Chương 35
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 35: Tôi chẳng có ước mơ gì hết, cả đời cũng chỉ thế này thôi

Hai người cùng đi đến đồn công an.

"Chào anh, cho tôi hỏi Trần Tân đang ở đâu?" Vừa xuống xe, Tô Tinh Nam liền chạy vào trong.

Cảnh sát nhìn bọn họ một cái rồi nói: "Tôi họ Vương, xin mời đi theo tôi."

Ba người cùng đi vào một căn phòng, Trần Tân sa sút ngồi trên ghế. Cậu cúi đầu, hai tay bị còng lại.

Tô Tinh Nam đi đến trước mặt cậu, đá vào chân cậu một cái: "Vẫn ổn chứ?"

Trần Tân ngẩng đầu, chưa kịp nói gì, cảnh sát Vương đã lên tiếng trước: "Anh ta không sao, chỉ trầy xước mặt thôi. Người đánh nhau với anh ta thì bị gãy tay, đang băng bó trong bệnh viện, lát nữa cũng sẽ được đưa tới."

"Không thể để khởi tố được." Tô Tinh Nam vội đáp.

Lục Phồn Chi nắm lấy tay cô, quay sang cảnh sát Vương: "Chúng tôi cần biết toàn bộ quá trình sự việc."

"Hai người cứ bình tĩnh. Gọi hai người tới cũng là để làm rõ. Chúng tôi muốn biết cụ thể về những gì đã xảy ra, nhưng khi hỏi anh ta về tình hình lúc đó và lý do đánh nhau thì anh ta cứ một mực im lặng." Cảnh sát Vương dừng vài giây rồi lại nói: "Chúng tôi đang tuần tra thì thấy Trần Tân đè Hàn Dương xuống đất đánh. Chỗ đó là góc khuất, không có camera, nên không rõ trước đó hai người đã xảy ra chuyện gì."

Tô Tinh Nam ngồi xổm trước mặt Trần Tân, nhìn vào đôi mắt cậu: "Lý do là gì, nói đi."

Ngón cái và ngón trỏ của Trần Tân cọ vào nhau, đầu vẫn cúi thấp: "Không có lý do gì cả."

"Vậy lời mà cậu đã hứa với dì trước đó thì sao, không tính nữa hả?"

"Lát nữa cậu gọi cho bà ấy đi. Tôi sợ tự mình gọi sẽ làm bà tức."

Tô Tinh Nam lườm cậu một cái: "Biết sợ rồi à? Vậy thì nói rõ mọi chuyện đi."

"Không nói." Trần Tân vẫn cứ là cự tuyệt trạng thái.

Tô Tinh Nam cuống lên: "Cậu có biết người ta sẽ kiện cậu không? Chuyện nghiêm trọng có thể phải ngồi tù đấy, cậu có biết không!"

Trần Tân tựa lưng vào ghế, cười nhạt: "Tôi biết chứ, biết rất rõ là đằng khác. Cố ý gây thương tích cho người khác thì bị phạt tù cải tạo không giam giữ hoặc quản chế ba năm. Nếu thương tích nghiêm trọng thì ba đến mười năm."

Tô Tinh Nam ngây ngẩn cả người: "Cậu...."

Cô không nói nên lời.

Hóa ra trước khi làm chuyện đó, Trần Tân đều biết rõ hậu quả, rất tỉnh táo khi lựa chọn con đường này.

Nhưng đồng thời cô cũng hiểu, nhất định phải có nguyên nhân gì đó, nếu không Trần Tân sẽ không làm như vậy.

Trần Tân lại chậm rãi cất lời: "Tô Tô, cậu biết mà, tôi chẳng có ước mơ gì hết, cả đời cũng chỉ thế này thôi. Sống như cái xác không hồn bao nhiêu năm qua coi như cũng đủ rồi. Không có gì phải lo cả."

Lục Phồn Chi đi tới kéo Tô Tinh Nam đang ngồi xổm dậy, để cô ngồi xuống ghế bên cạnh: "Đứng lên trước đã."

