Chương 37
Edit: Khanh Lam
Sau buổi họp phụ huynh, kỳ thi cũng đến gần.
Bầu trời thành phố Vân như bị phủ một lớp màn xám đen, những đám mây u ám như sắp vây kín bầu trời, báo hiệu một cơn mưa giông dữ dội sắp ập đến.
Không khí ngột ngạt tràn vào phòng, lại chẳng hề làm gián đoạn những cuộc trò chuyện rì rầm của các bạn học.
Giữa giờ tự học buổi tối, hơi ấm từ hệ thống sưởi làm đầu óc Kỷ Yên hơi lâng lâng, bên tai cô là những tiếng xì xào ríu rít.
Chiếc áo khoác của cô treo phía sau ghế, đôi giày tuyết màu hồng đá nhẹ vào chân ghế của đồng chí Văn Dương bên cạnh: “Ê, mở cửa sổ ra đi.”
Lúc này, Văn Dương đang cúi đầu chăm chú vào điện thoại, chậm chạp kéo cánh cửa sổ ra.
Lý Tịnh Tuyết quay lại, thấy mặt Kỷ Yên đỏ bất thường thì lo lắng hỏi: “Cưng ơi, cậu không khỏe à?”
Bất ngờ, một tia sáng trắng lóe lên ngoài cửa sổ, tiếp theo là một tiếng nổ lớn xé toạc bầu trời, phá vỡ sự yên tĩnh trong đêm đen.
Ngay lập tức, các cô gái bắt đầu tụ lại, la hét, có những người hoảng loạn chen nhau lùi về phía sau.
Kỷ Yên hơi run lên, cố gắng kìm nén cảm giác bất an trong lòng, nói: “Không sao đâu, có lẽ trong lớp ngột ngạt quá, mở cửa sổ ra sẽ dễ chịu hơn.”
“Vãi chưởng!” Cửa sổ đã kéo hơn phân nửa, Văn Dương đột ngột rụt tay lại, hét lên một tiếng rồi lại vội vàng hạ giọng: “Không thể nào…”
“Cậu hét lớn vậy làm gì?” Lý Tịnh Tuyết hơi khó chịu.
Mắt Văn Dương vẫn chăm chú vào điện thoại, ngón tay lướt xuống màn hình, nét mặt càng lúc càng căng thẳng.
Chỉ trong một thoáng, cậu ấy ngẩng đầu lên, nhìn vội về phía Kỷ Yên.
Không chỉ riêng Văn Dương, cả lớp 3, những học sinh vừa rồi còn đang cười đùa giờ đây dường như bị tiếng sấm đánh cho chết lặng, không ai dám lên tiếng.
Giữa những ánh sáng chớp nhoáng, không khí trở nên lặng ngắt như tờ.
Kỷ Yên chỉ cảm thấy tiếng tim mình vang vọng.
Một cảm giác bất an nặng nề bao trùm, như thể sắp có gì đó siết chặt lấy cổ họng cô.
Cảm giác này quen thuộc quá, vì kiếp trước cô cũng từng đứng tại nơi này, nghe được tin dữ lạnh người…
Cô nheo mắt, cố gắng đè nén cảm giác bất an vô cớ, đưa tay về phía Văn Dương: “… Hét cái gì vậy? Đưa điện thoại cho tớ xem nào.”
Trong lúc nói, tay cô đã bắt đầu run nhẹ. Lý Tịnh Tuyết nhận ra có điều gì đó không ổn, vội vàng chạy tới giật lấy điện thoại.
“Chờ chút đã…” Lời nói của Văn Dương bị ngắt quãng giữa chừng.
Lý Tịnh Tuyết vội vàng nhìn qua, nét mặt cô ấy đột nhiên tối sầm, mặt mày u ám đưa điện thoại cho Kỷ Yên, đồng thời nắm lấy tay cô, lo lắng nói: “Pháo Hoa, cậu…”
Nền trắng, chữ đen, mỉa mai cùng cực.
Chỉ trong một khoảnh khắc, một tiếng nổ lần nữa vang lên, ánh sáng trắng lại lóe lên.
Mặt Kỷ Yên đột nhiên trắng bệch, tay cô mềm nhũn, suýt nữa đã ngã quỵ xuống, cô vội vàng lấy tay che miệng lại…
Những điều chưa xảy ra trong kiếp trước giờ lại dâng trào trong lòng cô như dòng nước ngầm cuồn cuộn.
Trên diễn đàn của trường trung học số 6, một bài viết hóng hớt vừa được đăng tải: [Sốc!! Học sinh ưu tú đạo đức tốt của trường trung học số 6 bị lộ là con trai của kẻ giết người mắc bệnh tâm thần!!!]
Nhiệt độ thảo luận tăng vùn vụt, bài viết lập tức chiếm lĩnh trang đầu.
[Tác giả]: [(Hình ảnh.jpg) Hình minh họa, cầu Phật phù hộ! Tóm gọn lại, bố của cậu học sinh này là bệnh nhân tâm thần, đã giết mẹ cậu ta rồi còn giết luôn cả bác của cậu ta khi bác ấy tới can ngăn.]
[Hóng hớt 1]: [Làm tao sợ chết khiếp, tưởng là ảnh hiện trường chứ, mãi mà không dám mở…]
[Hóng hớt một là vợ tôi]: [Thật không đấy? Ai biết người đăng có phải đang muốn câu view không?]
[Người đăng bài]: [Giơ ba ngón ra thề đây là thông tin chính xác từ người trong cuộc, không sai đâu! Nghe nói trước kia gia đình cậu ta rất giàu có, kiểu gia đình quyền quý ấy, nhưng sau đó bố cậu ta dính vào cờ bạc, nợ nần chồng chất, không trả nổi. Sau đó ông này bị bệnh, thậm chí có người nhìn thấy ông ta cầm dao đuổi theo người nhà. Cuối cùng, hóng hớt văn minh, đừng lôi chủ thớt là tôi vào, cảm ơn.]
[Cục Bông Lớn]: [Tôi chỉ quan tâm là có phải bạn học giỏi mà tôi biết không?]
[Bên dưới đều là đàn em của anh đây]: [Học giỏi lại còn đạo đức tốt thì ngoài cái đứa ở lớp 3 kia thì còn ai trồng khoai đất này nữa? Vừa đọc là hiểu luôn mà??]
…
Điện thoại bắt đầu rung liên tục.
Mỗi giây lại có một tin nhắn mới được gửi đến, chỉ trong vài phút, bài viết đã nhận được hàng trăm bình luận.
Trong lớp, không khí bắt đầu căng thẳng, mấy nam sinh thì nhếch môi cười khinh, trong khi những cô gái trước kia tự xưng là fan của cậu học sinh ấy giờ đây mặt mày lại xanh xanh tím tím, khó coi vô cùng.
[Tê tê A B C D]: [Mấy người không thấy hãi ư? Nếu bố cậu ta bị bệnh tâm thần, thế liệu cậu ta có vấn đề gì không? Biết đâu là di truyền, còn học chung với chúng ta mỗi ngày nữa, có khi nào chúng ta cũng sẽ bị đâm một nhát không?]
[Xuân Giang Nguyệt]: [Bạn trên nói đúng đó, tôi thấy trường nên có biện pháp.]
[Cắn miếng thịt]: [+1]
[xxx]: [+1, đề nghị cần nghiêm túc xử lý!!!]
Các bình luận càng lúc càng nhiều, cảm xúc tiêu cực lan tràn, những lý lẽ đường hoàng vì nghĩ cho người khác thực ra cũng chỉ là tìm cách mở rộng lợi ích cho bản thân.
Thỉnh thoảng cũng sẽ có những bình luận như “Có ai thấy việc đưa chuyện gia đình người khác lên mạng bàn tán là vô nhân tính không?”, nhưng nhanh chóng bị chìm lấp giữa đám đông.
Cơn mưa lớn trút xuống, gió rít gào, mái hiên ngoài cửa sổ như sắp bị xé toạc.
Cửa sau đột ngột mở ra.
Một tia sáng trắng lóe lên, có người lạnh lùng bước vào lớp, khuôn mặt chàng trai u ám, đôi mắt sâu trong bóng tối không rõ cảm xúc, trông cậu lại càng âm u hơn, toàn thân căng thẳng, khí lạnh quanh người lạnh lẽo hơn mọi ngày vô số lần.
Mọi người xung quanh tự động lùi lại, tránh xa cậu ra.
Cậu bước tới bàn, vứt cặp sách xuống, bắt đầu nhét từng cuốn bài tập vào trong, kéo khóa lại, đứng dậy, quét mắt nhìn quanh lớp rồi đột ngột nở một nụ cười mỉa mai.
Cuối cùng cũng bị phát hiện rồi sao?
Những đôi mắt tò mò nhìn trộm của người khác trong bóng tối hệt như ánh sáng sắc bén tàn nhẫn, ngưng tụ hết mọi sự nghi ngờ, phỉ báng, tự tay xé toạc lớp mặt nạ im lặng của người khác, để lộ ra xương trắng chảy máu đầm đìa bên trong.
Kinh hãi, khiếp sợ đến nỗi phải lùi lại như tránh rắn rết.
Cậu đứng trong ánh sáng trắng sắp tắt của màn đêm, hơi ấm bao quanh người dần tan biến, chỉ còn lại một bóng đen, yên ắng lại rực rỡ.
Nietzsche từng nói: Khi bạn nhìn vào vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn lại bạn.
Không ai sinh ra đã thuộc về bóng tối, đó là sự xấu xa trong bản chất con người, nó mở cái miệng máu ra, nuốt sống con người từng chút một.
Thành phố trước hoang tàn và đầy những ký ức tồi tệ.
Một ngày nọ, cậu đi qua thành phố Vân, bầu trời xanh, mây trắng, trong trẻo đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Cậu một thân một mình, dứt khoát quyết định đến đây. Nhưng hôm nay, thành phố Vân lại đầy mây đen, mưa rơi tầm tã, không khí vẩn đục.
Trình Diệp nheo mắt, cơn mưa kín trời đang trút xuống như dòng máu đang chảy.
Rầm…
Rầm…
Hai tiếng vang lên.
“Trình Diệp!”
Cậu nghiêng đầu, nhìn thấy cô gái ướt sũng, đứng cách mình vài mét, sắc mặt tái nhợt, chẳng nề hà gì gọi về phía cậu.
“Đừng để ý đến đám ngốc nghếch đó, bọn họ đều là đám kinh tởm, đáng ghét chết đi được!”
Kiêu ngạo, dũng cảm lại rực rỡ, chói lọi vô cùng.
Cô như một đoá hồng đỏ rực, cần cổ đỏ ửng hét lớn.
Giữa hơi thở nặng nề, có một thứ gì đó lao đến, vút qua cổ rồi đâm vào ngực.
Trong màn đêm tĩnh mịch, trên sân vận động vắng lặng không bóng người, Kỷ Yên vội vàng lao vào vòng tay cậu.
Không giống những lần mềm mỏng trước, lần này cô gần như dùng hết sức lực để lao về phía cậu, cả người ướt đẫm, màn mưa không thể chia cắt họ, nước mưa sau lưng hai người trút xuống như thác đổ.
“Cậu không sai, đừng ôm hết tất cả vào mình, đừng thất vọng về bản thân. Trong lòng tớ, cậu là người tuyệt vời nhất.”
Là người sẽ cưu mang tớ khi tớ rơi vào hoàn cảnh tồi tệ nhất, là người lặng lẽ chữa lành vết thương cho tớ khi tớ tổn thương, là người sẽ thắp sáng đèn vào ban đêm và tự tay vá lại những món đồ bị hỏng cho tớ.
Là chàng trai dịu dàng nhất trên thế gian này.
Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, cánh môi tái nhợt, cô cũng thảm hại như cậu.
Lúc ấy, như có một vật nặng đánh mạnh vào ngực cậu.
Cậu đưa tay lên, ngạc nhiên không thể thốt nên lời.
Hóa ra trên thế giới này, người mang theo dũng khí đơn độc chẳng phải chỉ mình cậu…
…
Mưa vẫn dai dẳng.
Trình Diệp chưa bao giờ cảm thấy mình thảm hại đến thế.
Cậu ướt sũng, dẫn cô gái cũng thảm hại về nhà, nhanh chóng tắm rửa và thay đồ sạch, còn chưa kịp tắm.
Cô gái tươi tắn trong chiếc áo phông đen của cậu vắt chân, nói: “Tớ muốn dẫn cậu đến một nơi.”
Cho đến khi cả hai đứng ngoài bức tường ướt đẫm vì mưa, nhìn vào bên trong khu nhà xa hoa, Trình Diệp im lặng: “…”
Đêm tối dần, ánh đèn đường yếu ớt chiếu sáng khuôn mặt cậu khiến trông có phần lạnh lùng.
Kỷ Yên vỗ tay, tự kéo áo khoác trên người cậu: “Còn đứng đó làm gì, nhanh lên.”
Cậu kiên nhẫn hỏi lại: “Đây là đâu?”
“Nhà tớ.” Kỷ Yên thấy cậu biết mà còn cố tình hỏi, đây đâu phải lần đầu cậu đưa cô về nhà.
“Tại sao lại vào nhà cậu… Sao chúng ta phải trèo tường?”
Giọng cậu trầm xuống, nét mặt căng thẳng.
Cậu xấu hổ đến mức này sao?
Kỷ Yên vội vàng xua tay: “Không không không, chỉ có cậu trèo thôi, tớ thì không cần đâu~”
Trình Diệp: “…”
Dù nhà cô không quản nghiêm gì cô, nhưng vào giờ này, cô lại mặc chiếc áo phông rộng thùng thình của cậu. Nếu cô và cậu cứ huênh hoang cùng đi vào cổng chính, dì Từ không báo lại với Kỷ Vĩnh Xương mới là lạ đó.
Cô nhẹ nhàng dặn dò: “Nếu dì Từ nhìn thấy cậu qua camera, chúng ta chắc chắn không thoát được một trận chết chóc, đành để cậu chịu khổ chút ha, lúc đó cậu cứ dùng tay chống tường như thế này…” Cô làm mẫu, eo nhỏ cứ lượn qua lượn lại: “Như thế này, rồi chống một cái là lên được, chỉ là mặt tường có thể sẽ hơi trơn với nhọn…”
Cô nhìn xung quanh, chuẩn bị buộc áo khoác của cậu quanh eo: “Cái này chắc sẽ đỡ hơn, cậu leo lên rồi đừng nhảy lung tung, bên dưới có vũng nước, chú ý một chút.”
Lưng Trình Diệp căng cứng, giọng khàn khàn: “Không cần.”
Cô không nghe theo, vẫn tiếp tục thắt nút, ngón tay thỉnh thoảng lướt qua da thịt cậu.
Trong không khí ngột ngạt, cậu bắt lấy bàn tay đang động đậy trên bụng mình, giọng khàn đặc: “Đã nói là không cần rồi.”
Cậu tự kéo áo khoác về, khoác lại lên cánh tay cô: “Cầm lấy, một lát vào đưa lại cho tớ.”
Chưa đợi cô phản ứng, cậu chống tay, nam sinh có tay chân dài, chẳng mấy đã dễ dàng ngồi trên bức tường.
“Chờ cậu bên kia.” Nói rồi, cậu “bịch” một tiếng, nhẹ nhàng nhảy xuống.
Động tác thuần thục, linh hoạt uyển chuyển, như thể cậu đã trèo tường vô số lần trước kia.
Cứ thể để lại một mình Kỷ Yên nắm chặt chiếc găng tay, mãi một lúc mới thốt ra được: “Ê Trình Diệp… Cậu đợi tớ với!”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden