Chương 350: Vẫn không bắt kịp thuyền.
Chương 350: Vẫn không bắt kịp thuyền.
Sau khi cùng Mang Mang Mãng Mãng đi được một đoạn, Cố Phi phát hiện bản thân phạm phải một sai lầm nghiêm trọng.
Hắn lầm tưởng Mang Mang Mãng Mãng đang tỉnh táo, nhưng thực tế hắn sai rồi, Mang Mang Mãng Mãng cũng say rồi. Xảy ra loại sai lầm này hoàn toàn bởi vì thuyết tương đối: So với đám hồ đồ Lam Dịch, Mang Mang Mãng Mãng có thận trọng dè dặt đặc hữu của con gái nên đã gạt được Cố Phi.
Lúc này mất đi đối tượng để so sánh, cô cũng lộ ra nguyên hình. Đi đường lắc la lắc lư, hơi thở trong không trung toàn là mùi rượu, Cố Phi quay đầu muốn tìm đám người Lam Dịch, kết quả đám say kia không biết đã sớm biến mất ở phương hướng nào rồi.
"Nè!" Cố Phi gọi cô một tiếng.
"Cái gì?" Mang Mang Mãng Mãng xoay nửa người, liếc mắt nhìn Cố Phi.
"Trước mặt cô có gốc cây." Cố Phi nói.
"Anh tưởng tôi không thấy à?" Mang Mang Mãng Mãng nhấc cánh tay đẩy cái cây trước người mà cô suýt nữa thì đụng phải. Kết quả người vừa né qua bên cạnh thì đầu đã đập vào một cái cây khác.
Không đợi Cố Phi nói chuyện, Mang Mang Mãng Mãng đã nhanh chóng lắc đầu, lại vỗ cái cây này nói: "Xin lỗi nhé!"
Cố Phi trừ đỡ trán ra thì còn có thể nói gì nữa chứ?
"Tôi nói nè, bằng không trở lại thành Lâm Ấm nghỉ ngơi chốc lát đã!" Cố Phi thở dài nhìn Mang Mang Mãng Mãng tiếp tục tiến lên.
"Hả? Anh cho rằng tôi say hả?" Mang Mang Mãng Mãng liếc xéo hắn.
"Chẳng lẽ cô không say?" Cố Phi hỏi ngược lại, thực sự quá thành thực.
"Tất nhiên tôi không say!" Mang Mang Mãng Mãng tiếp tục tiến lên.
Cố Phi cạn lời. Phải biết, Mang Mang Mãng Mãng vốn chính là một cô gái hung dữ dù đánh chết cũng phải mạnh miệng, lúc này lại thêm có chút men say nên đã có thêm thuộc tính cậy mạnh. Muốn khuyên cô, độ khó đúng là quá lớn.
Cố Phi bất đắc dĩ chỉ đành phải đi theo phía sau cô, thường thường túm lấy cô. Đi kèm theo tiếng gào "Làm gì vậy? Tôi có thể đi", vô số lần giải cứu cô thoát khỏi nguy cơ đụng phải cây.
Người uống say, ngoại trừ cậy mạnh, còn có một thuộc tính lớn nữa chính là nói nhiều. Mang Mang Mãng Mãng vốn không lắm mồm, lúc này cũng trở nên nhanh mồm nhanh miệng. Đề tài cũng gần bên cạnh thôi, chính là nói về Cố Phi đi theo phía sau cô, liên quan tới Cố Phi, đề tài lớn nhất tất nhiên chính là "Tại sao anh lại mạnh như vậy".
"Chẳng có gì cả, chủ yếu là bởi vì tôi biết một chút võ thuật." Cố Phi nói đúng sự thật.
"Võ? Hừ!" Mang Mang Mãng Mãng dùng ánh mắt "đừng tưởng tôi say là có thể gạt tôi" nhìn Cố Phi.
