Chương 38
Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích

Chương 38: Hết giấc mơ này đến giấc mơ khác

Sunny đi trong những sảnh trống rỗng của lâu đài của mình, bọc trong bóng tối. Mỗi nơi cậu đi ngang qua, ánh trăng mờ ảo biến mất, bị nuốt vào dòng thủy triều hắc ám. Bước chân cậu im lặng, và ý nghĩ cũng vậy.

Giơ lên bàn tay trong găng tay bằng tơ đen, cậu đưa những ngón tay theo những chạm khắc tinh xảo, không quan tâm nhớ lại những sự kiện mà được khắc trên tường đá. Chúng là những chiến thắng và những vinh quang của cậu, khắc vào trang sử... nhưng mọi thứ đều đã quá xa và xảy ra từ quá lâu rồi, ở lúc bình minh của Thời Đại Anh Hùng.

Cậu cũng từng là một vị anh hùng, chiến đấu với tàn tích của đám Tha Hóa trong khắp thế giới trần tục. Cậu đã không ngoan và không biết sợ hãi, can đảm và bất khuất, đầy niềm tin và hi vọng.

...Thời Đại Anh Hùng đã kết thúc, nhưng Sunny thì vẫn còn.

Đến hiện tại, tất cả những kẻ hầu và chiến binh của cậu đã từ lâu rời khỏi, mang đi những thứ kho báu mà cậu không còn quan tâm đến nữa. Sảnh của lâu đài có bóng tối, và không có gì khác.

Ừ thì...trừ một tên ngu ngốc trung thành, quá bướng bỉnh để hiểu ý người khác.

'Xin lỗi, nhóc. Ngươi đáng lẽ nên tìm đến một chủ nhân tốt hơn...'

Chết tiệt thật...tại sao đột nhiên tim cậu lại đau đến vậy? Sunny mở cổng dẫn ra sân, không buồn đóng nó lại lúc cậu rời khỏi. Tòa lâu đài này sẽ, không phải nghi ngờ, bị một vị Lãnh Chúa Xích khác chiếm lấy sớm mà thôi. Hoặc thậm chí có lẽ là bởi một nhóm trộm cắp linh tinh nào đó...dù sao thì cậu cũng không quá quan tâm.

Đứng trong bóng tối, Sunny chần chừ, rồi lấy ra hai con dao giấu trên cẳng tay. Một cái có vẻ được làm từ một mảnh thủy tinh ma quái, còn lại là từ một ngọn than xinh đẹp.

Một con dao được Lãnh Chúa Ánh Sáng tin tưởng giao cho cậu, con còn lại là do cậu cướp đi.

Cơn ác mộng mà cậu vừa thấy chắc là vì sự tội lỗi mà cậu còn không biết bản thân đã có. Nhưng tại sao lại thấy có lỗi chứ? Chỉ có thằng ngu ngốc kia mới đáng bị đổ lỗi vì làm mất con dao cho Sunny.

Và chắc chắn, hai anh em đó sẽ không đủ b**n th** để nghĩ ra thứ ghê tởm đến vậy...ít nhất là vẫn chưa.

Sunny thở dài và lắc đầu, hờ hững với những định mệnh của những kẻ bất tử khác. Rồi, cậu khẽ quay người và nhìn một bóng người cao xuất hiện trong hắc ám.

Một con ác ma cao kều với làn da xám nhạt, bốn tay, và cặp sừng cong đang đến gần cậu và cúi đầu, một biểu hiện buồn bã khiến những đường nét dã thú trên gương mặt vặn vẹo.

Sunny mỉm cười.

"Đừng có trông ủ rũ như vậy, nhóc. Ngươi biết là ngày này rồi cũng phải đến.

Ác ma không trả lời.

...Hắn cũng không phải là có thể.

Lại thở dài, Sunny giấu con dao than vào trong vỏ, rồi đưa nó cho sinh vật dáng cao, kẻ chần chừ vài giây rồi nhận lấy nó với sự sợ hãi và tôn kính.

"Cẩn thận đừng làm rơi. Một vị thần làm ra nó đó, biết không? Nó là thứ rất quý giá...đủ quý để ngay cả ngươi cũng không phù hợp dùng nó. Những kẻ khác sẽ ăn sống ngươi nếu chúng phát hiện."

Cậu nhìn về phía đông bắc, cân nhắc gì đó, rồi nói thêm.

"...Mang nó đến Đền Thờ Chén Thánh và đưa nó cho Trinh Nữ Chiến Tranh. Nói cô ta...nói cô ta chúng ta sẽ gặp lại, ở Cõi Bóng Tối. Đó là mệnh lệnh cuối cùng ta dành cho ngươi, nhóc. Sau đó, ngươi được tự do."

Ác ma nắm chặt tay, rồi chậm chạp lắc đầu.

Sunny bật cười.

"Vậy mà, sẽ là như thế đó. Giờ thì, đi đi! Chủ nhân ra lệnh cho ngươi!"

Sinh vật cúi xuống, rồi buồn bã gầm lên, và biến mất vào bóng tối.

Sunny nhìn hắn rời đi. Nhanh chóng, con ác ma đã rời khỏi lâu đài, vượt qua những ngọn đồi xanh mát, và leo xuống một sợi xích mà dẫn khỏi hòn đảo.

Đảm bảo sinh vật đã đi mất, Sunny gọi lại những do thám bóng tối của mình rồi tặc lưỡi.

"Tsk. Hắn ta thậm chí còn không ngoảnh lại một lần. Đúng là đồ quỷ nhỏ vô tâm..."

Dứt lời, cậu đi về phía cổng lâu đài, theo sau là một biển bóng.

Trong lúc bước đi, một con ngựa ô xinh đẹp dâng lên từ trong chúng, bờm của nó đen như đêm, với những cái sừng dài mọc ra từ đầu và những thứ răng mà trông giống sói hơn là ngựa bình thường.

Mắt con ngựa cháy lên những ngọn lửa đỏ thẫm hăm he.

Sunny mỉm cười.

"Chào, ông bạn già. Để ta cưỡi ngươi lần cuối được chứ?"

Cậu nhảy lên yên ngựa, rồi cho con thú cưỡi phi đi với tốc độ khủng khiếp. Họ bay qua bóng tối, và vượt qua sợi xích mà lúc lắc giữa hai bầu trời tăm tối, nhảy từ đảo này đến đảo khác, đầy vui vẻ và sung sướng trong tốc độ.

'A...đây là một thứ mình sẽ nhớ.'

Sau nhiều thế kỷ bị đè ép bởi trọng lượng nghiền nát của kiến thức và nghĩa vụ, Sunny cuối cùng đã tự do, đã yên bình. Bầu trời đêm trên cậu rộng lớn và xinh đep, và cái bên dưới cũng vậy.

Mọi thứ hoàn hảo...trừ một thứ. Tại sao tim cậu phải đau đến vậy chứ?

Chắc chắn, cậu không còn nuối tiếc gì...

Chỉ trước khi bình minh đến, họ đến một hòn đảo hoang vắng và hẻo lảnh. Sunny nhảy khỏi lưng ngựa, vỗ lưng nó, và nói tạm biệt. Con thú cưỡi biến thành một cái bóng rộng lớn, lan tỏa, và biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại.

Con ngựa đen thậm chí còn cố tình che giấu sự buồn bã quằn quại của nó, để không khiến người tạo nó ra cảm thấy có gánh nặng, và không biến đợt tạm biệt của họ trở nên cay đắng.

Sunny bất động vài giây, rồi đi đến mép đảo.

Ở đó, cậu tháo ra những sợi dây cột bộ tunic và để ngực trần, quỳ xuống, nhìn vào Bầu Trời Bên Dưới hắc ám và bất tận, nhìn những ngọn lửa thần thánh cháy dưới sâu kia.

Những người khác không biết thứ chờ đợi bọn họ...không ai cả, có lẽ trừ Solvane, người mà đã ấn định định mệnh của họ bằng chính bàn tay tàn nhẫn của cô ta. Cô ta đã biết những hậu quả của lựa chọn tàn nhẫn đó? Hay là đã quá mù quáng để có thể nhìn thấy?

Dù sao đi nữa, Sunny không muốn là một phần của thứ sắp đến. Cậu luôn thấy kiêu hãnh về việc bản thân là một kẻ hèn nhát và lươn lẹo, vậy nên, cậu chọn cách giải thoát dễ dàng.

...Mặt trăng đã biến mất, và mặt trời vẫn chưa mọc. Trong giờ khắc tăm tối nhất, cậu bị vây quanh bởi không gì khác ngoài bóng tối và tiếng hát của gió.

Một tiếng thở dài sâu sắc thoát ra khỏi môi.

''...đến như sương, biến mất như sương."

Dứt lời, Sunny giơ lên một tay và, không hề chần chừ, đâm con dao than xinh đẹp xuyên qua những thứ vảy tinh xảo của con rắn trên ngực mình.

Trong lúc cơn đau khủng khiếp nhấn chìm tâm trí, một nụ cười nhàn nhạt hiện lên mặt cậu.

"Tự do...ta cuối cùng...đã...tự do...''

Cơ thể cậu lung lay, rồi ngã xuống vực thẳm bất tận của Bầu Trời Bên Dưới, biến mất khỏi mép đảo ngay lúc ánh mặt trời đầu tiên xuất hiện ở đường chân trời.

Sunny ngã xuống bóng tối tuyệt đối.

Quấn trong sự ôm ấp dễ chịu của nó, cuối cùng, cậu đã chết.

Sunny thức dậy. Ngực cậu đau, vì lý do gì đó...nhưng mà cậu không thể cho phép bản thân ngủ thêm nữa.

Đến lúc đối mặt ngày mới...

'...Cái quái gì? Chẳng phải...chẳng phải cảm thấy vô cùng quen thuộc?'

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (150)
Chương 1: Chương 1: Vương quốc Hi Vọng Chương 2: Chương 2: Bầy bóng tối Chương 3: Chương 3: Đấu trường quái vật Chương 4: Chương 4: Đấu sĩ bóng tối Chương 5: Chương 5: Ác ma gớm ghiếc Chương 6: Chương 6: Định mệnh của một nô lệ Chương 7: Chương 7: Cát chảy Chương 8: Chương 8: Trọng sinh thành một ác ma ở thế giới ma thuật Chương 9: Chương 9: Huy hoàng Chương 10: Chương 10: Tâm trí của một quái thú Chương 11: Chương 11: Lãnh Chúa Bất Tử Chương 12: Chương 12: Đấu trường đỏ Chương 13: Chương 13: Trường phái ma thuật Chương 14: Chương 14: Vải vẽ của Hope Chương 15: Chương 15: Cổ tự Chương 16: Chương 16: Sợi chỉ đen Chương 17: Chương 17: Phép dệt đơn giản nhất Chương 18: Chương 18: Kế hoạch trốn thoát Chương 19: Chương 19: Bảy giây Chương 20: Chương 20: Tử vong Chương 21: Chương 21: Đường đến tự do Chương 22: Chương 22: Kiếm gỗ Chương 23: Chương 23: Khát vọng rực cháy Chương 24: Chương 24: Một ngày mới Chương 25: Chương 25: Tê dại dễ chịu Chương 26: Chương 26: Giấu trong bóng Chương 27: Chương 27: Việc kim chỉ Chương 28: Chương 28: Từ bên tối Chương 29: Chương 29: Đuổi theo Chương 30: Chương 30: Phù Thủy độc ác của phương Đông Chương 31: Chương 31: Chuyện buồn cười nhất trên đời Chương 32: Chương 32: Trái tim tan vỡ Chương 33: Chương 33: Pháo đài chết Chương 34: Chương 34: Trụ lửa Chương 35: Chương 35: Ý chí của thần Chương 36: Chương 36: Xúc phạm Chương 37: Chương 37: Lồng sắt Chương 38: Chương 38: Hết giấc mơ này đến giấc mơ khác Chương 39: Chương 39: Ác mộng không hồi kết Chương 40: Chương 40: Thế giới mà đã phát điên Chương 41: Chương 41: Trận chiến ảo Chương 42: Chương 42: Thô lỗ đánh thức Chương 43: Chương 43: Bóng tối chiến đấu Chương 44: Chương 44: Kẻ địch Chương 45: Chương 45: Đối mặt ngày mới Chương 46: Chương 46: Cảnh tượng quen thuộc Chương 47: Chương 47: Hai câu trả lời Chương 48: Chương 48: Với ý định tốt Chương 49: Chương 49: Vương quốc điên rồ Chương 50: Chương 50: Biện pháp quyết liệt Chương 51: Chương 51: Dây buộc vô hình Chương 52: Chương 52: Bội thu Chương 53: Chương 53: Rắn nhỏ dễ thương Chương 54: Chương 54: Lồng Đèn Bóng Tối Chương 55: Chương 55: Ác Mộng Chương 56: Chương 56: Khu Vườn Mặt Trăng Chương 57: Chương 57: Cơ hội chiến thắng Chương 58: Chương 58: Bảy con dao Chương 59: Chương 59: Nghỉ ngơi trước chiến tranh Chương 60: Chương 60: Mũi tên bóng tối Chương 61: Chương 61: Ràng buộc quý giá Chương 62: Chương 62: Ác ma mặc cả Chương 63: Chương 63: Sứ giả chiến tranh Chương 64: Chương 64: Logic căn bản Chương 65: Chương 65: Chuẩn bị Chương 66: Chương 66: Kị sĩ hắc ám Chương 67: Chương 67: Đền Thờ Chén Thánh Chương 68: Chương 68: Người mang chiến tranh Chương 69: Chương 69: Đứa trẻ hoang dã Chương 70: Chương 70: Dùng găng con nít Chương 71: Chương 71: Sấm sét Chương 72: Chương 72: Tổ đội bóng tối Chương 73: Chương 73: Các bậc thầy chiến tranh Chương 74: Chương 74: Từ bi của bóng tối Chương 75: Chương 75: Phá hoại Chương 76: Chương 76: Dao Thuỷ Tinh Chương 77: Chương 77: Dòng chảy định mệnh Chương 78: Chương 78: Ngọn gió thay đổi Chương 79: Chương 79: Kẻ đưa tin từ phía Bắc Chương 80: Chương 80: Thất lạc và tìm thấy Chương 81: Chương 81: CPLPTVNKCKNCAHKMSTVĐAMCĐ, BTT Chương 82: Chương 82: Hồng Giáo Chương 83: Chương 83: Để giết một con rồng Chương 84: Chương 84: Phải trở thành một con rồng Chương 85: Chương 85: Đền Thờ Đêm Chương 86: Chương 86: Sinh vật sương mù Chương 87: Chương 87: Nhà Tiên Tri Của Đêm Chương 88: Chương 88: Quyết định trọng đại Chương 89: Chương 89: Tin tưởng Chương 90: Chương 90: Một câu hỏi Chương 91: Chương 91: Tà đạo Chương 92: Chương 92: Thời gian rảnh rỗi Chương 93: Chương 93: - Kiến thức về mọi thứ  Chương 94: Chương 94: Mảnh ghép mấu chốt Chương 95: Chương 95: Chuông Bạc kêu vang Chương 96: Chương 96: Đá Siêu Thường Chương 97: Chương 97: Chuyến thăm thân thiện Chương 98: Chương 98: Sinh vật trong hồ Chương 99: Chương 99: Vảy ngược Chương 100: Chương 100: Máu của Mặt Trăng Chương 101: Chương 101: Bốn thợ săn Chương 102: Chương 102: Ác Quỷ quen Chương 103: Chương 103: Đường trở lại  Chương 104: Chương 104: Một tách trà  Chương 105: Chương 105: Sứ giả của Mặt Trời Chương 106: Chương 106: Tối hậu thư Chương 107: Chương 107: Bội bạc Chương 108: Chương 108: Quái Thú Đỏ Sẫm của Chạng Vạng Chương 109: Chương 109: Bản chất dã thú Chương 110: Chương 110: Rời khỏi Chương 111: Chương 111: Việc đơn giản Chương 112: Chương 112: Rời khỏi Thánh Địa Chương 113: Chương 113: Trống trận Chương 114: Chương 114: Chiến hạm - Đừng sợ hãi Chương 115: Chương 115: Tổ đội lên tàu Chương 116: Chương 116: Đầu rắn Chương 117: Chương 117: Trơn vì máu Chương 118: Chương 118: Tổn thất nặng nề Chương 119: Chương 119: Mặt tối của Mặt Trăng Chương 120: Chương 120: Bầu trời đỏ sẫm Chương 121: Chương 121: Đe dọa đáng sợ Chương 122: Chương 122: Đoạt hồn Chương 123: Chương 123: Ngôi sao rơi Chương 124: Chương 124: Gánh nặng của hối hận Chương 125: Chương 125: Đảo Thuyền Đắm Chương 126: Chương 126: Giải thoát ngọt ngào Chương 127: Chương 127: Không tha thứ Chương 128: Chương 128: ái bóng thù hằn Chương 129: Chương 129: Xiềng xích tan vỡ Chương 130: Chương 130: Nguyện vọng cuối đời Chương 131: Chương 131: Con Mặt Trời, Con Mặt Trăng Chương 132: Chương 132: Sevras Chương 133: Chương 133: Địa ngục Chương 134: Chương 134: Chướng ngại cuối cùng Chương 135: Chương 135: Giải quyết nợ nần Chương 136: Chương 136: Bao vây Chương 137: Chương 137: Tự phản chiếu Chương 138: Chương 138: Hủy diệt linh hồn Chương 139: Chương 139: Bầu trời trống rỗng Chương 140: Chương 140: Giấc mộng đang sụp đổ Chương 141: Chương 141: Kẻ Phá Xích Chương 142: Chương 142: Hope Chương 143: Chương 143: Đánh giá Chương 144: Chương 144: Thăng Hoa Chương 145: Chương 145: Tự do lựa chọn Chương 146: Chương 146: Những bước đi đầu tiên Chương 147: Chương 147: Những vết sẹo vô hình Chương 148: Chương 148: Những Bậc Thầy trẻ Chương 149: Chương 149: Hiện Thân Bóng Tối Chương 150: Chương 150: Nhà