Chương 33
Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý

Chương 33: Muốn nắm tay phải không

“Đã lâu không gặp, thầy Đới.”

Dưới bục giảng, Tống Ý đứng khoanh tay ôm ngực, nở nụ cười dịu dàng.

Khi dạy học, Đới Lam không nhìn thấy Tống Ý trong giảng đường, nếu không hắn đã chẳng nói năng mất kiểm soát như vậy.

Bình thường phong cách lên lớp của hắn không giống hôm nay, các thầy giáo trẻ ít khi trêu đùa trong lớp, dù sao thì thi thoảng sẽ có các đoàn thanh tra ghé thăm đột xuất, nếu bài giảng lan man không theo giáo trình rất dễ bị mời lên văn phòng uống trà.

Hai ngày nay Đới Lam quả thực có chút hưng phấn, khuôn mặt rạng rỡ tươi cười.

Hiện giờ gặp lại Tống Ý, Đới Lam nhanh chóng thu lại vẻ đắc ý ấy. Hắn lấy lại bình tĩnh, bước lại gần Tống Ý, đương nhiên phải bày ra bộ mặt khác— kín đáo, e dè, không quá phô trương.

Hơn một tháng không gặp mặt, Đới Lam có chút câu nệ khi đối diện với Tống Ý, giọng điệu cũng trở nên khách sáo hơn: “Bác sĩ Tống đến vì công việc à? Hay là có chuyện gì cần tìm tôi?”

Tống Ý thì ngược lại, anh vẫn duy trì thái độ như trước kia, ngữ khí vô cùng thản nhiên: “Sáng nay tôi đến Đại học Nguyệt Cảng tham gia toạ đàm tâm lý. Vừa vặn không có việc gì làm, buổi trưa ăn cơm xong tiện đường ghé qua đây gặp anh.”

“Ăn cơm xong đến đây luôn?” Đới Lam đã bắt được ý chính: “Vậy chẳng phải em đã nghe tôi giảng suốt cả buổi chiều sao?”

“Ừm.” Tống Ý gật đầu: “Thầy Đới giảng bài rất cuốn.”

Đới Lam nhíu mày không rõ câu vừa rồi là lời khen hay Tống Ý chỉ đáp cho có lệ. Nhưng hắn suy xét cẩn thận, Tống Ý vừa không phải là người tiết kiệm lời khen, vừa không có thói quen trả lời qua loa lấy lệ.

Vậy là Tống Ý thực sự đang khen mình sao?

Nghĩ đến đây, Đới Lam đột nhiên cảm thấy lâng lâng, khi biết tin mình lọt “Top 10 giáo sư được sinh viên hệ đại học yêu thích nhất”, hắn cũng không bay bổng như lúc này.

Đới Lam quay đầu nhìn Tống Ý một cái, vừa rồi trong lòng suy nghĩ ngổn ngang, hiện tại hắn mới chú ý tới một chi tiết, vị bác sĩ chủ trị ngày thường luôn khoác áo blouse trắng bên ngoài áo sơ mi, hôm nay lại ăn mặc như một sinh viên— áo len mỏng màu vàng nhạt và quần kaki ống suông, quá trẻ trung rồi, tỉ lệ sát thương là 99%.

Đới Lam không buồn che giấu ánh mắt của mình, hắn vẫn nhìn chằm chằm Tống Ý, đảo lên đảo xuống từ đầu đến chân, sau đó thỉnh thoảng lại “ồ” lên một tiếng quái gở.

Tống Ý bị Đới Lam soi mói đến phát ngượng, anh cười mắng một câu: “Làm trò gì thế? Anh muốn gì?”

Đới Lam cố tình trêu anh: “Bác sĩ Tống, em mặc thế này đến trường, có sinh viên nào xin add wechat không?”

Tống Ý cúi đầu nhìn thoáng qua bộ quần áo của mình, giải thích: “Không phải đi tham dự toạ đàm tâm lý dành cho sinh viên sao, mùa xuân là thời điểm có tỉ lệ phát bệnh trầm cảm cao nhất, chọn trang phục có màu sắc ấm để tăng độ tương tác, sinh viên nhìn vào cũng thấy thoải mái hơn.”