Cố Phi lại lần nữa đỡ trán, cùng một cô nàng say rượu mà thôi, mình cần gì phải nghiêm túc như vậy chứ!
"Cây!" Cố Phi đã không nhớ mình gào bao nhiêu lần nữa rồi.
Mang Mang Mãng Mãng cũng đã phản xạ có điều kiện lập tức vặn vẹo người, rất khó khăn lách khỏi gốc cây lớn đang chắn trước mặt cô.
"Tốc độ này, chúng ta có thể đến nơi trước mười giờ ư?" Cố Phi đau thương suy nghĩ.
Nhưng mà họa với phúc chung quy vẫn đi đôi với nhau, đối với Cố Phi lúc này, tin vui duy nhất chính là độ cồn trong trò chơi không khoa trương như hiện thực, như việc có thể giảm đi độ đau đớn vậy. Cho nên sau khi ngừng uống rượu, vẫn khá mau tỉnh táo lại. Đây cũng là lý do đám Lam Dịch có thể uống tù tì gần hai mươi tiếng. Đừng tưởng rằng đây là một đám thần rượu, bọn họ hoàn thành được là nhờ thiết lập điều kiện đặc thù.
Lúc khó khăn đi ra khỏi rừng cây, men rượu của Mang Mang Mãng Mãng cuối cùng cũng bay hết. Từ khi bắt đầu nói chuyện lải nhải không ngừng, đến khi từ từ trở nên yên lặng, rồi đến lúc này ánh mắt đã bắt đầu trở nên thanh tỉnh, Cố Phi có cảm giác rất trực quan.
"Cô tỉnh rồi." Sau khi nói đến "võ thuật", thì trừ hét "cây" ra Cố Phi chưa từng nói bất kỳ nội dung gì với cô nữa, cuối cùng đã được nói nội dung mới mẻ.
Mang Mang Mãng Mãng thế mà trên mặt xuất hiện nét xấu hổ. Không thể nghi ngờ cô là một người thông minh, người thông minh cho dù khó tránh khỏi cũng sẽ say, nhưng ít nhất biết người say thường sẽ không để lại cho người khác ấn tượng thú vị gì đó.
"Tôi đã nói gì?" Xem ra Mang Mang Mãng Mãng còn thông minh hơn người thường chút ít, cô thậm chí biết khá rõ tật xấu phạm phải sau khi mình say rượu. Đây đều là vấn đề mà rất nhiều bợm nhậu tung hoành ngang dọc các cuộc nhậu nhiều năm sẽ xem nhẹ.
"À, không có gì. Cô nói loạn một đống, tôi cũng không nghe rõ lắm." Hiển nhiên Cố Phi cũng là người thông minh. Biết lời nói của người say rượu không cần phải lắng nghe quá nghiêm túc. Thực tế sau khi say lỡ lời là rất bình thường, sẽ phun lời thật ra sau khi say vậy thì cũng chưa chắc, say rượu xong nói quá mọi chuyện lên trời luôn là chuyện thường.
Mang Mang Mãng Mãng vốn không nhiều lời, lúc này càng trở nên yên lặng. Hai người lúc này mới bắt đầu con đường đồng hành trầm mặc vốn phải có.
"Có cái này." Cố Phi đột nhiên nói chuyện.
Mang Mang Mãng Mãng vội vàng quay đầu, lại thấy trên tay Cố Phi xách đôi giày.
"Chúng ta đi có hơi chậm, cô mang đôi giày này của tôi đi!" Cố Phi đưa đôi giày trong tay đến trước mặt cô.
"Giày của anh rất trâu bò à?" Mang Mang Mãng Mãng cũng không chần chừ, sảng khoái nhận lấy.
"Tốt hơn của cô chút xíu." Lời của Cố Phi tất nhiên không phải nói bậy, dọc đường đi nhàm chán đã quăng ra Giám Định Thuật, không biết dùng bao nhiêu lần, dùng cái Giám Định Thuật nông cạn đó của hắn cuối cùng đã giám định ra được giày vải của Mang Mang Mãng Mãng.
