Chương 354
“Vậy lần này là gì nữa đây?”
Tôi cố ý nở nụ cười, hỏi ngược lại. Yeon Seon-woo lập tức phấn khích đáp lời:
“Anh, lần trước anh đến chơi nhà em ấy.”
“Lần đó tôi không đến để chơi.”
“Dù sao thì! Lúc đó anh có thấy cuốn tiểu thuyết rồi đúng không?”
Tiểu thuyết? Nghe Seon-woo nhắc, tôi bất chợt nhớ ra một cuốn sách mà mình đã quên béng mất. Hình như có tên là Vực Thẳm.
“Rồi sao?”
“Khi em hỏi thì mới biết chẳng ai trong nhà đọc cuốn đó cả.”
“…….”
Một cảm giác chẳng lành đột ngột dâng lên. Chiếc túi giấy mà Seon-woo mang vào đặt trên ghế sofa bỗng dưng khiến tôi thấy ngứa mắt vô cùng.
Bỏ mặc vẻ mặt tôi lúc này, Seon-woo vẫn tươi tỉnh tiếp lời:
“Vậy nên em mang đến cho anh đọc thử đây!”
“Ha…”
Dự cảm xấu của tôi chưa bao giờ sai. Cơn đau đầu bỗng chốc ập đến khiến tôi phải đưa tay xoa trán. Nhưng Seon-woo lại càng được thể, cậu ấy nắm lấy cổ tay tôi kéo mạnh:
“Người ta mang quà tới mà anh phản ứng lạnh nhạt quá vậy?”
“Tự ý mang tới rồi còn đòi được hoan nghênh là quá đáng đấy.”
Dù mắng cậu ấy một câu, nhưng tôi cũng không muốn Seon-woo giận thật. Vì thế, tôi đành thuận theo cái kéo tay của cậu , đứng dậy khỏi ghế.
Cả hai chúng tôi cùng ngồi xuống ghế sofa. Seon-woo liền lấy từ trong túi giấy ra một cuốn tiểu thuyết rồi đặt lên bàn. Quả đúng như tôi đoán, đó là cuốn sách bìa đen lần trước.
“Rõ ràng tôi đã nói là không đọc mấy thứ này rồi mà.”
“Anh mới chỉ đọc một trang thôi còn gì.”
Seon-woo lại sát rạt bên cạnh tôi như lần trước, tay chìa cuốn tiểu thuyết đầu tiên ra:
“Chỉ một cuốn thôi. Anh đọc giúp em đi. Đây là quà của em tặng anh mà.”
Lời nói của cậu ấy, chất chứa hàm ý mong tôi chấp nhận chỉ vì đó là món quà từ chính cậu ấy, khiến tôi bật cười thành tiếng.
Tôi không thể chối cãi rằng mình luôn yếu lòng với Seon-woo. Cậu hẳn cũng biết rất rõ điều đó, nên mới dám giở trò mè nheo như vậy.
‘Cuối cùng, vẫn là tại mình cứ chiều theo thôi.’
Mỗi lần Seon-woo bày ra trò tinh quái, tôi đều chỉ biết thở dài. Nhưng ánh mắt đen láy của cậu ấy khi nhìn tôi, tôi không cách nào từ chối được. Lần này cũng vậy.
“…Nếu đọc xong một cuốn mà thấy chán.”
“Thì em sẽ không mè nheo nữa. Thật luôn!”
“Hừm.”
“Hyung à…”
Seon-woo nhìn tôi với đôi mắt rưng rưng, chân mày cụp xuống đầy khẩn thiết. Trước ánh nhìn cháy bỏng ấy, tôi chỉ còn biết lắc đầu, tặc lưỡi, rồi nhận lấy cuốn sách.
“Đọc tiểu thuyết thôi mà sao cậu năn nỉ kinh thế?”
“Vì anh bảo trước giờ chưa từng đọc cái này mà.”