Đới Lam lại “ồ” lên một tiếng kì quái, vừa sóng vai đi bên cạnh Tống Ý rời khỏi giảng đường, vừa tiếp tục trêu anh: “Ai hỏi em về độ tương tác đâu, người ta đang hỏi có ai xin wechat của em không?”

Tống Ý bị sự ấu trĩ của Đới Lam chọc cười, anh bất đắc dĩ nói: “Không có đâu. Sinh viên lên lớp đều rất chăm chú nghe giảng, thầy Đới hài lòng chưa?”

“À thế à—“ Thầy Đới không hề tỏ ra hài lòng, hắn chép miệng sau đó rút ra điện thoại của mình, vừa bấm mật khẩu vừa nói: “Sinh viên thời nay ấy mà, đúng là thiếu mắt thẩm mỹ. Không có ai xin thì thôi, mấy đứa nó chê thì để tôi.”

Nói xong Đới Lam chìa mã QR kết bạn ra trước mặt Tống Ý, cười nói: “Bạn gì ơi, chúng ta add wechat được không? Mình ban xã hội, học lực rất tốt, sau này có bài tập nhóm gì đó mình sẽ kéo điểm giúp bạn.”

Tống Ý nâng mí mắt liếc nhìn Đới Lam một cái, anh cảm thấy vẻ mặt cười hì hì lúc này của hắn có chút ngốc nghếch, thế nhưng anh vẫn chiều ý đối phương.

Tống Ý lấy di động quét mã, gửi lời mời kết bạn sau đó nói: “Mới không gặp một tháng mà đã đến nông nỗi này à? Tôi còn tưởng lần trước anh giận tôi, hôm nay gặp nhau sẽ làm bộ xa lạ cơ.”

Đới Lam cười cười bấm vào thanh Lời mời kết bạn, mừng rỡ chấp nhận yêu cầu kết bạn của Tống Ý, sau đó lại giả bộ vô tội nói: “Ai bảo một tháng, 6 tuần rồi đấy, 42 ngày rồi. Thế này còn chưa đủ xa lạ à? Đến bây giờ chúng ta mới add wechat, em còn muốn xa lạ đến mức nào nữa?”

Nhắc đến vụ wechat, Đới Lam tức muốn nổ phổi. Mấy ngày quay về Hoa Dương, Đới Lam phát hiện Chử Tri Bạch cái tên phắc boy ph*ng đ*ng này, chỉ trong hai ngày hắn ốm liệt giường đã kịp add hết wechat của Tống Ý và Văn Việt, thậm chí cả Tưởng Tân Minh cũng không thoát khỏi tay y!

Đới Lam tức không chịu được, hắn quyết định bơ luôn Chử Tri Bạch.

Chử Tri Bạch còn khoe khoang đắc ý: “Sao nào? Em chịu anh luôn đấy, đến wechat còn chưa xin được mà đã tỏ tình với người ta!”

Cà khịa như vậy còn chưa đủ, Chử Tri Bạch còn húng hắng cổ họng, học theo Vệ Miên nói nhại câu tỏ tình của Đới Lam, điệu bộ hết sức buồn nôn: “Tôi thích em, lần đầu tiên gặp đã thích em rồi.”

Diễn xong, y và Vệ Miên quay sang cười phá lên với nhau, bọn họ cười Đới Lam còn ngây thơ hơn học sinh cấp 3, nói cái gì mà đến bọn choai choai cũng không thổ lộ theo kiểu nhà quê ấy, thầy Đới nhà mình đúng là tấm chiếu mới.

Đới Lam càng tức giận, Chử Tri Bạch càng hài lòng, y tiếp tục công kích bằng cách huơ huơ di động của mình trước mặt Đới Lam, không biết xấu hổ mà nói: “Có cần em gửi danh thiếp wechat của người ta cho anh không?”

Rốt cuộc không nhịn nổi nữa, Đới Lam rống lên một câu: “Tôi chưa thích ra tay thôi! Cần đếch gì cậu gửi!”

Chử Tri Bạch chỉ đợi có vậy, thấy Đới Lam thẹn quá hoá giận y liền cười lăn cười bò trên sofa, chắc chắn y sẽ nhai đi nhai lại chuyện này một năm nữa.

Hiện giờ rốt cuộc wechat của Tống Ý đã nằm trong điện thoại của Đới Lam, hắn cực kì đắc ý, rất nhiệt tình mời Tống Ý cùng đi ăn tối.

Tống Ý nhận lời những vẫn không quên châm chọc một câu, anh nói đợi được bữa cơm này của Đới Lam đúng là vất vả, ban đầu hẹn một tháng, rốt cuộc kéo dài thành ba tháng.

Đới Lam tự ý thức được cách cư xử của mình không ổn, vội vàng chắp tay thở dài, thành thật nhận lỗi: “Xin lỗi bác sĩ Tống mà, em có thể bao dung độ lượng, tha thứ cho tôi lần này được không?”

Tống Ý cũng cười nhưng không bỏ qua dễ dàng như vậy: “Nằm mơ đi, anh đừng nghĩ tôi dễ tính.”

Đới Lam cũng không làm bộ nũng nịu nữa, hắn chỉ cười nhìn về phía Tống Ý, nói: “Vậy tôi phải thể hiện cho tốt, tìm cách lấy lòng bác sĩ Tống để được giảm án mới được.”

Đới Lam vốn cho rằng hắn và Tống Ý sẽ chiến tranh lạnh thêm một thời gian nữa, có lẽ Tống Ý cũng nghĩ vậy, bằng không anh sẽ không nói ra câu “xa lạ” kia.

Hiện tại Đới Lam trêu đùa hóm hỉnh như vậy, cho dù là “người xa lạ” cũng đã trở nên thân thiết hơn rồi, huống chi trong lòng cả hai đều nhớ nhung đối phương, sao có thể tiếp tục làm mặt lạnh được nữa?

Đới Lam không biết Tống Ý suy nghĩ gì trong lòng, hắn có loại dự cảm mơ hồ, nhưng càng nghĩ càng không nắm bắt được manh mối rõ ràng.

Cho dù người này nói gì đi chăng nữa, hắn vẫn tin tưởng trực giác của bản thân— những cảm xúc không phải do chính mình cảm nhận được sẽ chỉ như một bức ảnh polaroid chưa lên hết màu. Nếu chưa được tận mắt nhìn thấy bức ảnh hoàn thiện, tất cả những suy tư trong lòng vẫn chỉ là ảo tưởng, thực sự rất bứt rứt.

Nhưng cho dù Tống Ý có suy nghĩ gì, Đới Lam cũng sẽ không để mặc nó tự phát triển, hắn phải tìm cách xử lý những rắc rối do chính mình gây ra, tốt nhất là nỗ lực hết sức để đạt được kết quả viên mãn nhất.

Nhưng hắn bế quan tu luyện, dùng một tháng rưỡi để suy nghĩ cách giải quyết, còn tưởng rằng mình phải bày mưu tính kế, còn cách thắng lợi rất xa nữa.

Kết quả khi Tống Ý trực tiếp xuất hiện trước mặt hắn, Đới Lam vẫn như một tên ngốc, không biết phải trái đúng sai thế nào, bộ não lập tức sập nguồn mất nửa phút. Cuối cùng hoá ra hắn chỉ là một tên quân sư quạt mo, cái gì mà chiến lược, kế hoạch,… rốt cuộc đều công cốc.

Trên đường lái xe tới nhà hàng, Đới Lam vẫn suy nghĩ mãi về lý do Tống Ý đến tìm mình.

Sau khi suy nghĩ kĩ càng, hắn nở một nụ cười tự giễu, thầm chửi thề một câu trong bụng.

Mùng 2 Tết hôm đó, những gì Tống Ý nói quả là sự thật, hắn thực sự không hiểu gì về con người Tống Ý.

Ban đầu hắn cảm thấy tấm lòng từ bi của Tống Ý quá phiền phức, Đới Lam hay dùng từ “Bồ Tát sống” để âm thầm mỉa mai anh, hắn cho rằng tấm lòng lương thiện của người này quá sâu rộng rồi, nó bao phủ rộng đến mức khiến người ta không kịp né tránh.