"Quả nhiên lợi hại!" Sau khi Mang Mang Mãng Mãng cầm lấy Giầy Truy Phong cũng rất kinh ngạc, thuận miệng hỏi: "Giày này bạo được ở đâu vậy?"
"Thành công làm hoàn thành nhiệm vụ truy nã liên tục 100 lần." Cố Phi biết gì nói nấy.
"Ồ?" Mang Mang Mãng Mãng sửng sốt, ngay sau đó lập tức phản ứng lại: "Chẳng trách anh thường đi làm nhiệm vụ đó, thì ra còn có loại phần thưởng này?"
Cố Phi cũng không giải thích ý nghĩa chân chính mà bản thân làm nhiệm vụ đó, chỉ đơn giản giới thiệu mấy loại phần thưởng mà mình nhận được và điều kiện của nó.
"À... thì ra là thế." Mang Mang Mãng Mãng gật đầu, "Có cần tôi giúp anh giữ bí mật không?" Cô cười hỏi, có rất nhiều người chơi, lúc khai thác được một ít bí mật không muốn người biết, sẽ được yêu cầu đừng để người khác biết.
"Bảo mật? Không cần đâu." Cố Phi nhún vai.
Mang Mang Mãng Mãng rõ ràng đã sớm biết được đáp án này, bằng không Cố Phi cũng không cần nói toàn bộ cho cô biết. Mang Mang Mãng Mãng đổi giày của Cố Phi xong, chạy thử hai bước, quả nhiên tốc độ nhanh hơn rất nhiều.
"Nè!" Bỗng nhiên cô lại nghe được Cố Phi ở phía sau gọi cô. Mang Mang Mãng Mãng quay đầu.
"Kính nhờ đưa giầy của cô cho tôi mượn." Cố Phi cười khổ, hắn lúc này hai chân trần đứng ở trên đất.
"A, xin lỗi! !" Mang Mang Mãng Mãng vội vàng ném giày của cô cho Cố Phi.
Giày của Mang Mang Mãng Mãng chỉ có thuộc tính đơn cộng thêm tốc độ di chuyển, đối với Cố Phi cộng toàn bộ điểm nhanh nhẹn thì loại giày này giá trị không bằng tỉ lệ phần trăm. Có thể nói tốc độ của hắn bị suy yếu khá nghiêm trọng, nhưng hiển nhiên vẫn nhanh hơn Mang Mang Mãng Mãng, hai người tiếp tục lên đường, đi hết tốc độ, Mang Mang Mãng Mãng cũng sẽ không đi theo đường cong nữa, Cố Phi lại dấy lên hy vọng đuổi kịp chuyến thuyền mười một giờ.
Nhưng sự thật rất tàn khốc.
Lúc hai người đến bến tàu ngồi thuyền, vừa lúc trơ mắt nhìn một chiếc thuyền lớn đang chậm rãi rời xa bờ, chẳng chừa cho hai người một chút cơ hội nào.
"Moá! !" Mang Mang Mãng Mãng hung hăng giơ một ngón giữa với chiếc thuyền lớn đó, cuối cùng bày ra khí phách nữ ma đầu thành Nguyệt Dạ hồi đó của cô.
"Tôi không đuổi kịp thuyền." Cố Phi tiếc nuối nói trong kênh chat dong binh đoàn.
"Ừa, chúng tôi đã nhìn thấy cậu." Hàn Gia Công Tử trả lời.
"Hả, ở đâu?" Cố Phi quan sát xung quanh.
"Ở trên thuyền." Hàn Gia Công Tử nói.