Khi tôi cầm cuốn sách, Seon-woo ngay lập tức bỏ đi vẻ mặt tội nghiệp, nhoẻn miệng cười tinh nghịch rồi nói:
“Đây là cuốn sách đầu tiên em tặng anh… vì thế nên em rất vui.”
“Cái gì cũng làm cậu vui được nhỉ.”
“Em nói thật đấy. Anh nhiều kinh nghiệm hơn em rất nhiều mà.”
“Tôi lớn tuổi hơn cậu. Chuyện đó đương nhiên thôi.”
Tôi đáp lại đầy hờ hững, nhưng Seon-woo bỗng làm biểu cảm lạ. Cậu ấy chớp mắt vài lần, khuôn mặt thoáng chút buồn bã, rồi nhanh chóng mỉm cười trở lại, áp sát bên tôi.
“Chỉ là yêu cầu nhỏ từ một người em đáng yêu, anh cứ thoải mái mà đồng ý đi. Đọc xong quyển đầu tiên thì nhớ kể cảm nhận cho em nghe nhé!”
“Xem ai đây, bây giờ còn dám giao bài tập nữa à.”
Dù hơi bực mình, nhưng dáng vẻ hào hứng của Seon-woo khi chờ đợi cảm nhận từ tôi lại khiến cậu ấy trông thật dễ thương. Tôi đưa tay xoa mái tóc vàng bù xù của cậu như v**t v* một chú chó nhỏ.
“Thực ra tôi chẳng mấy khi rảnh rỗi đọc sách, mà gần đây cửa hàng cũng bận. Muốn đọc hết thì phải cần chút thời gian.”
Seon-woo ngoan ngoãn để yên cho tôi xoa đầu, đôi tai đỏ bừng lên, giọng nói ngọt ngào:
“Chỉ cần anh đọc là được. Em sẵn sàng đợi bao lâu cũng được mà.”
Đúng là lúc nào cũng biết cách nói vừa lòng người khác. Tôi bật cười nhẹ, nhìn xuống cuốn sách trong tay.
Bìa sách thô ráp, màu đen tuyền, với tựa đề Vực Thẳm in trên đó. Cuốn sách có chút nặng tay, khiến tôi cảm thấy lạ lẫm.
Vậy là, món quà bất ngờ từ Seon-woo đã trở thành thứ tôi đọc mỗi khi có chút thời gian rảnh. Nhiều lúc thấy phiền, tôi định để nó sang một bên, nhưng rồi ánh mắt khẩn thiết của Seon-woo cứ hiện lên trong đầu, khiến tôi lại cầm sách lên.
Ban đầu, việc đọc mười trang đầu tiên cũng là thử thách, nhưng đến giữa cuốn sách, tôi đã bị cuốn hút và lật từng trang một cách dễ dàng. Cảm giác đó thật thú vị.
“Cũng hay mà.”
Dù xuất hiện nhiều thuật ngữ xa lạ như cổng dịch chuyển hay quái vật, nhưng việc hiểu nội dung lại không quá khó.
Càng đọc, tôi càng thấy hấp dẫn hơn khi bắt đầu hiểu rõ ý nghĩa các từ ngữ và thế giới trong truyện.
“Nhân vật này ngầu thật.”
Đặc biệt, nhân vật chính Ha Tae-heon để lại ấn tượng mạnh mẽ với tôi. Anh ấy luôn bảo vệ người yếu, hành động với lòng chính nghĩa và sự kiên định.
Với một người như Ha Tae-heon, tôi chắc chắn sẽ bị coi là kẻ phản diện mất. Nghĩ vậy, tôi bật cười vu vơ, khép lại tập đầu tiên của Vực Thẳm.
Dự định phải mất cả tháng mới đọc xong, nhưng vì nội dung hợp gu nên tôi chỉ mất đúng một tuần để hoàn thành tập 1.
Tất nhiên, vẫn còn nhiều tập khác, nhưng ít nhất tôi đã hoàn thành "bài tập" mà Seon-woo giao.
“Xong nhiệm vụ rồi nhé.”
Seon-woo, người hầu như ngày nào cũng ghé cửa hàng của tôi, đã đến vào tối hôm đó.
Thay cho lời chào, tôi thẳng thừng nói một câu. Gương mặt Seon-woo thoáng ngơ ngác, rồi đôi mắt đen của cậu ấy sáng bừng lên:
“Thật không? Anh đọc rồi á?”
“Cậu bảo tôi đọc mà. Tôi đọc xong tập đầu rồi.”
Seon-woo nhanh chóng bước lại gần, lấy cuốn Vực Thẳm trên bàn.
“Thật ạ?”
“Thật. Chuyện này có gì phải nói dối đâu.”
“Thế anh thấy sao? Vẫn không thích à?”
“Không phải vậy.”
Vừa xoa nhẹ gáy, tôi vừa thở dài và thành thật mở lời:
“Cũng đáng để đọc đấy. Tôi cũng thích tính cách của nhân vật chính.”
Trước câu trả lời ngượng ngùng của tôi, Seon-woo nở nụ cười ranh mãnh, như thể đã đoán trước được phản ứng này.
“Em nói rồi mà, anh sẽ thích mà. Vậy giờ em hỏi nội dung được không?”
“Cậu muốn kiểm tra thật à… hỏi đi.”
Tôi tựa cằm lên tay, đồng ý một cách thờ ơ. Seon-woo ngồi lên cạnh bàn, mở cuốn sách ra, khuôn mặt đầy tinh nghịch khi lướt nhanh qua các trang sách.
“Tên nhân vật chính?”
“Cậu nghĩ tôi ngốc chắc? Ha Tae-heon.”
“Là Phó Hội Trưởng cấp SS của hội Roheon đúng không?”
“Phó Hội Trưởng? Ha Tae-heon không phải Phó Hội Trưởng mà. Hay sau này anh ta lên chức?”
Cái thằng này, giờ còn định tiết lộ trước cả nội dung nữa chứ. Tôi nhíu mày, phàn nàn, còn Seon-woo thì chỉ nhún vai.
“Còn Cheon Sa-yeon thì sao? Hội trưởng hội Requiem.”
“Không phải đối thủ cạnh tranh à? Anh ta xuất hiện ngay từ đầu truyện rồi mà.”
“Cheon Sa-yeon cũng là cấp SS nhỉ?”
“Đúng vậy.”
Đến đây, một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong tôi.
Seon-woo trước mặt trông vẫn như mọi khi, nhưng từng câu hỏi cậu ấy đưa ra lại khiến tôi cảm thấy khó chịu không rõ nguyên nhân.
‘Có chuyện gì thế này?’
Đây là cảm giác lần đầu tôi trải qua, khó mà diễn đạt được bằng lời. Trong lúc tâm trí tôi còn rối bời, Seon-woo tiếp tục đặt câu hỏi:
“Vậy còn Han Yi-gyeol thì sao?”
“…Cái gì cơ?”
“Han Yi-gyeol là ai?”
Khi nghe cái tên ấy từ miệng Seon-woo, tim tôi như rơi xuống. Tôi nhìn cậu ấy đầy bối rối, còn khuôn mặt Seon-woo, giờ đây, dường như bị bóng tối phủ lên, khiến tôi thấy lạnh sống lưng.
****
Bầu trời xám xịt, như sẵn sàng trút xuống cơn mưa nặng hạt bất cứ lúc nào.
Những làn khói đen bốc lên lẫn với tro bụi lả tả trong không khí, mặt đất thấm đẫm màu đỏ của máu như kể lại sự tàn khốc tại nơi đây.
Dù trận chiến đã phần nào lắng xuống, khắp quảng trường Gwanghwamun vẫn vang vọng những tiếng hét thất thanh của con người và tiếng gầm rú của lũ quái vật chưa bị tiêu diệt.
Trước tượng đài tướng quân Yi Sun-sin, Han Yi-gyeol quỳ gục, bất tỉnh. Bên cạnh, Samael thờ ơ chạm nhẹ lên má cậu như thể đang kiểm tra, sau đó quay sang Azazel.
