Chương 36
"Ê, ngươi nói chuyện Diệp Hạnh trả tám mươi văn một ngày có đáng tin không vậy, chỉ xây hai gian nhà rách nát của nhà nàng ta thôi mà, có cần nhiều đến thế không!" Người trong thôn ngồi xổm trước cửa nhà Trần thị nói.
"Ngươi không đi thì có người khác đi, không thấy một đống người đang vây quanh nhà nàng ta sao? Nói ra thì đây là lần đầu tiên nhà họ náo nhiệt đến vậy kể từ khi phân gia đó." Trần thị cho tay vào ống tay áo đáp lời, trời quá lạnh, ả cũng lười lấy tay ra ăn hạt dưa.
So với sự do dự của một số người lớn tuổi, nhiều thanh niên đều chạy đến nhà Diệp Hạnh, dù sao nếu làm năm ngày, vậy trước Tết có thể mua thêm vài cân thịt và kẹo cho người nhà ăn rồi.
Diệp Hạnh nháy mắt ra hiệu cho Đại Trụ, Đại Trụ chọn trong số họ vài người có quan hệ khá tốt với mình, lại thêm thà trung thực. Những kẻ không được chọn thì đã sớm nhìn ra những ám hiệu giữa Diệp Hạnh và Đại Trụ, vì thế khi rời đi thì buông lời cay nghiệt.
"Ngươi vừa thấy bộ dạng của Đại Trụ chưa, toàn chọn những kẻ chơi thân với hắn ta, chúng ta à, uổng công đến!"
Một người khác vừa run cầm cập vừa nói: "Chẳng phải sao, nhà hắn nay theo Diệp Hạnh các nàng kiếm được tiền rồi, đương nhiên khí phách cũng khác xưa rồi."
Oán khí của những kẻ này, cùng với sự tiếp tay ngầm của thôn trưởng, ngày càng trở nên gay gắt, thậm chí khi làm nhà, vẫn có kẻ ở gần đó buông lời châm chọc. Những lời lẽ lạnh nhạt ấy không chỉ nhắm vào Diệp Hạnh và Đại Trụ, mà còn nhắm vào năm người thợ làm thuê, khiến mấy người thợ cũng trong lòng thấp thỏm, nếu không phải họ còn khá quen thân với Đại Trụ, e rằng họ cũng chẳng muốn làm nữa.
Nhưng khi kỳ hạn năm ngày làm việc kết thúc, Đại Trụ trước mặt mọi người đã phát cho mỗi người bốn trăm văn tiền, bốn quan tiền cầm trong tay nặng trĩu. Họ cũng chẳng màng thời tiết lạnh lẽo, trực tiếp cầm tiền trong tay vội vã về nhà, những kẻ trước đó nói lời chua ngoa thấy tiền thì mắt đỏ hoe.
Liền có kẻ muốn bám víu trở lại, bọn họ đều vô cùng hối hận khi đó đã không tranh thủ hơn nữa, thậm chí vợ con của họ cũng muốn như Lâm thị, đến tiệm của Diệp Hạnh giúp việc. Nhưng lần này Đại Nữu đã học được sự khôn ngoan, nàng tuyệt đối không chịu nói, sợ lại gây thêm phiền phức cho Diệp Hạnh.
Đại Nữu càng giống như một cái hồ lô bị cưa miệng, bọn họ càng cảm thấy làm việc ở tiệm của Diệp Hạnh có thể kiếm được không ít tiền. Bọn họ chỉ có thể tụ tập bên bếp lửa làm việc kim chỉ, rồi bàn tán về sự thay đổi của gia đình Đại Nữu.
"Ta nói cho mà nghe, Lâm thị ở trong tiệm chắc chắn kiếm được không ít, ngươi không thấy nhà nàng ta gần đây ăn uống sung túc sao, mấy lần ta đều ngửi thấy mùi thịt thơm lừng." Người phụ nhân kia vừa thêu lót giày, vừa nghĩ đến tiền Lâm thị kiếm được mà ghen tị đến mức không thêu nổi nữa, ả dứt khoát ném kim chỉ vào giỏ, "Bọn họ ngày nào cũng ăn thịt, mùi thơm nức đến nỗi con nha đầu nhà ta cũng la làng đòi ăn thịt, làm ta đau cả đầu!"
"Đúng vậy chứ, hôm nọ ta còn thấy Lâm thị mua mấy súc vải để may quần áo mới kìa! Trước đây không biết kẻ nào ở đó nói bậy bạ, cũng chẳng thèm xem người ta đã mở tiệm ở phủ thành bao lâu rồi, nghe nói người xếp hàng còn phải xếp đến tận cổng thành ấy chứ!"
Lời này vừa nói ra, mọi người đều đoán xem ai là kẻ đầu tiên nói Diệp Hạnh không trả nổi tiền công, có người bí hiểm cười một tiếng, tay cầm kim chỉ ra ngoài chỉ một cái rồi nói: "Còn có thể là ai nữa, chính là nhà tổ phụ tổ mẫu nàng ta chứ ai!"
Những người khác nghe vậy cũng cười khúc khích, nói đến kẻ đáng ghét mẹ con Diệp Hạnh nhất toàn thôn, chắc chắn là những người trong lão trạch nhà họ Diệp rồi. Cách đây không lâu, Diệp Vạn đột nhiên trúng phong, tuy không đến nỗi nằm liệt giường, nhưng nói năng đã lắp bắp không rõ ràng.
Mọi người lập tức nhớ đến trước khi Diệp Vạn trúng phong, mẹ chồng nàng dâu Lý thị cũng từng bán bánh đa ở phủ thành, khi đó Diệp An còn khoác lác trong thôn, nói tiệm của Diệp Hạnh sắp phá sản rồi, sau này việc kinh doanh bánh đa ở phủ thành đều là của bọn họ cả, ai ngờ chẳng bao lâu Diệp Vạn đã đổ bệnh, mẹ chồng nàng dâu Lý thị cũng tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện bán bánh đa nữa.
Cẩu Tử vừa hỏi thăm, mới hay thì ra là tranh giành làm ăn không thành lại bị người ta đuổi khỏi phủ thành, tiệm của Diệp Hạnh ngược lại làm ăn càng phát đạt hơn, chuyện này thực sự khiến mọi người vui vẻ một lúc lâu.
Nhưng lần này mọi người thật sự đã nghĩ sai rồi, người trong lão trạch nhà họ Diệp căn bản không hề dính dáng đến chuyện này. Diệp Vạn đổ bệnh thì cần Lý thị chăm sóc, việc nhà cũng rơi vào tay Tiểu Lý thị, nàng ta đã lâu không ra ngoài nói chuyện phiếm với các phụ nhân khác. Tiểu Lý thị cảm thấy khổ sở vô cùng, nàng ta gả về chưa được mấy năm thì Vương thị đã vào cửa, từ đó nàng ta chưa bao giờ bận rộn như vậy, sau khi sinh đại nhi tử Kế Tông thì càng có thể sai vặt Vương thị đủ điều, nhưng giờ nàng ta lại trở thành Vương thị của ngày xưa, ngày ngày quay cuồng với một đống việc nhà.
"Ngày nào cũng không biết từ đâu ra lắm chuyện thế này, một cái nơi nhỏ tí mà ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi!" Tiểu Lý thị lại lần nữa oán trách với Diệp An, "Lại còn Trần thị và mấy bà lắm mồm kia cố ý chạy đến đây nói với ta chuyện nha đầu Diệp Hạnh kia về thôn tuyển thợ, đều là thành tâm đến xem ta làm trò cười!"
Diệp An ngồi trên ghế hút tẩu thuốc, không đáp lời, hắn chỉ cảm thấy mùa đông thoải mái ở nhà sưởi ấm, chẳng làm gì cả thật quá dễ chịu.
Tiểu Lý thị thấy Diệp An một bộ dạng phú quý nhàn rỗi, càng nghĩ càng tức giận, trước kia việc nhà đều do mẹ con Vương thị lo liệu, giờ người ta đều đến phủ thành hưởng phúc rồi, còn nàng ta lại phải biến thành bà cô già xám xịt, tức đến mức Tiểu Lý thị nhéo một cái vào người Diệp An.
"Hừ, ngươi chỉ biết hút thuốc sưởi ấm thôi, người ta ở phủ thành đã không biết kiếm được bao nhiêu tiền rồi, đến lúc đó người trong thôn đều bám víu lấy họ, trong thôn còn đâu địa vị của chúng ta? Ngươi sao không bàn bạc với thôn trưởng một chút..."
Diệp An hất mạnh tay Tiểu Lý thị ra, từ khi Diệp Vạn trúng phong, hắn tự cho mình là gia chủ, không thể chịu đựng được việc người khác động tay động chân với hắn nữa.
"Nói chuyện cho tử tế. Ngươi dám nhéo ta thử xem." Giọng điệu hung tợn của Diệp An khiến Tiểu Lý thị im bặt, "Ngươi chính là nông cạn, chỉ biết nhìn vào ba tấc đất trước mắt thôi. Cái tiệm của nha đầu kia dù làm ăn có tốt đến mấy thì cũng chỉ là một thương nhân, ngươi đã từng nghe qua sĩ, nông, công, thương chưa? Chỉ cần Kế Tông nhà ta chịu khó, thi đỗ cử nhân về, sau này đừng nói là thôn trưởng, ngay cả gặp quan chức ở phủ thành cũng chẳng sợ!"
Diệp An chỉ cảm thấy vợ và nương mình thật sự vô dụng, mỗi lần đều bị cái kẻ phá của đó làm cho gia đình mất tiền mất mặt, thôn trưởng càng không đáng tin, chỉ lo thu tiền mà còn bày vẻ mặt khó coi cho hắn xem, hắn mới không chịu cái cục tức đó.
Khi trú đông ở quê nhà vô cùng buồn tẻ, những chuyện ở thôn Diệp gia này nhanh chóng được lan truyền trong những cuộc trò chuyện tán gẫu bên bếp lửa của mọi người, thậm chí còn có thể thông qua những người thân làm việc bên ngoài mà truyền đến phủ thành.
"Lang quân, ta vừa nghe tiểu tử chạy việc nói một chuyện thú vị về Diệp tiểu nương tử." Tri Thư biết Thẩm Thiệp rất đồng cảm với những gì Diệp tiểu nương tử từng trải qua, liền muốn kể chuyện thôn Diệp gia cho Thẩm Thiệp nghe.
Thẩm Thiệp gật đầu ra hiệu hắn tiếp tục nói, Tri Thư liền kể lại chuyện thôn Diệp gia một cách chi tiết, nói xong hắn còn cảm thấy chưa đã, lại cảm khái nói: "Phải nói Diệp tiểu nương tử thật sự thiện tâm, người trong thôn từng thờ ơ khi nàng chịu oan ức, nhưng nàng kiếm được tiền rồi vẫn còn nghĩ đến những kẻ này. Nếu là ta, ta chắc chắn ngày nào cũng ăn rượu uống thịt ngay trước mặt bọn họ, cho bọn họ thèm c.h.ế.t đi thôi!"
Đây chính là điểm Thẩm Thiệp tán thưởng nhất ở Diệp Hạnh, nàng có tự biết mình, nên nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ tuyệt đối sẽ không cố ý xé bỏ mặt mũi. Lần này Diệp Hạnh chỉ tốn chút tiền như vậy mà có thể đạt được mục đích phân hóa sự thù địch của người trong thôn đối với gia đình nàng, hơn nữa còn có thể khiến nhiều kẻ không rõ sự thật phải khen ngợi nàng. Dù sao trước đây những kẻ đó có thể vì kiêng kỵ thôn trưởng và tổ phụ nàng mà lạnh nhạt đối đãi, thì nay những kẻ đó cũng có thể vì tiền của nàng mà ôn hòa niềm nở với nàng.
Thẩm Thiệp từng theo phụ thân đi qua nhiều nơi, có những kẻ bần hàn lại cố chấp không thể tự mình đứng vững, quan phủ giúp đỡ cũng chỉ được một thời gian, sau đó cuộc sống của họ phần lớn lại trở về như trước. Những chuyện đó luôn khiến hắn cảm thấy bất lực, duy chỉ có Diệp Hạnh đã cho hắn cảm giác thành tựu, nói cho hắn biết rằng vì sự giúp đỡ một lần của hắn, cuộc sống sau này sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden