Chương 36
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 36: Nhịp tim rối loạn

Sơ Vũ cảm thấy một điềm gở đang ập đến.

Bởi vì ngữ điệu của Thẩm Trạc quá thật. Mà giấc mơ của cô cũng đâu có level mạnh tới mức này.

Cô giơ tay nhéo nhẹ bắp tay mình một cái, cơn đau lan dọc cánh tay, khoảnh khắc đó, Sơ Vũ đã mường tượng được cảnh mình sẽ chết như thế nào.

Không phải bị Thẩm Trạc bóp cổ chết, thì cũng là tự mình xấu hổ đến mức chết lâm sàng tại chỗ.

"Đau không?" Thẩm Trạc lạnh lùng nhìn cô gái đang đơ toàn tập.

Khoảng cách hai người rất gần, nên anh cảm nhận rõ ràng cơ thể trong lòng mình đột nhiên căng cứng, Thẩm Trạc xác định chắc chắn: cô tỉnh rồi.

Sơ Vũ nhắm tịt mắt, tiếp tục giả chết.

"Dù em có giả ngất thì cũng không thoát được đâu." Thẩm Trạc bị ôm cả đêm, rốt cuộc cũng được giải phóng. Anh xách tay cô gái đang ôm mình chặt như gấu trúc, lôi thẳng khỏi giường mình.

"Em... sao lại lên giường anh được?" Sơ Vũ thấy không thể giả chết nữa, đành dũng cảm đối mặt phong ba bão táp. Vốn tỉnh dậy còn thấy sảng khoái, giờ phút này lập tức như cái xác không hồn.

Vậy nãy giờ cô đã làm gì trời ơi!

Như một con d* x*m bới áo người ta, thậm chí còn mò mẫm khắp chốn...

Thẩm Trạc xoa xoa cái chân mình, đúng là không nhéo bản thân mà lại đi nhéo anh. Hồi nãy lúc ngủ còn tưởng bị chó cắn.

"Sao tôi biết được." Thẩm Trạc cả đêm ngủ không yên, giờ thái dương giật lên từng hồi.

"Tôi đang ngủ ngon lành, ai ngờ có người nửa đêm đột ngột xông vào, chẳng nói chẳng rằng ôm tôi ngủ luôn." Giọng anh khàn khàn, còn chưa kể đến chuyện Sơ Vũ ôm anh rồi thì hết gọi "chồng ơi" lại "bảo bối" các kiểu.

"Tôi gọi em bao nhiêu lần cũng không phản ứng gì, khỏi cần giải thích." Thẩm Trạc hất mí mắt nhìn cô, "Tóm lại là em tự mò vào phòng tôi."

"Thậm chí còn tỉnh dậy rồi s* s**ng tôi từ đầu đến chân." Anh kéo lại áo ngủ của mình, "Trong đầu em suốt ngày nghĩ cái gì vậy?"

Sơ Vũ chỉ nhớ được đoạn mình nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, sau đó cảm giác ngủ tiếp cũng chẳng khác gì thường ngày, có chăng là thoải mái hơn chút.

"Xin lỗi..." Cô ngoan ngoãn cúi đầu, biểu cảm nhận lỗi vô cùng thành khẩn, "Tối qua em dậy đi vệ sinh, nửa đêm đi nhầm phòng... Bình thường anh ngủ hay đóng cửa mà, em nhận nhầm đó."

"Ý em là tôi cố tình không đóng cửa để dụ em vào?" Thẩm Trạc khoanh tay nhìn cô.

"Không phải ý đó! Vậy anh nói giờ tính sao..." Sơ Vũ len lén ngẩng đầu nhìn anh, giọng khép nép: "Em cũng đâu biết làm sao..."

Sự bình tĩnh trên gương mặt Thẩm Trạc cuối cùng cũng nứt toác.

Mấy câu thoại này... sao nghe quen tai vậy? Cứ như mấy tên tra nam trong phim truyền hình sau khi làm chuyện xấu xong vẫn còn mặt dày cãi cùn ấy.

