Chương 34
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 34: Thích tôi một lần nữa được không

“Văn Hoài do ai khích bác, ban đầu hợp tác với ai, thiết nghĩ bác cũng biết hết chứ.” Khóe môi Trình Bạc Hàn cong lên cười khẩy, hắn thong thả đáp, “Xét lỗ lã à, sổ sách riêng của mấy người chắp vá thổi phồng như nào cũng không khó điều tra lắm đâu. Còn Thông Đạt xét cho cùng họ Cao hay họ Trình thì cũng là huyết mạch của ông ngoại, bác nói vậy ông ngoại mà biết mới gọi là thất vọng thật đấy.”

Hắn dứt lời xong mặt mũi tất cả mọi người ở đây đều vặn vẹo hẳn. Trình Trung đã nếm mùi bất chấp lì lợm của Trình Bạc Hàn từ lâu, cũng biết không hơn thua được gì trước mặt hắn. Nhưng mai Trình Bỉnh Chúc phải mổ rồi, tuy trên lý thuyết tỉ lệ thành công rất lớn nhưng dẫu sao cũng thuộc hàng tuổi cao sức yếu, liệu có thể rời bàn mổ lành lặn, về sau liệu có thể hồi phục như xưa không đều là biến số chưa rõ. Tuy lão với Trình Du có cổ phần, có nắm trong tay vài công ty chi nhánh, nhưng so với trụ sở chính Thông Đạt thì quả thật chỉ bằng hạt cát giữa sa mạc.

Vụ rối ren hàng cấm vận và dự án cảng nội địa Nguyên Bình đã bị Trình Bạc Hàn đàn áp, đợt gần đây mấy cổ đông trước đó đã chia phe lại nối nhau trở quẻ; ban đầu Văn Hoài cũng đứng về phía bọn họ do đầu tư thua lỗ rồi, nào ngờ Văn Sơ Tĩnh chen ngang ngáng trở, càng không ngờ Trình Bạc Hàn lại còn lơi lỏng kiểm soát tha cho, dẫn đến Văn Hoài rút lui nốt.

Hiện giờ phần thắng trong công cuộc lật đổ Trình Bạc Hàn ngày một yếu dần, bọn họ chuyển sang nhăm nhe theo dõi 30% đang nằm trong tay Trình Bỉnh Chúc, không dám sơ hở. Trước hôm phẫu thuật luật sư đã ghé thăm ra vào mấy chuyến liền, nghĩ thôi cũng biết là để lập di chúc. Di chúc điều chỉnh hẳn vài lần, ngày mai trước khi vào viện đội luật sư riêng của Trình Bỉnh Chúc sẽ còn đến thêm lượt nữa, họ càng không thể lơ là.

Trình Du đã hơn 50, thời trẻ mê muội sa đọa, lớn tuổi rồi vẫn không giữ được bình tĩnh. Gã không làm được gì Trình Bạc Hàn bèn liếc qua Văn Nhạc Tri đang yên lặng đứng cạnh, điên tiết chẳng có chỗ nào xả.

“Cụ ông hồ đồ cho mày cưới đàn ông về nhà, tương lai còn chẳng có nổi máu mủ nối dõi, nhỡ hôm nào lại mọc thêm thằng con hoang ở đâu ra thì e đến lúc ấy Thông Đạt chẳng họ Trình cũng chẳng họ Cao nữa đâu. Bạc Hàn, mày chơi đủ rồi cũng phải tiết chế bớt đi, đừng để như mẹ mày mất cả chì lẫn chài đấy.”

Câu này đúng là quá chối tai, mục tiêu công kích rõ rệt, Trình Bạc Hàn có thờ ơ thản nhiên mấy thì cũng không để yên nổi nữa. Chưa cần nghe hết sắc mặt hắn đã trầm trọng hẳn, hắn quả quyết bước lên, đang định hành động thì có một bàn tay níu hắn lại.