Sau đó khi tiếp xúc lâu hơn, vầng hào quang quanh người Bồ Tát không còn quá chói mắt nữa, thậm chí nó như một sự vỡ mộng, Đới Lam dần phát hiện Tống Ý thực ra rất gần gũi, anh đối xử với người khác rất chân thành, chưa bao giờ giả tạo.

Vừa rồi những gì Tống Ý nói, Đới Lam bắt buộc phải nghiền ngẫm, những càng nghĩ càng loạn, n** m*m m** nhất trong lòng tựa như bị gai đâm, có cảm giác tê dại đau xót.

Tống Ý nói cái gì mà “tưởng lúc trước anh giận tôi”.

Đới Lam đặt mình vào hoàn cảnh đối phương rồi suy xét, buổi tối mùng 2 Tết, Tống Ý nói với hắn rằng “từ nay về sau đi khám ở Bệnh viện số 3, anh đừng đăng kí khám với tôi nữa”, ngữ điệu nghe thế nào cũng giống như trẻ con đang giận lẫy.

Vậy mà nói ra miệng rồi, Tống Ý lại hối hận. Người này dễ mềm lòng hơn bất kì ai khác, chỉ hơi nặng lời với người khác một chút liền tự mình áy náy không thôi.

Mà cho dù bị anh mắng nặng lời hơn nữa, Đới Lam cũng cảm thấy đáng đời chính mình, hắn chưa bao giờ trách Tống Ý, tự trách bản thân còn chưa đủ, sao có thể trách ngược lại đối phương.

Sau khi lên xe Tống Ý vẫn luôn yên lặng, anh chỉ ngồi ngắm cảnh sắc vụt qua ngoài cửa kính.

Nghe thấy động tĩnh bên cạnh, Tống Ý quay đầu nhìn thoáng qua ghế lái, sau đó đập vào mắt anh là cảnh Đới Lam vừa lái xe vừa thở dài, thỉnh thoảng cười ngây ngô như đang trộm vui trong lòng, thoạt nhìn cực kì ngốc nghếch.

“Sao trông anh vui thế?” Tống Ý quay đầu hỏi hắn.

Đầu óc Đới Lam vẫn đang trên mây, đầu tiên hắn “Hửm?” một tiếng, sau đó lại “À” lên rồi giải thích: “Không có gì, tôi chỉ đang nghĩ là, chúng ta biết nhau cũng tính là khá lâu rồi nhỉ, thế nhưng hôm nay mới là lần đầu tiên có bầu không khí hài hoà thế này.”

Đới Lam nói lời này có chút thấp thỏm, hắn cố gắng để không làm Tống Ý đau lòng, chỉ là đột nhiên hắn nhớ ra, từ trước tới nay mỗi lần Tống Ý gặp hắn, nếu không phải hắn đang lên cơn phát bệnh thì cũng là cảm mạo phát sốt, nói chung chưa bao giờ hắn ở vào trạng thái bình thường.

Tống Ý cũng suy nghĩ một lát sau đó nói: “Quả là như vậy.”

Nói xong anh lại quay đầu tiếp tục nhìn ra ngoài cửa kính xe, đôi mắt có chút mờ mịt, sau một hồi ngắm cảnh mới mở miệng nói: “Văn Việt nói gần đây anh uống thuốc rất đều đặn.”

“Ừm, uống theo đơn thuốc lần trước em kê, không bỏ một liều nào.”

Tống Ý “ừ” đáp lời, sau đó nhớ ra một chuyện bèn quay sang nói với Đới Lam: “Cháo anh nấu ăn ngon lắm.”

“Vậy sao?” Xem ra Văn Việt cũng được việc.

Đới Lam hơi nhướng mày, đưa ra một câu hỏi tặng điểm: “Tôi nấu ngon hơn hay dì giúp việc nhà em nấu ngon hơn?”

“Anh nấu ngon hơn.”

Tống Ý trả lời bằng ngữ khí nhàn nhạt, thế nhưng khoé mắt và đuôi lông mày đã cong cong như ngọn cỏ lau dưới ánh trăng, một cơn gió đêm thổi nhẹ qua, chúng khẽ đong đưa khiến những tháng ngày bình đạm thư thái càng thêm trọn vẹn.

Lúc này họ đã tới nơi, Đới Lam xoay vô lăng, lưu loát đánh xe vào đúng vị trí.

Sau khi đỗ xe, thời điểm tắt máy Đới Lam quay đầu nhìn thoáng qua Tống Ý.

Hắn bỗng cảm thấy tấm ảnh polaroid trong lòng mình đang dần lên màu, những sắc thái hài hoà đã xuất hiện. Mà Tống Ý chính là nguồn sáng chiếu rọi lên bức ảnh, là ánh trăng đang lay động lộ ra sự dịu dàng thanh mát.

Đới Lam duỗi bàn tay hướng về phía hộp đựng đồ, hắn định lấy điện thoại, nhưng thoáng nhìn thấy cổ tay Tống Ý đang khoác trên thành ghế, động tác của hắn bỗng khựng lại.

Mà chờ đến khi hắn khôi phục lại tinh thần, đã cầm được điện thoại trên tay, hắn lại nhịn không được mà liếc mắt thêm một cái nữa. Lúc này hắn đã nhìn thấy rõ những mạch máu xanh xanh lộ trên mu bàn tay trắng nõn của Tống Ý.

Giống cái gì nhỉ, nó giống bộ tranh của hoạ sĩ Monet— những gợn nước trong suốt, những cảnh sắc bình an và điềm tĩnh nhất thế giới dần hiện ra.

Đới Lam ngẩng đầu nhìn Tống Ý một lần nữa, trong ánh mắt hắn là sự phức tạp, chính hắn cũng không biết chúng ẩn chứa những cảm xúc gì.

“Sao thế?” Tống Ý phát hiện Đới Lam đang thần người, anh nhẹ giọng hỏi một câu.

“Không, chỉ là tôi, tôi… ừm, không có gì đâu.”

Tay phải cầm di động của Đới Lam vẫn đang dừng giữa không trung, hắn khua khoắng loạn xạ một chút, lời nói ra miệng cũng lộn xộn không đâu vào đâu.

Mà ngay khi Đới Lam cảm thấy xấu hổ cực độ, định rút tay về rồi nói “xuống xe thôi”, Tống Ý bỗng nâng tay mình lên nắm lấy tay hắn.

“Muốn nắm tay phải không?” Tống Ý xoè rộng bàn tay phủ lên trên mu bàn tay Đới Lam, nhìn hắn rồi nói: “Thế thì chìa tay ra đây, cũng đâu phải lần đầu tiên chúng ta nắm tay.”

“Cạch” một tiếng, tay phải Đới Lam buông lỏng, chiếc điện thoại rơi xuống hộp phanh tay. Ngay sau đó hắn xoay ngửa tay ra rồi nắm chặt bàn tay của đối phương.

“Tôi, ừm… đúng là muốn như vậy.”

Bên trong xe lại tràn ngập mùi thơm của quả phật thủ, nhẹ nhàng và ngọt ngào.

Lời tác giả: Mọi người có phát hiện bộ quần áo hôm nay Tống Ý mặc rất hợp tông màu sofa và thảm trải sàn trong phòng khách nhà Đới Lam hay không?

Thầy Đới: Không ai hiểu sở thích của vợ iu bằng tui đâu (đắc ý)