Nhưng anh thật sự không biết làm gì với cô cả. Dù sao anh cũng không thể theo phim mà giở mấy chiêu "khóc lóc ăn vạ, giả chết dọa người".

"Chỉ lần này thôi." Thẩm Trạc lạnh giọng, "Còn em nói tính sao hả, tôi giữ lại quyền sai khiến em một lần, bất cứ lúc nào."

"Và em phải nghe theo tôi."

Sơ Vũ nghe xong thấy có gì đó sai sai, như một cái giao kèo kỳ quặc nào đấy, cô dò hỏi xác nhận: "Chỉ một lần thôi đó nhé?"

"Ừ."

Sơ Vũ gật đầu đồng ý. Con người mà, làm sai chuyện thì phải chịu trách nhiệm. Dù sao cũng chỉ một lần, cô chịu được.

"Còn không mau ra ngoài?" Thẩm Trạc thấy cô vẫn ngồi đờ trên giường mình như tượng đá, liền lên tiếng nhắc nhở, "Em định đợi Thịnh Diễm tỉnh dậy, nhìn thấy em từ phòng tôi đi ra, rồi công khai khắp thế giới à?"

Sơ Vũ như bị chạm điện, lăn quay lăn lại chui khỏi giường anh. Không thể không thừa nhận, đệm giường của Thẩm Trạc đúng là rất êm. Vì rõ ràng nửa sau đêm qua cô ngủ ngon hơn hẳn nửa đầu.

Cô vừa ra đến cửa, rón rén thò đầu nhìn ra phòng khách, thì phát hiện sofa trống trơn.

"Thịnh Diễm không có ở đây à?" Cô quay đầu lại nhìn Thẩm Trạc.

"Sao có thể." Thẩm Trạc cũng ra khỏi giường theo. Một người đứng, một người ngồi xổm, cùng áp đầu vào khe cửa nhìn ra ngoài, quả thật không thấy ai trên sofa.

"Chắc anh ấy dậy sớm về nhà rồi?" Sơ Vũ ngẩng đầu hỏi Thẩm Trạc.

"Không thể." Thẩm Trạc cúi mắt, thấy rõ hàng mi dài của cô, khẽ ho một tiếng, "Thói quen sinh hoạt của cậu ta cũng giống em thôi, tầm này cùng lắm là dậy rồi lại lăn ra ngủ tiếp."

"Nhân lúc cậu ta không có ở phòng khách, ra mau." Thẩm Trạc hé mở cánh cửa, Sơ Vũ không kịp chuẩn bị, bị đẩy một cái ngã chúi về phía trước.

Cô vội vỗ vỗ quần áo ngủ, cố tỏ ra mình vừa thức dậy từ phòng mình. Ai ngờ chưa kịp đi về phòng thì...

Một tiếng hét vang lên từ trong phòng cô.

"Cút ra ngoài cho tôi!"

Là giọng của Ôn Lê.

Sơ Vũ chết sững, quay đầu cầu cứu nhìn Thẩm Trạc. Anh không biết đã ra khỏi phòng từ khi nào, đang đứng ngay sau lưng cô.

Chưa đến mấy giây, Sơ Vũ đã thấy Thịnh Diễm ôm chăn chạy ra, mặt mày thảm hại vô cùng. Nhìn thấy hai người đang đứng trong phòng khách, cả ba khuôn mặt đều đồng thời cứng đờ.

"Cậu vào phòng đó làm gì?" Thẩm Trạc lên tiếng hỏi.

Ngay sau đó, Ôn Lê cũng từ phòng bước ra, thấy Thịnh Diễm liền tức đến mức giơ chân muốn đá: "Đồ chó chết này! Sáng sớm chui vào phòng con gái nhà người ta, còn leo lên giường nằm? Não anh bị úng nước hả?"

Thịnh Diễm đúng là đuối lý thật, vội vàng giải thích: "Sáng nay tôi dậy đi vệ sinh, ngủ mơ màng, tưởng mình còn đang ở căn nhà thuê trước kia, nên theo thói quen rẽ vào phòng đó luôn. Tôi chưa tỉnh hẳn, chưa phản ứng được gì, kết quả là bị em ấy đấm đá một trận!"

Ôn Lê đang lên cơn điên, vớ lấy cái gối ném thẳng vào người anh ta: "Cái lý do này còn thối hơn anh tưởng đó! Ai mà đi vệ sinh lại đi nhầm phòng hả?!"

Không khí lặng ngắt như tờ.

Sơ Vũ có hơi chột dạ, len lén liếc nhìn Thẩm Trạc.

Đúng lúc bắt gặp ánh mắt của anh, Thẩm Trạc khẽ nhướng mày nhìn cô.

Sơ Vũ thấy mình thật oan uổng, giờ cô cực kỳ tin rằng Thịnh Diễm cũng đi nhầm phòng thật. Dù sao thì đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra...

"Không sao đâu, cậu cứ đánh anh ấy một trận cho hả giận." Sơ Vũ vội vàng dỗ dành Ôn Lê. May là tối qua Ôn Lê mặc đồ ngủ của cô, chứ nếu mà ngủ trần thì đúng là toang thật sự.

"Còn cậu sao lại không ở trong phòng?" Ôn Lê hoàn hồn rồi nhìn thấy Sơ Vũ, nếu không thì giờ người bị Thịnh Diễm đè trúng chính là cô rồi.

"Tớ á..." Sơ Vũ lắp ba lắp bắp giải thích: "Tớ cũng dậy đi vệ sinh, định xuống bếp rót ly nước, ai ngờ mới bước ra phòng khách đã thấy..."

Thịnh Diễm vì để chuộc lỗi, đã nhận luôn nhiệm vụ xuống nhà mua bữa sáng.

Sơ Vũ nhìn kết cục của Thịnh Diễm mà thấp thỏm không yên, nếu sáng nay cô bị bắt gặp trong tình trạng như vậy, thì có mà nhảy sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Thịnh Diễm thì ít ra chỉ nằm sai chỗ thôi, còn cô thì sao? Không chỉ ngủ chung nửa đêm, sáng dậy còn tiện tay "khảo sát toàn thân" người ta.

"Nhớ là hôm nay có kiểm tra thể lực đấy, đừng uống quá nhiều nước." Ôn Lê ngồi bên cạnh nhắc nhở Sơ Vũ.

"Á tớ quên mất tiêu rồi." Điều mà Sơ Vũ sợ nhất chính là kiểm tra thể lực, vì thể trạng của cô thật sự bình thường đến mức đáng báo động. Mà bài kiểm tra này lại có hai cơn ác mộng, một là cân ký trước mặt mọi người, hai là chạy 800m.

Toàn là những trò khiến cô mất mặt nhất có thể.

Thịnh Diễm ngồi bên cạnh vừa ăn sáng vừa nói: "Hai em kiểm tra thể lực hôm nay à? Bọn anh tuần trước rồi."

"Ai hỏi anh?" Ôn Lê lườm anh ta một cái. Sáng ra tỉnh dậy thấy một thằng con trai nằm cạnh mình, ai hiểu nổi cú sốc tinh thần đó lớn cỡ nào.

Đúng lúc đó, Thẩm Trạc từ trong phòng đi ra. Thịnh Diễm nhanh miệng đổi chủ đề, nhìn thấy tóc anh vẫn còn nhỏ nước, tiện miệng hỏi: "Sáng ra tắm chi vậy? Hôm qua trước khi ngủ cậu chẳng vừa tắm rồi à?"

"Thích tắm." Thẩm Trạc đáp.

Thịnh Diễm: cảm thấy bị ghét cả đời. Định tìm chút ấm áp bên Sơ Vũ, vừa quay đầu lại đã thấy mặt cô xám xịt vì sợ kiểm tra thể lực.

Cuối cùng bốn người cùng nhau đến Đại học Kinh đô, rồi chia tay nhau trước cổng trường. Sơ Vũ cùng các bạn nữ trực tiếp phải ra sân thể dục tập trung.

