Chương 36
Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 36: Chương 27-1

Editor: Lăng
Sẽ không để ai tổn thương em nữa.

Quý Thiển Ngưng đã nhờ Cố Tâm Mỹ đi mua thuốc tiêu sưng.

Khi hai người về lại khách sạn, việc đầu tiên làm chính là lau sạch những lớp xanh đỏ tím vàng cố ý bôi lên ở má phải.

"Lực như vậy được chưa chị? Chị có đau không?" Cố Tâm Mỹ dùng bông tẩy trang xoa nhẹ trên mặt cô.

Đau thì vẫn đau, nhưng so với hôm qua thì đã hơn rất nhiều lần.

Đêm qua Quý Thiển Ngưng cố ý không chịu xử lý, không nghĩ hôm nay lại nó lại bớt sưng hơn rất nhiều, cô lại không có khả năng nhẫn tâm tự đánh bản thân, đành phải nhờ Cố Tâm Mỹ hóa trang một chút trên mặt.

Nhìn thấy Cố Tâm Mỹ "nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa", Quý Thiển Ngưng buồn cười nói: "Không cần cẩn thận như vậy đâu, em cứ tẩy trang bình thường đi."
Cố Tâm Mỹ lúc này mới thả lỏng ra, vừa giúp cô tẩy trang vừa tự hào mà nói: "May là lúc trước em có học qua trang điểm, cuối cùng cũng có thể giúp chị rồi."
Hôm qua cô bé này còn vì không thể giúp cô mà canh cánh trong lòng, thật đúng là một người thiện lương đang yêu mà.

"Em trang điểm tốt không? Không hề bị lộ tẩy.".

ngôn tình hài
"Xuất sắc quá em ơi." Quý Thiển Ngưng không tiếc lời mà tán dương cô nàng: "Về sau em cứ phụ trách việc trang điểm của chị, chị sẽ thêm tiền thưởng cho em."
"Yeee ——"

"Ding dong ding dong ——"
Cố Tâm Mỹ còn đang gào thét vui mừng thì lại bị tiếng chuông cửa cắt ngang, bèn bỏ bông tẩy trang xuống, nói: "Để em đi xem."
"Ừ."
Tầng này đều là người của đoàn phim, giờ này mà gõ cửa, hoặc là diễn viên khác, hoặc là nhân viên khách sạn.

Nên Cố Tâm Mỹ cũng không nhìn mắt mèo, trực tiếp ra mở cửa.

Người tới mang kính râm cùng khẩu trang, không nhìn rõ mặt, từ vóc dáng chỉ có thể đoán được là phụ nữ.

Cố Tâm Mỹ hồ nghi: "Xin hỏi ngươi là......?"
Người phụ nữ cởi bỏ lớp ngụy trang trên mặt, nhìn cô nàng hơi hơi mỉm cười: "Xin chào, tôi là Mạc Hạm."
Hồi tháng 8 Cố Tâm Mỹ còn cùng bạn bè ra rạp chiếu phim xem《 Mê vụ 》, Mạc Hạm còn là nữ chính trong phim nên đương nhiên là cô nàng đương nhận ra gương mặt này rồi, chỉ là không thể tin nói: "Mạc...!Mạc...!Mạc....!Mạc Hạm!"
Hình như Mạc Hạm đâu có vai trong 《 Đình viện thâm sâu 》 đâu, sao cô ấy lại xuất hiện ở chỗ này? Hơn nữa vì sao lại gõ cửa phòng các cô?
Cố Tâm Mỹ có quá nhiều nghi vấn, nhất thời không thể lý giải nổi, vừa kích động vừa khẩn trương: "Chị...!chị...!chị...!chị......"
"Em là Cố Tâm Mỹ đúng không?" Mạc Hạm thấy cô nàng nói lắp đến lợi hại, liền cướp lời, trực tiếp nói: "Tôi tìm Thiển Ngưng."
"À dạ, chị tìm Thiển Ngưng......!Chị tìm...!tìm Thiển Ngưng!" Đây là lần đầu tiên Cố Tâm Mỹ thấy đại minh tinh lớn nên có chút không kiềm chế được bản thân, cô nàng quên luôn việc phải thông báo cho Quý Thiển Ngưng một tiếng, nghiêng người để Mạc Hạm vào: "Mời vào, mời vào."
Lúc Quý Thiển Ngưng nghe thấy Cố Tâm Mỹ gào thét tên Mạc Hạm thì đã đứng ngồi không yên rồi, cô muốn ngăn lại đã muộn màng, đành trơ mắt nhìn Cố Tâm Mỹ mang Mạc Hạm vào phòng.

Cố Tâm Mỹ còn đang đắm chìm trong việc "Trời ơi ảnh hậu Kim Mã lại quen biết nghệ sĩ nhà mình nè trời" vô cùng chấn động, vẫn chưa ý thức được mình đã làm sai điều gì, hào hứng mà nói: "Thiển Ngưng, Chị xem ai tới nè?"
Ở giữa vẫn còn cách nhau một người, nhưng ánh mắt Quý Thiển Ngưng và Mạc Hạm đã va chạm vào nhau.

Hóa rồi vừa nãy không phải là hoa mắt.

Quý Thiển Ngưng không thèm nghĩ vì sao Mạc Hạm lại đến phim trường, vì sao lại đến tìm cô, hay vì sao chị lại biết số phòng cô......!Giờ này khắc này, nội tâm cô bình tĩnh vô cùng, bình tĩnh đến mức như là không phát giác được sự tồn tại của người kia, cô xoay người ngồi lại vào bàn trang điểm, nói với Cố Tâm Mỹ: "Còn chưa làm xong, em tiếp tục đi."
"......!A?" Cố Tâm Mỹ bị phản ứng của cô làm cho ngơ ngác, tầm cứ đảo qua đảo lại giữa hai người, vẻ mặt vô cùng khó xử.

"Em ấy kêu em kìa." Cuối cùng vẫn là Mạc Hạm đánh vỡ cục diện bế tắc này.

Cố Tâm Mỹ nghĩ không thông, không phải trước đó các cô còn quay chung một bộ điện ảnh với nhau sao? Vì sao thái độ nghệ sĩ nhà mình lại lãnh đạm như vậy?
Rốt cuộc là Quý Thiển Ngưng và Mạc Hạm có quan hệ gì?!
Nghĩ tới khả năng đó, tâm tình Cố Tâm Mỹ thấp thỏm hẳn lên, cũng kệ việc phải mời Mạc Hạm ngồi, lập tức tới bên người Quý Thiển Ngưng tiếp tục tẩy trang cho cô
Quý Thiển Ngưng nhắm hai mắt tùy ý để cô tẩy trang, không nói lời nào.

Mạc Hạm đứng thẳng tắp trong phòng, chuyên chú nhìn cô, cũng không có lời nào.

Rõ ràng là chuyện của hai người kia, tuy rằng cô nàng không biết là có chuyện gì xảy ra......Nhưng Cố Tâm Mỹ lại cảm giác như chính mình mới người bị tra tấn nhất.

Cô nàng dùng tốc độ nhanh nhất giúp Quý Thiển Ngưng tẩy trang xong, vò vò miếng bông tẩy trang, sau đó giống như học sinh mẫu giáo làm sai đợi cô phê bình, cúi đầu yên lặng đứng ở một bên.

Quý Thiển Ngưng bình thản ung dung vào toilet rửa mặt.

Cố Tâm Mỹ: "......" Sống sao giờ?
Cô nàng vò miếng bông tẩy trang tới rối hết cả lên, lấy hết can đảm nhìn về phía Mạc Hạm: "Chị Mạc......!Hạm, chị tìm Thiển Ngưng có chuyện gì không ạ?"
Mạc Hạm nhìn cửa toilet mở rộng, không tập trung mà nói: "Chuyện rất quan trọng."

Cố Tâm Mỹ: "......" Rốt cuộc chuyện đó là chuyện tốt, hay là chuyện xấu?
Nghĩ đến ngày hôm qua Triệu Hân Nhiên tát Quý Thiển Ngưng một tát, Cố Tâm Mỹ cảnh giác hẳn lên, nhanh chân chen giữa Mạc Hạm và toilet.

Mạc Hạm đột nhiên bước về phía một bước.

Trong lòng Cố Tâm Mỹ vang lên tiếng chuông cảnh báo, ưỡn ngực chuẩn bị chặn chị lại nhưng lại bị chị bắt lấy bả vai.

Cô nàng quay đầu lại, nhìn thấy Quý Thiển Ngưng đã rửa mặt xong, muốn nói lại thôi.

Quý Thiển Ngưng giành trước một bước, nói: "Em cứ đi ra ngoài trước đã."
"Em sao?" Cố Tâm Mỹ không chắc chắn mà chỉ chính mình.

"Ừ."
"Dạ......" Cố Tâm Mỹ mang theo một đầu dấu chấm hỏi lớn đi ra ngoài, cũng giúp hai người đóng cửa thật kỹ lại.

Quý Thiển Ngưng đi thẳng tới bàn trang điểm, dùng khăn giấy sạch nước trên mặt, lúc này mới nhìn về phía Mạc Hạm vẫn luôn bị vắng vẻ, thái độ vô cùng bình tĩnh: "Tìm tôi làm gì?"
Mạc Hạm muốn bước đến gần cô.

"Đừng nhúc nhích." Quý Thiển Ngưng ngăn chị lại, "Chị cứ đứng đó đi.

Nói đi."
Khoảng cách giữa hai người xấp xỉ 3 mét, khoảng cách này cũng đủ để Mạc Hạm thấy rõ vết sưng trên mặt cô, trầm giọng: "Chị biết hết rồi."
Quý Thiển Ngưng dựa lưng vào bàn trang điểm, ôm taynhìn chị như nhìn người xa lạ, không nhanh không chậm hỏi lại: "Biết cái gì?"
"Chuyện Hân Nhiên đánh em." Mạc Hạm gằn từng chữ một.

Quý Thiển Ngưng cũng không quan tâm vì sao chị biết được: "Cho nên?"
"Vì sao?"
"Là cô ta động tay động chân, chị lại hỏi tôi vì sao ư?" Quý Thiển Ngưng cười thành tiếng, chỉ là trong đôi mắt kia không hề có ý cười mà giống như đang trào phúng hơn, "Sao nào, chẳng lẽ chị nghĩ là tôi bị coi thường, bị trêu chọc, tôi bị đánh là xứng đáng sao?"
Mạc Hạm vội nói: "Sao chị lại nghĩ em như vậy được."
"Vậy chị có ý gì, muốn xem thử tôi bị đánh thảm cỡ nào, xem tôi bị chê cười sao?" Quý Thiển Ngưng như là đụng trúng phải mìn, nháy mắt liền nổ tung, "Hiện tại chị thấy rồi đó, có thể lăn được rồi."
Mạc Hạm chẳng những không lăn, mà còn bước tới vài bước ôm chặt lấy cô.

Quý Thiển Ngưng quát lên: "Buông ra! Tôi bảo chị lăn đi chị có nghe hay không!"
Mạc Hạm ngược lại càng ôm cô chặt hơn.

Quý Thiển Ngưng giãy giụa vài cái vẫn không làm gì được chị, khí huyết dâng trào, đầu óc nóng lên liền giơ lên tay hung hăng tát chị một cái.

"Chát" một tiếng, không khí phảng phất như bị đọng lại.

Hai người đồng thời sững sờ.

Quý Thiển Ngưng phản ứng lại đầu tiên, nhân lúc Mạc Hạm nới lỏng tay liền đẩy chị ra, liên tục lui về sau tới khi đụng phải bàn trang điểm, chai nước tẩy trang bị rung lắc liền rời xuống.

Nước tẩy trang rơi xuống sàn nhà gỗ vang một tiếng"Cạch", đánh vỡ sự yên lặng này.

Mạc Hạm bị đánh nên có chút choáng váng rồi mới chậm rãi nghiêng đầu thẳng lại, dùng một loại ánh mắt phức tạp mà đầy khó hiểu nhìn cô, môi khẽ nhúc nhích, khàn giọng hỏi: "Đau không?"
Quý Thiển Ngưng: "......"
Ánh mắt Mạc Hạm có chút nặng nề, hỏi lại một lần nữa: "Lúc cô ấy đánh em, em đau lắm đúng không?"
"......" Quý Thiển Ngưng quay đầu đi không nhìn chị, "Chị đi đi."
"Em còn chưa nói cho chị biết vì sao cô ấy lại đánh em?" Mạc Hạm nhìn sườn mặt lạnh lùng của cô, "Lần trước bị Dư Lượng đánh em cũng không nói, lần này cũng không nói, sao em có thể nhẫn nhịn đến vậy?"
"Nhịn?" Quý Thiển Ngưng giống như nghe được chuyện cười nào đó, xoay người đối mặt với chị, không chút nào che giấu sự chán ghét của bản thân, chanh chua mà nói: "Tôi hận không thể xé rách khuôn mặt của cô ta, khiến cô ta phải quỳ dưới chân tôi kêu cha kêu mẹ xin tha mạng!"
"......"
"Nhưng tôi làm được sao? Tôi chỉ là một diễn viên vô danh tiểu tốt không có bối cảnh, nếu như công khai đối nghịch với cô ta, cô ta nói đạo diễn cắt vai diễn của tôi thì phải làm sao đây? Chị căn bản không biết, có thể được đóng một vai nào đó với tôi mà nói nó quan trọng đến chừng nào! À, Đương nhiên chị sẽ không biết được rồi, ảnh hậu Kim Mã, tuổi trẻ đã thuộc phái thực lực, kịch bản đều là chủ động tìm tới cửa.

Thật là đứng nói chuyện eo không đau, không phải khom lưng cúi đầu mà."
Eo không đau nhưng thì mặt rất đau, Mạc Hạm nói: "Em còn có chị mà.

Chị có thể trở thành chỗ dựa của em, sẽ không để bất cứ kẻ nào bắt nạt em nữa."
Trăm triệu lần Quý Thiển Ngưng cũng không nghĩ tới chị sẽ nói ra những lời này, vô cùng khiếp sợ, trong cơn giận dữ liền nói: "Chị đang thương hại tôi?"
"Không, chị chỉ là......"
"Được." Quý Thiển Ngưng cũng không muốn nghe chị giải thích nữa, không mang theo một tia cảm tình nào mà nói: "Mạc Hạm, chúng ta không phải người cùng một đường, cho nên chúng ta vĩnh viễn cũng không có khả năng.

Chị nếu còn không hiểu nữa thì trở về dứt khoát cắt lỗ tai luôn đi."
"Cắt rồi thì chúng ta sẽ có khả năng sao?"
"......!Chị không hiểu tiếng người đúng không!" Quý Thiển Ngưng giận vô cùng, muốn đá chị lại cảm thấy như vậy quá thất lễ, đành đẩy chị ra phía cửa phòng.

Mạc Hạm thuận thế bắt lấy tay cô, nhíu mày nói: "Em vẫn chưa nói lý do cho chị mà."
Đm, đúng là chấp cmn nhất mà......!
Quý Thiển Ngưng phục chị sát đất, hít sâu điều chỉnh cảm xúc, nói: "Vậy tôi nói rõ cho chị hiểu, cô ta đánh tôi là vì chị đó."
"......!Vì chị?" Mạc Hạm ngơ ngác.

Trong đầu đột nhiên có thứ gì đó chợt lóe mà qua, trong lòng Quý Thiển Ngưng chợt lóe sáng, cười lạnh, nói: "Triệu Hân Nhiên thích chị."
"......!Em nói cái gì?"
- --
Tháng 6 là tháng Pride Monht đó mọi người.

Bạn mình nói mình mới nhớ.

Nghe một bài của chị Dậu để tự yêu thương bản thân nào..

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (160)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: -1 Chương 20: Chương 20: Chương 19-2 Chương 21: Chương 21: Chương 19-3 Chương 22: Chương 22: Chương 20 Chương 23: Chương 23: Chương 20-2 Chương 24: Chương 24: Chương 21-1 Chương 25: Chương 25: Chương 21-2 Chương 26: Chương 26: Chương 22-1 Chương 27: Chương 27: Chương 22-2 Chương 28: Chương 28: Chương 23-1 Chương 29: Chương 29: Chương 23-2 Chương 30: Chương 30: Chương 24-1 Chương 31: Chương 31: Chương 24-2 Chương 32: Chương 32: Chương 25-1 Chương 33: Chương 33: Chương 25-2 Chương 34: Chương 34: Chương 26-1 Chương 35: Chương 35: Chương 26-2 Chương 36: Chương 36: Chương 27-1 Chương 37: Chương 37: Chương 27-2 Chương 38: Chương 38: Chương 28-1 Chương 39: Chương 39: Chương 28-2 Chương 40: Chương 40: Chương 29 Chương 41: Chương 41: Chương 30-1 Chương 42: Chương 42: Chương 30-2 Chương 43: Chương 43: Chương 31-1 Chương 44: Chương 44: Chương 31-2 Chương 45: Chương 45: Chương 32 Chương 46: Chương 46: Chương 33-2 Chương 47: Chương 47: Chương 34 Chương 48: Chương 48: Chương 34-2 Chương 49: Chương 49: Chương 35 Chương 50: Chương 50: Chương 35-2 Chương 51: Chương 51: Chương 36 Chương 52: Chương 52: Chương 36-2 Chương 53: Chương 53: Chương 37 Chương 54: Chương 54: Chương 37-2 Chương 55: Chương 55: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi Chương 56: Chương 56: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi 2 Chương 57: Chương 57: Hôm Nay Chị Chỉ Ước Một Điều Duy Nhất Chương 58: Chương 58: Chương 39-2 Chương 59: Chương 59: Nếu Tôi Nói Là Tôi Được Sống Lại Thì Bạn Có Tin Không Chương 60: Chương 60: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 61: Chương 61: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 62: Chương 62: Chương 41-2 Chương 63: Chương 63: Nó Chứng Tỏ Là Em Đã Làm Việc Không Chăm Chỉ Chương 64: Chương 64: Chương 42-2 Chương 65: Chương 65: Hai Người Bị Mắng Mà Còn Phải Bị Mắng Cùng Nhau Chương 66: Chương 66: Tôi Đúng Là Khốn Nạn Mà Chương 67: Chương 67: Chương 44-2 Chương 68: Chương 68: Em Thấy Rồi Đấy Chị Vẫn Sống Rất Khỏe Mạnh Mà Chương 69: Chương 69: Chương 45-2 Chương 70: Chương 70: Tôi Sẽ Cho Chị Một Cơ Hội Chương 71: Chương 71: Chương 46-2 Chương 72: Chương 72: Chương 47 Chương 73: Chương 73: Chương 48 Chương 74: Chương 74: Chương 48-2 Chương 75: Chương 75: Chương 49 Chương 76: Chương 76: Chương 49-2 2 Chương 77: Chương 77: Chương 50 Chương 78: Chương 78: Chương 51 Chương 79: Chương 79: Chương 52 Chương 80: Chương 80: Chương 52-2 Chương 81: Chương 81: Chương 53 Chương 82: Chương 82: Chương 54 Chương 83: Chương 83: Chương 54-2 Chương 84: Chương 84: Chương 55 Chương 85: Chương 85: Chương 55-2 Chương 86: Chương 86: Chương 56 Chương 87: Chương 87: Chương 56-2 Chương 88: Chương 88: Chương 57 Chương 89: Chương 89: Chương 58 Chương 90: Chương 90: Chương 58-2 Chương 91: Chương 91: Chương 59 Chương 92: Chương 92: Chương 59-2 Chương 93: Chương 93: Chương 60 Chương 94: Chương 94: Chương 61 Chương 95: Chương 95: Chương 62 Chương 96: Chương 96: Chương 63 Chương 97: Chương 97: Chương 63-2 Chương 98: Chương 98: Chương 64 Chương 99: Chương 99: Chương 64-2 Chương 100: Chương 100: Chương 65 Chương 101: Chương 101: Chương 65-2 Chương 102: Chương 102: Chương 66 Chương 103: Chương 103: Chương 67 Chương 104: Chương 104: Chương 67-2 Chương 105: Chương 105: Chương 68 Chương 106: Chương 106: Chương 68-2 Chương 107: Chương 107: Chương 69 Chương 108: Chương 108: Chương 69-2 Chương 109: Chương 109: Chương 70 Chương 110: Chương 110: Chương 70-2 Chương 111: Chương 111: Chương 71 Chương 112: Chương 112: Chương 72 Chương 113: Chương 113: Chương 73 Chương 114: Chương 114: Chương 73-2 Chương 115: Chương 115: Chương 74 Chương 116: Chương 116: Chương 75 Chương 117: Chương 117: Chương 75-2 Chương 118: Chương 118: Chương 76 Chương 119: Chương 119: Chương 76-2 Chương 120: Chương 120: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này Chương 121: Chương 121: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này 2 Chương 122: Chương 122: Chết Rồi Lại Sống Chương 123: Chương 123: Chết Rồi Lại Sống 2 Chương 124: Chương 124: Chương 79 Chương 125: Chương 125: Chương 80 Chương 126: Chương 126: Chương 81 Chương 127: Chương 127: Chương 82 Chương 128: Chương 128: Chương 82-2 Chương 129: Chương 129: Chương 83 Chương 130: Chương 130: Chương 84 Chương 131: Chương 131: Chương 84-2 Chương 132: Chương 132: Chương 85 Chương 133: Chương 133: Chương 86 Chương 134: Chương 134: Chương 87 Chương 135: Chương 135: Chương 88 Chương 136: Chương 136: Chương 88-2 Chương 137: Chương 137: Chương 89 Chương 138: Chương 138: Chương 89-2 Chương 139: Chương 139: Chương 90 Chương 140: Chương 140: Chương 91 Chương 141: Chương 141: Chương 92 Chương 142: Chương 142: Chương 93 Chương 143: Chương 143: Chương 93-2 Chương 144: Chương 144: Chương 94 Chương 145: Chương 145: Chương 94-2 Chương 146: Chương 146: Chương 95 Chương 147: Chương 147: Chương 95-2 Chương 148: Chương 148: Chương 96 Chương 149: Chương 149: Chương 97 Chương 150: Chương 150: Chương 97-2 Chương 151: Chương 151: Kết Thúc Chương 152: Chương 152: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 1 Chương 153: Chương 153: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 2 Chương 154: Chương 154: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 3 Chương 155: Chương 155: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 4 Chương 156: Chương 156: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 5 Chương 157: Chương 157: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 6 Chương 158: Chương 158: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 7 Chương 159: Chương 159: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm Chương 160: Chương 160: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm 2