Vừa dứt lời, Hàn Dương được bạn bè dìu đến, đám bạn đi theo thì mắng chửi om sòm.

Đến trước mặt Trần Tân, một người nói: "Đánh bạn tao thành ra thế này, mày chuẩn bị lo đi."

Thấy Trần Tân không nói gì, đối phương lại gằn giọng: "Còn hống hách à? Bọn tao nhất định sẽ kiện mày!"

Lục Phồn Chi bước lên chắn trước mặt cậu: "Anh bạn này, cậu bình tĩnh chút đi. Chúng ta tới đây là để giải quyết vấn đề, đúng không?"

Lúc này cảnh sát Vương cũng đi đến. Anh ta kêu mọi người ngồi xuống ghế, rồi hỏi Hàn Dương về tình huống lúc đó.

"Khi ấy tôi thấy trong quán bar ngột ngạt quá, muốn ra cửa sau hút điếu thuốc. Vừa ra tới góc tường, châm thuốc xong thì nó xông lên đấm tôi một quyền. Sau đó thì các anh cảnh sát tới."

Tô Tinh Nam tức giận đứng bật dậy: "Anh nói bậy! Không thể nào!"

Lục Phồn Chi xoa đầu cô, sau đó nói với cảnh sát: "Tôi có chút thắc mắc muốn hỏi Hàn Dương, được chứ?"

Cảnh sát Vương gật đầu: "Anh hỏi đi."

Lục Phồn Chi ngồi đối diện hắn, khí thế áp đảo: "Anh nói cậu ấy đấm anh một quyền, trúng má trái hay má phải?"

"Má phải." Hàn Dương không hề nghĩ ngợi mà trả lời.

"Nói dối. Theo phản xạ bình thường thì sẽ chỉ vào bên mặt bị thương, chứ không phải trong hoàn cảnh tối như vậy mà vẫn trả lời chính xác trái hay phải." Ánh mắt Lục Phồn Chi khoá chặt trên người hắn.

Hàn Dương lập tức bị anh hù dọa.

Một lát sau, hắn hét lên: "Mặc kệ bên nào, chính là nó đánh tôi trước."

"Nhưng chúng tôi muốn biết nguyên nhân. Hai người có từng quen biết trước đó không?" Ngữ khí của Lục Phồn Chi vô cùng cứng rắn.

"Không quen, ai mà qua lại với cái thằng điên này."

"Vậy sao vừa bước vào đây anh đã biết là cậu ấy đánh anh? Lúc đó tối như thế, đèn cũng không có mà. Sao anh không hỏi tôi xem có phải là tôi đánh anh không?"

Tô Tinh Nam thật sự muốn vỗ tay tán thưởng anh: "Giờ hết đường cãi rồi đúng không?"

"Công tử nhà giàu Trần Tân, dạo này tối nào cũng lượn lờ ở cái Club đó, ai mà chẳng biết." Hàn Dương tiếp tục phản bác: "Dù sao thì cậu ta cũng đã đánh tôi nhập viện, anh nhìn xem, tay tôi gãy rồi này, cái này tôi không thể bịa được."

Nói rồi liền đưa kết quả giám định thương tích của bệnh viện cho cảnh sát Vương.

Lục Phồn Chi lên tiếng đúng lúc: "Cảnh sát Vương, anh cũng nghe thấy đoạn đối thoại vừa rồi. Tôi nghĩ chỉ cần tìm được chứng cứ, chứng minh Trần Tân không phải cố ý gây thương tích mà chỉ là phòng vệ chính đáng thôi, thì sẽ không kể kết tội đúng không?"

Cảnh sát Vương gật gù: "Nhưng hiện tại chưa thể thả người."

Tô Tinh Nam nói: "Cho chúng ta thời gian hai ngày, bảo đảm sẽ đưa cả nhân chứng vẫn vật chứng đến đây."

Sau khi nói xong, cô nhìn Hàn Dương nhướng mày khiêu khích.

Hàn Dương cười khinh: "Đến lúc đó e là chỉ công cốc thôi."

Lục Phồn Chi kéo Tô Tinh Nam đi đến cạnh Trần Tân, hỏi cô: "Em có quen luật sư nào không?"

"Luật sư của ba em rất lợi hại."

Lục Phồn Chi gật đầu, rồi nói với Trần Tân: "Chúng tôi sẽ nhanh chóng tìm được chứng cứ. Trước cậu chịu khó ở đây thêm một thời gian, lát nữa bọn tôi sẽ tìm luật sư đến để làm thủ tục bảo lãnh, xem thử xem có thể ra ngoài trước không."

Trần Tân vẫn từ chối: "Cảm ơn người anh em, nhưng thôi, không cần đâu, không có chứng cứ gì cả."

Tô Tinh Nam hét vào mặt cậu: "Trần Tân, cậu im mẹ mồm cho tôi! Chuyện cả đời người mà cậu nói thôi là thôi à! Dù sao chúng tôi làm gì thì câu ở trong này cũng chả quản được. Không tìm luật nữa, để cậu ta bị nhốt ở đây tiếp đi!"

Nói xong liền kéo tay Lục Phồn Chi: "Chúng ta đi."

Vừa ra khỏi cửa đồn công an, Tô Tinh Nam liền gọi điện cho ba mình: "Ba, gửi cho con số điện thoại của luật sư giỏi nhất mà ba đang dùng đi."

Tô Viễn Thịnh nóng lòng hỏi: "Sao thế? Tinh Tinh, có chuyện gì hả con?"

"Chậc, ba đừng lo, con không sao đâu, chỉ muốn tìm anh ấy nhờ tư vấn chút chuyện thôi." Tô Tinh Nam mất kiên nhẫn đáp.

"Rồi rồi. Để ba gửi số điện thoại qua cho con."

"Cảm ơn ba."

"Khách sáo với ba làm gì, ba còn mừng khi con có thể nghĩ đến ba lúc gặp khó khăn ấy chứ. Mà sao trễ rồi con còn chưa ngủ?" Tô Viễn Thịnh đang chuẩn bị lừa tình.

Tô Tinh Nam liền cắt ngang lời ông: "Ngủ ngay đây ạ, ba nhớ gửi số điện thoại cho con nha. Bái bai."

"Alo alo..."

Nói xong, Tô Tinh Nam lập tức cúp điện thoại.

Lục Phồn Chi vừa lái xe vừa nhìn cô, bật chút nhạc nhẹ, cố gắng giúp cô dịu lại tâm trạng.

Anh hiểu, những lời Tô Tinh Nam nói với Trần Tân lúc nãy đều là vì tức giận.

Ai cũng biết cô còn lo lắng hơn bất kỳ ai.

Không lâu sau, điện thoại Tô Tinh Nam hiện lên một tin nhắn, là một dãy số cùng tên luật sư.

Cô vội vàng gọi lại, chuông đổ mấy tiếng mới có người bắt máy.

"Alô, ai đấy?"

"Alo, chào luật sư Dương, thật lòng xin lỗi vì quấy rầy anh vào giờ này. Tôi là con gái của Tô Viễn Thịnh, tên là Tô Tinh Nam. Hiện tại tôi có chút chuyện quan trọng muốn nhờ anh."

Luật sư Dương lập tức tỉnh táo hẳn lên: "Là con gái của tổng giám đốc Tô à, không phiền đâu không phiền đâu. Có chuyện gì cô cứ nói đi."

Tô Tinh Nam kể lại cặn kẽ toàn bộ sự việc của Trần Tân.

Luật sư Dương nói: "Được, tôi biết nên làm thế nào rồi."

Tô Tinh Nam lại bổ sung: "Về phần chứng cứ bên chúng tôi sẽ lo, anh chỉ cần nghĩ cách làm thủ tục để bảo lãnh cậu ấy ra là được."

"Được."