“Cái này thật sự hiệu quả chứ?”
“Theo lý thuyết, thì hoàn hảo.”
“Nhưng nghe có vẻ hơi khác so với dự đoán.”
Ngay trên đầu Samael và Azazel, một chiếc gương khổng lồ lơ lửng, hiển thị hình ảnh giống như một đoạn phim đang được phát. Cảnh tượng trong gương chẳng khác nào một thế giới khác, kỳ lạ và mơ hồ.
“Xem ra, đúng là cơ thể này có gì đó đặc biệt.”
Nhìn chằm chằm vào gương, Samael bất chợt túm lấy tóc của Han Yi-gyeol, giật mạnh khiến đầu cậu bị kéo ngửa ra sau. Dù vậy, đôi mắt nhắm nghiền của Han Yi-gyeol vẫn không hề mở ra, như thể hoàn toàn chìm trong giấc ngủ sâu.
Ngay lúc Samael chạm vào Han Yi-gyeol, một luồng sát khí sắc bén, đầy chết chóc từ đâu đó bùng lên mạnh mẽ, khiến không khí như đông đặc lại. Samael bình thản ngẩng đầu nhìn.
“Em đúng là chẳng giỏi che giấu cảm xúc chút nào, em trai à.”
Giọng chế nhạo của Samael không làm Cheon Sa-yeon lay chuyển. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh chỉ chăm chú dõi theo Han Yi-gyeol, tựa như ngoài cậu ra, chẳng còn gì đáng để quan tâm.
Không chỉ Cheon Sa-yeon, những thành viên còn lại của hội Requiem cũng mang ánh mắt đầy uất ức, như đàn chó bị mất chủ.
“Hay vì đó là Han Yi-gyeol nên em không thể kìm chế được nhỉ?”
Samael cười nhạt, lắc nhẹ đầu Han Yi-gyeol vài lần. Chứng kiến cảnh tượng ấy, bàn tay đang nắm chuôi kiếm của Cheon Sa-yeon hơi rung lên, dù khuôn mặt lạnh lùng đến mức đáng sợ chẳng hề thay đổi.
Sau khi nhận lời giao dịch với Samael, Han Yi-gyeol buộc phải uống thứ chất lỏng kỳ lạ. Nhưng ngay sau đó, cậu lập tức gục xuống, bất tỉnh.
Chất lỏng ấy là sự kết hợp giữa máu của Kali và Samael, được tạo ra với mục đích khiến Han Yi-gyeol rơi vào sự kiểm soát tinh thần của Samael. Thêm vào đó, Samael đã dùng máu của Han Yi-gyeol, giờ đây chứa đầy sức mạnh từ cả hai, để dung hợp với chiếc gương thần bí.
Chiếc gương này phản chiếu chính xác mọi suy nghĩ và ký ức trong tâm trí Han Yi-gyeol. Mỗi hình ảnh, mỗi lời nói đều xuất hiện rõ ràng, mặc dù bản thân Han Yi-gyeol không hiện diện trong đó.
Mục tiêu của Samael rất rõ ràng: khám phá thân thế thực sự của Han Yi-gyeol, một kẻ không tồn tại trong các dòng thời gian trước đây nhưng lại xuất hiện đầy bất ngờ trong hiện tại, gây xáo trộn mọi thứ.
Trong gương, hình ảnh phản chiếu liên tục thay đổi.
[“Vì đây là cuốn sách em tặng anh lần đầu… nên em thấy vui.”]
[“Thật kỳ lạ khi cậu lại thấy chuyện đó đáng để vui.”]
[“Thật đấy. Anh đã trải qua nhiều hơn em mà.”]
Một người đàn ông tóc vàng, khoác chiếc áo khoác xanh, đang mỉm cười trò chuyện. Qua lời nói và ánh mắt, có thể nhận ra mối quan hệ thân thiết giữa cả hai. Samael quan sát mọi thứ qua gương, đôi môi cong lên đầy ý vị.