Chương 37
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 37: HÔN MÔI

CHƯƠNG 37: HÔN MÔI

Âu Dương Húc nằm trên giường một lúc sau thì lật người lại dán lên chân của Ngô Hạo Thiên.

"Nước, tôi muốn uống nước......"

Ngay lúc Ngô Hạo Thiên còn đang nhìn chăm chú người trên giường thì Âu Dương Húc đột nhiên ồn ào.

"Chờ chút!" Ngô Hạo Thiên đứng dậy đi ra ngoài, không bao lâu sau anh bưng ly nước ấm đi tới mép giường.

Ngô Hạo Thiên nâng người trên giường dậy, một tay anh ôm bả vai Âu Dương Húc, một tay đem ly nước đưa tới bên miệng của cậu.

Âu Dương Húc cúi đầu mơ mơ màng màng uống một ngụm nước lớn rồi mới mở đôi mắt còn mơ mơ hồ hồ ra.

"Hì hì, Ngô Hạo Thiên anh âm hiểm lắm, anh một giọt rượu cũng không có uống!" Âu Dương Húc khó chịu trừng người.

"Nếu tôi cũng uống nhiều vậy làm sao đưa cậu về được?" Ngô Hạo Thiên nói.

"Xí, uống nhiều có thể kêu xe nha, ngụy biện!" Âu Dương Húc kinh thường liếc anh một cái.

"Này, cậu đã 23 rồi, có bạn trai chưa?" Ngô Hạo Thiên nhìn chăm chú Âu Dương Húc trong ngực cười hỏi.

"Không có, sao nào, anh muốn thao tôi?" Âu Dương Húc nghiêng đầu nhìn anh lười biếng hỏi.

"Ha ha ha, cậu không phải nói nam nhân trên đời này có chết hết đi nữa thì cũng không muốn tôi sao?"

"Đúng, anh người này thật chẳng ra gì, nhưng nói thật thật ra cũng không kém tới như vậy. Ít nhất lớn lên mặt mũi cũng ra hồn ra dáng nha!" Âu Dương Húc không khách khí nâng tay lên sờ sờ gương mặt lớn lên không tồi của anh.

"Cám ơn quá khen!" Nam nhân cười nhẹ nói.

"Vậy anh thì sao? Anh đã kết giao qua bao nhiêu người rồi, anh đã 32 chắc là cả một đống luôn, Năm người hở?" Âu Dương Húc giơ năm ngón tay cười hỏi.

"Không có!" Ngô Hạo Thiên lắc đầu vội vàng phản bác.

"Vậy, ba người, ít nhất cũng ba người chứ?" Âu Dương Húc mơ mơ màng màng giơ ba ngón tay lên.

"Không có, một người cũng không có, chưa gặp được người thích hợp!" Ngô Hạo Thiên nói thẳng sự thật.

"Gạt người, tôi không tin đâu." Âu Dương Húc đẩy đẩy anh ra, muốn đi ngủ tiếp nhưng anh lại không muốn buông tay ra.

"Nè anh giữ tôi làm gì? Muốn tình một đêm với tôi chắc?" Âu Dương Húc ngứa da nói không lựa lời.

"Không, tôi sẽ không làm việc mà không biết phụ trách. Không thích hoặc chướng mắt, tôi đều sẽ không chạm vào." Ngô Hạo Thiên nhìn thật sâu vào đôi mắt người trong lòng, anh nói từng chữ từng chữ cực kỳ nghiêm túc.

"Ha ha ha, anh có thói ở sạch sao?" Âu Dương Húc nhìn nam nhân nghiêm túc như vậy, cậu cười khanh khách không ngừng.

"Tôi tuy là đồng tính, nhưng tôi không lạm giao. Tôi muốn tìm một người nguyện ý cùng tôi đi cả một đời." Đây là lý tưởng cũng là mộng tưởng của anh. Anh không cần tình một đêm, cũng không muốn giống những người trong vòng, hôm nay cùng người này bên nhau, ngày mai lại đi với người khác cực kỳ loạn. Anh chỉ cần một người, một người nguyện ý cùng anh cộng độ cuộc đời này, như vậy đã đủ với anh rồi.

"Đồ ngốc, cả đời rất dài, nói không chừng ngày nào đó, chúng ta đều chết hết, nên anh không cần phải tích cực như vậy!" Âu Dương Húc vỗ vỗ gương mặt nghiêm túc của anh.

"Nếu tôi nói, tôi muốn cùng cậu qua một đời, cậu có nguyện ý không?" Ngô Hạo Thiên như cũ nghiêm túc nhìn người trong lòng hỏi.

"Hì hì hì, thao tôi hở, tôi cũng không phải mì ăn liền, mắc gì phải cho anh thao?" Âu Dương Húc trợn mắt trả lời.

"Không phải thao cậu, là muốn cùng cậu kết giao, lấy kết hôn làm nền tảng kết giao."

Nghe được lời này, Âu Dương Húc hoang mang chớp mắt. "Anh, anh không phải nói thật chứ?"

"Cậu cảm thấy tôi là đang nói đùa với cậu à?" Ngô Hạo Thiên buồn cười nhìn khuôn mặt nhỏ mờ mịt của cậu.

"Không giống nha, nên mới thấy kỳ quái!" Âu Dương Húc nghiêng đầu nhìn anh, cảm thấy anh hôm nay có chút không thích hợp.

"Vậy cậu có muốn kết giao với tôi hay không?" Nam nhân nghiêm túc hỏi.

"Ha ha ha, anh muốn chơi tôi!" Âu Dương Húc cười cười nhìn mặt nghiêm túc của anh rồi kéo cổ anh xuống, gặm một cái lên môi anh.

Ngô Hạo Thiên nhìn chằm chằm người trong lòng cười ngây ngô, ánh mắt anh càng thêm tối đen mê người, trong mắt lấp lánh ánh sáng như thủy tinh.

"Hì hì, nhìn ánh mắt anh như vậy, vẫn là muốn thao tôi!" Âu Dương Húc nhìn anh nói.

"Lạch cạch......" Ly nước trên tay Ngô Hạo Thiên rơi xuống trên mặt đất.

Ngô Hạo Thiên thoáng chần chờ một chút rồi nắm lấy eo Âu Dương Húc, xoay người ấn cậu ở trên giường.

"Anh trừng tôi làm gì, tôi đã nói tôi không phải mì ăn liền, không cho anh thao!"

==Từ giờ mình sẽ thay đổi cách xưng hô giữa hai người tùy theo trường hợp nha!==

"Là em trêu chọc tôi trước!" Ngô Hạo Thiên khàn giọng nắm cằm của cậu, hôn lên.

"Ô ô, ô ô......" Âu Dương Húc bị anh hôn đến mông lung, ở trong lòng ngực anh mơ màng một hồi mới đẩy người ra được.

Ngô Hạo Thiên híp mắt nhìn chăm chú. "Thế nào, không muốn tôi hôn em? Vậy mà em còn dám trêu chọc tôi?"

"Khụ khụ khụ, nôn nôn......" Âu Dương Húc cái gì cũng chưa nói, lập tức bò dậy phun ra một đống ô uế.

"Em còn có thể phá rối hơn được nữa không?"

Ngô Hạo Thiên trừng mắt nhìn Âu Dương Húc nôn xong liền ngủ, anh thật bất đắc dĩ, chỉ có thể cúi đầu nhận mệnh giúp cậu thay quần áo dơ, đổi khăn trải giường, giải quyết hết hậu quả của cậu.

END CHƯƠNG 37.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (43)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thư Chương 2: Chương 2: Hệ thống Chương 3: Chương 3: Mẹ của nguyên chủ Chương 4: Chương 4: Nữ chủ tâm cơ kỹ nữ Chương 5: Chương 5: NỮ CHỦ BỊ VẢ MẶT Chương 6: Chương 6: BỊ ĐUỔI RA NGOÀI Chương 7: Chương 7: UỐNG RƯỢU GIẢI SẦU Chương 8: Chương 8: BÁN XE THỂ THAO VÀ BIỆT THỰ Chương 9: Chương 9: GẶP LẠI NỮ CHỦ Chương 10: Chương 10: NGƯỜI BẠN DUY NHẤT Chương 22: Chương 22: PHƯƠNG PHÁP HẠ SỐT VẬT LÝ Chương 31: Chương 31: CÙNG NHAU TÁN GẪU Chương 32: Chương 32: ĐI NHỜ XE Chương 33: Chương 33: BẠN XẤU LÌ LỢM LA LIẾM Chương 34: Chương 34: GIÚP BÔI THUỐC Chương 35: Chương 35: SINH NHẬT ÂU DƯƠNG HÚC Chương 36: Chương 36: QUÀ SINH NHẬT Chương 37: Chương 37: HÔN MÔI Chương 38: Chương 38: KHÔNG NHỚ RÕ Chương 39: Chương 39: CHỊU TRÁCH NHIỆM Chương 40: Chương 40: BẠN TRAI QUEN THỬ Chương 43: Chương 43: BÁO CHO CHA Chương 44: Chương 44: CÔNG KHAI TÌNH CẢM Chương 52: Chương 52: NGỦ SAY KHÔNG TỈNH Chương 53: Chương 53: DỊ NĂNG KHÔNG GIAN Chương 54: Chương 54: QUYẾT ĐỊNH ĐI CẢNH THÀNH Chương 55: Chương 55: GẶP ĐƯỢC NGƯỜI SỐNG SÓT Chương 56: Chương 56: GIẾT TANG THI Chương 57: Chương 57: CÓ ĐƯỢC TÂM NHÃN Chương 58: Chương 58: GIẾNG DƯỢC TUYỀN Chương 82: Chương 82: CHUẨN BỊ RỜI ĐI Chương 102: Chương 102: XUẤT HIỆN NGUY CƠ Chương 103: Chương 103: THĂNG CẤP THÀNH CÔNG Chương 104: Chương 104: CĂN CỨ AN TOÀN HOA THÀNH Chương 105: Chương 105: CẢI TẠO DỊ NĂNG Chương 111: Chương 111: NHẬN CON GÁI Chương 112: Chương 112: GIA NHẬP ĐỘI NGŨ Chương 113: Chương 113: RỜI KHỎI CĂN CỨ Chương 114: Chương 114: TRẤN TAM BẢO Chương 115: Chương 115: TRẦN ĐÔNG TRÌ ĐỘN Chương 116: Chương 116: HIỆU ỨNG BƯƠM BƯỚM Chương 117: Chương 117: BỮA TỐI ÁNH NẾN Chương 143: Chương 143: ĐÁNH NHAU