"Thế trước mắt cứ như vậy nhé. Có chuyện gì ngày mai anh cứ liên lạc với tôi, làm phiền rồi."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (52)
Chương 1: Chương 1: Vòng xoáy Chương 2: Chương 2: Lần gặp gỡ đầu tiên Chương 3: Chương 3: Sốt Chương 4: Chương 4: Ý nghĩa cuộc sống Chương 5: Chương 5: Đừng hồ đồ Chương 6: Chương 6: Tôi sẽ không để cô ngã Chương 7: Chương 7: Nhóc con, sao lại khóc rồi? Chương 8: Chương 8: Ba điều kiện Chương 9: Chương 9: Tên đàn ông khốn khiếp Chương 10: Chương 10: Nỗ lực sẽ không bao giờ là vô ích Chương 11: Chương 11: Không được bỏ tôi lại Chương 12: Chương 12: Dường như có gì đó đã thay đổi Chương 13: Chương 13: Cô nhóc này không biết ngại tí nào ha Chương 14: Chương 14: Tựa như một giấc mơ Chương 15: Chương 15: Che giấu sự rung động Chương 16: Chương 16: Nhóc con nhà mình thì tự mình dỗ Chương 17: Chương 17: Thật ra tôi cũng muốn được hiểu thêm về cuộc sống của anh Chương 18: Chương 18: Có phải anh muốn hôn tôi? Chương 19: Chương 19: Anh có thể đừng như vậy không? Chương 20: Chương 20: Chưa thử thì sao biết được kết quả thế nào? Chương 21: Chương 21: Để tôi giải quyết, được không? Chương 22: Chương 22: Anh cũng có cảm giác với tôi, đúng không? Chương 23: Chương 23: Anh đã mong điều này từ rất lâu Chương 24: Chương 24: Sự lãng mạn dành cho riêng em Chương 25: Chương 25: Như thể chỉ là một cuộc hẹn không mấy quan trọng Chương 26: Chương 26: Tố cáo với thế giới này Chương 27: Chương 27: Con là bạn trai của Tinh Tinh phải không? Chương 28: Chương 28: Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là tôi rất yêu em ấy Chương 29: Chương 29: Đại công chúa của anh Chương 30: Chương 30: Bao nhiêu năm rồi, con cũng chẳng còn trông mong gì nữa Chương 31: Chương 31: Trông chúng ta như đang lén lút yêu đương quá ha? Chương 32: Chương 32: Từ giờ trở đi, em sẽ không còn một mình nữa Chương 33: Chương 33: Em thấy chưa, thế giới này cũng không tệ đến thế Chương 34: Chương 34: Cho anh ôm em một lát Chương 35: Chương 35: Tôi chẳng có ước mơ gì hết, cả đời cũng chỉ thế này thôi Chương 36: Chương 36: Tình yêu ập tới một cách mãnh liệt Chương 37: Chương 37: Vì anh ấy, chút chuyện này thì có đáng gì đâu. Chương 38: Chương 38: Em sẽ không từ bỏ chính mình Chương 39: Chương 39: Kể cả khi thế giới này chưa từng đối xử tử tế với cô ấy Chương 40: Chương 40: Không muốn vết thương của Trình Đường Âm lại bị khơi dậy lần nữa Chương 41: Chương 41: Anh ấy là duy nhất của tôi Chương 42: Chương 42: Mình mơ thấy anh ấy Chương 43: Chương 43: Tiền đồ như gấm Chương 44: Chương 44: Nhất định không được từ bỏ chính mình Chương 45: Chương 45: Không biết rõ toàn bộ sự thật thì không nên đánh giá Chương 46: Chương 46: Định nghĩa người tốt bây giờ phiến diện quá nhỉ? Chương 47: Chương 47: Gió đổi chiều Chương 48: Chương 48: Chịu đựng Chương 49: Chương 49: Thế giới còn rất nhiều điều tốt đẹp và đáng giá để lưu luyến Chương 50: Chương 50: Những lời hứa hẹn chót lưỡi đầu môi Chương 51: Chương 51: Hoá ra anh ấy cũng còn có gia đình riêng của mình Chương 52: Chương 52: Chúng ta, còn cả một quãng đời rất dài phía trước