Cố Phi chỉ chú ý thuyền rời đi với ngón giữa của Mang Mang Mãng Mãng, thật sự không chú ý tới động tĩnh trên thuyền, lúc này nhìn cẩn thận, quả nhiên thấy được trên đuôi thuyền, Ngự Thiên Thần Minh giang hai cánh tay bày tạo hình Titanic kinh điển, nhưng rất nhanh đã bị Chiến Vô Thương xách ném qua bên cạnh, sau đó hắn đi lên giang hai cánh tay ra...
Cố Phi thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Mang Mang Mãng Mãng: "Được rồi, nói cho tôi biết khu logout ở đâu."
"Cái này..." Mang Mang Mãng Mãng chỉ biết chỗ này có khu logout, nhưng thật sự không biết vị trí cụ thể.
"Lui xuống boong tàu, đi về phía tây, chẳng bao xa là tới." Một giọng nói ở rất gần bay đến.
"Cảm ơn!" Cố Phi vừa đáp vừa ngạc nhiên, có người ở ngay bên cạnh, thế mà hắn không phát hiện ra, điều này quá khó tin. Ánh mặt theo tiếng nhìn qua, hắn thấy trong một ngôi nhà lá rách chỉ còn một nửa bên cạnh sàn gỗ, có một người lười biếng nằm trên đống cỏ, hai tay gối ở sau đầu, trong miệng ngậm một cọng cỏ, mặt cũng bị cái nón rơm che lại.
Vừa nhìn cái mặt bị cái nón rơm che lại, lại nhớ lại giọng nói vừa rồi, Cố Phi đã đoán ra được là ai. Tiến lên hai bước, rút kiếm duỗi qua, "vèo" cái đã móc cái nón rơm kia lên.
"Nè, quá bất lịch sự rồi đó!" Tịch Tiểu Thiên vươn tay nắm lấy nón lá của mình, nhưng kiếm của Cố Phi nhanh hơn, trở tay hất một cái, nón rơm đã bay về phía hắn, vươn một ngón tay trái đón lấy, thuận thế "vù vù" xoay tròn nó.
"Cô làm gì ở đây vậy?" Cố Phi vừa hỏi vừa nắm chặt kiếm quan sát xung quanh. Nơi có Tịch Tiểu Thiên, chu vi trong mấy mét nhất định có nguy cơ, đây là một trong thường thức mà Cố Phi biết.
"Đừng căng thẳng, tôi chỉ là một người qua đường bình thường mà thôi." Tịch Tiểu Thiên tức giận, "Trả nón rơm lại cho tôi."
"Không có người nào khác tìm cô, cô che mặt làm gì chứ?" Cố Phi hỏi.
"Quen rồi, không được à?" Tịch Tiểu Thiên nói.
"Vậy hả?" Cố Phi búng ngón tay, nón rơm đã bay lên, Tịch Tiểu Thiên muốn tiếp lấy, kết quả kiếm nằm bên tay khác của Cố Phi đã giơ lên, xoẹt xoẹt xoẹt mấy cái, nón rơm đã bị chém thành một đống rơm rạ văng khắp người Tịch Tiểu Thiên. Cái nón rơm này của Tịch Tiểu Thiên chính là đồ thủ công, không phải trang bị gì, hủy đi rất dễ dàng.
"Anh! ! !" Tịch Tiểu Thiên giận đến không nói nên lời.
Cố Phi chẳng hề để ý, trấn định quan sát xung quanh, hắn cảm thấy chắc chắn có người sẽ xuất hiện, Tịch Tiểu Thiên sao có thể vô duyên vô cớ chạy tới địa phương quỷ quái này được chứ. Cố Phi đang suy nghĩ, quả nhiên liền thấy một người chơi đã từ một phía bước nhanh đi tới, đạp lên boong tàu bên này.
Cố Phi đang khen ngợi vì phán đoán của mình, người đó đã đến bên cạnh, mặt mày hớn hở cười nói: "Có phải ba vị lỡ thuyền rồi không, thế nào? Có muốn đi thử thuyền của tôi không?"
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden