Chương 36
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền

Chương 36: Cuộc phiêu lưu của Dung Tỉnh

Khả năng hành động của Dung Tỉnh rõ ràng tốt hơn An Miên nhiều.

Lúc An Miên còn nhỏ xíu như này, về cơ bản là chỉ quanh quẩn trên mặt bàn, thỉnh thoảng băng qua cây cầu Dung Tỉnh dựng để đi đến bên bệ cửa sổ. Lúc này Dung Tỉnh cũng nhỏ như vậy nhưng lại có thể tự do leo lên leo xuống, chạy nhảy khắp phòng.

Cũng không còn cách nào khác, vốn dĩ thần kinh vận động của Dung Tỉnh tốt hơn An Miên nhiều.

Nhưng phòng ngủ của một người bình thường đối với kích thước cơ thể anh lúc này mà nói vẫn quá mức rộng lớn.

Dung Tỉnh chỉ mới vừa trượt xuống khỏi ga trải giường, đi đến trước cửa phòng An Miên đã cảm thấy như vừa chạy nghìn mét, anh mệt mỏi th* d*c.

Một lúc sau, Dung Tỉnh mới chui từ dưới cửa phòng An Miên ra ngoài.

Khung cửa bị nứt ở cửa lớn được người ta dùng thanh gỗ đóng đinh lên, miễn cưỡng chống được cửa, tránh bị gió thổi bật ra.

Dung Tỉnh trong phòng khách tính toán hướng thăm dò, cuối cùng quyết định đến phòng cậu của An Miên xem thử.

Vốn dĩ anh cho rằng ông cậu này chỉ là một lão khốn nạn bình thường nhưng sau tất cả những gì xảy ra hôm nay, anh lại thấy người này có hơi đáng nghi.

Một lúc sau, Dung Tỉnh lẻn vào phòng An Lạc Tân qua khe cửa phòng mới của gã.

Mùi rượu trong phòng vẫn chưa tản hết, xông cho Dung Tỉnh suýt nữa thì ngã ngửa. Anh che mũi miệng mình lại, cau mày quan sát cách bài trí của căn phòng này.

Một bên phòng kê giường của An Lạc Tân, lúc này gã đang dang tay nằm ngửa trên đó, hiển nhiên là không nghĩ tới sẽ có người lẻn vào lúc này. Bên cạnh giường là một dãy tủ, một bên là tủ quần áo, bên còn lại là tủ đựng đồ. Tầng trên cùng của tủ đựng đồ là cửa con thoi bằng kính, có thể thấy đồ để bên trong.

Trừ những thứ này ra thì trong phòng cũng chỉ toàn các loại chai rượu ngổn ngang, cùng với rác rưởi, túi đồ ăn vặt, đồ ăn thừa, rác, quần áo bẩn, tất chưa giặt vứt mỗi bên một cái, rồi vẫn là rác…

Dung Tỉnh nhìn đống rác tán loạn khắp phòng, quả thực sắp điên đến nơi.

Nhưng vì để mau chóng làm rõ bí mật của chiếc lá nhỏ, anh chỉ có thể bịt mũi nín thở, đi về phía tủ đồ với tâm thái thấy chết không sờn.

Đi được nửa đường, thậm chí có một con côn trùng chạy qua ngay trước mặt, khiến Dung Tỉnh sợ đến mức suýt nữa thì tắt thở. May mà loại côn trùng ấy thị lực không tốt, không phát hiện nhân loại bé xíu kia, quẹo một cái qua ngã rẽ bên cạnh.

Dung Tỉnh thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại hít một hơi toàn mùi rượu trong phòng, vội nín thở lần nữa.

Sau khi trải qua một hồi gian nan khó tả, cuối cùng Dung Tỉnh cũng tới dưới chân chiếc tủ chứa đồ.

Anh ra sức leo dọc mép tủ bằng những vết gồ ghề nhỏ.

Cơ mà, dẫu cho trải qua nhiều gian nan đến thế Dung Tỉnh cũng không thấy bất kỳ thứ gì đáng giá trên tầng cao nhất của tủ đồ. Sau tấm cửa kính chỉ là những món đồ trang trí bình thường, hầu hết đều khá rẻ tiền, chẳng qua chỉ là một đống đồ có thể dễ dàng mua được với mấy chục tệ.

Dung Tỉnh thở dài, cũng không mấy thất vọng, anh nhanh chóng dời sự chú ý xuống ngăn tủ dưới.

Nếu trong căn phòng này thực sự có gì đáng chú ý thì hẳn nó phải ở nơi này.

Khác với cửa kính ở ngăn trên, ngăn dưới là hai cánh cửa gỗ có khóa. Nhưng loại khóa này không thể làm khó Dung Tỉnh, bởi quanh cửa gỗ luôn có khe hở, với kích thước của anh lúc này thì việc chui vào dễ như trở bàn tay.

Vấn đề ở chỗ, sau khi chui vào rồi, bên trong tối thui như thế chẳng thể thấy được gì cả.

Dung Tỉnh nhắm mắt lại, thích ứng khoảng năm phút anh mới có thể thấy một vài đường nét mờ ảo nhờ ánh sáng yếu ớt len qua khe tủ.

Lúc này đã cách lúc Dung Tỉnh trượt xuống khỏi giường An Miên hơn một tiếng đồng hồ. Nói cách khác thì sắp đến năm giờ rồi.

May mà nỗ lực của Dung Tỉnh cũng không phải hoàn toàn vô ích, giờ phút này cuối cùng anh cũng thu hoạch được chút gì đó.

Thông qua ánh sáng lờ mờ ngoài khe tủ, anh dễ dàng thấy được một tấm ảnh. Tấm ảnh ấy đặt ở trên cùng, ngay gần khe tủ.

Nếu Dung Tỉnh đoán không sai thì có lẽ An Lạc Tân trực tiếp nhét tấm ảnh này vào bằng khe tủ chứ không hề mở cánh cửa tủ ra.

Đây hẳn là tấm ảnh rơi ra khỏi túi An Lạc Tân mà An Miên từng nhắc tới.

Dung Tỉnh bước tới, cố gắng lật tấm ảnh lên.

Nhưng ánh sáng quả thực quá yếu, anh không thể nào thấy rõ hình ảnh in trên đó. Anh chỉ đành cố hết sức kéo tấm ảnh về phía khe tủ, để ánh sáng chiếu vào ảnh nhiều hơn.

Dần dà, Dung Tỉnh có thể thấy được, đúng thật là tấm ảnh ấy chụp một người. Một người mặc váy, dường như còn đang ôm gì đó trên tay, hình như, có lẽ, tựa như, đang ôm một đứa bé sơ sinh vậy.

Dung Tỉnh dừng hành động, nhìn đi nhìn lại tấm ảnh mờ ảo, cảm thấy lòng mình như dâng lên một đợt sóng gió kinh hoàng.

Quả nhiên là vậy à? Chẳng lẽ tấm ảnh này thực sự chụp mẹ An Miên? Cậu An Miên nói mẹ cậu không để lại tấm ảnh nào, thực sự là nói dối sao?

Dung Tỉnh nhớ lại lúc An Miên nhớ về mẹ mình, nhớ lại nỗi buồn phảng phất trên gương mặt An Miên khi ấy, không khỏi cắn chặt răng.

Anh không hiểu vì lí do gì mà cậu của An Miên lại giấu ảnh mẹ An Miên đi, chuyện này thực sự khó hiểu. Vậy nên rất có thể anh đoán nhầm rồi, nói không chừng người trong tấm ảnh này thực sự là bạn gái mới của An Lạc Tân.

Dù vậy Dung Tỉnh cũng không khỏi thấy lòng mình xao động, anh muốn An Miên thấy rõ tấm ảnh này.

Anh chẳng thèm quan tâm gì nữa, định cứ thế lôi tấm ảnh này ra khỏi tủ thông qua khe hở. Nhưng anh vừa hạ quyết tâm thì bất chợt tủ rung chuyển, phát ra tiếng động dữ dội.

Dung Tỉnh giật cả mình.

Khi tủ đựng đồ yên tĩnh trở lại, anh lén nhìn ra bên ngoài. Hóa ra là An Lạc Tân đang ngủ mơ, đá mạnh chân vào tủ một cái, giờ cái chân vẫn còn gác lên thành tủ.

Chỉ đơn giản là một chuyện diễn ra bất ngờ nhưng lại khiến Dung Tỉnh hơi chần chừ.

Anh nhận ra ý nghĩ này của mình táo bạo đến mức nào, nhưng cứ thế từ bỏ thì lại không cam lòng.

Ngay lúc Dung Tỉnh đang do dự thì bên ngoài cửa sổ lại vang lên một âm thanh lớn khác. Là tiếng gà trống gáy, thực sự có người nuôi một con gà trống trong khu dân cư cũ này.

Dung Tỉnh nhẩm tính thời gian lúc này, lại thầm tính thời gian để anh quay trở lại phòng An Miên, tính luôn nguy cơ bị phát hiện trong quá trình di chuyển rồi thở dài một hơi, đành phải bỏ cuộc.

Dù sao anh cũng tìm thấy tấm ảnh này rồi, điều này xác nhận An Lạc Tân có điểm đáng nghi. Chỉ cần quay lại nói với An Miên, chắc chắn hai người luôn có thể nghĩ ra nhiều cách hơn.

Trời tảng sáng.

Trong lúc Dung Tỉnh băng qua căn phòng của An Lạc Tân, Dung Tỉnh lại gặp phải một côn trùng mặt bạc khác đang bò tới, khiến anh sợ đến mức gần như nghẹt thở.

Vẫn may, vẫn may, phòng An Miên không nhiều rác với côn trùng như vậy.

Rốt cuộc cũng quay trở lại phòng khách, trong quá trình chạy trốn về phía cửa phòng An Miên, Dung Tỉnh không nhịn được đưa tay lên gãi người mình, cảm giác mình phải lập tức tắm rửa.

Mãi đến khi chui vào dưới khe cửa phòng An Miên, cuối cùng cũng quay trở lại phòng cậu, Dung Tỉnh mới thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình có thể hít thở bình thường.

Anh vừa ngước lên đã thấy An Miên đã tỉnh từ lâu, đang lục tung đồ trong phòng lên, sốt ruột tìm kiếm thứ gì đó.

“Tôi ở đây, đừng tìm nữa.” Dung Tỉnh nói, “Cậu cẩn thận, đừng giẫm vào tôi.”

An Miên nghe thấy lời này, động tác trên tay cũng dừng lại, rồi chậm rãi quay đầu nhìn sang.

Lúc này Dung Tỉnh mới nhận ra đôi mắt An Miên đã hoe đỏ từ bao giờ, trông như sắp khóc đến nơi.

“Dung Tỉnh,” Thậm chí giọng An Miên đã hơi run run nức nở, “Cậu đã đi đâu vậy?”

Dung Tỉnh duỗi tay chỉ vào khe hở dưới cửa, “Qua mấy phòng khác trong nhà cậu xem thử chút.”

“Sao cậu có thể chạy lung tung thế chứ?” An Miên vừa lo vừa giận, giọng điệu không khỏi hơi trách cứ.

Thấy dáng vẻ An Miên như vậy, Dung Tỉnh không khỏi cảm thấy bản thân như làm sai chuyện gì nghiêm trọng lắm.

“Tôi xin lỗi, An Miên.” Dung Tỉnh vội xin lỗi, cố gắng dỗ An Miên không khóc nữa, “Tôi định quay về trước khi cậu tỉnh mà.”

“Vấn đề không phải ở đó!” An Miên nói.

“Tôi biết, đấy không phải vấn đề.” Dung Tỉnh mỉm cười nói với cậu, “Xin lỗi mà An Miên, tôi khiến cậu phải lo rồi.”

Chỉ một câu như vậy, cùng với nụ cười ấy đã chặn lại lời càm ràm của An Miên, cậu không thể thốt ra bất kỳ lời trách móc nào nữa.

“An Miên,” Dung Tỉnh bước đến bên chân An Miên, khẽ kéo ống quần cậu, “Tôi gặp mấy chuyện rắc rối nhỏ, thực sự rất cần sự giúp đỡ của cậu.”

An Miên dùng lòng bàn tay khẽ lau đôi mắt mình, nhanh chóng hỏi, “Cậu gặp chuyện gì, có bị thương không?”

“Không phải.” Vẻ mặt Dung Tỉnh nghiêm túc cực kì, “Giờ tôi cần tắm lại lần.”

“…” An Miên không khỏi trầm mặc một hồi.

Cậu chợt cảm thấy, chỉ cần không ngừng thỏa mãn yêu cầu tắm rửa của Dung Tỉnh, hẳn là cậu không cần tưới nước thêm cho anh nữa.

An Miên đặt Dung Tỉnh lên bàn cạnh giường lần nữa rồi vừa thầm than phiền không ngừng trong lòng, vừa bước ra ngoài, xuống bếp lấy cốc nước ấm vào.

Dung Tỉnh nhìn cốc nước ấm trên tay An Miên với ánh mắt vô cùng dịu dàng, như thấy được nỗi khát khao sâu kín nhất trong lòng mình.

Rõ ràng anh không hề tiếp xúc trực tiếp với đống rác trong phòng An Lạc Tân nhưng vì ảnh hưởng tâm lý nên anh cảm thấy ngứa ngáy cả người, thực sự khó chịu nên có thể nào cũng phải tắm rửa thật sạch sẽ.

Ngay lúc An Miên lấy vải bông cùng bông gòn từ đĩa đựng gia vị ra để từ từ rót nước vào đĩa làm bồn tắm nhỏ, Dung Tỉnh đã không nhịn được mà hơi nhao lên, muốn nhảy thẳng vào trong.

Nhưng anh nhanh chóng nhận ra rằng, sau khi An Miên rót nước nóng cho anh xong, lập tức xoay người bắt đầu dọn sách vở.

“Cậu muốn đến trường à?” Dung Tỉnh nhạy bén nhận ra sự thật này.

“Đúng vậy,” An Miên trả lời, “Hôm nay là thứ hai, giờ tớ khỏe lại rồi, tớ nên đến trường xem thử xem.”

“An Miên,” Dung Tỉnh lập tức chạy đến mép bàn, duỗi tay về phía cậu, “An Miên, tôi cũng muốn đến trường.”

“Cậu?” An Miên hơi khó xử nhìn anh, “Không phải cậu muốn tắm à?”

“Tôi tắm nhanh lắm!” Dung Tỉnh nói.

An Miên liếc nhìn đồng hồ, “Nhưng chờ cậu tắm xong, hong khô quần áo rồi mặc lại, ít nhất cũng mất hai mươi phút. Tớ sắp muộn rồi.”

“…”

Tự dưng Dung Tỉnh thấy, có lẽ người mình cũng không ngứa đến vậy.

Nghĩ kỹ lại thì, rõ ràng anh đã cẩn thận tránh xa đống rác rồi. Thậm chí còn không chạm phải bất kì thứ gì bẩn thỉu, anh chẳng qua chỉ là ở trong môi trường không sạch sẽ một khoảng thời gian mà thôi.

Nếu nghiêm túc nghĩ lại thì chuyện tắm rửa này, hình như cũng không quá cấp thiết đến vậy.

“An Miên,” anh lại duỗi tay về phía An Miên lần nữa, “Đưa tôi đến trường, tôi muốn đi, tôi phải đi.”

Cùng lúc đó, Dung Tỉnh không khỏi thầm cảm khái, vậy mà lại có một ngày anh lại chọn từ bỏ chuyện tắm rửa, đúng là chuyện lạ ngàn năm giờ mới thấy.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (66)
Chương 1: Chương 1: Khởi đầu mọi chuyện. Chương 2: Chương 2: Phòng ngủ này rộng thật đấy! Chương 3: Chương 3: Nhóc xấu xa Chương 4: Chương 4: Ướp nhẹp Chương 5: Chương 5: Người nhà Chương 6: Chương 6: Lão khốn nạn. Chương 7: Chương 7: Còn sống Chương 8: Chương 8: Yếu đuối. Chương 9: Chương 9: Vị thần tối cao Chương 10: Chương 10: Hạt Nhỏ. Chương 11: Chương 11: Ghen. Chương 12: Chương 12: Trường Trung học Tinh Anh Số 1. Chương 13: Chương 13: Xử lý. Chương 14: Chương 14: Đầu tư. Chương 15: Chương 15: Dung Tỉnh yêu sạch sẽ. Chương 16: Chương 16: Mua nhà Chương 17: Chương 17: Nhà mới. Chương 18: Chương 18: Tắm rửa. Chương 19: Chương 19: Làm việc. Chương 20: Chương 20: Liên lạc qua điện thoại. Chương 21: Chương 21: Thính xong chạy! Chương 22: Chương 22: Bạn học. Chương 23: Chương 23: Mộc thần* ước nguyện. Chương 24: Chương 24: Hạng nhất. Chương 25: Chương 25: Lộ rồi. Chương 26: Chương 26: Đón nhận Chương 27: Chương 27: Tỉnh lại. Chương 28: Chương 28: Tỉ mỉ quan sát Chương 29: Chương 29: Chuyện yêu đương. Chương 30: Chương 30: Đáng khinh Chương 31: Chương 31: Thay thế Chương 32: Chương 32: Bé Dung Tỉnh Chương 33: Chương 33: Nhà An Miên Chương 34: Chương 34: Bức ảnh Chương 35: Chương 35: Ngủ ngon Chương 36: Chương 36: Cuộc phiêu lưu của Dung Tỉnh Chương 37: Chương 37: Bạn cùng lớp Chương 38: Chương 38: Phòng 303 Chương 39: Chương 39: Cố sự* và sự cố (Câu chuyện và sự cố) Chương 40: Chương 40: Thẳng thắn thừa nhận Chương 41: Chương 41: Hợp tình hợp lí Chương 42: Chương 42: Sóng gió tứ phương Chương 43: Chương 43: Sự tức giận của Dung Tỉnh Chương 44: Chương 44: Truy xét Chương 45: Chương 45: Đón về Chương 46: Chương 46: Ra tay Chương 47: Chương 47: Là bà Chương 48: Chương 48: Ngoài dự liệu Chương 49: Chương 49: Yêu và hận Chương 50: Chương 50: Người nhà họ La Chương 51: Chương 51: Trao đổi Chương 52: Chương 52: An Lạc Chương 53: Chương 53: Nghi vấn Chương 54: Chương 54: Phân tích Chương 55: Chương 55: Kết cục đã định Chương 56: Chương 56: Đối mặt Chương 57: Chương 57: Đối thoại trực tiếp. Chương 58: Chương 58: Giảng hòa Chương 59: Chương 59: Chuyện xưa cũ Chương 60: Chương 60: Con đường mới. Chương 61: Chương 61: Thời gian kéo dài Chương 62: Chương 62: Không phải xem mắt Chương 63: Chương 63: Phiến lá thứ bảy Chương 64: Chương 64: Tối qua đã xảy ra chuyện gì? Chương 65: Chương 65: Tình cuối Chương 66: Chương 66: Kết thúc.