Chương 37
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 37: Làm quen

Sunny dần cảm thấy thích việc trò chuyện trong bóng tối. Không có gánh nặng của ánh sáng, người ta có vẻ thư giãn và chân thành hơn. Nó khiến cậu nhớ lại những đợt cúp điện thường xuyên xảy ra khi cậu còn bé. Gia đình cậu không thể làm gì khác ngoài ngồi lại với nhau và bỏ ra vài tiếng đồng hồ không làm gì khác ngoài nói chuyện.

Bây giờ, những canh giờ trong bóng tối đó đã trở thành những kỉ niệm quý giá của cậu.

Cậu ngồi im một lúc rồi nói:

"Vì chúng ta sẽ phải dựa dẫm vào lẫn nhau, hay là mọi người chia sẻ Khả Năng và Ký Ức của mỗi người đi?"

Đây là một ý tưởng hợp lý. Nếu như họ phải sát cánh bên nhau thì biết điểm mạnh của đồng đội là rất quan trọng. Nhưng mà, cậu vẫn nhận ra Nephis đã liếc về phía cậu với gương mặt cảnh giác.

"Tôi bắt đầu vậy," Sunny nói, vừa để cho thấy sự chân thành vừa để có thể tiết lộ thông tin về bản thân trong kiểm soát của mình.

Nếu chủ động nói ra, thì cậu vẫn phải nói sự thật, nhưng mà sự thật nào nói và không nói là do cậu quyết định. Nếu như họ hỏi và cậu phải trả lời, thì vấn đề sẽ trở nên khó đoán hơn.

"Thuộc tính của tôi khiến tôi thân thuộc với những cái bóng. Tôi cũng có chút sự thân thuộc với tính chất thần thánh. Cuối cùng, tôi thường sẽ gặp những hoàn cảnh hiếm gặp."

Cassie cẩn thận lắng nghe, rồi cúi đầu, có vẻ xấu hổ.

"Ừm...cậu ấy nói thật. Không phải bọn mình nghi ngờ cậu!"

'Tại sao lại không? Nói cho mà biết, tôi bỏ ra không ít thời gian để xây dựng danh tiếng một thằng nói dối không chớp mắt!'

Sunny hắng giọng và mỉm cười, cố giấu sự lo lắng:

"Vậy sao? Thật là tốt. Nhưng...sao cô lại chắc chắn tôi đang nói thật?"

Cô gái mù cựa quậy.

"Ồ! Đó là vì Khả Năng của mình. Mình có thể nhìn thấy Thuộc Tính của người khác. Đôi khi, mình còn nhận được những, ừm, "hình ảnh". Chúng có thể là về tương lai hoặc là từ quá khứ. Ít nhất là mình nghĩ vậy... mình mới chỉ thấy được vài lần thôi."

Sunny nuốt một ngụm rồi thả lỏng.

'Vậy ra cô ta là một dạng tiên tri. May mắn là cô ấy bị giới hạn với Thuộc Tính... nếu không thì mình gặp rắc rối rồi. Nhưng mà vẫn phải cẩn thận quanh cô ta.'

Cuối cùng cậu cũng biết được tại sao cô gái lại biết ngày sinh nhật của cậu. Bây giờ câu hỏi là cô ta đã nhìn thấy nó trong quá khứ hay là tương lai. Vì nếu là cái sau, thì cậu có thể đặt giả thiết bản thân sẽ an toàn cho ít nhất một năm nữa để có thể ăn thêm một cái sinh nhật? Hoặc là biết về tương lai sẽ ảnh hưởng và thay đổi nó? Ví dụ, sau khi biết được mình sẽ sống sót, Sunny sẽ theo bản năng thả lỏng và hạ cảnh giác. Rồi điểm đó dẫn đến cái chết của cậu. Có vẻ hợp lý nhỉ? Đây là với giả thuyết tương lai có thể thay đổi được. Nhưng có lẽ giả thuyết đó không đúng ngay từ đầu? Vậy thì...

Cảm thấy đau đầu, Sunny quyết định tạm thời ngừng dòng suy nghĩ này. Thay vào đó, cậu che đậy hết những ý nghĩ lộn xộn đó và nói bằng giọng nói thân thiện nhất của mình:

"Một Khả Năng rất tốt. Nhắc đến Khả Năng thì, mọi người cũng đã thấy của tôi rồi. Cái bóng của tôi có thể tự do di chuyển và dò xét. Nó không thể ảnh hưởng đến thế giới vật chất, nhưng bọn tôi có thể chia sẻ thị giác và thính giác. Bằng cách đó, tôi có thể dò những mối nguy hiểm trước khi phải đụng độ chúng. Cái bóng rất nhanh và kín đáo: nó có thể đi bất cứ đâu và gần như không thể bị phát hiện. À, với lại tôi có thể nhìn trong tối."

Cậu mỉm cười, thầm đoán hai cô gái sẽ hiểu được và trân trọng lợi thế mà Do Thám Bóng mang lại. Nhưng mà, phản ứng của họ lại hơi kì lạ: Nephis chậm rãi quay đầu về phía cậu, còn Cassie thì trở nên tái nhợt hơn một chút và giơ tay lên che ngực.

"Ừm... Sao vậy?"

Nephis cau mày và nói với giọng điệu thẳng băng:

"Cậu đã từng dùng Khả Năng đó ở Học Viện?"

Sunny chớp mắt.

'Hỏi gì kì cục vậy!'

"Ở Học Viện? Có chứ, đương nhiên rồi. Tại sao?"

Ôi đúng rồi... họ nghĩ mình là thằng b**n th**...

Bỏ mẹ!

Trước khi hai cô gái kịp nói gì, cậu vội vã giơ tay và bắn liên thanh:

"Nhưng mà tôi chưa từng dùng nó để làm gì bậy bạ cả! Hai người phải tin tôi!"

May mắn là, đây là sự thật. Nhưng mà, cả Nephis lẫn Cassie đều có vẻ nghi ngờ. Sunny nghiến răng.

"Tôi có nhiều thứ quan trọng hơn là...là cái thứ mà hai người đang nghĩ! Tôi bỏ ra mọi tiếng đồng hồ ngoài giấc ngủ để học cách sinh tồn!"

Nephis giương mày.

"Tôi chưa từng thấy cậu trong lớp... dù chỉ một lần."

Sunny bật cười.

"Đương nhiên là không rồi. Trong lúc cậu bận rộn đá đít những người Ngủ khác, tôi đã học Sinh Tồn Hoang Dã."

Đến lượt Ngôi Sao Thay Đổi chớp mắt.

"Sinh tồn... gì cơ? Có lớp như vậy hả?"

Cassie cũng thắc mắc y hệt.

"Đúng vậy. Có lẽ lớp học đó không khiến mọi người để ý, nhưng mà một đứa trẻ ngoại ô như tôi, người chưa từng đến trường hay có ai dạy kèm, thì việc học cách sinh tồn trong hoang dã là khác biệt giữa sống và chết. Nếu không có nó, thì tôi đã chết chìm ngay từ lúc bị đưa đến Cõi Mộng."

Một trường hợp hiếm thấy, Nephis có vẻ bối rối. Cô ta vặn vặn cổ tay và nhìn về đăm chiêu về phía cậu.

"Ra là vậy. Tôi không biết."

Sunny nhăn mặt và cố không cho độc tố thấm vào giọng nói. Khi lên tiếng, giọng của cậu vẫn nhẹ nhàng và thân thiện.

"Không sao. Người với địa vị như cậu không biết là rất bình thường..."

Khi cậu nhắc đến địa vị, một nụ cười kì lạ hiện lên mặt Ngôi Sao Thay Đổi. Nhưng cô cũng không trả lời.

Sunny tiếp tục:

"Dù sao thì đó là Khả Năng của tôi. Còn Ký Ức, tôi có ba cái. Một là bộ giáp, hai là kiếm, và cuối cùng là một cái chuông ồn ào."

Giờ đến lượt họ chia sẻ. Sau khi im lặng một lúc, Nephis lên tiếng:

"Thuộc Tính của tôi thiên về ánh sáng và lửa, và cũng có liên kết mạnh với thần thánh. Tôi có hai Ký Ức: sợi dây..."

Trong lúc cô ấy nói, Sunny quan sát Cassie, cố đọc biểu hiện của cô ta. Từ những gì cậu thấy, có vẻ như Nephis đang nói thật - nhưng mà cũng không phải toàn bộ sự thật. Và theo cách mà cô gái mù cố gắng che giấu cảm xúc thật, thì bí mật mà Ngôi Sao Thay Đổi che giấu về Thuộc Tính của mình là không hề nhỏ nhặt.

'Thú vị.'

"... và một thanh kiếm. Sợi dây rất bền bỉ và có thể thay độ dài. Thanh kiếm sắc bén và có thể bảo vệ người dùng khỏi những đòn tấn công linh hồn, ở mức độ nhất định. Khả Năng của tôi... có thể dùng để chữa trị."

Sunny không bỏ qua cách miêu tả cuối cùng đó. "Có thể dùng để chữa trị"... có nghĩa là mục đích chính của nó là gì khác? Cậu khá chắc là Nephis sẽ không lộ ra tất cả quân bài của mình, cũng như cậu. Nhưng mà, Khả Năng chữa trị là cực kì hiếm thấy. Có một Khả Năng có thể chữa trị, mà lại còn không chỉ vậy - đơn giản là chưa từng nghe nói đến.

Nhưng mà dù gì thì cô ta cũng là Ngôi Sao Thay Đổi - một trong những người ít ỏi trong lịch sử nhận được Tên Thật ở Ác Mộng Đầu Tiên. Nếu Sunny tự đánh giá Khả Năng Phân Loại của mình, thì không gì là bất khả thi cả.

'Không biết cấp bậc Phân Loại cô ta là gì.'

Bên ngoài thì cậu giả vờ kích động.

"Cô là một Người Chữa Trị? Tuyệt thật! Có một Người Chữa Trị trong nhóm đúng là vận may khó gặp!"

Cassie gật đầu mỉm cười.

"Neph còn là một chiến binh tuyệt vời nữa! Cậu phải thấy cách mà cô ấy xử lý đám cua. Ừm thì... mình không nhìn thấy. Nhưng mà nghe rất đáng sợ."

Sunny không cần ai nói cậu biết sự đáng sợ của chiến binh Nephis. Cậu đã tận mắt chứng kiến. Giống vậy. Ừ thì đó là mắt của bóng cậu. Ừm... nó có tính là mắt không nhỉ?

Cùng lúc, Cassie thở dài.

"Lượt mình? Ừm... Thuộc Tính của mình không có gì đặc biệt. Mình đoán là khả năng của mình liên quan đến tiên tri và số mệnh. Khả Năng của mình thì ban nãy đã nói rồi. Không hữu ích lắm. Về Ký Ức, mình có ba cái: cái bình, cái trượng gỗ và bộ áo này. Mọi người đã biết về cái bình. Cây trượng có thể tạo gió. Cái áo giáp thì thật ra là cấp bậc Thức Tỉnh... ừm, Neph đã đưa nó cho mình khi bọn mình gặp. Có ma pháp bảo vệ rất mạnh mẽ."

'Vậy là... không chỉ gánh lấy Cassie, cô ta còn cho cô ấy bộ quần áo duy nhất của mình? Một bộ giáp cấp bậc Thức Tỉnh nữa chứ? Cái...cái quái gì trong đầu cô ta vậy chứ?'

Cô gái mù quay đi, im lặng một lúc rồi nói tiếp:

"Trước đây... mình đã từng dùng kiếm khá tốt. Bây giờ mình không thật sự chiến đấu được nữa."

Hai câu cuối rõ ràng là vì Khiếm Khuyết của cô ta. Sunny và Nephis thì đều chọn giữ bí mật. Mặc dù biết Khiếm Khuyết của đồng đội cũng rất quan trọng trong việc hợp tác và hỗ trợ lẫn nhau, nhưng chia sẻ thông tin như thế đòi hỏi sự tin tưởng rất cao.

Ngay lúc này, giữa họ không có sự tin tưởng đó. Và kể cả nếu như có đi nữa, thì Sunny không hề có ý định chia sẻ Khiếm Khuyết của mình với bất cứ ai. Nephis cũng có vẻ có rất nhiều bí mật.

Sau một lúc, cậu nói:

"Tốt. Vậy là tốt. Tôi nghĩ là chúng ta có đủ khả năng sinh tồn, với điều kiện dùng chúng hợp lý. Chắc là đến lúc phải ngủ rồi?"

Trong bóng tối, Nephis nghiêng đầu, nghe lời cậu nói với ánh mắt xa xăm.

"Được. Tôi...sẽ canh giấc đầu."

Sunny quyết định chứng minh sự hữu dụng của bản thân và đáp lời:

"Thật ra thì, cái bóng của tôi không cần ngủ. Nó có thể đánh thức chúng ta nếu có gì xảy ra."

Ngôi Sao Thay Đổi chậm rãi nở nụ cười.

"Tôi sẽ canh giấc đầu."

Cảm nhận được sự lạnh lùng trong giọng nói đó, Sunny thở dài nhún vai.

'Tùy cô. Cô canh cái gì chứ? Có thấy gì không hả! Sao cũng được. Đừng có đổ lỗi cho tôi nếu cả đám bị thứ gì đó khổng lồ làm thịt giữa đêm...'

Rồi bỗng dưng cậu rùng mình.

'Khoan đã... vừa rồi không phải là dấu hiệu tử vong phải không? Đương nhiên không rồi. Không thể nào...'

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Ác mộng bắt đầu Chương 1.1: Chương 1-1: CHÚ THÍCH (PHẢI ĐỌC) Chương 2: Chương 2: Đoàn xe nô lệ Chương 3: Chương 3: Những sợi chỉ định mệnh Chương 4: Chương 4: Vua Núi Chương 5: Chương 5: Đứt xích Chương 6: Chương 6: Đối đầu Bạo Chúa Chương 7: Chương 7: Ba nô lệ và một anh hùng Chương 8: Chương 8: Không gì cả Chương 9: Chương 9: Suy nghĩ viển vông Chương 10: Chương 10: Người đầu tiên ngã xuống Chương 11: Chương 11: Ngã rẽ Chương 12: Chương 12: Mùi máu Chương 13: Chương 13: Phút giây sự thật Chương 14: Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối Chương 15: Chương 15: Nô Lệ Bóng Tối Chương 16: Chương 16: Tái sinh Chương 17: Chương 17: Bốn từ đơn giản Chương 18: Chương 18: Không ánh sáng Chương 19: Chương 19: Qua cầu Chương 20: Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa Chương 21: Chương 21: Màn biểu diễn đầu tiên Chương 22: Chương 22: Góc dành cho xác chết Chương 23: Chương 23: Những giấc mơ và ác mộng Chương 24: Chương 24: Thăng tiến Chương 25: Chương 25: Sinh tồn hoang dã Chương 26: Chương 26: Ngôi Sao Thay Đổi Chương 27: Chương 27: Đo lường sức mạnh Chương 28: Chương 28: Quá trình huấn luyện Chương 29: Chương 29: Ngày cuối trên Trái Đất Chương 30: Chương 30: Mảng hắc ám không sao Chương 31: Chương 31: Thuỷ triều thấp Chương 32: Chương 32: Đưa ra quyết định Chương 33: Chương 33: Cua Ăn Xác Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Cái Bóng, Ngôi Sao và Nhà Tiên Tri Chương 36: Chương 36: Lửa trại Chương 37: Chương 37: Làm quen Chương 38: Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối Chương 39: Chương 39: Tây Du Ký Chương 40: Chương 40: Điểm yếu Chương 41: Chương 41: Sức mạnh số đông Chương 42: Chương 42: Tinh tuý của chiến đấu Chương 43: Chương 43: Lặp lại Chương 44: Chương 44: Giấc mơ của Cassie Chương 45: Chương 45: Tiếng cười Chương 46: Chương 46: Kinh nghiệm Chương 47: Chương 47: Tiếng Vang Chương 48: Chương 48: Bão Chương 49: Chương 49: Yếu tố tự nhiên Chương 50: Chương 50: Cái bẫy chết người Chương 51: Chương 51: Cua Bách Trưởng Chương 52: Chương 52: Thấu hiểu Chương 53: Chương 53: Bất Diệt Hoả Chương 54: Chương 54: Chiến lợi phẩm Chương 55: Chương 55: Những kẻ may mắn Chương 56: Chương 56: Thứ nặng nhất trên đời Chương 57: Chương 57: Dùng vũ khí Chương 58: Chương 58: Sàng lọc tự nhiên Chương 59: Chương 59: Bóng của Tòa Tháp Đỏ Chương 60: Chương 60: Dãy Xương Chương 61: Chương 61: Biển tro Chương 62: Chương 62: Trốn tìm Chương 63: Chương 63: Chúa tể tro Chương 64: Chương 64: Bị Ác Ma đuổi theo Chương 65: Chương 65: Ánh sáng trong bóng tối Chương 66: Chương 66: Phần đầu tiên của kế hoạch Chương 67: Chương 67: Chạy đua với thời gian Chương 68: Chương 68: Ánh đèn hiệu tử thần Chương 69: Chương 69: Vị khách Chương 70: Chương 70: Phán quyết của lưỡi kiếm Chương 71: Chương 71: Một sai lầm nhỏ Chương 72: Chương 72: Kẻ Săn Ác Ma Chương 73: Chương 73: Vòng tuần hoàn sự chết Chương 74: Chương 74: Mảnh Vỡ Nửa Đêm Chương 75: Chương 75: Giấc mơ rời rạc Chương 76: Chương 76: Vực thẳm Chương 77: Chương 77: Say mê Chương 78: Chương 78: Sung sướng Chương 79: Chương 79: Bước ngoặt định mệnh Chương 80: Chương 80: Tinh thần thám hiểm Chương 81: Chương 81: Mắt của Weaver Chương 82: Chương 82: Sợ hãi điều không biết Chương 83: Chương 83: Năm Chương 84: Chương 84: Hạt giống đen Chương 85: Chương 85: Từng bước một Chương 86: Chương 86: Gợi ý cuối cùng Chương 87: Chương 87: Kế hoạch trốn thoát Chương 88: Chương 88: Những người xây thuyền Chương 89: Chương 89: Xương Ác Ma Chương 90: Chương 90: Màn đêm buông xuống Chương 91: Chương 91: Trốn thoát Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Nước đen Chương 94: Chương 94: Chiến đấu ở biển sâu Chương 95: Chương 95: Ánh sao