Chiếc di động đáng thương: Bạn là nhất, nhất bạn rồi, hai người chim chuột nhau còn tôi bị ném đến suýt tàn phế. Nhớ đi dán cho tôi cái cường lực mới! (giận bay màu)
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (70)
Chương 1: Chương 1: Bệnh trầm cảm Chương 2: Chương 2: Đèn đỏ Chương 3: Chương 3: Sự điên cuồng Chương 4: Chương 4: Chúng ta gặp nhau giữa cánh đồng hoang vu Chương 5: Chương 5: Bệnh nhân chảnh Chương 6: Chương 6: Tiết lập đông Chương 7: Chương 7: Tái khám Chương 8: Chương 8: Thí nghiệm Double – Blind* Chương 9: Chương 9: Bướm đêm lao vào lửa Chương 10: Chương 10: Mục đích sống Chương 11: Chương 11: Vẫn chưa có bạn trai Chương 12: Chương 12: Nhà thơ lãng xẹt Chương 13: Chương 13: Orpheus Chương 14: Chương 14: Ốc đảo Chương 15: Chương 15: Ánh trăng trên bầu trời Chương 16: Chương 16: Quả phật thủ Chương 17: Chương 17: Dỗ trẻ con Chương 18: Chương 18: Vỡ mộng Chương 19: Chương 19: Mâu thuẫn dày đặc Chương 20: Chương 20: Hoang đường Chương 21: Chương 21: Quả táo thối rữa Chương 22: Chương 22: Lorazepam Chương 23: Chương 23: Giăng tơ bắt lấy hoàng hôn Chương 24: Chương 24: Quan tài và hoa hồng Chương 25: Chương 25: Em có ở đây không? Chương 26: Chương 26: Sư tử yêu cừu non Chương 27: Chương 27: Làm nũng Chương 28: Chương 28: Một nhà thơ theo chủ nghĩa khoa học Chương 29: Chương 29: Một cái c.hết lãng mạn Chương 30: Chương 30: Trần trụi Chương 31: Chương 31: Người đẹp nhất Chương 32: Chương 32: Ôm cây đợi thỏ Chương 33: Chương 33: Muốn nắm tay phải không Chương 34: Chương 34: Hoàng hôn mênh mông vàng óng Chương 35: Chương 35: Pháo hoa Chương 36: Chương 36: Ánh trăng trong lòng Chương 37: Chương 37: Là ánh trăng cũng là mặt trời Chương 38: Chương 38: Bí mật Chương 39: Chương 39: Chứng rối loạn ngôn ngữ Chương 40: Chương 40: Dòng sông rực đỏ Chương 41: Chương 41: Không gian dị biệt Chương 42: Chương 42: Bàn về cái c.hết Chương 43: Chương 43: Không phải cô bé quàng khăn đỏ Chương 44: Chương 44: Cá và chim trời Chương 45: Chương 45: Một khối nhỏ bé giữa trời đất Chương 46: Chương 46: Hắn là một cá thể tự do Chương 47: Chương 47: Chúng ta sống chung đi Chương 48: Chương 48: Cháu nói ai đạo đức giả cơ? Chương 49: Chương 49: Giai đoạn củng cố Chương 50: Chương 50: Vết cắt rỉ máu Chương 51: Chương 51: Dòng hải lưu Chương 52: Chương 52: Bầu trời sao lấp lánh Chương 53: Chương 53: Nhắm mắt lại Chương 54: Chương 54: Lưu niên (Tháng năm trôi qua) Chương 55: Chương 55: Ánh mắt như đang than thở Chương 56: Chương 56: Sẽ chẳng ai nhớ đến Chương 57: Chương 57: Nhận ra nguy cơ tiềm ẩn Chương 58: Chương 58: Cả bốn mùa Chương 59: Chương 59: Một vùng cỏ đượm khói Chương 60: Chương 60: Vĩnh viễn nằm dưới đáy biển Chương 61: Chương 61: Khổ trú đoản Chương 62: Chương 62: Chiếc nhẫn Chương 63: Chương 63: Mùi băng tuyết còn vương trên bức thư Chương 64: Chương 64: Thư gửi ánh trăng lòng tôi Chương 65: Chương 65: Thư gửi ánh dương lòng em Chương 66: Chương 66: Thiên hoang địa lão Chương 67: Chương 67: Phiên ngoại 1: Giấu giữa trang sách (Góc nhìn của Tống Ý) Chương 68: Chương 68: Phiên ngoại 2: Bóc trần sự yếu đuối (Góc nhìn của Văn Việt) Chương 69: Chương 69: Phiên ngoại 3 Trăng rằm (Mười năm sau) Chương 70: Chương 70: Phiên ngoại 4 Ánh trăng năm đó (Mười năm trước)