Chương 36
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 36: Trả y lại cho ta

Tống Thanh nhìn chằm chằm Tống Lễ Khanh, mặc dù y giả bộ ung dung, nhưng làm sao có thể che giấu được bóng tối trong mắt và tinh thần suy sụp?

Hắn biết, Tống Lễ Khanh ép dạ cầu toàn (tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục), từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tỏ ra bất bình trước mặt hắn.

Quân Kỳ Ngọc có thành kiến với y, sao có thể đối tốt với y đây?

“Thật không? Để cha nhìn con xem.”

Tống Thanh bóp nhẹ cánh tay y, lòng liền hơi chùng xuống, cánh tay Tống Lễ Khanh gầy đến mức một tay Tống Thanh là có thể nắm gọn, chiếc áo vốn vừa vặn nay rộng thùng thình, bây giờ đến cả quần áo cũng không che nổi nữa!

Tống Thanh chinh chiến cả một đời, bỗng nhiên đau lòng đến viền mắt đỏ au.

“Lễ Khanh……Có phải con bị bệnh không? Hả? Sao lại gầy như vậy?”

Tống Thanh lo lắng hỏi, rất sợ y không nói thật.

Tống Lễ Khanh chỉ có thể nửa thật nửa giả che giấu.

“Con có bị bệnh, nhưng giờ khỏe rồi, cha……”

“Đợi đã!”

Tống Thanh nắm lấy bàn tay đang giấu trong ống tay áo của y.

Khoảnh khắc Tống Thanh nâng tay Tống Lễ Khanh lên, nhìn cẩn thận, móng tay bong tróc và vết thương đóng vảy kia, khiến Tống Thanh có cảm giác như bị ai đó đâm vào tim.

“Chuyện……Chuyện này là sao? Là…… Là thái tử?”

“Không phải! Là do con không cẩn thận bị thương.”

Tống Lễ Khanh chối, nhưng không giấu được chột dạ.

Tống Thanh hiểu rõ.

“Lễ Khanh……Con vì cha, vì tiền đồ của Tống gia, ủy thân làm một Hoàng thái tử phi, mọi người đều cho rằng con bay lên cành cao biến thành phượng hoàng, nhưng từ khi vào phủ Kỳ Lân, con không có lấy một ngày vui vẻ, đúng không? Ta vốn tưởng một ngày nào đó thái tử điện hạ sẽ phá giải hiểu lầm với con, không ngờ lại đổi lấy loại chà đạp như vậy! Cha chỉ cần con nói một câu thôi, con có đồng ý về nhà với cha không?”

Tống Lễ Khanh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của ông, ông thà làm trái lời hoàng đế.

Nhưng về nhà mình thì thế nào?

Vốn dĩ y cũng sắp chết rồi!

Vì thời gian ngắn ngủi còn lại, mà đánh đổi cả gia tộc sao?

“Cha, người đừng kích động……Con đã là người của Kỳ Ngọc, là họa hay phúc, kiếp này con cũng chỉ có một mình hắn.”

Tống Thanh nhìn y lắc đầu: “Con……Đây tuyệt đối không phải là lời trong lòng con.”

Tống Lễ Khanh hổ thẹn cúi thấp đầu, đúng, y hổ thẹn.

“Người….Người coi như con mê muội, nuôi phải một đứa con trai bất hiếu đi.”

Tống Thanh giơ tay lên, nhưng không hạ xuống được, cuối cùng bất lực rủ xuống.

“Lúc ta vừa mới đưa con về nhà, con cũng gầy y như bây giờ, nhỏ tí xíu, rõ ràng đói đến xanh xao vàng vọt, cho con ăn, con còn giấu một nửa ở dưới gối, lo không có bữa sau, một đứa trẻ nhỏ như vậy trong lòng đã cất giấu ưu lo, cha nhỏ của con còn lo con không lớn được, ha ha, giờ vất vả lắm mới trưởng thành, kim bảng đề danh…… Lễ Khanh, con quá mức hiểu chuyện.”

Nói xong, Tống Thanh dứt khoát kiên quyết đứng trước mặt Quân Kỳ Ngọc.

“Thái tử điện hạ.”

Quân Kỳ Ngọc vẫn luôn nhìn hai cha con họ nhỏ giọng thì thầm, nhìn vẻ mặt tức giận của Tống thanh, hơn phân nửa là Tống Lễ Khanh cáo trạng châm ngòi.

“Tướng quân có gì chỉ giáo?”

Tống Thanh nhìn thẳng hắn, chất vấn: “Lễ Khanh vào phủ Kỳ Lân, có phải vi phạm chuyện gì không? Hay là phạm sai lầm gì không thể tha thứ? Điện hạ phải giày xéo y đến gầy trơ cả xương! Vết thương chồng chất?”

“Tống tướng quân đang hưng sư vấn tội sao?” Quân Kỳ Ngọc liếc mắt nhìn Tống Lễ Khanh nói, “Sinh lão bệnh tử là chuyện bình thường, Tống Lễ Khanh bị bệnh, lẽ nào cũng là lỗi của ta? Ta mời tất cả ngự y trong Thái Y viện, sai bọn họ hết lòng chữa trị, hiện tại đã khỏi hẳn…Tống Lễ Khanh cáo trạng với ngươi thế nào, ta còn bị oan đây!”

“Xin hỏi lúc Lễ Khanh bị bệnh, điện hạ ở đâu?”

“Ta ở……” Quân Kỳ Ngọc dừng một chút, “Ta không ở bên cạnh y, nhưng ta đã phái mấy người hầu chăm sóc y, thái y cũng chưa bao giờ rời khỏi người.”

“Y là người bên gối ngài đó! Lúc y cận kề cái chết, lẽ nào ngài không nên tự mình chăm sóc y sao?” Tống Thanh cả giận nói.

Quân Kỳ Ngọc lạnh mặt, nói: “Tống tướng quân không phải không biết chuyện Bùi Tinh Húc cầu hôn ngay trước mặt mọi người, đó là tát vào mặt vào mặt của ta! Y và Bùi Tinh Húc làm ra chuyện bất chính như vậy, ta là thái tử Cảnh Quốc, tức giận mấy ngày cũng không có quyền sao?”

Tống Thanh không hiểu ngọn nguồn, á khẩu không trả lời được, tức giận đến ngực phập phồng.

“Được……Được, điện hạ là trữ quân, không sai gì cả.”

Quân Kỳ Ngọc hừ một tiếng.

“Tống tướng quân ở Tây Vực chiếu cố ta rất nhiều, lại có tình cảm thầy trò, ta nể mặt tướng quân, mới không để chuyện xấu của y lan truyền ra ngoài.”

Tống Thanh chán nản xua tay.

“Thôi, nếu điện hạ đã bất mãn với Lễ Khanh như vậy, vậy thì ngài trả y lại cho ta đi……”

Choang ——

Một tiếng động lớn cắt ngang lời nói của Tống Thanh, cũng cắt ngang vũ nhạc, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về một phía, Huyền Đế mới vừa rồi còn tốt đẹp, uống rượu mua vui nằm gục xuống bàn, vô thanh vô tức, rượu rơi xuống đất cách đó hai thước. 

Quân Kỳ Ngọc kinh ngạc trong nháy mắt, là người đầu tiên phản ứng.

“Phụ hoàng!”

Quân Kỳ Ngọc nâng Huyền Đế dậy, thấy máu chảy ra từ miệng ông, đầu óc hắn bỗng trống rỗng.

Trong tâm trí của Quân Kỳ Ngọc, Huyền Đế uy phong lẫm liệt vĩnh viễn sẽ là cửu ngũ chí tôn không bao giờ ngã, đừng nói là hộc máu hôn mê, bị bệnh cũng cực ít.

Quân Kỳ Ngọc phản nghịch, là bởi vì hắn cảm thấy hắn không bao giờ có thể vượt qua ngọn núi lớn Huyền Đế.

Thế nhưng Huyền Đế lại trọng thương hôn mê ngay trong bữa tiệc Vạn Thọ! Điện Thái Hòa lập tức loạn cả lên, thái giám cung nữ la hét.

“Có thích khách!”

“Hộ giá!”

Cận vệ của Huyền Đế sớm đã lao vào, cầm đao vây quanh mọi người.

Quân Kỳ Ngọc kiểm tra mạch của Huyền Đế, mạch đập yếu ớt, mắt hắn đầy đề phòng nhìn quét qua mọi người!

“Mau truyền thái y!” Quân Kỳ Ngọc hạ lệnh nói, “Cấm tất cả mọi người ra vào điện Thái Hòa, người vi phạm g**t ch*t bất luận tội!”

Mọi người đều im lặng, không dám lộn xộn.

Thái y tới rất nhanh, một đám người bắt đầu lúng ta lúng túng chẩn trị.

Quân Kỳ Ngọc túm lấy một lão thái y, tức giận thúc giục: “Nói mau, phụ hoàng thế nào?”

Tống Lễ Khanh ngăn Quân Kỳ Ngọc lại.

Tống Lễ Khanh nhỏ nhẹ nói: “Đợi đã! Kỳ Ngọc, vào nội điện đi, đề phòng ngộ nhỡ……”

“Nói bậy nói bạ! Phụ hoàng sẽ không sao hết!”

Quân Kỳ Ngọc vùng ra khỏi y, nhưng Tống Lễ Khanh nói mấy câu nhắc nhở hắn, đầu óc Quân Kỳ Ngọc bình tĩnh lại, nghĩ đến dụng ý của Tống Lễ Khanh.

Huyền Đế là trụ cột của Cảnh Quốc, nếu thực sự có tin dữ, Cảnh Quốc chẳng khác nào sụp đổ một nửa, không nói những sứ thần nước láng giềng có mặt, ngay cả những vương hầu tướng lĩnh, tất cả đều mang dã tâm trong lòng, một khi tin tức truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ sinh ra đại loạn!

“Vào……Vào nội điện!”

Mọi người giương mắt nhìn Huyền Đế được đưa vào trong điện, không biết là lo cho thánh thể hay là mong chờ, không thể biết được.

Nội điện yên tĩnh hơn nhiều, thái y nhanh chóng cho câu trả lời. 

“Hoàng thượng bị trúng độc hôn mê.”

“Trúng độc?” Quân Kỳ Ngọc nghi ngờ nói, “Tất cả đồ ăn thức uống của phụ hoàng đều dùng ngân châm kiểm tra trước, làm sao có thể trúng độc được?”

Lão thái y không dám nói bậy, chỉ nói: “Tề thái y đi theo Biển thần y, hắn tinh thông chuyện này……”

Tề Mạc đáp: “Trên đời có loại kỳ độc, gặp ngân châm không đen, ngân châm cũng không phải không có sai sót. Muốn tìm nguồn gốc của thuốc độc, e rằng phải kiểm tra hết tất cả những món ăn mà hoàng thượng vừa mới dùng qua, mới có thể biết được.”

“Được, dựa theo lời Tề Mạc nói đi kiểm tra…… Tề Mạc, ngươi mau giải độc cho phụ hoàng!”

Tề Mạc mặt đầy lúng túng.

“Không biết loại thuốc độc, thần không dám dùng thuốc bừa bãi.”

Quân Kỳ Ngọc vò đầu bứt tai, chỉ có thể chờ kết quả kiểm tra của thái y.

Tống Lễ Khanh từ xa nhìn môi Huyền Đế bắt đầu chuyển sang màu tím, máu phun ra từ miệng đã có màu đen.

“Kỳ Ngọc.” Tống Lễ Khanh nói, “Tất cả rượu và đồ ăn trong bữa tiệc đều đến từ Ngự Thiện Phòng, mọi người đều ăn. Trước mặt nhiều người như vậy, nếu có người muốn hạ độc một mình, nhất định phải là thân cận bên cạnh.”

Quân Kỳ Ngọc chợt thông suốt.

“Đúng! Bắt đại thám giái, và tất cả cung nữ thái giám hầu hạ phụ hoàng lại!”

Tống Lễ Khanh vội nói lại: “Ý của ta là, bắt đầu kiểm tra thứ mà chỉ có hoàng thượng mới ăn trước….Hộp đào mừng thọ kia.”

Tất cả đồ ăn trên bàn tiệc của Huyền Đế được bê vào, một đám thái y bận rộn dùng chuột bạch thử từng món một.

Kết quả muôn miệng một lời: “Không có.”

“Đào mừng thọ thì sao?”

Quân Kỳ Ngọc nói chuyện có chút run rẩy, bởi vì hộp đào mừng thọ kia, là hắn tặng cho Huyền Đế.

“Cũng không có.”

“Đều không có độc?!” Quân Kỳ Ngọc không dám tin, tức giận nói, “Đám lang băm các ngươi! Phụ hoàng bị người khác ám hại, ngay cả nguồn gốc thuốc độc cũng không tìm ra? Các ngươi còn có ích lợi gì nữa hả?! Đi, bắt toàn bộ cung nữ thái giám hầu hạ bên cạnh phụ hoàng vào thiên lao, dùng trọng hình tra khảo!”

Tống Lễ Khanh ngập ngừng, muốn ngăn Quân Kỳ Ngọc lại.

Nhưng y biết, lúc này Quân Kỳ Ngọc đang lo lắng cho phụ hoàng hắn, đã đánh mất hết lý trí, không nghe vào lời khuyên.

Nếu cha y bị người khác hại chết, y cũng sẽ đào ba thước đất tìm hung thủ.

Mấy chục cung nữ thái giám bị lôi vào thiên lao, kêu la thảm thiết, xin tha không ngừng.

Quân Kỳ Ngọc suy sụp ngồi xuống, nhìn thái y dùng một số phương pháp giải độc thông thường, nhưng không có tiến triển gì, Huyền Đế không những không giải được độc, ngược lại ấn đường càng ngày càng đen, mạch đập hơi thở càng ngày càng yếu.

“Phụ hoàng……”

Quân Kỳ Ngọc bất lực, càng nghĩ càng nôn nóng.

“Điện hạ, tìm được nguồn gốc của thuốc độc rồi!”

Tề Mạc hét lên, chỉ vào một lồng chuột bạch, chuột bạch trong lồng đó đều hộc máu chết hết, bên cạnh chính là hộp đào mừng thọ.

“Là…… Đào mừng thọ!” Quân Kỳ Ngọc cuối cùng cũng hơi thả lỏng, “Tề Mạc, ngươi mau kiểm tra xem đó là độc gì, nếu ngươi cứu được phụ hoàng, muốn thưởng tước vị gì ta cũng ban cho ngươi!”

“Thần nhất định sẽ dốc hết sức lực.”

Mắt phượng Quân Kỳ Ngọc chợt ngưng lại, nghĩ tới gì đó, đi thẳng ra cung điện, cưỡi lên hãn huyết bảo mã của hắn, phóng như bay ra khỏi cung, trở về phủ Kỳ Lân.

Cửa Hành Lạc Trai bị đá văng ra.

Hồ Nô Nhi tắm gội xong, đang xông hương cho quần áo, thì nghe thấy “rầm” một tiếng, bị tóm lấy cổ, ấn lên tường.

“Tiện nhân ——”

Hắn đối mặt với Quân Kỳ Ngọc đang lửa giận ngút trời, Hồ Nô Nhi bị siết đến không thở được, mặt đỏ bừng, thêm giây nữa là nghẹt thở mà chết.

Quân Kỳ Ngọc ném hắn xuống đất.

“Khụ khụ……”

Hồ Nô Nhi che cổ ho khan.

“Nói, tại sao ngươi lại hạ độc phụ hoàng của ta?” Quân Kỳ Ngọc hung tợn hỏi, “Ở Tây Vực, gia tha tiện mạng cho ngươi, để ngươi sống đến ngày hôm nay, sủng ái ngươi. Ở phủ Kỳ Lân, ngươi còn nở mày nở mặt hơn cả Hoàng thái tử phi! Gia ban cho ngươi còn chưa đủ nhiều sao?”

Hồ Nô Nhi mặt đầy kinh ngạc và sợ hãi, khóc lóc ôm chân Quân Kỳ Ngọc.

“Gia…… Ngài đang nói gì vậy? Gì mà hạ độc hoàng thượng…… Ta không biết gì hết! Ân huệ của gia đối với Hồ Nô Nhi, Hồ Nô Nhi vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, sao lại có thể hại phụ hoàng ngài chứ?”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng