

Tần Tự Hành bật cười, ánh mắt lóe sáng, quan sát anh từ trên xuống dưới rồi cất giọng: "Lâu rồi không gặp."

Bên cạnh Tần Tự Hành là một người bạn, cũng là một Alpha. Người này hơi đẫy đà, đeo kính gọng vàng, khóe môi mang theo nụ cười có chút nghiền ngẫm, ánh mắt không ngừng đánh giá anh.

"Tôi có theo dõi chương trình tuyển chọn tài năng mà cậu tham gia." Tần Tự Hành nói: "Không bỏ sót tập nào."

"Cảm ơn."

Chu Tử Tô xuyên qua đám đông, bước nhanh về phía anh, gọi: "Anh Giản."

Giản Văn Khê khẽ gật đầu. Tần Tự Hành quay lại nhìn, thấy là Chu Tử Tô thì cười nói: "Anh chàng đẹp trai này trông quen quá, có thể giới thiệu một chút không?"

"Đồng đội của tôi, Chu Tử Tô."

Tần Tự Hành liền đưa tay ra, bắt tay với Chu Tử Tô.

Chu Tử Tô nói: "Xe đã chờ sẵn bên ngoài, chúng ta đi thôi."

Giản Văn Khê gật đầu, quay sang Tần Tự Hành: "Tôi phải đi rồi, hôm nào mời sếp Tần ăn cơm."

Tần Tự Hành bất ngờ kéo lấy tay anh.

Đôi tay Giản Văn Khê là đôi tay chơi đàn violin, thon dài, trắng nõn và ấm áp. Khoảnh khắc vừa nắm lấy, nhịp tim Tần Tự Hành khẽ chệch đi một nhịp.

Có lẽ, thứ không thể có được mãi mãi là thứ tốt nhất. Đặc biệt là gần đây, Giản Văn Minh tỏa ra sức hút mạnh mẽ, nổi bật vô cùng. Dường như gã càng thích cậu hơn so với trước đây.

Ngay cả khi những Alpha xinh đẹp khác tự đưa đến tận giường, gã cũng chẳng hề có hứng thú.

Chu Đĩnh nâng ly rượu lên uống cạn, rồi quay đầu nhìn về phía Giản Văn Minh và những người bên cạnh.

Tần Tự Hành, hắn biết. Chuyện giữa Tần Tự Hành và Giản Văn Minh, hắn cũng từng nghe Tiểu Vương kể qua.

Cố Vân Tương cũng theo ánh mắt Chu Đĩnh nhìn sang, còn chưa kịp mở miệng thì đã thấy Chu Đĩnh đặt ly rượu xuống, bước về phía Giản Văn Minh.

Hắn ta sững lại một chút, rồi cũng theo sau.

"Văn Minh."

Tần Tự Hành quay đầu nhìn về phía Chu Đĩnh, Giản Văn Khê nhân cơ hội rút tay về, tiện tay cầm một tờ khăn giấy trên bàn, siết chặt trong tay.

Chu Tử Tô tiến lên một bước, ánh mắt có chút cảnh giác nhìn về phía Tần Tự Hành.

Bọn họ đều là Alpha, ý đồ của Tần Tự Hành, ai cũng cảm nhận được.

Chu Đĩnh bước đến trước mặt bọn họ, lúc này mới nhìn về phía Tần Tự Hành: "Thì ra là chú Tần, lâu rồi không gặp."

Tần Tự Hành nói: "Tiểu Chu à."

Gã và Chu Đĩnh không thân thiết, nhưng lại khá quen biết với cậu ruột của Chu Đĩnh, Văn Tuyền. Trước đây, khi đến nhà họ Văn làm khách, gã đã gặp qua Chu Đĩnh.

Chu Đĩnh mỉm cười nói: "Cháu có chút chuyện muốn nói với Văn Minh, có thể tránh mặt một chút không?"

Tần Tự Hành cười một tiếng, đáp: "Đương nhiên."

Chu Đĩnh liền nhìn sang Giản Văn Minh: "Vậy đi thôi."

"Chúng tôi cũng đang định đi." Chu Tử Tô nói.

"Vậy cùng nhau đi, vừa đi vừa nói." Chu Đĩnh nói.

Giản Văn Khê ném tờ khăn giấy trên tay lên bàn, khẽ gật đầu với Tần Tự Hành rồi theo Chu Đĩnh ra ngoài. Chu Tử Tô lập tức bám sát phía sau, đi được một đoạn, cậu không nhịn được mà ngoái đầu lại nhìn thoáng qua. Trong ánh mắt, địch ý đã không thể che giấu được.

"Sếp Tần."

Tần Tự Hành quay đầu lại, thấy Cố Vân Tương đang đứng phía sau, ánh mắt nhìn về phía Chu Đĩnh và nhóm người vừa rời đi, nói: "Xem ra sếp Tần gặp phải khúc xương cứng rồi."

Người bạn đi cùng Tần Tự Hành thấy Cố Vân Tương, lập tức cười tươi như hoa: "Tiểu Cố à."

Cách xưng hô này khiến Cố Vân Tương nổi hết da gà. Hắn ta cố nhịn cảm giác ghê tởm, nở một nụ cười gượng gạo: "Sếp Trương."

Người được gọi là sếp Trương cười nói: "Lâu rồi không gặp, có phải đã quên anh Trương rồi không?"

"Làm gì có, dạo này bận quá thôi." Cố Vân Tương cười khách sáo.

Tần Tự Hành liếc nhìn về phía cửa kính xoay, nơi Chu Đĩnh và Giản Văn Minh vừa rời đi, mở miệng hỏi: "Chu Đĩnh và Giản Văn Minh từ khi nào lại thân thiết như vậy?"

Vừa rồi, Chu Đĩnh đã ra mặt giúp Giản Văn Minh thoát khỏi tình thế khó xử. Tần Tự Hành không khỏi nhíu mày, có cần thiết phải làm vậy không? Đây là nơi tụ hội của những nhân vật có máu mặt, gã cũng không thể ngay tại chỗ này làm gì Giản Văn Minh được.

Cố Vân Tương thản nhiên đáp: "Người mà Giản Văn Minh chinh phục được, đâu chỉ có một mình Chu Đĩnh. Những chuyện xảy ra trên người cậu ta, cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên."

"Cậu ta thích Chu Đĩnh?"

"Ai mà không biết."

Tần Tự Hành cười lạnh một tiếng.

Sếp Trương nói: "Không phải nghe nói cậu ta chỉ là yêu đơn phương thôi sao?"

Chu Đĩnh là ai chứ? Người như cậu ấy chắc chắn không để mắt đến Giản Văn Minh.

Nhưng chỉ ba chữ "yêu đơn phương" thôi cũng đủ khiến Tần Tự Hành bực bội.

Cố Vân Tương nhìn sắc mặt tối sầm của Tần Tự Hành, nhất thời không rõ trong lòng mình đang có cảm giác gì.

Không cam lòng, ghen ghét, hay còn điều gì phức tạp hơn?

Nhìn dáng vẻ này của Tần Tự Hành, xem ra gã thật sự thích Giản Văn Minh rồi.

Hắn ta không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng lại hiểu rõ, Giản Văn Minh bây giờ thực sự có sức hút.

Giống như được tái sinh một lần nữa, khí chất của cậu ta lại tăng thêm một tầng bí ẩn. Càng lạnh lùng, càng khiến người khác bị thu hút.

Giản Văn Minh nếu đã sớm thích Chu Đĩnh, bây giờ Chu Đĩnh lại gần gũi với hắn ta như vậy, trái tim thiếu niên của cậu ta e rằng càng thêm xao động?

Sắc mặt Tần Tự Hành càng lúc càng tối sầm.

Gã thử so sánh bản thân với Chu Đĩnh, chợt nhận ra mình chẳng hơn được bao nhiêu.

Chu Đĩnh không chỉ điển trai hơn gã, trẻ hơn gã, mà gia thế cũng chẳng thua kém là bao. Nhà họ Chu cũng tốt, còn nhà họ Văn so với nhà họ Tần, căn cơ lại càng sâu hơn một bậc.

Lúc này, có một ông chủ công ty giải trí dẫn theo một ngôi sao mới đến chào hỏi, nhưng Tần Tự Hành không buồn để ý, trực tiếp rời khỏi bữa tiệc.

Sếp Trương đi bên cạnh, cười nói: "Cố Vân Tương càng ngày càng có sức hút, đã hai mươi tám tuổi mà trạng thái vẫn còn tốt như vậy."

Tần Tự Hành: "Muốn thì ở lại, đi theo tôi thì có ích gì."

Sếp Trương cười cười: "Cậu ấy bây giờ là phượng hoàng, đâu phải muốn chơi là chơi được. Tôi cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi."

Tần Tự Hành có chút bực bội: "Ông không phải rất quen tổng giám đốc đài truyền hình Giang Hải sao? Hẹn ông ta đi, tôi mời cơm."

Sếp Trương sững người một chút, rồi bật cười: "Người anh em, thật sự rơi vào rồi sao?"

Ông ta nhìn Tần Tự Hành với vẻ mặt như thấy quỷ: "Không ngờ ông cũng có ngày động lòng!"

"Động cái đầu ông." Tần Tự Hành nhét hai tay vào túi quần, nghiến răng nói: "Chỉ là hối hận vì lúc trước còn nương tay."

Không coi trọng mình, lại để mắt đến Chu Đĩnh, cái tên ẻo lả đó?

Vì Chu Đĩnh trẻ hơn? Hay vì hắn ta là một Alpha mạnh mẽ hơn?

Một Alpha lại ngưỡng mộ một Alpha khác, chẳng phải là chưa bị dạy dỗ đến nơi đến chốn thôi sao?

Lẽ ra sớm nên khiến cậu ta khuất phục, dùng pheromone hoàn toàn hủy diệt cậu ta, để cậu ta không thể rời xa gã mà sống.

Bên trong thang máy, luồng uy áp từ pheromone đột nhiên trở nên mãnh liệt, Sếp Trương có phần chịu không nổi, phải lùi lại một bước.

Đều là Alpha, nhưng vì sao thực lực lại chênh lệch đến vậy?

Chiếc xe lướt nhanh trên con đường vắng về khuya, đã là rạng sáng nên trên đường gần như không một bóng người.

Giản Văn Khê, Chu Tử Tô và Chu Đĩnh đều ngồi ở hàng ghế phía sau, không gian trong xe có chút chật chội.

Bầu không khí quá mức im lặng, tạo ra một cảm giác kỳ lạ. Giản Văn Khê bèn lên tiếng hỏi Chu Tử Tô: "Cậu uống bao nhiêu rượu rồi?"

Chu Tử Tô đáp: "Vài ly thôi, tửu lượng của em không được tốt lắm."

"Nhìn tai cậu đỏ hết rồi kìa."

Chu Tử Tô liền đưa tay sờ lên tai mình, sau đó quay đầu sang, mỉm cười với Giản Văn Khê.

"Về nhà nhớ uống nhiều nước ấm, ngủ sớm một chút."

"Em thấy anh cũng uống không ít, thế mà trông chẳng có gì khác cả. Tửu lượng của anh thật tốt." Trong giọng nói của Chu Tử Tô tràn đầy sự ngưỡng mộ.

"Tôi vốn dĩ uống cũng khá mà." Giản Văn Khê mỉm cười đáp.

Chu Đĩnh tựa vào cửa sổ xe, lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người họ, cảm thấy có chút chói tai.

Họ hạ giọng nói chuyện, như thể đang thì thầm điều gì đó chỉ thuộc về riêng họ.

"Thầy Chu hôm nay cũng uống rượu sao?" Đột nhiên, Giản Văn Minh quay sang hỏi hắn.

Hắn sững người trong chốc lát, quay đầu nhìn. Chỉ thấy Giản Văn Minh đang mỉm cười với hắn.

Rất hiếm khi Giản Văn Minh tỏ ra ôn hòa như vậy, khiến hắn có chút ngẩn ra, đáp: "Uống một ít rượu vang đỏ."

"Em ngửi thấy mùi rượu vang đỏ, thơm quá." Chu Tử Tô nói.

Chu Đĩnh liếc nhìn Giản Văn Minh. Ánh đèn đường bên ngoài cửa sổ xe xuyên qua lớp kính, theo chuyển động của xe mà lúc sáng lúc tối, tạo thành những mảng sáng biến ảo. Trong đôi mắt Giản Văn Minh, ánh sáng phản chiếu lấp lánh, tựa như mặt nước gợn sóng. Nhịp tim Chu Đĩnh khẽ lệch đi một nhịp, hắn quay đầu, dời ánh mắt ra ngoài cửa sổ.

Giản Văn Minh và Chu Tử Tô tiếp tục trò chuyện, nhưng hắn không còn tâm trạng để lắng nghe.

Bọn họ trở về ký túc xá Tinh Nguyệt. Giản Văn Khê nói với Chu Tử Tô: "Về nghỉ sớm đi, mai gặp." Chu Tử Tô gật đầu, nói: "Anh cũng vậy, ngủ ngon."

Giản Văn Khê khẽ gật đầu, rồi cùng Chu Đĩnh đi về khu dừng chân dành cho thí sinh ngôi sao.

Dọc hành lang, thỉnh thoảng có thí sinh chào hỏi bọn họ. Khi đi ngang qua phòng tập vũ đạo, họ nhận ra tất cả các phòng đều sáng đèn, ai nấy đều đang gấp rút luyện tập. Ngày mai chính là vòng công diễn thứ tư, lại có thêm một nhóm thí sinh bị loại, ai cũng đang cố gắng hết sức.

Khi đến trước cửa ký túc xá, Giản Văn Khê dừng bước. Chu Đĩnh lại lên tiếng: "Qua phòng tôi một chuyến."

Giản Văn Khê thoáng sững người, sau đó bước theo hắn.

Cửa ký túc xá mở sẵn. Trịnh Thỉ và Tiết Thời đang ngồi trong phòng khách chơi guitar. Thấy Giản Văn Khê đi cùng Chu Đĩnh, cả hai lập tức dừng tay, đưa mắt nhìn nhau.

Hôm nay, Trương Tư Hằng và những người khác đều có mặt. Khu ký túc xá dành cho cố vấn yên tĩnh đến mức ngay cả đèn cũng chưa bật. Khi họ bước vào hành lang, đèn cảm ứng tự động sáng lên.

Giản Văn Khê lên tiếng: "Có chuyện gì thì nói ở đây đi."

Chu Đĩnh dừng bước, hỏi: "Cậu và Tần Tự Hành..."

Giản Văn Khê đứng đối diện hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Ông ta đang quấn lấy cậu?"

Giản Văn Khê lắc đầu: "Không có."

"Cậu thích ông ta sao?"

Giản Văn Khê nhìn Chu Đĩnh, tay đút vào túi, lắc đầu.

Chu Đĩnh tiếp tục hỏi: "Vậy là..."

"Ông ta muốn ngủ với tôi, chỉ vậy thôi."

Chu Đĩnh thoáng sững người, rồi có chút lúng túng.

Đúng lúc này, đèn hành lang bỗng vụt tắt, bóng tối bao trùm lấy hai người, Chu Đĩnh nói: "Ông ta không phải người tốt."

Trong bóng tối, hắn nghe thấy một tiếng cười khẽ. Hắn nói tiếp: "Thật đấy, tôi nghe không ít chuyện về ông ta. Tốt nhất cậu nên tránh xa Tần Tự Hành ra."

Giản Văn Khê im lặng. Đèn hành lang lại bật sáng. Anh mỉm cười, nói: "Biết rồi. Bây giờ, không phải ai cũng có thể làm gì tôi."

Tống Thanh sẽ bảo vệ anh. Giải Trí Ngải Mỹ cũng sẽ bảo vệ anh. Ngay cả Tần Tự Hành, cũng phải thận trọng hơn.

Hai người đứng yên thêm một lúc. Khi đèn hành lang sắp tắt lần nữa, Chu Đĩnh nói: "Về nghỉ sớm đi."

Giản Văn Khê gật đầu: "Cảm ơn anh."

Anh xoay người bước qua hành lang. Mỗi nơi anh đi qua, đèn tường lần lượt sáng lên, ánh sáng ôn hòa bao phủ lấy bóng dáng anh. Chu Đĩnh dõi mắt nhìn theo, cho đến khi Giản Văn Minh khuất dạng sau khúc ngoặt.

Chu Đĩnh lại mất ngủ.

Trong đầu hắn lộn xộn những suy nghĩ vụn vặt về ban ngày.

Giản Văn Minh, Tần Tự Hành, Chu Tử Tô.

Hắn nhớ lại, dường như trước đây Giản Văn Minh từng rất thích mình. Nhưng bây giờ, hắn chẳng còn cảm nhận được chút tình cảm nào từ cậu ấy nữa.

Hiện tại, dường như cậu ấy chẳng thích ai cả, chỉ là đối với Chu Tử Tô lại dịu dàng hơn một chút.

Hắn không thấy đau khổ, cũng chẳng có cảm giác mất mát rõ ràng. Tâm trạng hắn bình lặng, nhưng có thể khẳng định một điều - hắn không vui. Một cảm giác đè nén khiến lòng hắn nặng trĩu, cứ thế mà chìm vào giấc ngủ.

Lần đầu tiên, hắn mơ thấy Giản Văn Minh.

Cậu ấy đứng trên sân khấu, mái tóc đỏ rực, kéo đàn violin.

Chu Đĩnh đột ngột mở mắt.

Trong không khí phảng phất một mùi hương kỳ lạ, khiến cả người hắn nóng bừng lên.

Hắn ngồi bật dậy, nghe thấy bên ngoài có tiếng huyên náo.

Nhanh chóng mặc quần áo, hắn mở cửa ra, chỉ thấy cuối hành lang có người chạy vội, tình hình có vẻ hơi hỗn loạn.

Hắn bước nhanh về phía trước, liền thấy Trịnh Thỉ và mấy người khác khoác áo ngoài, đứng tụ tập trong hành lang.

"Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Hình như bên khu Omega có rất nhiều người đồng loạt ph*t t*nh."

Kỳ ph*t t*nh của Omega thường kéo dài từ nửa tháng đến một tháng, càng về sau triệu chứng càng rõ ràng. Vì các thí sinh Omega sinh hoạt cùng nhau nên càng dễ bị ảnh hưởng lẫn nhau.

Hôm nay, trong số những người tham gia Tinh Quan Đại Thưởng có vài Omega. Một người trong đó uống say, pheromone mất kiểm soát bùng phát, khiến hàng loạt Omega xung quanh bị ảnh hưởng và rơi vào trạng thái ph*t t*nh. Hương vị pheromone lan tỏa đến khu Alpha, l*m t*nh hình trở nên hỗn loạn.

Ở đây toàn là những thanh niên tràn đầy sức sống, lại còn trải qua chế độ huấn luyện khắc nghiệt kéo dài. Dù mệt mỏi, họ lại càng dễ bị k*ch th*ch hơn. Hầu như tất cả Omega đều bị ảnh hưởng ít nhiều, hiện tại đều đã được đưa đến phòng y tế.

Chu Đĩnh quét mắt nhìn quanh, bắt gặp bóng dáng Giản Văn Minh giữa đám đông.

Cậu khoác một chiếc áo lông vũ, đứng cạnh Trịnh Thỉ và những người khác, gương mặt nghiêm túc.

Phát hiện ánh mắt hắn, Giản Văn Minh liền quay đầu nhìn lại.

Chu Đĩnh chợt nhớ đến giấc mơ vừa rồi của mình, trong lòng khẽ run.

Vừa chua xót, vừa căng thẳng.

Nhưng Giản Văn Minh không bị ảnh hưởng, vì cậu ấy không phải Omega, đương nhiên sẽ không chịu tác động.

Cậu ấy không phải Joshua, cậu ấy là Giản Văn Minh

----

Giản Văn Minh mở mắt.

Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, đập vào mắt cậu là một mảng xanh biếc.

Cậu ngẩn người một lúc lâu rồi mới ngồi dậy khỏi giường.

Sau khi rửa mặt qua loa, cậu lặng lẽ sang phòng bên cạnh xem thử, phát hiện giường trống trơn, không có ai.

Chăn đệm được gấp gọn gàng, như thể chưa từng có ai ngủ ở đó.

Chỉ có một chiếc áo khoác được treo trên giá.

Cậu mở tủ quần áo của anh trai. Bên trong không có nhiều đồ, màu sắc đều rất giản dị, không phải phong cách cậu thích. Sáng sớm trời vẫn còn mát, cậu chọn một chiếc sơ mi trắng phối với quần dài màu xám đậm.

Nhìn mình trong gương, cậu bỗng sững người, cứ như đang nhìn thấy anh trai vậy.

Đến chính cậu cũng có chút ngẩn ngơ, tin rằng Hề Chính cũng sẽ không nhận ra.

Cậu từ trên lầu bước xuống, vừa hay gặp dì giúp việc, bà tươi cười nói: "Cậu chủ đã trở lại."

Giản Văn Minh khẽ "Ừm" một tiếng, đi xuống cầu thang, liền thấy Hề Chính đang ngồi ở bàn ăn, dùng bữa sáng.

"Sớm."

"Sớm."

Giản Văn Minh ngồi xuống đối diện hắn, ánh mắt chăm chú quan sát.

Hề Chính mặc trang phục chỉnh tề, vest màu xám nhạt, thắt cà vạt, trông vô cùng chững chạc, mang phong thái của một doanh nhân thành đạt.

Thật già dặn.

Giản Văn Minh thầm nghĩ.

Nhận ra ánh nhìn của cậu, Hề Chính ngẩng đầu liếc một cái.

Bốn mắt chạm nhau.

Hề Chính nói: "Đen đi một chút."

Nhưng da dẻ vẫn còn rất trắng.

Hôm qua hắn đã thấy rồi.

Trước đây, Giản Văn Khê ở nhà luôn ăn mặc chỉn chu, hắn chưa từng để ý đến nước da của em ấy.

Giản Văn Minh nói: "Vậy sao? Mấy hôm trước đi biển chơi, bị rám nắng."

Hề Chính không nói gì thêm, chỉ vừa uống cà phê vừa xem tài liệu trên bàn, trông có vẻ khá bận rộn.

Dì giúp việc bưng lên bữa sáng kiểu Tây, nhưng giờ cậu đã không còn quen ăn những món này. Cuối cùng, cậu chỉ ăn một lát bánh mì và uống một ly sữa.

Cả hai lặng lẽ dùng bữa, dì giúp việc cũng giữ im lặng.

Bỗng nhiên, Giản Văn Minh nhìn thấy trên ngón áp út tay trái của Hề Chính vẫn còn đeo một chiếc nhẫn cưới.

Thật nực cười.

Đã ngoại tình còn đeo nhẫn cưới, những kẻ như thế đều đáng chết.

Những gã đàn ông khốn nạn, tất cả kẻ tồi tệ trên đời này, đều nên chết đi.

Cậu cúi đầu, thu tay phải về, đặt lên đầu gối.

Hề Chính ăn sáng xong thì rời đi, suốt cả bữa không nói thêm lời nào với cậu.

Giản Văn Minh cũng ăn xong, lập tức lên tầng. Cậu trở lại phòng của anh trai mình, tìm kiếm trong tủ quần áo, tủ đầu giường, cuối cùng mở ngăn kéo bên giường và thấy một chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn đặt ngay trên tờ giấy chứng nhận ly hôn.

Cậu cầm lấy chiếc nhẫn, rồi mở tờ chứng nhận ra.

Trên đó chỉ có một tấm ảnh của anh trai cậu. Trong ảnh, Giản Văn Khê sắc mặt lạnh nhạt, gương mặt tuấn mỹ nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ đau thương.

Cậu nhìn hồi lâu, hốc mắt bỗng nhiên ươn ướt.

Cậu đặt lại tờ chứng nhận, sau đó đeo chiếc nhẫn cưới vào ngón áp út của mình.

Ngón tay cậu có vẻ to hơn anh trai một chút, chiếc nhẫn không dễ xỏ vào. Cậu dùng sức đẩy mạnh, khiến cạnh nhẫn siết vào da thịt, để lại một vết bầm đỏ.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu trở nên vô cùng kiên định, lạnh lẽo.

----

Mặt trời vừa ló rạng, trời hãy còn lạnh. Giản Văn Khê bước ra khỏi phòng, đi thẳng đến phòng huấn luyện. Sáu rưỡi sáng, cả tòa nhà còn vắng vẻ hơn cả ban đêm, gần như không có ai. Thân hình anh thon gầy, bóng dáng đơn độc, lạnh lẽo tựa như gió sớm.

Ở nước Y, ánh mặt trời rực rỡ chiếu khắp. Giản Văn Minh đeo kính râm, bước ra từ biệt thự. Một cơn gió thoảng qua, thổi tung mái tóc cậu. Dưới ánh nắng, những sợi tóc khẽ bay, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.

Bọn họ có dáng người giống nhau, gương mặt cũng tương tự, tựa như cùng một người nhưng lại đang sống song song ở hai quốc gia khác biệt.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (136)
Chương 1: Chương 1: Hoa hồng nở rộ giữa mùa đông Chương 2: Chương 2: Trao đổi thân phận Chương 3: Chương 3: Chủ động tấn công Chương 4: Chương 4: Cậu ta là quái vật gì vậy Chương 5: Chương 5: Oan gia ngõ hẹp Chương 6: Chương 6: Đệ nhất lạnh lùng lần đầu gặp gỡ Chu Đĩnh Chương 7: Chương 7: Đốt cháy băng và lửa Chương 8: Chương 8: Tôi muốn ngồi lên ngai vàng Chương 9: Chương 9: Càng lạnh lùng, càng mê người Chương 10: Chương 10: Yêu đơn phương Chương 11: Chương 11: 《Tinh Nguyệt Chi Chiến》bắt đầu Chương 12: Chương 12: Tôi vì vị trí trung tâm mà tới Chương 13: Chương 13: Lần đầu tiên lên sân khấu Chương 14: Chương 14: Giọng hát thiên thần Chương 15: Chương 15: Nhất chiến thành danh Chương 16: Chương 16: Em trai ra tay Chương 17: Chương 17: Ngo ngoe rục rịch Chương 18: Chương 18: Mạnh mẽ đoạt lấy hạng một Chương 19: Chương 19: Vương giả hội tụ Chương 20: Chương 20: Tóc đỏ như lửa Chương 21: Chương 21: Giản Văn Minh biết chơi violin Chương 22: Chương 22: Hội trường nổ tung Chương 23: Chương 23: Đêm nay lại thuộc về Giản Văn Minh Chương 24: Chương 24: Pheromone chỉ cho một người ngửi Chương 25: Chương 25: Giá trị tăng vọt Chương 26: Chương 26: Hiệu ứng bùng nổ danh tiếng Chương 27: Chương 27: Lộ rõ hoàn toàn Chương 28: Chương 28: Ghen tị sao Chương 29: Chương 29: Fan CP Chương 30: Chương 30: Ghen Chương 31: Chương 31: Cậu sợ mất khống chế sao Chương 32: Chương 32: Bông hồng cuối cùng của mùa hè, người có còn... Chương 33: Chương 33: Anh em cùng nhau tiến về phía trước Chương 34: Chương 34: Trong mắt anh trai phải ánh lên tia sáng chứ Chương 35: Chương 35: Cùng xe Chương 36: Chương 36: Khoảnh khắc tỏa sáng trên thảm đỏ Chương 37: Chương 37: Em trai cũng muốn cố gắng Chương 38: Chương 38: Anh em cùng nhau tiến về phía trước Chương 39: Chương 39: Anh trai không làm cậu thất vọng Chương 40: Chương 40: Anh trai sắp trở thành huyền thoại Chương 41: Chương 41: Cuối cùng cũng hợp tác rồi Chương 42: Chương 42: Anh và em cùng nhau lên Chương 43: Chương 43: Hai người nhảy Chương 44: Chương 44: Bại lộ Chương 45: Chương 45: Pheromone Chương 46: Chương 46: Cùng nhau sống chung đi Chương 47: Chương 47: Quay xe Chương 48: Chương 48: Thận trọng từng bước Chương 49: Chương 49: Đánh dấu Chương 50: Chương 50: Cảm giác không thể kìm nén Chương 51: Chương 51: Không đủ, không đủ Chương 52: Chương 52: Kẻ thứ ba Chương 53: Chương 53: Hắn không phải kiểu người như tôi Chương 54: Chương 54: Chân tướng kẻ thứ ba Chương 55: Chương 55: Sức chiến đấu của em trai bùng nổ Chương 56: Chương 56: Hai người nhảy Chương 57: Chương 57: CP Giản Mộng Tinh Đĩnh Chương 58: Chương 58: Vượt ngoài dự đoán Chương 59: Chương 59: Kiến nghị xây tổ Chương 60: Chương 60: Thì ra, yêu một người là loại cảm giác này Chương 61: Chương 61: Anh hùng cứu mỹ nhân không bao giờ lỗi thời Chương 62: Chương 62: Đào mật và hoa hồng Chương 63: Chương 63: Một mũi tên trúng hai đích Chương 64: Chương 64: Lật xe Chương 65: Chương 65: Ôm kiểu công chúa Chương 66: Chương 66: Câu dẫn Chương 67: Chương 67: Bị giày vò đến tả tơi Chương 68: Chương 68: Tôi đang trong kỳ mẫn cảm Chương 69: Chương 69: Bùng nổ Chương 70: Chương 70: Nóng Chương 71: Chương 71: Nhà vệ sinh Chương 72: Chương 72: Người đẹp lạnh lùng Chương 73: Chương 73: Chủ động thẳng thắn Chương 74: Chương 74: Hai đường thẳng giao nhau Chương 75: Chương 75: Sự cố bất ngờ Chương 76: Chương 76: Ngốc nghếch, trong sáng và ngọt ngào cùng hoa hồng trắng. Chương 77: Chương 77: Ghen Chương 78: Chương 78: Chiếm hữu cậu ấy Chương 79: Chương 79: Em nguyện ý cùng anh Chương 80: Chương 80: Đủ sao Chương 81: Chương 81: Hôn lên mu bàn tay Chương 82: Chương 82: Nằm mơ Chương 83: Chương 83: Sợ rồi? Giờ mới biết sợ à? Chương 84: Chương 84: Chiến ca Chương 85: Chương 85: Xuất kích Chương 86: Chương 86: Là yêu sao? Chương 87: Chương 87: Quay xe Chương 88: Chương 88: Hề Chính đáng sợ Chương 89: Chương 89: Em có thể chạy trốn Chương 90: Chương 90: Mưa gió sắp đến Chương 91: Chương 91: Thẳng thắn Chương 92: Chương 92: Tôi sớm biết em là Giản Văn Minh Chương 93: Chương 93: Chỉ nói cho em nghe Chương 94: Chương 94: Lão hổ phát uy Chương 95: Chương 95: Nên vì vợ xuất lực Chương 96: Chương 96: Em trốn không thoát Chương 97: Chương 97: Khai chiến Chương 98: Chương 98: Em có hụt hẫng không? Chương 99: Chương 99: Đúng là cặp đôi trời xinh Chương 100: Chương 100: Trên xe Chương 101: Chương 101: Đánh dấu Alpha Chương 102: Chương 102: Ác giả ác báo Chương 103: Chương 103: Bốn người gặp mặt Chương 104: Chương 104: Anh em cột chèo Chương 105: Chương 105: Bốn người Chương 106: Chương 106: Mèo hoang nhỏ Chương 107: Chương 107: Muốn em yêu anh nhiều hơn Chương 108: Chương 108: Hề Chính chính thức tuyên bố Chương 109: Chương 109: Cậu là Giản Văn Minh, hay là Giản Văn Khê Chương 110: Chương 110: Công khai tình yêu Chương 111: Chương 111: Cơm chó Chương 112: Chương 112: Dịu dàng chết người Chương 113: Chương 113: Anh trai tiến về phía trước Chương 114: Chương 114: Khai chiến Chương 115: Chương 115: Gặp bố vợ chồng tương lai Chương 116: Chương 116: Anh em cùng giường Chương 117: Chương 117: Chung thảm đỏ Chương 118: Chương 118: Khúc nhạc dạo cao trào Chương 119: Chương 119: Chuyện gì nên đến cũng sẽ đến Chương 120: Chương 120: Ác giả có ác báo Chương 121: Chương 121: Tình yêu ngọt ngào Chương 122: Chương 122: Ở lại nhà anh đi Chương 123: Chương 123: Chúc phúc cho đôi tân nhân Chương 124: Chương 124: Chỉ mình hắn có thể nhìn thấy Chương 125: Chương 125: Bảy ngày Chương 126: Chương 126: Anh trai phát hiện manh mối Chương 127: Chương 127: Có phải em đang yêu Hề Chính không? Chương 128: Chương 128: Em trai cứ thế bị Hề Chính cuỗm mất rồi Chương 129: Chương 129: Đôi CP Chương 130: Chương 130: Em yêu anh Chương 131: Chương 131: Kết cục Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện Giản Văn Khê Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện Giản Văn Minh Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện Chu Tử Tô Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện Cố Vân Tương Chương 136: Chương 136: Chúc cho người hữu tình trên đời đều có thể nên duyên vợ chồng