Văn Nhạc Tri thoáng nghiêng người đứng vào gần Trình Bạc Hàn hơn. Giọng cậu mềm mại dịu nhẹ, nghe cực kì vô hại song lời nói ra trái ngược triệt để.

“Bác, kể cả bọn cháu không con không cái thì cũng chẳng để tự dưng mọc thêm thằng con hoang đâu ra như người khác đâu ạ.” Biểu cảm Văn Nhạc Tri lạnh nhạt, lúc nhắc tới đoạn “thằng con hoang” cậu lướt qua rất nhanh, có vẻ do chưa bao giờ dùng từ độc địa đến thế nên không quen cho lắm. Cơ mà “người khác” ở đây ám chỉ ai thì đã rành rành ra, Trình Du lập tức sậm mặt lại.

Văn Nhạc Tri rất gầy, thấp hơn Trình Bạc Hàn nửa cái đầu, về khí thế phong thái cả hai khác nhau trời vực. Nhưng giờ phút này cậu đang đứng bên Trình Bạc Hàn lên tiếng rất nghiêm túc hẳn hoi, tác phong hòa nhã lặng lẽ ngày thường đã biến mất.

“Bạc Hàn tiếp quản Thông Đạt khi mới 20 tuổi, bao nhiêu năm nay trắc trở lớn nhỏ đều do anh ấy gồng gánh vượt qua, chắc hai bác cũng biết rõ phải gian nan nhường nào. Còn sự việc mẹ anh Bạc Hàn tuy đáng tiếc thật nhưng bố mẹ anh ấy tình cảm sâu đậm, đến với nhau ở bên nhau rất hạnh phúc, vậy vẫn khá hơn nhiều những cuộc hôn nhân hình thức chứ ạ! Bố mẹ cũng giáo dục anh ấy quá tử tế, lịch sự học thức có trách nhiệm, không ức h**p kẻ yếu không bắt nạt người khác vô duyên vô cớ, càng không giở trò vặt vãnh sau lưng khiến ông ngoại phải bực dọc.”

Đại khái do cực kì ít thấy cậu lên tiếng nói dài thế này nên tất cả vô cùng ngỡ ngàng, không thể nào ngó lơ được. Không chỉ mỗi Trình Trung Trình Du mà cả Trình Bạc Hàn cũng phải ngẩn ra.

“Chuyện chú cháu thì cháu rất xin lỗi. Nhưng chị cháu đã nói rõ ràng với chú, chú ấy là chú ấy, Văn Minh là Văn Minh, bất cứ việc gì chú ấy làm đều không thể đại diện cho Văn Minh, cũng không đại diện cho bản thân cháu.”

Nói đến đây Văn Nhạc Tri liếc sang Trình Bạc Hàn một cái thật nhanh, lúc trông thấy nhiệt độ trông đôi mắt ấy thì cậu vội quay đi ngay, hệt như bị bỏng vậy.

Cậu phản bác cực kì rành mạch kín kẽ, thành ra Trình Trung phải mở to mắt nhìn thẳng cậu lần đầu tiên.

“Trước nay cứ tưởng cậu ấm nhà họ Văn là cái bình hoa thôi, không ngờ miệng lưỡi lại sắc bén thế đấy.” Trình Trung hừ một tiếng khinh khỉnh, quay sang ngó nghía với Trình Du, giọng điệu mập mờ, “Chẳng trách Bạc Hàn phải theo đuổi tới tận nước D, còn dốc cạn tâm tư, xem ra cậu Văn cũng có thủ đoạn hơn người nhỉ!”

Những gì Trình Bạc Hàn làm ở nước D không phải bí mật với nhà họ Trình nữa, họ Tạ đã biết thì sớm muộn sẽ tiết lộ ra ngoài. Trình Bạc Hàn bất kể ngoài kia đồn đãi thế nào, nhưng để động chạm tới Văn Nhạc Tri thì câu chuyện sẽ bị tô thêm màu sắc suồng sã cợt nhả.

Riêng việc này Trình Bạc Hàn không thể chấp nhận.

“Đời sống tình cảm của tôi với Nhạc Tri không khiến các bác phải lo.” Trình Bạc Hàn ôm vòng lấy vai Văn Nhạc Tri kéo sát vào bên mình, cúi đầu nhìn cậu nhưng lời thì nói với những kẻ còn lại, “Tính tôi thù dai, nhỡ mà nghe thấy lời bậy bạ về Nhạc Tri rồi gây ra việc gì đó không được thỏa đáng lắm, thì đến lúc ấy mọi người tha hồ be bét chung.”

Gương mặt Trình Bạc Hàn nở nụ cười tươi, hắn làm lơ người ngoài, chỉ nhẹ giọng hỏi Văn Nhạc Tri: “Mệt rồi đúng không? Đi ngủ thôi.”

Cả hai đi lên tầng, vào tới tận phòng Văn Nhạc Tri mới giãy ra tránh xa Trình Bạc Hàn thêm chút. Trình Bạc Hàn thả tay, không làm khó cậu nữa song ánh mắt nhìn về cậu thì cháy bỏng, tầm mắt dõi theo sát sao chưa chịu thôi.

“Anh đừng nghĩ nhiều…” Khí thế gồng mình vừa rồi của Văn Nhạc Tri bay sạch, cậu không nhìn Trình Bạc Hàn nữa, mặt mũi lạnh nhạt, “Em sợ mấy người cãi nhau thật ông sẽ lo. Những gì em nói vừa nãy cũng không có ý khác đâu.”

“Ừm, tôi biết, cảm ơn em Nhạc Tri.”

Song hiển nhiên lời giải thích của cậu chưa đủ để dập tắt sự kích động ở Trình Bạc Hàn, có vẻ hắn thấy được động viên mãnh liệt lắm, cả người đều phấn chấn rõ rệt, nhưng lại sợ biểu hiện của mình quá đà làm Văn Nhạc Tri khiếp hãi nên buộc phải gắng sức kiềm chế tâm trạng.

—— Hắn chưa bao giờ dám ngờ, dù đã ở tình cảnh này rồi mà Văn Nhạc Tri vẫn sẵn lòng che chở hắn.

Trước đó Văn Sơ Tĩnh đặt ra kì hạn 3 tháng với hắn, cái mốc này hệt một quả núi đè đầu hắn suốt, khiến lòng dạ hắn ngột ngạt áp lực cực kì. Chưa gì đã nửa tháng trôi qua mà tình hình không tiến triển một tí nào hết – Văn Nhạc Tri không nói chuyện với hắn, không nhìn hắn, lúc ngủ cố tránh hắn ra xa nhất có thể, hai người hoàn toàn không trao đổi, Trình Bạc Hàn không dám sốt sắng, không dám bộp chộp, bởi sự kháng cự của Văn Nhạc Tri với hắn đang khắc sâu trong từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, chẳng thà giết luôn hắn đi còn đỡ khó chịu hơn.

Bất lực cùng đường rồi hắn mới phải mượn cớ ông ngoại bị bệnh, dứt khoát đón Văn Nhạc Tri về nhà chính. Trước mặt ông cụ Văn Nhạc Tri không tiện lộ liễu quá, thỉnh thoảng Trình Bạc Hàn tán gẫu vẩn vơ mấy câu Văn Nhạc Tri cũng sẽ đáp lại.

Cho dù chỉ đáp lời vờ vịt cho có thì Trình Bạc Hàn vẫn cứ quý báu phát điên.

Cơn bực tức từ màn đâm thọc của hội Trình Trung lúc dưới nhà đã bị quét đi sạch bóng từ lâu, đáy lòng Trình Bạc Hàn ngập đầy ê ẩm, hắn cảm giác mình như bắt được loáng thoáng ban mai, thực sự chẳng biết phải nâng niu Văn Nhạc Tri ra sao mới đủ nữa.

Buổi tối tắt đèn, Trình Bạc Hàn trở mình, chầm chậm nhích từ mép giường vào.

Văn Nhạc Tri đang quay lưng về phía hắn, hơi thở rất nhẹ, cậu chỉ chiếm một đoạn nhỏ hẹp ở sát mép giường, hai tay ôm lấy người, tư thế ngủ phòng bị thiếu an toàn. Trình Bạc Hàn nhìn đăm đăm vào gáy cậu, ngắm suốt hồi lâu, rốt cuộc vẫn không dám duỗi tay ôm lấy.

“Nhạc Tri,” Dây thanh của Trình Bạc Hàn căng ra, họng khản đặc, hắn hỏi cậu, “thích tôi thêm lần nữa được không?”

Mãi rất lâu sau cũng không có câu trả lời.

Căn phòng yên ắng nghe rõ cả tiếng thở, rèm chắn sáng chỉ chừa một khe hở cho ánh trăng tràn vào, Trình Bạc Hàn trông theo đường nét lên xuống dưới lớp chăn, sau cùng không kìm lòng được, nâng tay khẽ khàng đặt lên đầu vai Văn Nhạc Tri.

***

Trước giờ phẫu thuật luật sư lại ghé một chuyến nữa, vào phòng trao đổi với Trình Bỉnh Chúc tầm 10 phút, xong xuôi bước ra cũng chỉ mỉm cười chuyên nghiệp đáp lại vẻ ân cần từ Trình Trung Trình Du rồi ngồi xuống cùng mọi người, nhắm mắt nghỉ ngơi, chờ ca mổ của ông cụ kết thúc.

1 tiếng trôi qua, Trình Trung với Trình Du không gắng được nữa phải sang phòng nghỉ bên cạnh, sắp xếp trợ lý chờ ngoài phòng mổ chú ý sát sao động tĩnh. Trình Bạc Hàn cũng muốn bảo Văn Nhạc Tri đi nghỉ nhưng Văn Nhạc Tri chỉ nhìn đăm đăm vào cửa phòng phẫu thuật với nét mặt chăm chú, lắc đầu đáp khẽ: “Đợi thêm lát nữa.” Trình Bạc Hàn không nài ép thêm.

Hai người ngồi cạnh nhau ngoài phòng mổ, không ai lên tiếng. Khoảng tầm 3 tiếng sau bác sĩ bước ra, đi thẳng về phía Trình Bạc Hàn bảo “Ca mổ rất thành công”. Bả vai căng cứng của Trình Bạc Hàn thả lỏng bớt, hắn bắt tay cảm ơn bác sĩ.

Trình Bỉnh Chúc được chuyển trực tiếp sang ICU, chờ theo dõi mấy hôm xác định không vấn đề gì rồi mới về phòng bệnh bình thường. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, có đợi tiếp nữa cũng chưa thể làm gì hơn, đang định giải tán.

Đúng lúc này thì luật sư ngồi chờ cạnh đó thình lình lên tiếng nhờ mọi người nán lại, ông cụ Trình cần công bố di chúc.

Chọn công bố di chúc vào thời điểm này quả thực không ai ngờ tới. Trước đó tất cả đều tưởng Trình Bỉnh Chúc sẽ chỉ sắp xếp chuyện di chúc trước khi vào mổ hoặc sau khi mổ xong nhỡ gặp bất trắc. Hiện giờ ca phẫu thuật đã thành công, nếu vẫn công bố di chúc thì sẽ mang ý đồ khác hẳn.

Trình Trung ngộ ra đầu tiên, mặt mũi lập tức méo mó xẹo xọ, song lúc này lão vẫn còn le lói chút hi vọng, mãi tới khi nghe thấy nội dung di chúc chính xác thì phất tay bỏ đi ngay và luôn, không buồn để tâm phong độ thể diện gì nữa ——

Số cổ phần Thông Đạt Trình Bỉnh Chúc đang nắm giữ trong tay là 30%, di chúc phân chia rất rõ ràng, 11% cho Trình Bạc Hàn, 8% chia cho 2 người là Trình Trung và Trình Du, còn 11% thì lại để cho Văn Nhạc Tri.

Đến đây Trình Bạc Hàn đã nắm tổng 52% cổ phần Thông Đạt, bất kể loạn trong giặc ngoài ra sao đi nữa thì từ giờ hắn cũng sẽ là người cầm quyền kiểm soát thực tế của Thông Đạt, không còn ai có khả năng động tới vị trí của hắn. Huống hồ Văn Nhạc Tri là bạn đời hợp pháp của hắn cũng giữ thêm 11%, hễ hai người này còn ở bên nhau thì về cơ bản chẳng bao giờ đến lượt những kẻ khác trong họ Trình nữa rồi.

Đọc di chúc xong luật sư ra về, trong phòng nghỉ ngập ngụa hằm hè mùi thuốc súng, Trình Trung bỏ đi xong Trình Du cũng đi nốt – không đi cũng hết cách, Trình Bỉnh Chúc đang nằm ICU không ai được vào, muốn làm loạn cũng chẳng có đường làm loạn. Chẳng trách lại chọn công bố di chúc lúc này, đúng là gừng càng già càng cay, hóa ra đã rình sẵn ở đây cả rồi.

Trình Bỉnh Chúc không ở nhà nên hai người không quay về nữa, cùng trở lại Thịnh Tâm. Dọc đường Văn Nhạc Tri rất nặng nề tâm sự, cậu ngồi dựa ở ghế sau xe nghĩ ngợi miên man. Trình Bạc Hàn đang trao đổi với luật sư về việc thực hiện di chúc sắp tới, cúp điện thoại rồi quay đầu nhìn lướt sang Văn Nhạc Tri.

“Em không thể lấy cổ phần được.” Văn Nhạc Tri mím môi ngồi thẳng người lên, muốn nói chuyện đàng hoàng với Trình Bạc Hàn.

“Ông ngoại cho em thì em cứ lấy, không phải việc gì to tát.” Giọng điệu Trình Bạc Hàn mang sự nhẹ tênh vô cớ rất khó tả.

Vốn dĩ việc chia cổ phần cho Văn Nhạc Tri đã vượt ngoài dự đoán của tất cả mọi người, chưa kể Trình Bỉnh Chúc còn đặc biệt bổ sung điều kiện – bất luận tương lai Văn Nhạc Tri có còn duy trì quan hệ hôn nhân với Trình Bạc Hàn hay không, thì cũng không ảnh hưởng đến quyền thừa kế cổ phần. Nói cách khác, kể cả Văn Nhạc Tri ly dị bỏ về thì vẫn có thể mang theo khối tài sản lên đến hàng trăm triệu tệ của Thông Đạt.

Cũng chính vì thế nên trái lại Văn Nhạc Tri càng bồn chồn. Nếu ra điều kiện không ly dị để thừa kế cổ phần thì cũng thôi, Văn Nhạc Tri có thể bỏ đi không cần một xu không chút gánh nặng, nhưng ông cụ cứ cố tình không cho, kiên quyết thêm điều kiện, nâng nhà họ Văn và Văn Nhạc Tri lên thước đo đạo đức. Làm vậy thành ra Văn Nhạc Tri lại không dám qua loa bừa bãi nữa rồi.

“Không phải đồ của em, em không cần. Mình… sau này em sẽ trả cổ phần lại cho anh.”

“Sau này là thế nào?” Trình Bạc Hàn hơi cau mày lại, “Bất kể mình có ly dị không thì cho em tức là của em, tôi không nhận đâu.”

“Phải trả chứ,” Văn Nhạc Tri cố chấp hiếm thấy, “2 tháng nữa rồi mình làm thủ tục đi.”

Không nói rõ là thủ tục gì, thủ tục ly hôn hay thủ tục chuyển nhượng cổ phần, đại khái là bao gồm đủ hết. Trình Bạc Hàn nghe hiểu, quay mặt đi, hệ thần kinh mới nãy còn thả lỏng lại bắt đầu căng chặt, suốt cả buổi hắn không nói thêm chữ nào.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (62)
Chương 1: Chương 1: Em không đi được đâu Chương 2: Chương 2: Hiện tượng giả Chương 3: Chương 3: Cũng có thể hủy hoại cả em Chương 4: Chương 4: Mới nghe lời hơn được Chương 5: Chương 5: Em không thích Tạ Từ Chương 6: Chương 6: Mềm lòng chỉ tổ xôi hỏng bỏng không Chương 7: Chương 7: Miễn em nghe lời Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10: Bất kể không muốn đến mấy Chương 11: Chương 11: Ai dùng? Chương 12: Chương 12: Cấm cửa Chương 13: Chương 13: Buổi tối tiếp tục Chương 14: Chương 14: Chỉ mong sống yên ổn qua ngày Chương 15: Chương 15: Người ở cạnh là được Chương 16: Chương 16: Thuyền lẻ vạn dặm Chương 17: Chương 17: Thành khẩn khoan hồng Chương 18: Chương 18: Hận tôi lắm phải không Chương 19: Chương 19: Trì trệ đơ đơ Chương 20: Chương 20: Tôi biết em không muốn Chương 21: Chương 21: Anh thích em đúng không Chương 22: Chương 22: Có chết hắn cũng không buông tay Chương 23: Chương 23: Cậu rất sợ Trình Bạc Hàn mất vui Chương 24: Chương 24: Cách duy nhất chính là không gặp em Chương 25: Chương 25: Nhớ lời em nói đấy Chương 26: Chương 26: Thời cơ tốt Chương 27: Chương 27: Giẫm nát Chương 28: Chương 28: Kiếp nạn Chương 29: Chương 29: Ngu xuẩn Chương 30: Chương 30: Riêng ly dị không được Chương 31: Chương 31: Đừng có làm những việc thừa thãi Chương 32: Chương 32: Trước đêm đó Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Thích tôi một lần nữa được không Chương 35: Chương 35: Không lùi được Chương 36: Chương 36: Chỉ còn sợ hãi Chương 37: Chương 37: Không đâu Chương 38: Chương 38: Tôi không chạm vào em Chương 39: Chương 39: Nhạc Tri cũng biết đe dọa người khác rồi Chương 40: Chương 40: Không thể báo thù đáp trả được Chương 41: Chương 41: Chồng chồng cãi cọ chút thôi Chương 42: Chương 42: Văn Nhạc Tri mất tích Chương 43: Chương 43: Người vừa yêu vừa hận Chương 44: Chương 44: Người không liên quan không được phép lại gần em ấy Chương 45: Chương 45: Cái ác ban đầu Chương 46: Chương 46: Ông cứ dai như đỉa vào Chương 47: Chương 47: Nhớ em ấy đến chết mất thôi Chương 48: Chương 48: Thẳng đuột Chương 49: Chương 49: Cảnh không muốn thấy nhất là em ép mình ngoan ngoãn Chương 50: Chương 50: Tùy em xử trí Chương 51: Chương 51: Trai đểu! Lừa cưới! Bắt nạt người ta! Chương 52: Chương 52: Mềm lòng độc nhất Chương 53: Chương 53: Đáng ra tôi nên quán triệt biến thái đến cùng Chương 54: Chương 54: Cảm giác như kiểu bị chơi Chương 55: Chương 55: Tôi muốn nhờ em một việc Chương 56: Chương 56: Đằng sau Chương 57: Chương 57: Em không cần tôi Chương 58: Chương 58: Cậy em yêu tôi Chương 59: Chương 59: Em cần anh (Kết thúc) Chương 60: Chương 60: Ngoại truyện 1: Tinh thần nổi loạn Chương 61: Chương 61: Ngoại truyện 2: Thù dai Chương 62: Chương 62: Ngoại truyện 3: Nhạc Chuy