Chương 36
Xuân Muộn - Kỷ Hứa

Chương 36

XUÂN MUỘN – 36Trả thù.
Mẹ của Tưởng Vọng Thư tên là Lâm Ý, nhìn thấy người mở cửa là một người đàn ông cao lớn, Lâm Ý đoán người trước mắt hẳn là Tưởng Kỵ, bởi vì tuy diện mạo của anh thay đổi rất nhiều nhưng đôi mắt vẫn không khác gì lúc nhỏ, có thần nhưng lại không có chút cảm xúc nào, ánh mắt lạnh lùng như có thể nhìn thấu mọi thứ. Bà chỉ nhìn vài lần đã thấy sợ, thậm chí không dám nhìn thẳng vào anh quá lâu.
Lâm Ý tránh ánh mắt của anh, đứng ngập ngừng ở cửa, có chút ngượng ngùng gọi anh: “Lâu rồi không gặp, A Kỵ.”
Sắc mặt Tưởng Kỵ nhàn nhạt, giọng nói mang theo sự xa cách: “Dì Lâm, mời dì vào nhà ngồi chơi.”
Năm đó bà đã bỏ Tưởng Vọng Thư lại cho Tưởng Kỵ, những năm qua Tưởng Kỵ hẳn là đã nuôi nấng Tưởng Vọng Thư thật tốt. Bà vừa đứng bên ngoài nhìn Tưởng Vọng Thư rất lâu, làn da của con bé trắng nõn mịn màng, trên má cũng có chút thịt, đặt ở đâu cũng có thể coi là một cô gái rất xinh đẹp, hoàn toàn không còn dáng vẻ gầy gò như trước nữa.
Lâm Ý biết loại người cặn bã như Tưởng Tráng sẽ không bao giờ thay đổi bản tính, thậm chí có thể vì sự rời đi của bà mà càng ngày càng quá đáng. Tưởng Vọng Thư có thể lớn lên bình an khỏe mạnh, thậm chí cuộc sống càng ngày càng tốt, hoàn toàn là nhờ người đang ngồi trước mắt bà. 
Bà nhân lúc Tưởng Kỵ đang pha trà ngẩng đầu đánh giá sơ qua nơi ở chật hẹp tối tăm ngày xưa. Ngày trước, nơi này luôn không có ánh sáng lọt vào, đây là nơi đã giam cầm bà suốt bao năm, thế mà hôm nay lại được họ quét dọn sạch sẽ sáng sủa như vậy.
Trong lòng Lâm Ý có trăm mối ngổn ngang, bà vừa thấy may mắn, thấy áy náy, lại ẩn ẩn có chút bất an. Bởi vì hôm nay bà đến, là muốn đón con gái mình đi.
Kể từ khi trốn thoát, bà đã về nhà ba mẹ mình. Ba mẹ tuy tức giận vì bà ngày xưa không nghe lời nhưng dù sao đó cũng là con gái ruột của mình, thấy bà sống không tốt thì ba mẹ bà cũng đau lòng, chỉ là khi bà đề nghị muốn đón con gái mình về thì ba mẹ bà sống chết không đồng ý.
Họ nói đứa con gái sẽ là gánh nặng cho bà khi bà muốn tìm người khác, cũng nói họ chắc chắn sẽ không nhận đứa con của kẻ khốn nạn đó làm cháu gái. Sau đó, dưới sự mai mối của cha mẹ, Lâm Ý kết hôn với một người đàn ông giàu có, người đó hơn bà gần mười tuổi, ngoại hình rất ưa nhìn, cư xử lại vô cùng lịch thiệp, quan trọng nhất là người đó rất dịu dàng với bà. Nhưng đàn ông càng đối xử tốt với bà, cuộc sống của bà càng thoải mái, thì bà càng không dám nói rằng mình có một đứa con gái ở nơi không ai hay biết.
Càng sống lâu trong căn biệt thự sang trọng, sáng sủa, bà càng không muốn nhớ lại cái nơi không có ánh sáng lọt vào này. Hơn nữa, bà biết sâu thẳm trong lòng mình vẫn còn sợ Tưởng Tráng. Dù bà không còn là Lâm Ý của ngày xưa nhưng ký ức về việc bị bạo hành đã khắc sâu vào đầu bà. Vì vậy, bà chỉ có thể tự thôi miên mình hết lần này đến lần khác, nói rằng có Tưởng Kỵ ở đây, Tưởng Kỵ nhất định sẽ bảo vệ Nguyệt Lượng thật tốt.
Nhưng dù vậy, trong lòng bà vẫn luôn lo lắng. Lo lắng nhưng lại không dám làm gì. Cho đến khi chồng hiện tại của bà qua đời vì bệnh tật, để lại cho bà một khoản tài sản kếch xù thì bà mới dám quay về Bình Nam.
Bà dè dặt lên tiếng: “Tưởng… Tưởng Tráng đâu?”
Sắc mặt Tưởng Kỵ bình tĩnh như không, động tác trên tay anh không hề dừng lại: “Chết rồi.”
Lâm Ý sững sờ, mặt bà trắng bệch, nhất thời không phản ứng kịp. Không biết bao lâu sau, có lẽ là vài giây, cũng có lẽ là vài phút, bà mới mím môi cười yếu ớt: “Vậy thì tốt, chết là tốt rồi.”
Tưởng Kỵ không có tâm trạng để hồi tưởng quá khứ với bà, có thể ngồi đây nói chuyện với bà vài câu đã tiêu hao hết kiên nhẫn của anh. Toàn bộ tâm trí anh giờ đây đều treo trên người ai kia ở trên lầu, Tưởng Kỵ đoán Tưởng Vọng Thư chắc lại đang ngồi ở cầu thang nghe lén, anh phải nhanh chóng lên ôm cô.
Vì vậy, anh không muốn nói thêm lời nào, đi thẳng vào vấn đề: “Lần dì đến là vì cái gì?”
Lâm Ý im lặng vài giây, bà không dám nhìn mắt Tưởng Kỵ, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào tách trà trước mặt: “Tôi… tôi muốn đón Tưởng Vọng Thư về.”
“Về?” Tưởng Kỵ như nghe thấy chuyện cười, anh nhếch mép, trên mặt lại không có chút ý cười nào, sắc mặt ngược lại có chút lạnh lẽo: “Đây chính là nhà của cô ấy, dì còn muốn cô ấy về đâu?”
Biểu cảm của Lâm Ý có chút gượng gạo, trước đây bà đã mơ hồ nhận ra Tưởng Kỵ lớn lên chắc chắn sẽ không tầm thường, giờ đây mới nói vài câu, bà quả nhiên đã bị khí thế của anh áp đảo. Nói chuyện với Tưởng Kỵ chắc chắn bà sẽ không có lợi. Vì vậy bà chuyển chủ đề nói: “Nguyệt Lượng có nhà không? Tôi nói chuyện với Nguyệt Lượng…”
“Không cần.” Tưởng Kỵ cắt ngang lời bà, lần này ngay cả giả vờ anh cũng không thèm, sắc mặt anh lạnh xuống: “Dì cứ nói với tôi là được rồi, ý của tôi, chính là ý của Nguyệt Lượng.”
Câu nói này lọt vào tai Lâm Ý khiến bà sững người một chút, trong lòng cảm thấy có chút khác thường. Câu nói này chứa quá nhiều sự áp đặt, cho dù là anh trai cũng không nên có sự kiểm soát mạnh mẽ như vậy.
Lâm Ý nhíu mày, bà ngước mắt nhìn sắc mặt Tưởng Kỵ, cũng biết hôm nay mình không đạt được mục đích nên bà cũng không dây dưa nữa, đứng dậy tạm biệt Tưởng Kỵ: “Ngày mai tôi lại đến.”
“Dì có đến bao nhiêu lần nữa thì kết quả cũng chỉ có một.” Tưởng Kỵ lịch sự đứng dậy tiễn bà, lời nói lại không chút khách khí nào: “Nguyệt Lượng sẽ không đi.”
Đóng cửa lại, Tưởng Kỵ bước thẳng lên lầu.
Người quả nhiên đang ngồi ở cầu thang, Tưởng Kỵ lên thì Tưởng Vọng Thư vẫn còn ở đó, cô ngồi bên cạnh cầu thang, co mình lại thành một cục, hai tay ôm lấy đầu gối. Tưởng Kỵ nhíu mày, bế cô từ dưới đất lên, đau lòng cọ vào má cô.
Tưởng Vọng Thư vòng tay ôm cổ anh, cả người co rúc vào trong lòng anh.
Đôi mắt cô hơi đỏ hoe, nhìn về phía trước với ánh mắt trống rỗng: “Tại sao…”
Cô chưa nói hết lời, Tưởng Kỵ lại hiểu cô muốn nói gì. Cô muốn hỏi tại sao, tại sao mẹ cô năm đó lại bỏ rơi cô, bây giờ lại muốn mang cô đi.
Tưởng Kỵ nhẹ nhàng cọ cằm vào đỉnh đầu cô, dịu giọng nói: “Đừng nghĩ nữa, Nguyệt Lượng, anh ở đây.”
Tưởng Vọng Thư ủ rũ “Ừ” một tiếng, lại vùi đầu vào lòng Tưởng Kỵ. Thật ra cô hiểu rõ trong lòng, đừng nói là bây giờ, cho dù là ngày xưa khi Tưởng Tráng còn ở đây, nếu Lâm Ý đột nhiên trở về, cô cũng không thể đi theo bà ta. Cô biết bao nhiêu năm qua là ai đã che chở cho cô trưởng thành, là ai tốt với cô.
Nói cho cùng thì trong lòng cô đối với Lâm Ý vẫn còn oán giận. Cô có thể hiểu tại sao Lâm Ý lại rời đi nhưng hiểu thì hiểu nhưng cô vẫn sẽ buồn, vẫn sẽ canh cánh trong lòng.
Tưởng Vọng Thư không ngờ lần thứ hai Lâm Ý trở lại nhanh như vậy, dường như bà đã quyết tâm phải gặp được cô. Sáng hôm sau, khi cô vừa định ra ngoài đi làm thì Lâm Ý đã đứng đợi ở cửa.
Thấy cô đi ra, Lâm Ý vội vàng gọi với theo: “Nguyệt Lượng, Nguyệt Lượng…”
Sắc mặt Tưởng Vọng Thư rất lạnh, cô không lên tiếng. Thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Tưởng Vọng Thư, Lâm Ý càng sốt ruột: “Con nghe mẹ nói vài lời…”
Đứng bên cạnh, Tưởng Kỵ nhíu mày, nhẹ giọng hỏi ý kiến Tưởng Vọng Thư: “Vào nhà trước, được không?”
Tưởng Vọng Thư gật đầu, quay người vào nhà. Lâm Ý thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tưởng Kỵ với ánh mắt biết ơn. Tưởng Kỵ không có bất kỳ phản ứng nào với sự biết ơn của bà ta, anh làm mọi việc đều xuất phát từ Tưởng Vọng Thư, không liên quan gì đến bà ta cả.
Tưởng Kỵ biết Tưởng Vọng Thư không vui, đêm qua lúc ngủ cô trở mình rất lâu mới ngủ được, anh cứ nghe thấy tiếng động bên phía cô mãi không thôi. Anh nghĩ, cứ mãi dồn nén như vậy cũng không tốt, có lẽ nói vài lời với Lâm Ý, dù là cãi vã hay làm hòa thì cũng nên nói rõ ràng.
Cửa đóng chặt, lần này Tưởng Kỵ không đi pha trà cho Lâm Ý, ba người họ đứng cách cửa một chút để nói chuyện, chính xác hơn là Lâm Ý đang nói, bà ta khuyên nhủ hết lời, cố gắng tạo ra hình ảnh một người mẹ dịu dàng: “Nguyệt Lượng… là mẹ có lỗi với con, trước đây… trước đây mẹ thật sự không còn cách nào, con… con hẳn là biết mà…” Bà ta nhìn Tưởng Vọng Thư như đang tìm kiếm sự thấu hiểu từ cô.
Cô hiểu, cô đương nhiên hiểu. Tưởng Vọng Thư lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mặt, nhìn “mẹ” của cô. Nhưng vì cô hiểu nên Lâm Ý có thể bỏ rơi cô sao? Lúc đó cô mới năm tuổi, lẽ nào Lâm Ý không sợ cô bị Tưởng Tráng đánh chết sao? Hơn nữa, bao nhiêu năm rồi, tại sao Lâm Ý không quay lại tìm cô dù chỉ một lần?
Tưởng Vọng Thư đã từng nghĩ, bao năm nay Lâm Ý không quay lại nhìn cô, vậy cô cứ coi như mình không có mẹ, cũng không muốn tốn sức để oán giận nữa. Thế nhưng bà ta lại cố tình xuất hiện vào hôm nay, rõ ràng vết thương trên người cô đã gần lành sẹo, sao bà ta lại đột nhiên xuất hiện, rồi lại một lần nữa nhắc nhở cô về nỗi đau mà cô từng phải chịu đựng?
Cô hít sâu một hơi, giọng nói lạnh băng: “Bà muốn nói gì, hôm nay nói hết một lần đi, sau này không cần gặp lại nữa.”
Thần sắc Lâm Ý lập tức trở nên hoảng loạn: “Nguyệt Lượng, hôm nay mẹ đến là muốn đón con về. Ở chỗ mẹ có một căn nhà rất lớn, mẹ cũng có thể tìm cho con một công việc thoải mái và đàng hoàng, con có thể sang đó hưởng phúc, không cần chịu bất kỳ khổ cực nào…”
Tưởng Vọng Thư cắt ngang lời bà ta: “Không cần, hiện tại tôi sống rất tốt.”
Lâm Ý bị nghẹn lại, rồi lại mở miệng, giọng nói mang theo nỗi buồn: “Con không muốn sống cùng mẹ sao?”
Ánh mắt Tưởng Vọng Thư rất lạnh, lời nói ra dứt khoát: “Không muốn.”
Trái tim Lâm Ý đau nhói, bà ta nhìn Tưởng Kỵ đang đứng cạnh Tưởng Vọng Thư như cầu xin: “A Kỵ, con cũng muốn tốt cho Nguyệt Lượng đúng không? Cái đất Bình Nam này có gì tốt chứ, dì đã hỏi thăm rồi, Nguyệt Lượng bây giờ đang làm nhân viên bán hàng ở tiệm sách… Sang chỗ dì đi, dì có thể tìm cho Nguyệt Lượng một công việc tốt, tìm cho Nguyệt Lượng một người chồng tốt, để nửa đời sau của Nguyệt Lượng đều được hạnh phúc.
Lâm Ý càng nói, lòng Tưởng Vọng Thư càng thêm tức giận. Cô hít sâu một hơi, lạnh giọng nói: “Tôi không cần gì cả, chỉ cần có anh ấy là đủ rồi.”
Lâm Ý sững sờ, thần sắc có chút tổn thương và lo lắng: “Mẹ nói thật mà, Nguyệt Lượng…”
Tưởng Vọng Thư đột nhiên đưa tay, nắm lấy tay Tưởng Kỵ, không phải kiểu nắm tay thông thường, mà là đan mười ngón vào nhau. Giọng cô lạnh đến mức khiến Lâm Ý như rơi vào hầm băng: “Tôi nói, chỉ cần có anh ấy là đủ rồi.”
Lâm Ý sững sờ nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang đan vào nhau của họ, kinh ngạc thốt lên: “Con… hai người…”
Nhìn thấy khuôn mặt kinh hoàng của Lâm Ý, Tưởng Vọng Thư trong khoảnh khắc đó cảm nhận được kh*** c*m trả thù. Chẳng phải chính bà ta đã tự tay đặt cô vào tay Tưởng Kỵ sao? Giờ thế này, bà ta còn không hài lòng cái gì chứ?
Cô lại lên tiếng: “Bà đừng đến nữa, tôi sẽ không đi cùng bà đâu.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (42)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40: Hoàn chính văn Chương 41: Chương 41: Ngoại truyện Chương 42: Chương 42: Ngoại truyện (Hoàn toàn văn)