Chương 34
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 34: Thật thô lỗ

Sáng sớm, Dung Yên chẳng muốn chơi trò đoán đố với cô em gái cùng cha khác mẹ - Dung Khuynh Thành.
 
Cô liếc nhìn ánh mắt lạnh lùng của Giang Ngự Hàn, chỉ mỉm cười nhàn nhạt không nói gì.
 
Giang Ngự Hàn vẫn mơ màng, khó ngủ như trước. Quan trọng là tối qua, cô không hề biết mình đã ôm người ta ngủ từ lúc nào.
 
Không biết điều này có làm ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của Giang Ngự Hàn hay không.
 
“Chị, chị có đang nghe em nói không đó?”
 
Dung Yên trả lời một cách lạnh nhạt:
 
“Có, nhưng chị đoán không ra em đang ở đâu.”
 
“Em ở bệnh viện.” 
 
Dung Khuynh Thành vẫn cố tình úp mở, như đang chờ đợi sự tò mò.
 
Dung Yên bất đắc dĩ phải phối hợp:
 
“Em bị bệnh à?”
 
“Không phải em, mà là chị hai. Chị ấy bị bệnh... đúng là không tiện nói ra.”
 
Dung Yên khẽ nhíu mày:
 
“Vậy em nhắn tin nói chị biết là được.”
 
Đầu dây bên kia, Dung Khuynh Thành lập tức đảo mắt, cảm thấy Dung Yên không chỉ vô dụng mà còn chẳng biết điều, làm giảm hiệu quả chia sẻ “niềm vui” của cô ấy.
 
“Chị, chị hai tối qua ở cùng với Giang Ngự Bạch, đến nỗi làm cơ thể bị thương, phải nhập viện. Chị mau đến bệnh viện xem thử đi.”
 
Dung Yên cuối cùng cũng hiểu. Hóa ra, Dung Khuynh Thành gọi cô từ sớm chỉ để chia sẻ “niềm vui” này, muốn cô cùng hả hê với mình.
 
Mặc dù Dung Khuynh Thành và Dung Nhung là chị em ruột cùng cha cùng mẹ nhưng mối quan hệ giữa họ chẳng khác gì nhựa tái chế, rất dễ vỡ.
 
Hình ảnh Giang Ngự Bạch tát Dung Nhung hiện lên trong đầu Dung Yên.
 
Chậc! Đúng là người đàn ông thô lỗ, chẳng trách lại làm Dung Nhung đến mức phải nhập viện.
 
Nhưng Dung Yên không rảnh rỗi đến mức đi bệnh viện để hả hê như Dung Khuynh Thành. Cô còn nhiều việc quan trọng hơn.
 
“Xin lỗi, chị rất bận.”
 
Cô không cho Dung Khuynh Thành cơ hội nói thêm, lập tức cúp máy.
 
Đặt điện thoại lên bàn, Dung Yên cúi đầu nhìn Giang Ngự Hàn.
 
So với Giang Ngự Bạch, ít ra Giang Ngự Hàn vẫn còn dịu dàng.
 
Dung Yên vội lắc đầu, cô sao có thể đem Giang Ngự Hàn ra so với những thứ tồi tệ nhất chứ? Phải so với điều tốt nhất mới đúng.
 
Nhưng điều tốt nhất là gì, cô cũng không rõ.
 
Có lẽ vì Dung Khuynh Thành quá phấn khích nên giọng nói hơi lớn khiến Giang Ngự Hàn nghe thấy khá rõ.
 
Anh khẽ mở môi hỏi Dung Yên:
 
“Em nhìn anh như vậy là có ý gì?”
 
Dung Yên hơi đỏ mặt. Thật ra tối qua cô đã muốn “tính sổ” với Giang Ngự Hàn, nhưng bị Giang Ngự Bạch làm gián đoạn.
 
Bây giờ ông trời lại cho cô cơ hội, tất nhiên cô phải nắm lấy.
 
Dung Yên mím môi, giọng hơi khàn khàn:
 
“Anh Giang à, trước đây ở một vài phương diện, anh thực sự rất thô lỗ. Em hy vọng anh có thể tự kiểm điểm bản thân.”
 
Anh trầm giọng hỏi:
 
“Trước đây em cũng từng vào viện sao?”
 
Dung Yên khó khăn nuốt nước bọt:
 
“Không, nhưng em bị thiếu ngủ, cơ thể mệt mỏi, đau nhức khắp người.”
 
Một lát sau, ánh mắt Giang Ngự Hàn trở nên chân thành, nhìn thẳng vào Dung Yên:
 
“Anh sẽ tự kiểm điểm, em cũng có thể nhắc nhở anh.”
 
Dung Yên: “...”
 
Sao cô cảm giác mình tự đào hố chôn mình vậy?
 
Khuôn mặt đỏ bừng, Dung Yên nắm lấy góc áo mình, hơi ngượng ngùng nói:
 
“Có lẽ bạn gái hoặc vợ tương lai của anh sẽ thích điều đó. Em chỉ nói lên suy nghĩ của mình thôi.”
 
Giang Ngự Hàn lạnh lùng hỏi, giọng như trút giận:
 
“Có phải trong lòng em đã có người đàn ông khác rồi không?”
 
Dung Yên lập tức phủ nhận:
 
“Không có. Em có thể đảm bảo, sau khi ly hôn với anh, em sẽ không tái hôn ngay đâu. Em sẽ chăm sóc An An thật tốt.”
 
Cô không sợ ly hôn, chỉ sợ mất quyền nuôi An An.
 
Hy vọng Giang Ngự Hàn có thể nể tình mà không tranh giành với cô.
 
“Biến, anh không cần em chăm sóc.”
 
Giang Ngự Hàn lạnh lùng nói xong, anh quay mặt sang một bên không thèm nhìn Dung Yên.
 
Dung Yên nắm chặt hai tay thành nắm đấm, cô cảm giác tim mình như bị hàng nghìn cây kim đâm vào, đau đớn đến từng chút một.
 
Cô không muốn làm kẻ thay thế, điều đó là sai sao?
 
Việc liên tục đề cập chuyện ly hôn với Giang Ngự Hàn thực chất là cách để cô nhắc nhở bản thân, đừng lún quá sâu.
 
Dung Yên sợ hãi khi Giang Ngự Hàn tỉnh dậy, cứ thi thoảng lại gọi cô là “vợ”. Cô sợ mình sẽ lỡ tin là thật.
 
Rồi đến khi Giang Ngự Hàn khôi phục trí nhớ, nhớ về ánh trăng sáng trong lòng mình - A Chỉ, cô có thể sẽ mất đi nguyên tắc và không nỡ buông tay.
 
Dung Yên đứng dậy, bước vào phòng tắm.
 
Cô nhanh chóng rửa mặt, đánh răng, chỉnh sửa bản thân trước gương rồi khẽ mỉm cười. Sau đó, cô bưng một chậu nước trở về phòng.
 
Dù ánh mắt Giang Ngự Hàn vẫn lạnh lẽo, Dung Yên vẫn chăm chỉ giúp anh rửa mặt, thực hiện các bước dưỡng da cơ bản.
 
Ngồi trên giường, cô nhìn xuống Giang Ngự Hàn, nhẹ nhàng nói:
 
“Không muốn em chăm sóc thì anh mau chóng khỏe lại đi. Hôm nay phải ngoan ngoãn uống thuốc theo lời Chu Mại, tối nay em sẽ về sớm.”
 
Giang Ngự Hàn nhìn thấy lần này không phải màu tím, mà là màu hồng.
 
Anh vội dời ánh mắt, không để mình bị người phụ nữ sắp ly hôn này quyến rũ.
 
“Tối nay em đừng quay về, anh không muốn thấy em nữa. Biến.”
 
Dung Yên chớp mắt, đôi mắt ngây thơ nhìn anh, nhỏ giọng nói:
 
“Nhưng đây là nhà em.”
 
Gương mặt Giang Ngự Hàn không chút biểu cảm:
 
“Ừm, vậy em muốn anh đi sao?”
 
Dung Yên ngẩn người, hiểu lầm ngày càng sâu, cô vội vàng giải thích.
 
Cố nuốt nước bọt, cô lớn tiếng hơn một chút:
 
“Không phải. Em không có, anh đừng nói bậy. Hơn nữa, anh vừa mới đưa em hai triệu tệ (khoảng 6.9 tỷ VNĐ), anh có thể ở đây rất lâu.”
 
Giang Ngự Hàn chậm rãi đáp lại:
 
“Ừm, may mà anh vẫn còn chút tiền.”
 
Dung Yên: “...”
 
Cô như biến thành kẻ ham vật chất, chỉ vì Giang Ngự Hàn cho tiền mà mới chịu đón anh về, chăm sóc anh.
 
Thôi vậy, giải thích cũng chẳng làm gì, tốt hơn hết là đi làm việc quan trọng.
 
Cũng may hôm nay vai diễn của nàng quý nữ chưa có lịch quay, còn lịch đóng thế của “Đào Hoa Độ Kiếp” là vào buổi chiều và tối.
 
Nhìn Dung Yên quay lưng rời đi không ngoái lại, Giang Ngự Hàn càng thêm chắc chắn suy nghĩ của mình:
 
Anh không chỉ là một kẻ vô dụng, mà còn là gánh nặng.
 
Khi Chu Mại bước vào phòng, anh đã cảm nhận rõ bầu không khí bất thường, nhưng không dám hỏi gì.
 
An An tự mình mặc quần áo, Dung Yên chỉ cần giúp cô bé chải tóc.
 
Trong bữa sáng, An An cũng không cần Dung Yên giục, tự giác ăn rất ngoan.
 
“Mami, mami cứ ăn từ từ, con đi xem ba một chút.”
 
Dung Yên mỉm cười, gật đầu:
 
“Con đi đi.”
 
Chưa đầy năm phút, An An quay lại phòng ăn, đôi mắt ầng ậc nước, như sắp khóc đến nơi.
 
“Mami, ba không thèm để ý con. Ba hình như không vui, đến nước cũng không uống.”
 
Dung Yên: “...”
 
Lỗi của cô.
 
Quên mất rằng Giang Ngự Hàn là bệnh nhân vừa tỉnh lại, lại đang mất trí nhớ.
 
Cô hối hận rồi. Dù có lý do của mình, cô cũng không nên liên tục nhắc đến chuyện ly hôn trong lúc này.
 
Uống cạn ly sữa, Dung Yên bế An An lên.
 
“Bảo bối, ba con không phải cố tình không để ý đến con đâu, có lẽ ba chỉ không khỏe trong người thôi.”
 
“Con đi cùng chú Chu Mại đến trường nhé. Chiều tan học về, con hãy nói chuyện với ba thật tốt.”
 
An An mở to đôi mắt tròn xoe, ngước nhìn Dung Yên:
 
“Mami, vậy con có thể hôn ba không?”
 
Dung Yên hơi lúng túng, trả lời:
 
“Chắc là được.”
 
Bước vào phòng Giang Ngự Hàn, vừa đặt An An xuống, cô bé đã lập tức chạy đến chỗ anh.
 
“An An hôn ba một cái, ba sẽ hết đau ngay thôi.”
 
Dứt lời, An An liền in một nụ hôn lên má Giang Ngự Hàn.
 
Dung Yên đã bàn với Chu Mại, nhờ anh đưa An An đến trường mẫu giáo.
 
Chu Mại như trút được gánh nặng. Thật sự, vừa rồi anh còn nghĩ đến chuyện xin nghỉ việc, bởi dù Tam thiếu chỉ có thể cử động đầu, nhưng khí thế vẫn khiến người ta phát sợ.
 
Phòng chỉ còn lại hai người - Dung Yên và Giang Ngự Hàn.
 
Dung Yên ngồi xuống bên giường, ngang tầm mắt với anh.
 
“Xin lỗi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa Chương 2: Chương 2: Anh điên rồi Chương 3: Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được Chương 4: Chương 4: Cô mang thai rồi Chương 5: Chương 5: Muốn? Chương 6: Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng Chương 7: Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận Chương 8: Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao? Chương 9: Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần Chương 10: Chương 10: Tại sao phải giấu anh Chương 11: Chương 11: Có làm em đau không? Chương 12: Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới Chương 13: Chương 13: Vạn vạn sủng ái Chương 14: Chương 14: Bé con đừng sợ Chương 15: Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không Chương 16: Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về Chương 17: Chương 17: Em là vợ anh sao? Chương 18: Chương 18: Rất đau Chương 19: Chương 19: Xấu hổ Chương 20: Chương 20: Mất trí nhớ Chương 21: Chương 21: Ngoại tình Chương 22: Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em Chương 23: Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng Chương 24: Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được Chương 25: Chương 25: Bảo bối Chương 26: Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em Chương 27: Chương 27: Mang thai đứa thứ hai Chương 28: Chương 28: Anh hợp tác một chút được không Chương 29: Chương 29: Thật là quá đáng Chương 30: Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh Chương 31: Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng Chương 32: Chương 32: Kiểm hàng Chương 33: Chương 33: Ngoại tình Chương 34: Chương 34: Thật thô lỗ Chương 35: Chương 35: Màu hồng Chương 36: Chương 36: Đã tìm được rồi Chương 37: Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình Chương 38: Chương 38: Tắm chung Chương 39: Chương 39: Dỗ dành Chương 40: Chương 40: Bất ngờ Chương 41: Chương 41: Lấy thân báo đáp Chương 42: Chương 42: Sao tư tưởng của em lại không trong sáng như vậy Chương 43: Chương 43: Anh không cử động được, em giúp anh tắm đi Chương 44: Chương 44: Em chậm thôi Chương 45: Chương 45: Yêu cầu của anh quá đáng lắm Chương 46: Chương 46: Vợ ơi, em phải chịu trách nhiệm Chương 47: Chương 47: Có phải anh làm em đau không Chương 48: Chương 48: Vợ à, anh khó chịu Chương 49: Chương 49: Giúp anh Chương 50: Chương 50: Ba sắp bị thịt rồi Chương 51: Chương 51: Khẩu vị quá nặng Chương 52: Chương 52: Con đã nhìn thấy gì Chương 53: Chương 53: Vợ anh là nhất Chương 54: Chương 54: Em chê anh rồi, cảm thấy anh không sạch sẽ Chương 55: Chương 55: Anh muốn ôm em ngủ Chương 56: Chương 56: Bàn tay anh đặt trên eo thon của cô, khẽ động Chương 57: Chương 57: Đã cởi ra rồi Chương 58: Chương 58: Đến lượt em chủ động rồi Chương 59: Chương 59: Đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới Chương 60: Chương 60: Thật sự khiến người ta quá xấu hổ Chương 61: Chương 61: Ngày càng dịu dàng Chương 62: Chương 62: Thật non nớt Chương 63: Chương 63: Máu tươi đỏ thẫm Chương 64: Chương 64: Bê bối Chương 65: Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu Chương 66: Chương 66: Giữa ban ngày, chú ý một chút Chương 67: Chương 67: Chủ động hôn anh Chương 68: Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh Chương 69: Chương 69: Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu Chương 70: Chương 70: Mặc cho chồng cậu xem Chương 71: Chương 71: Giang Thiếu có chướng ngại tâm lý Chương 72: Chương 72: Khoa nam Chương 73: Chương 73: Đừng ngại Chương 74: Chương 74: Không cần em lo Chương 75: Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi Chương 76: Chương 76: Quy tắc ngầm Chương 77: Chương 77: Nửa đêm làm chuyện xấu Chương 78: Chương 78: Gối lên đùi anh, gọi một tiếng “anh ơi” Chương 79: Chương 79: Dính bẩn rồi Chương 80: Chương 80: Ngủ ở đây Chương 81: Chương 81: Cú xoa đầu đầy cưng chiều Chương 82: Chương 82: Em có phải là đàn ông không? Chương 83: Chương 83: Tối nay chín giờ, đến phòng tôi Chương 84: Chương 84: Tối nay, chín giờ Chương 85: Chương 85: Như thế này, tôi đã mãn nguyện rồi Chương 86: Chương 86: Ôm ôm nhấc cao cao Chương 87: Chương 87: Đau cả miệng Chương 88: Chương 88: Quá đỗi kinh ngạc Chương 89: Chương 89: Đừng mơ quyến rũ tổng tài của chúng tôi Chương 90: Chương 90: Chụp lén Chương 91: Chương 91: Bí ẩn Chương 92: Chương 92: Không ngủ được thì làm chuyện khác Chương 93: Chương 93: Em đang hỏi chân nào? Chương 94: Chương 94: Mềm không được thì dùng cứng Chương 95: Chương 95: Dụ dỗ anh Chương 96: Chương 96: Ôm lấy vòng eo mảnh mai của em, không để em rời đi Chương 97: Chương 97: Cuộc sống vợ chồng Chương 98: Chương 98: Chị dâu, chuyện này gấp gáp lắm sao? Chương 99: Chương 99: Dấu hôn trên cổ Chương 100: Chương 100: Muốn giữ lại đến đêm tân hôn Chương 101: Chương 101: Cuộc vui cuối cùng Chương 102: Chương 102: Không, tớ không đợi! Chương 103: Chương 103: Trong thang máy, anh đừng như vậy Chương 104: Chương 104: Không nói gì thì anh sẽ hôn em Chương 105: Chương 105: Sao lại mềm mại đến thế? Chương 106: Chương 106: Vợ ơi, để anh chạm vào được không? Chương 107: Chương 107: Bán thân Chương 108: Chương 108: Trái tim như tan chảy Chương 109: Chương 109: Không cần, sẽ đau đấy Chương 110: Chương 110: Nụ hôn sâu trong xe Chương 111: Chương 111: Ngứa quá Chương 112: Chương 112: Cầu xin anh, giúp tôi Chương 113: Chương 113: Ở bên tôi một đêm Chương 114: Chương 114: Người chồng chu đáo Chương 115: Chương 115: Thú vui nhỏ giữa vợ chồng Chương 116: Chương 116: Nóng quá, nóng quá Chương 117: Chương 117: Em đang quyến rũ anh sao? Chương 118: Chương 118: Anh được hay không? Chương 119: Chương 119: Năm hộp dùng rất lâu đấy Chương 120: Chương 120: Em đeo vào giúp anh Chương 121: Chương 121: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 122: Chương 122: Vợ ơi, đừng lớn tiếng như vậy mà Chương 123: Chương 123: Ngủ chung Chương 124: Chương 124: Chống lưng của cô ấy là tôi Chương 125: Chương 125: Cuối cùng cũng biết được tên của cô ấy Chương 126: Chương 126: Làm điều mình muốn Chương 127: Chương 127: Đại kết cục