Chương 33
XUÂN MUỘN – 33Nụ hôn.
Tưởng Vọng Thư vừa đổ chậu nước vừa ngẩn ngơ. Nhiệt độ ở vành tai cô không cách nào hạ xuống được.
Cô vừa bị làm sao vậy? Sao lại… không kìm được mà hôn lên lưng Tưởng Kỵ thế này.
Nhưng mà… Tưởng Vọng Thư hít sâu một hơi, mắt lại đỏ hoe: tấm lưng rộng lớn của Tưởng Kỵ từng vì cô mà chịu bao nhiêu vết thương, nghĩ đến đây, nhìn thấy tấm lưng đầy sẹo của Tưởng Kỵ thì cô không kìm được run rẩy, không kìm được mà dùng thứ gì đó khác để bày tỏ tâm trạng không thể diễn tả của mình.
Tưởng Kỵ có thấy cô kỳ lạ không? Nếu anh ấy chỉ coi cô là em gái thì hành động vừa rồi của cô chắc chắn là vượt quá giới hạn. Nhưng, Tưởng Kỵ có chỉ coi cô là em gái không?
Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên bên tai, tiếp theo là giọng Tống Doanh, ngữ điệu lười biếng nghe là biết ngay là cô ấy: “Hello, chị đến thăm bệnh nhân đây.”
Tưởng Vọng Thư nhớ ra cô vừa rồi còn chưa mặc quần áo cho Tưởng Kỵ, thế là cô lớn tiếng đáp “Đợi chút”, rồi đặt chậu nước xuống, vội vàng kéo áo Tưởng Kỵ lên để che đi nửa thân trên đang để trần của anh.
Tay Tưởng Kỵ bị gãy xương, ngón tay bị nẹp cố định nên tự mình mặc quần áo không tiện, mặc áo chui đầu cũng không tiện nên Tưởng Vọng Thư đành mặc áo sơ mi cho anh xong, lúc này cô không thể không cúi người gần sát trước mặt anh, cài từng chiếc cúc áo cho anh.
Hơi thở gần ngay trước mắt, Tưởng Kỵ nhìn cái đầu gần như sắp nằm trên ngực mình, yết hầu khẽ lăn xuống. Những ngón tay mềm mại của cô vì hoảng loạn mà liên tục lướt qua làn da anh, Tưởng Kỵ cảm nhận được nhiệt độ đầu ngón tay cô, rồi lặng lẽ căng cứng eo, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Cô gái ngồi trước mặt anh cài chiếc cúc áo cuối cùng cho anh, chiếc cúc ở trên cùng. Lúc này khoảng cách giữa họ càng lúc càng gần hơn, đỉnh đầu mềm mại của cô thậm chí còn khẽ cọ vào cằm anh, còn anh chỉ cần cúi đầu là có thể hôn lấy cô.
Yết hầu Tưởng Kỵ khó chịu lăn lăn. Khi Tưởng Vọng Thư cài xong chiếc cúc áo cuối cùng, chuẩn bị rời khỏi ngực anh thì anh lại một lần nữa khàn giọng gọi cô: “Nguyệt Lượng.”
Ngón tay Tưởng Vọng Thư khẽ run lên, cô ngẩng mặt nhìn anh, ánh mắt Tưởng Kỵ nhìn thẳng vào mắt cô, chăm chú đến vậy, thâm tình đến vậy…
Tưởng Vọng Thư sững lại một giây, hơi thở nóng bỏng quấn quýt trong khoảng cách gần như vậy, nhiệt độ trong không gian chật hẹp gần như trong chốc lát đã đột ngột tăng lên, không khí bắt đầu nổi lên từng bong bóng hồng nhỏ bé đầy mập mờ.
Trong bầu không khí như vậy, Tưởng Vọng Thư khẽ nhắm mắt, lông mi rung rung. Ngay khi nhận ra động tác nhỏ bé của cô, hơi thở của Tưởng Kỵ gần như ngay lập tức trầm xuống. Giây tiếp theo, anh đưa bàn tay không bị thương lên, nhẹ nhàng đỡ lấy đầu cô, rồi cúi xuống hôn lên môi cô.