Vừa bước vào sân, nhìn thấy đường chạy và hàng loạt máy móc y tế hai bên, Sơ Vũ bất giác ấn lên ngực mình, tim đập hỗn loạn thật sự.

Nhưng đến khi hai lớp xếp hàng thì cô mới nhận ra: lớp bên cạnh là lớp Trí tuệ nhân tạo. Không ngoài dự đoán, cô lập tức nhìn thấy Giang Ký Bạch.

... Thật ra hồi trước hai lớp này cũng hay đụng mặt nhau, lúc đó cô còn thấy như duyên phận. Còn bây giờ, đúng là nghiệt duyên tới để báo thù cho bao năm ăn chơi lười biếng của cô.

Trước khi kiểm tra thể lực phải làm kiểm tra sức khỏe, đo chiều cao – cân nặng – nhịp tim – huyết áp. Sơ Vũ thấy né được chút nào hay chút đó, liền xếp hàng đo nhịp tim trước.

Trong lúc xếp hàng, cô cúi đầu tra Baidu: "Cách giảm đau khi chạy 800m". Thì bên cạnh vang lên một giọng nói quen thuộc:

"Xếp cái này trước đi."

Cô vốn không định ngẩng đầu vì nghe ra là giọng Giang Ký Bạch. Nhưng ngay sau đó lại có giọng nữ đáp lại, cũng quen thuộc chẳng kém: "Được đó."

Là giọng của Cảnh Vân.

Sơ Vũ lập tức ngẩng đầu xác nhận, quả nhiên người đang đứng cạnh Giang Ký Bạch không phải là Lâm Chu Chu, cũng không phải ai khác, mà chính là Cảnh Vân.

Sơ Vũ suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Thế giới này đúng là quá mức kỳ diệu.

"Đứng đơ ra đó làm gì vậy?"

Giọng nói kéo cô trở về thực tại. Sơ Vũ hoàn hồn lại thì người phía trước đã đo xong, đến lượt cô rồi. Người vừa gọi cô không ai khác chính là Thẩm Trạc. Anh mặc áo blouse trắng, ngồi ở vị trí bên cạnh bác sĩ, phía trước là bảng biểu ghi chép.

"Sao anh lại ở đây?" Sơ Vũ ngồi xuống ghế, kéo dây kéo áo khoác để ống nghe dễ chạm vào.

Thẩm Trạc cúi đầu ghi chép mã số sinh viên và tên cô: "Tích điểm tình nguyện. Năm tư phải bù."

Sơ Vũ gật gật đầu. Người ngồi xuống bên cạnh là Giang Ký Bạch, Thẩm Trạc liếc một cái, cũng bắt đầu ghi tên.

Sơ Vũ lén nhìn sang, mím môi không nói gì. Lúc này, nữ bác sĩ phía trước bất ngờ lên tiếng trêu chọc: "Đừng căng thẳng vậy chứ, nhịp tim loạn cả lên rồi này."

Thẩm Trạc nghe xong liếc sang Giang Ký Bạch, rồi dùng đầu bút nhẹ gõ vào tờ phiếu, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên người Sơ Vũ: "Nhìn vào đây."

Sơ Vũ hít sâu một hơi, sau đó cố gắng tập trung nhìn về phía Thẩm Trạc. Nhìn thấy ngón tay thon dài, trắng trẻo của anh đang viết, dưới lớp blouse trắng, anh càng thêm vài phần lạnh lùng điềm tĩnh.

Nữ bác sĩ rốt cuộc cũng bật cười, liếc cô một cái.

"Còn nhìn cậu ta nữa là nhịp tim nhảy khỏi ngực bây giờ đấy."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (189)
Chương 1: Chương 1: Hình như bạn cùng nhà là người mẫu nam Chương 2: Chương 2: Nhìn chằm chằm thân dưới của đàn ông không hay lắm đâu Chương 3: Chương 3: Bám theo Chương 4: Chương 4: Người đẹp cứu anh hùng Chương 5: Chương 5: Lấy thân báo đáp Chương 6: Chương 6: Học thuật Đát Kỷ Chương 7: Chương 7: Anh Thẩm, anh còn giận không vậy? Chương 8: Chương 8: Chứng khát da Chương 9: Chương 9: Chúng ta chia tay đi Chương 10: Chương 10: Tí tuổi đã làm trai bao Chương 11: Chương 11: Tiểu bạch hoa hóa thành tiểu hoàng hoa Chương 12: Chương 12: Em có ngủ hay không? Chương 13: Chương 13: Trai bao chạy KPI Chương 14: Chương 14: Trinh tiết của Thẩm công chúa Chương 15: Chương 15: Nhiều lúc cậu như khúc gỗ á! Chương 16: Chương 16: Một trăm cách đùa giỡn đàn ông Chương 17: Chương 17: Ngốc, nhiều tiền, tới nhanh Chương 18: Chương 18: Sao em lại ở đây? Chương 19: Chương 19: Làm trai bao mà không chuyên nghiệp gì cả Chương 20: Chương 20: Không giữ nữ đức Chương 21: Chương 21: Tôi không muốn thích anh nữa Chương 22: Chương 22: Sống dở chết dở Chương 23: Chương 23: Thẩm Trạc nổi tiếng lắm à? Chương 24: Chương 24: Còn không đi à? Chương 25: Chương 25: Không phải gió lay, mà là lòng người rung động Chương 26: Chương 26: Đang đợi tôi Chương 27: Chương 27: Chúng tôi sẽ đi cùng nhau Chương 28: Chương 28: Bế công chúa Chương 29: Chương 29: Anh có bạn gái chưa? Chương 30: Chương 30: Không khuyến khích sinh viên yêu đương Chương 31: Chương 31: Thẩm công chúa lại làm sao vậy? Chương 32: Chương 32: Lần rung động gần nhất Chương 33: Chương 33: Hôn người khác giới Chương 34: Chương 34: Cứng quá Chương 35: Chương 35: Em đúng là nữ lưu manh Chương 36: Chương 36: Nhịp tim rối loạn Chương 37: Chương 37: Té ngã Chương 38: Chương 38: Sáng nay gặp tận mặt Chương 39: Chương 39: Anh ơi, nhìn nè Chương 40: Chương 40: Chơi cũng khá táo bạo Chương 41: Chương 41: Trông có vẻ rất giỏi Chương 42: Chương 42: Nhào vào trong ngực Thẩm Trạc Chương 43: Chương 43: Bạn gái Chương 44: Chương 44: Thừa nhận là em rồi Chương 45: Chương 45: Chỉ anh mới có tác dụng Chương 46: Chương 46: Lao thẳng vào lòng Chương 47: Chương 47: Đi với tôi Chương 48: Chương 48: Em đi dỗ cậu ta đi Chương 49: Chương 49: Vợ anh đó Chương 50: Chương 50: Thẩm Trạc không làm chuyện tử tế Chương 51: Chương 51: Yêu thầm tôi à? Chương 52: Chương 52: Để tôi bế em Chương 53: Chương 53: Bạn trai Chương 54: Chương 54: Ôm em một cái đi Chương 55: Chương 55: Bạn gái tới kiểm tra à? Chương 56: Chương 56: Em đang nghĩ gì vậy? Chương 57: Chương 57: Vẫn chưa có ý định ở bên nhau Chương 58: Chương 58: Anh ăn tối chưa? Chương 59: Chương 59: Sơ Tự Chương 60: Chương 60: Đánh nhau Chương 61: Chương 61: Để em giúp anh Chương 62: Chương 62: Không thoải mái Chương 63: Chương 63: Còn lạnh không? Chương 64: Chương 64: Anh ruột của em, Sơ Tự Chương 65: Chương 65: Tuyệt đối không có chuyện đó Chương 66: Chương 66: Xài của anh Chương 67: Chương 67: Em muốn anh theo đuổi em? Chương 68: Chương 68: Không rời nổi anh Chương 69: Chương 69: Vượt xa anh ta Chương 70: Chương 70: Chú ý an toàn Chương 71: Chương 71: Giấu người trong phòng Chương 72: Chương 72: Chẳng lẽ còn mang em đi bán? Chương 73: Chương 73: Cân nhắc cho anh một danh phận Chương 74: Chương 74: Muốn hôn môi Chương 75: Chương 75: Nụ hôn đầu tiên Chương 76: Chương 76: Em đang nhìn chỗ nào thế? Chương 77: Chương 77: Hôn thêm một lát Chương 78: Chương 78: Tình yêu không phải bí mật Chương 79: Chương 79: Anh thì lớn Chương 80: Chương 80: Bởi vì khi nãy không hôn em? Chương 81: Chương 81: Đúng không chú Thẩm? Chương 82: Chương 82: Em đang quyến rũ anh đấy à? Chương 83: Chương 83: Rửa lại cái đầu đi Chương 84: Chương 84: Bạn gái tôi tặng đấy Chương 85: Chương 85: Anh là kiểu bạn trai gì vậy? Chương 86: Chương 86: Bé cưng, sẽ xảy ra chuyện đấy Chương 87: Chương 87: Sweetheart Chương 88: Chương 88: Thật ra có một cái Chương 89: Chương 89: Còn chưa từng theo đuổi anh Chương 90: Chương 90: Phát nhầm vào tai nghe của bạn cùng phòng thì phải làm sao? Chương 91: Chương 91: Sao em lại háo sắc quá vậy? Chương 92: Chương 92: Chúng ta cùng xem Chương 93: Chương 93: Ngủ ngon nhé bảo bối Chương 94: Chương 94: Em nghe cô ấy Chương 95: Chương 95: Chú ý giữ gìn sức khoẻ Chương 96: Chương 96: Con đang theo đuổi Chương 97: Chương 97: Bồi thường Chương 98: Chương 98: Ý em là anh không yêu em? Chương 99: Chương 99: Công thức tính Chương 100: Chương 100: Tiểu Ngư mở cửa Chương 101: Chương 101: Cùng chung chăn gối Chương 102: Chương 102: Cô Sơ Chương 103: Chương 103: Em đâu phải miếng sưởi tay Chương 104: Chương 104: Bảo bối, nói dừng lúc nào cũng được Chương 105: Chương 105: Chỗ nào cũng phải hôn Chương 106: Chương 106: Anh trai, chị dâu Chương 107: Chương 107: Gặp cô giáo Chương 108: Chương 108: Một đêm tám lần Chương 109: Chương 109: Chẳng lẽ bạn gái anh là thiên tài? Chương 110: Chương 110: Có phải anh chưa mua cái kia không? Chương 111: Chương 111: Nụ hôn lúc chia tay Chương 112: Chương 112: Ai đẹp trai hơn? Chương 113: Chương 113: Mèo Chương 114: Chương 114: Tóc trắng ngông cuồng Chương 115: Chương 115: Dễ phạm tội Chương 116: Chương 116: Đồ ngốc Chương 117: Chương 117: Vinh hạnh của anh, công chúa Chương 118: Chương 118: Thiếu niên bất lương Chương 119: Chương 119: Về sau sẽ không tìm em nữa Chương 120: Chương 120: Cậu ta đánh cả anh trai em đấy Chương 121: Chương 121: Châm ngòi ly gián Chương 122: Chương 122: Ngoạ Long Phượng Sồ Chương 123: Chương 123: Cảnh báo cấp cao nhất Chương 124: Chương 124: Kẻ ngốc nghếch đáng yêu Chương 125: Chương 125: Bộ đồ đó Chương 126: Chương 126: Anh cười cái được không? Chương 127: Chương 127: Anh thấy dễ thương mà Chương 128: Chương 128: Em biết anh là ai không? Chương 129: Chương 129: Mèo ngoan thì không được kêu Chương 130: Chương 130: Bí kíp theo đuổi người yêu Chương 131: Chương 131: Cảm giác rất tốt Chương 132: Chương 132: Vinh quang Chương 133: Chương 133: Dũng khí đối diện Chương 134: Chương 134: Anh ở lại ngủ với em đi Chương 135: Chương 135: Về rồi tính sổ với em Chương 136: Chương 136: Anh chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay Chương 137: Chương 137: Nói năng linh tinh Chương 138: Chương 138: Có người yêu là mất nhân tính Chương 139: Chương 139: Chào anh, rẽ trái là tới câu lạc bộ Chương 140: Chương 140: Giúp anh tắm Chương 141: Chương 141: Vững như bàn thạch Chương 142: Chương 142: Lộ tẩy Chương 143: Chương 143: Ghen bậy ghen bạ Chương 144: Chương 144: Xin anh cho em ăn một miếng Chương 145: Chương 145: Tự do Chương 146: Chương 146: Xin lỗi Chương 147: Chương 147: Văn học 'giao mạng' Chương 148: Chương 148: Mùa hè của anh Chương 149: Chương 149: Bơi lội Chương 150: Chương 150: Có lạnh không? Chương 151: Chương 151: Không quen anh trai ruột luôn à? Chương 152: Chương 152: Chó đưa cậu ta, còn mèo thì em nuôi Chương 153: Chương 153: Dạo này có nhớ anh không? Chương 154: Chương 154: Tin rồi Chương 155: Chương 155: Nụ hôn trong bếp Chương 156: Chương 156: Nhớ anh lắm rồi Chương 157: Chương 157: Chỉ được phép nghĩ đến anh thôi Chương 158: Chương 158: Em đang đùa với lửa à? Chương 159: Chương 159: Trạc Chi Vũ Chương 160: Chương 160: Hoạ huyết quang Chương 161: Chương 161: Anh đâu có ngủ Chương 162: Chương 162: Yêu là chịu thua thiệt Chương 163: Chương 163: Eo chưa hỏng Chương 164: Chương 164: Thẩm Nhất Nhất Chương 165: Chương 165: Chỗ này không phải thận chứ? Chương 166: Chương 166: Thực phẩm chức năng gì đây? Chương 167: Chương 167: Thế này có là bình thường không? Chương 168: Chương 168: Trạc Chi Vũ Chương 169: Chương 169: Ngoại truyện 1: Ký tên là Z Chương 170: Chương 170: Ngoại truyện 2: Góc nhìn của Giang Ký Bạch Chương 171: Chương 171: Ngoại truyện 3: Cầu hôn Chương 172: Chương 172: Ngoại truyện 4: Món quà đến muộn Chương 173: Chương 173: Ngoại truyện 5: Anh tin em Chương 174: Chương 174: Ngoại truyện 6: Tân hôn vui vẻ Chương 175: Chương 175: Ngoại truyện 7: Ôn - Thịnh Chương 176: Chương 176: Ngoại truyện 8: Ôn - Thịnh Chương 177: Chương 177: Ngoại truyện 9: Chắc không phải là thầm thương trộm nhớ tôi đấy chứ? Chương 178: Chương 178: Ngoại truyện 10: Thề sống thề chết bảo vệ nụ hôn đầu Chương 179: Chương 179: Ngoại truyện 11: Yêu từ cái nhìn đầu tiên Chương 180: Chương 180: Ngoại truyện 12: Tôi giúp cậu thả lỏng nhé Chương 181: Chương 181: Ngoại truyện 13: Để cậu trong tim Chương 182: Chương 182: Ngoại truyện 14: Mệnh ông anh già đỏ thật đấy Chương 183: Chương 183: Ngoại truyện 15: Cậu là đồ ngốc Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện 16: Sinh viên trao đổi Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện 17: Cậu đang trốn tránh tôi? Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện 18: Tôi chắc chắn sẽ đứng nhất Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện 19: Chẳng phải đây là điều cậu muốn ngay từ đầu sao? Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện 20: Cho tôi nếm thử Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện 21: Kết cục của anh trai chị dâu