Chương 38
Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 38

Thời Thịnh một tay bế Li Li, tay kia chặn cánh cửa đang khép lại. Thời Trình hộc tốc chạy tới, chống tay lên cửa thở hổn hển gọi “Anh cả” sau đó vươn tay định nhéo má phúng phính của em trai.

Thời Thịnh nghiêng người né tránh, tay Thời Trình trượt qua mặt Li Li trong gang tấc. Cậu ngỡ ngàng: “Anh cả?”

Thời Thịnh lạnh lùng: “Đi rửa tay.”

Và Li Li, đứa em trai vốn xa cách với anh cả trong ký ức của Thời Trình, nay lại đứng cùng chiến tuyến với Thời Thịnh, nghiêm túc bổ sung: “Tay anh hai bẩn lắm ạ.”

Thời Trình tặc lưỡi, lầm bầm “phiền phức”, bước vào nhà, ném ba lô lên sô pha như ném bóng rổ rồi hét vọng vào bếp: “Dì Lưu ơi! Cho con bát cơm nữa nhé!”

Rồi cậu chui tọt vào nhà vệ sinh tầng 1 rửa tay.

Hướng Hiểu Ảnh trong bếp tưởng mình nghe nhầm: “Dì Lưu, tôi nghe như tiếng thằng Tiểu Trình ấy nhỉ?”

Dì Lưu ngơ ngác: “Hình như đúng là Tiểu Trình đấy cô.”

Hướng Hiểu Ảnh tức điên:

“Thằng nhóc này lại trốn học!”

Cô lao ra khỏi bếp, thấy Thời Thịnh - người chưa từng bế em bao giờ - đang bế Li Li bằng cả hai tay. Thời Trình vừa rửa tay xong, tay còn ướt nhẹp đã lao vào ôm mặt em trai vò lấy vò để.

Li Li bị vò đến méo cả mặt, dính đầy nước nhưng đôi mắt đen láy lại sáng lấp lánh vui vẻ, giọng nói bị bóp méo: “Anh hai, ướt mặt em rồi.”

Thời Trình nhướng mày: “Sao? Còn chê anh mày à?”

Thời Thịnh đứng bên cạnh nghe vậy, vẻ mặt hiện rõ sự đồng tình: Đúng là đáng chê thật.

Nhưng vì hòa khí anh em, anh chọn cách im lặng, tay vẫn ôm chặt em trai.

Cơn giận trong lòng Hướng Hiểu Ảnh bỗng chốc tan biến. Cô đứng ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng này, nhớ lại căn nhà trống trải hai tuần trước sau đó quyết định đưa Li Li đi quay show một tuần trước.

Cô muốn nói gì đó nhưng cảm xúc lẫn lộn khiến cô không thốt nên lời, đành im lặng.

Thời Trình đứng đối diện bếp, ngước lên thấy mẹ liền hỏi ngay: “Mẹ, show của em bao giờ chiếu thế? Con hỏi mãi mẹ chả nói, cứ úp úp mở mở.”

Hướng Hiểu Ảnh giả vờ giận: “Cứ thế chạy về à? Không phải học à?”

Thời Trình đau đầu, kiếm cớ: “Mẹ, có mỗi tiết tự học tối thôi mà, bài tập con làm xong hết rồi.”

Hướng Hiểu Ảnh: “Số điện thoại giáo viên con là bao nhiêu? Gửi qua đây.”

Li Li cũng cảm nhận được không khí căng thẳng, im thin thít quan sát mẹ và anh hai.

Thời Trình nhìn sang Thời Thịnh cầu cứu.

- - Truyện được chuyển ngữ bởi Page Chị Ba Mê Truyện ---

Thời Thịnh ho khan: “Anh cũng thấy trốn học là không đúng, gửi đi.”

Thời Trình ỉu xìu lấy điện thoại gửi số cho mẹ.

Rất nhanh, Hướng Hiểu Ảnh gọi điện thoại, áp máy lên tai, giọng nhẹ nhàng: “Alo? Chào thầy, tôi là phụ huynh em Thời Trình, mẹ cháu đây ạ.”

Thời Trình nghe mà mặt mày nhăn nhó.

Hướng Hiểu Ảnh tiếp tục: “Tối nay cháu nó thấy trong người không khỏe.”

Thời Trình sững người, ngước mắt nhìn mẹ đầy ngạc nhiên.

“Tôi đón cháu về trước giờ tự học, vội quá nên giờ mới báo cáo với thầy được.”

“Vâng, vâng, tôi sẽ nhắc cháu nghỉ ngơi.”

“Vâng, chào thầy ạ.”

Cúp máy, Hướng Hiểu Ảnh quay sang ba anh em: “Lần sau nhớ xin phép đấy.”

Thời Trình ngẩn ngơ như đang mơ, không dám tin vào tai mình: “Mẹ?”

Li Li thì thầm với anh cả: “Anh ơi, mẹ không mắng anh hai kìa.”

Thời Thịnh ừ một tiếng.

Hướng Hiểu Ảnh quay mặt đi, vào bếp xới cơm cùng dì Lưu: “Còn không mau vào ăn cơm?”

Li Li kéo áo Thời Trình: “Anh ơi, ăn cơm thôi.”

Thời Trình vui sướng không để đâu cho hết, nhảy cẫng lên giằng lấy em trai từ tay Thời Thịnh: “Được rồi được rồi, anh hai bế đi ăn cơm.”

Thời Thịnh nhíu mày: “Bế thế em nó khó chịu.”

Thời Trình nhăn nhó: “Anh cả, bế em thôi mà, đừng có nghiêm trọng như nghiên cứu báo cáo tài chính thế chứ.” Cậu giơ cao Li Li lên: “Li Li thấy đúng không nào?”

Li Li bị nhấc bổng lên hơi sợ nhưng vẫn gật đầu: “Anh cả hay anh hai bế kiểu gì Li Li cũng chịu hết ạ.”

Y như rằng, chưa đắc ý được ba phút thì Thời Trình bị Hướng Hiểu Ảnh mắng cho một trận, đành phải đặt Li Li vào ghế ăn.

Thời Thịnh cũng bất lực đi theo hai anh em vào phòng ăn.

Ăn xong bữa tối lúc bảy rưỡi, dọn dẹp xong xuôi, đợi dì Lưu cắt hoa quả, cả nhà quây quần trước tivi màn hình lớn, vừa kịp 8 giờ kém 5 phút.

Li Li bị Thời Trình kẹp ở giữa, bên trái là mẹ, bên phải là anh hai, Thời Thịnh ngồi một mình ở ghế đơn bên cạnh.

Trừ Li Li ra thì ba người lớn còn lại chẳng ai biết chỉnh kênh tivi, cuối cùng Thời Trình phải vừa tra google vừa mò mẫm chỉnh, vừa vặn đúng 8 giờ thì bật được đài Táo Xanh.

Cục bột nhỏ bị kẹp giữa hai người lớn, ấm thì ấm thật nhưng bị chèn ép đến mức bẹp dí, cậu khua tay: “Li Li không nhìn thấy gì cả.”

Thời Trình tặc lưỡi: “Anh bế.”

Li Li được nhấc bổng lên, đặt ngồi gọn lỏn trong lòng Thời Trình, thế là Thời Trình ngồi sát sạt vào Hướng Hiểu Ảnh.

Tivi đang chiếu nhạc hiệu chương trình, Li Li ngập ngừng quay sang nhìn Thời Thịnh ngồi một mình: “Anh cả ngồi vào đây đi ạ.”

Nhóc con nhoài người vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh Thời Trình.

Thời Thịnh khựng lại một chút rồi đứng dậy chuyển sang ngồi cạnh Thời Trình.

Hướng Hiểu Ảnh lẳng lặng quan sát, mỉm cười không nói gì.

Khi bốn người đã yên vị, nhạc hiệu vừa dứt, mở đầu là những đoạn cắt ghép hình ảnh năm bé con trong lần quay đầu tiên. Giây tiếp theo, màn hình phóng to cận cảnh Li Li đang ngủ gật.

Khung chat vốn thưa thớt bỗng bùng nổ:

[A a a đáng yêu quá đi mất!!!]

[Con nhà ai mà cưng thế này! Cho chị nhéo má cái nào!]

[Lúc ngồi dậy dụi mắt nhìn y hệt búp bê, muốn bắt về nuôi quá.]

[Cười chết mất cái đoạn làm rơi máy quay hahaha.]

[Sao lại có bé con ngoan ngoãn tự giác nhận lỗi thế này chứ!]

Ở một diễn biến khác, tại nhà họ Cố.

Cố phu nhân gõ cửa thư phòng tầng 2: “Còn bận à? Không xem show của con trai à?”

Cố tổng đang vùi đầu vào đống tài liệu, đẩy gọng kính: “Ấy chết, anh quên mất, Tiểu Trạch đâu?”

Cố phu nhân: “Nó bảo không xem cùng bố mẹ, ôm máy tính bảng về phòng rồi.”

Cố tổng lắc đầu: “Thằng nhóc này.”

Hai vợ chồng cùng mở trang web của đài Táo Xanh lên, vừa hay đến đoạn Li Li nhận nhầm anh. Khung chat đang cười nghiêng ngả vì sự nhầm lẫn đáng yêu của nhóc con tóc đen và vẻ mặt lạnh lùng của cậu bé đeo kính râm.

[Mọi người ơi, sao cameraman quay bé Tiểu Trạch lại phải trốn thế?]

[Cảm giác lúc thằng bé quát không cho quay phim không đơn giản là giận dỗi đâu.]

[Bé nóng tính hình như nhận ra mình bị lừa đi quay show rồi.]

[Tức đến mức chạy lung tung, chắc không chỉ vì bị quay lén đâu nhỉ.]

[Li Li ngoan ghê còn biết dặn anh đừng chạy lung tung.]

[Hai đứa ngồi xổm bên đường trông như hai con mèo con đi lạc chờ người đến đón ấy, cưng xỉu!]

[Cuối cùng phụ huynh cũng đến đón rồi!]

[Xuống xe rồi kìa!]

[Sao thế nhỉ? Cảm giác bé nóng tính đi đứng không vững, có vẻ sợ hãi lắm?]

Đôi khi những chi tiết mắt thường bỏ qua lại trở nên rõ mồn một trước ống kính máy quay.

Khung chat bàn tán xôn xao.

Thư phòng nhà họ Cố lại im lặng lạ thường.

[Đây là đâu? Phòng nghỉ à?]

[Bé nóng tính ghen kìa, cười chết mất, ăn kẹo của tôi rồi thì không được ăn kẹo của anh khác nữa nha, giọng điệu Lâm Đại Ngọc.jpg]

[Hai bé ngồi cạnh nhau dễ thương quá đi mất!!!]

[Đúng rồi, sao Tiểu Trạch cứ đeo kính râm suốt thế nhỉ?]

Trên màn hình máy tính vang lên giọng nói nghèn nghẹt của Cố Tiểu Trạch.

“Vì anh không muốn bị máy quay quay trúng.”

“I hate it.” (Anh ghét nó).

“Bố mẹ anh hay dùng cái này để nhìn anh, nói chuyện với anh nhưng anh chẳng gặp được họ.”

“I hate it.”

Lời vừa dứt, màn hình chạy dòng chữ nhắc nhở đầy màu sắc của chương trình, chữ to đùng, có cả phiên âm pinyin, rõ ràng là dành cho các bạn nhỏ đọc.

[Chương trình xin gửi lời xin lỗi chân thành đến bạn Cố Tiểu Trạch vì đã quay lén!]

Giữa màn hình xuất hiện một nhân vật hoạt hình cúi gập người 90 độ, trên đầu có chữ “Tổ chương trình”, dòng chữ tiếp tục chạy:

[Nhưng chị biên kịch lúc đầu không biết lý do phía sau.]

Lại một nhân vật hoạt hình khác lăn lộn trên giường với khuôn mặt đầy hối lỗi “Tôi thật đáng chết”, giơ tấm biển “Xin lỗi”.

Dòng chữ tiếp tục: [Cuối cùng, quay lén là hành động không đúng! Các bạn nhỏ đừng học theo nhé~]

Lúc này chương trình đã chuyển đến đoạn Li Li chia kẹo của mình cho anh Tiểu Trạch đang buồn.

Khung chat lại sôi nổi:

[Đọc profile thấy bảo bé nóng tính hồi nhỏ sống ở châu Âu đúng không?]

[Đúng rồi, mới về nước gần đây thôi.]

[Thảo nào biết nhiều thứ tiếng thế, bên đó dân nhập cư nhiều, mỗi môn học một thứ tiếng là chuyện thường, ai cũng biết vài ngoại ngữ.]

[Lạc đề rồi mấy má! Đang nói chuyện bé nóng tính sống ở châu Âu không được gặp bố mẹ cơ mà?]

[Nghe ý thằng bé thì chắc hồi nhỏ bố mẹ toàn gọi video call thôi, có khi còn nói chuyện qua camera giám sát nữa.]

[Hả? Thảo nào bị ám ảnh tâm lý.]

[Thương bé nóng tính quá TVT]

[Bị gai đâm đầy tay rồi.jpg]

Chương trình tiếp tục chiếu những phân đoạn sau, khung chat chuyển sang bàn tán về các bé khác. Chỉ có thư phòng nhà họ Cố vẫn chìm trong im lặng.

Một lúc lâu sau, Cố phu nhân đang ngồi trên tay vịn ghế của chồng bỗng hít sâu một hơi.

Bà day trán, không nói nên lời.

Cố tổng vỗ vai vợ an ủi, ông không khuyên giải sáo rỗng mà thẳng thắn nhìn nhận vấn đề: “Chuyện này cả hai chúng ta đều có lỗi.”

Cố phu nhân lí nhí: “Tiểu Trạch chưa bao giờ nói với em, em không ngờ...”

Cố tổng: “Tính nó vốn lầm lì ít nói cũng bình thường thôi, con còn nhỏ mà.”

Vẫn còn kịp.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (145)
Chương 1: Chương 1: Che ô nhỏ Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145