Môi mềm chạm vào nhau, chỉ là chạm vào nhau thôi mà Tưởng Kỵ đã cảm thấy linh hồn mình rung động, như thể một phần cơ thể anh cuối cùng đã trở về, anh cuối cùng đã trở nên trọn vẹn. Bàn tay anh đỡ sau gáy Tưởng Vọng Thư bắt đầu khẽ run lên, trong chốc lát, hốc mắt anh đã đỏ hoe một cách thảm hại.
Cảm giác ẩm ướt trên môi khiến anh hoàn hồn, anh cúi đầu nhìn xuống, vành tai người trước mặt đỏ bừng, cô đưa lưỡi ra muốn l**m hôn môi anh. Mềm mại và ẩm ướt như thể đang l**m vào tận trái tim anh. Tưởng Kỵ cứng đờ cả người, giây tiếp theo anh siết chặt bàn tay đang đỡ sau gáy cô, rồi anh nghiêng người, đáp trả nụ hôn một cách dữ dội hơn.
Tưởng Vọng Thư không ngờ tới sự tấn công đột ngột của anh, cô “ưm” lên một tiếng đầy bối rối, sau đó khẽ hé môi, môi lưỡi quấn quýt như đang khiêu vũ, hơi thở hòa quyện khiến cho cả hai gần như nghẹt thở trong nụ hôn này.
Khi cả hai còn đang chìm đắm thì ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa, lần này giọng Tống Doanh có phần thiếu kiên nhẫn hơn: “Này, xong chưa đấy—”
Tưởng Vọng Thư giật mình, cô vội đẩy lồng ngực đang ôm chặt lấy cơ thể mình rồi ngồi dậy khỏi giường, chạy nhanh tới mở cửa: “Tới đây, tới đây!”
Tưởng Kỵ bị gián đoạn có chút không vui, anh nhíu mày nhìn về phía cửa phòng bệnh, Tống Doanh xách theo một đống lớn đồ bổ và trái cây bước vào, vừa đi vào vừa lẩm bẩm: “Mở cửa lâu vậy, hai người làm gì trong đó vậy—”
Người nói vô tâm nhưng người nghe hữu ý.
Tai Tưởng Vọng Thư lập tức đỏ bừng, cô cúi đầu che giấu, Tưởng Kỵ nhìn đầu cô rúc đầu như một con đà điểu thì trong mắt lóe lên một tia cười.
Tống Doanh tự nhiên ngồi xuống trong phòng bệnh, trong phòng nhất thời im lặng, cô ngẩng đầu nhìn tai Tưởng Vọng Thư đỏ bừng, lại nhìn vẻ mặt cưng chiều của người đàn ông cứng rắn lúc nãy hung hăng uy h**p người: “Đừng nói là hai người mới vừa hôn nhau trong đây nha?”
Nói trúng tim đen rồi.
Nhìn mặt Tưởng Vọng Thư sắp đỏ như táo, Tưởng Kỵ tuy thấy đáng yêu nhưng cũng vội chuyển chủ đề, tránh để cô về nhà giận dỗi. Anh khách sáo với Tống Doanh: “Đến thăm là được rồi, còn mang nhiều đồ thế này.”
Tống Doanh xoa mũi, gác chân lên: “Thật ngại quá, nửa đêm gọi Vọng Thư qua, không ngờ lại xảy ra chuyện thế này…”
“Không phải lỗi của chị.” Tưởng Vọng Thư lắc đầu: “Là hắn ta ghi thù, dù không phải đêm đó thì cũng là đêm khác, bọn em cũng không thể mãi mãi không ra ngoài.”
Nhắc đến đây, Tưởng Vọng Thư hơi nhíu mày lo lắng: “Chị ra ngoài cũng phải cẩn thận, lúc đó đi đồn cảnh sát chị cũng đi cùng nên em lo…”
“Yên tâm.” Tống Doanh hừ lạnh: “Dù cho bọn nó có chạy thoát, dù cho không bắt được thằng khốn đó cũng không sao. Luật pháp không trị được tụi nó nhưng ba chị trị được. Hai người yên tâm đi, ba chị cam đoan hắn ta sau này không dám hó hé gì nữa đâu.”
Dù là vậy, lòng Tống Doanh vẫn có chút áy náy. Cô thong dong tùy hứng quen rồi nên chưa từng quen với việc nợ ân tình ai. Vậy nên sau khi giải quyết xong chuyện của thằng khốn đó, cô liền vội mang đồ đến thăm bệnh nhân.
Nhìn một cái, cô lại thấy hai anh em này có gì đó không bình thường. Môi Tưởng Vọng Thư đều hôn đỏ hết cả lên…
Lòng Tống Doanh “ầm ầm” hai tiếng, thật mãnh liệt!
Nhưng hai người họ cũng thật xứng đôi, lúc ở trên xe cảnh sát, cô đã nhận ra bầu không khí ăn ý giữa hai người, hơn nữa xảy ra chuyện lớn như vậy, Tưởng Kỵ trên người đầy thương tích, nhưng Tưởng Vọng Thư thì không hề hấn gì, cô không cần đoán cũng biết là chuyện gì.
Tống Doanh quen Tưởng Vọng Thư không lâu, cũng không biết Tưởng Vọng Thư và Tưởng Kỵ có phải là anh em ruột hay không, cô vốn quen sống tùy tiện nên cũng không có mấy khái niệm đạo đức gì nhiều, chỉ biết là cô thấy hai người này rất xứng đôi, nhìn thế nào cũng thấy hai người ở bên nhau rất thuận mắt.
Tưởng Vọng Thư thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt quá. Thật sự cảm ơn chị.”
Tống Doanh liếc nhìn dáng vẻ có chút lúng túng của Tưởng Kỵ, nháy mắt với Tưởng Vọng Thư, buông lời trêu chọc: “Nhưng mà anh em trông thế này, mấy tuần tới sinh hoạt hay tắm rửa này kia coi bộ làm không tiện lắm đâu, phải nhờ em chăm sóc rồi.”
Tai Tưởng Vọng Thư lập tức càng đỏ hơn, Tưởng Kỵ thấy cô đáng yêu vô cùng, nhịn rồi vẫn không nhịn được mà đưa tay xoa đầu Tưởng Vọng Thư, anh nghe ra lời trêu chọc và ghép đôi của Tống Doanh, cũng tùy tiện hưởng ứng: “Chị đừng trêu cô ấy nữa, mặt cô ấy sắp chín đến nơi rồi kìa.”
Tưởng Vọng Thư lén trừng mắt nhìn Tưởng Kỵ, ánh mắt đó vừa thẹn thùng vừa e ấp, khiến Tưởng Kỵ cảm thấy cả người nóng rực. Ngay sau đó cô bất lực quay sang Tống Doanh cầu xin: “Chị Doanh…”
Tống Doanh cong khóe môi đứng dậy: “Được rồi, chị không làm phiền hai người nữa, có gì cần thì cứ nói với chị nhé.”
Tưởng Vọng Thư thở phào nhẹ nhõm, cô đứng dậy tiễn Tống Doanh ra ngoài phòng bệnh.
Cửa vừa đóng lại, ánh mắt nóng bỏng của Tưởng Kỵ đã nhìn thẳng vào cô, Tưởng Vọng Thư có chút ngượng ngùng, quay đầu đi không nhìn anh.
Tưởng Kỵ thực ra còn muốn hôn cô nhưng lại sợ dọa cô nên chỉ đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, rồi dùng đầu ngón tay cái khẽ v**t v* mu bàn tay cô, sau đó dùng ngón trỏ khẽ gãi lòng bàn tay cô.
Sự âu yếm quá đỗi thân mật và ấm áp khiến trái tim Tưởng Vọng Thư lập tức mềm nhũn thành một vũng nước, cô không nhận ra biểu cảm của mình cũng theo đó mà dịu lại, dù đang phàn nàn nhưng giọng điệu của cô lại mang theo chút nũng nịu mềm mại: “Anh đừng gãi nữa, ngứa.”
Tưởng Kỵ nhẹ nhàng buông tay cô ra, năm ngón tay lại từ từ móc lấy năm ngón tay cô, đầu ngón tay thô ráp khẽ lướt trên làn da mềm mại của cô, để hai người đan mười ngón vào nhau.
Anh thở dài mãn nguyện.
Dưới khung cảnh như thế này, dường như nói vài lời tình cảm là thích hợp hơn. Nhưng Tưởng Kỵ hít sâu rồi lại hít sâu lần nữa, anh phát hiện mình một lời cũng không nói ra được. Im lặng vài giây, anh chỉ thấp giọng gọi cô: “Nguyệt Lượng.”
“Dạ.” Cô nhẹ nhàng đáp lại anh.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden