Chương 33
Mau Buông Cục Cưng Fmvp Của Bọn Tôi Ra

Chương 33: Thoả Thuận Của Họ

Đó là một ngày nắng đẹp khác và cuối cùng EOG đã mở ra trận đấu đầu tiên của vòng loại trực tiếp.

Theo lịch trình, họ đánh muộn.

Lâu ngày không chơi game khiến tay họ ngứa ngáy như sắp mọc rêu.

Trong ván đấu này, EOG lại gặp VCB.

Trước khi lên đường Trương Hách Lượng kiêu ngạo nói: "Bọn họ bại trận dưới tay chúng ta rồi mà các cậu còn không thắng được bọn họ thêm lần nữa à? Mấy đứa, quyết chiến nhanh nhanh rồi tan làm sớm nhé. Buổi tối dẫn các cậu đi ăn buffet hải sản."

Nghe thấy buffet hải sản là mấy chàng trai thể thao điện tử tỏ ra phấn khích vô cùng, đồng loạt hét lên rằng hôm nay sẽ quét sạch VCB.

Tần Thư mím môi đỏ mọng không nói gì, vẻ mặt không mấy lạc quan.

Buổi chiều, xe khởi hành thẳng đến địa điểm thi đấu.

VCB không phải đội đến từ thành phố Nam Châu nên trận này EOG được coi đấu trên sân nhà còn VCB trên sân khách.

Việc liên tục giành chiến thắng và có lợi thế sân nhà càng củng cố thêm sự tự tin cũng như tham vọng giữ sạch lưới trước VCB của EOG.

Khi đến nơi thì họ gặp VCB ở cửa phòng chờ, hai đội lại bắt đầu nói chuyện kháy khịa.

Triệu Bắc Nam: "Tôi rất thích chơi game với mấy cậu. Mỗi lần gặp là EOG chúng tôi có thể tan làm sớm về ăn cơm."

Khuôn mặt của tất cả các thành viên VCB đều đen kịt.

Scary nhìn Trần Hiệt rồi nghiến răng nghiến lợi: "Lâu lâu không gặp mà đã bành trướng lãnh thổ rồi ha? Cũng không sợ trở thành đội đại ngôn huyền học số một Liên Minh nhỉ?"

Đại ngôn huyền học số một Liên Minh —— Vui quá hoá buồn, Chó cùng rứt dậu.

Trần Hiệt dùng tay móc quai ba lô của Giang Đề, mỉm cười thản nhiên nói: "Cảm ơn vì đã ngưỡng mộ chúng tôi như vậy. Tôi cũng nghĩ chúng tôi là đội số một Liên Minh đó."

Scary: "......?"

Có một câu con mẹ nó Trần Hiệt cậu có biết ngại chút nào hay không, không biết có nên nói ra không nữa...

***

Hôm nay sẽ có hai trận được tổ chức ở nhà thi đấu. Trận đầu tiên là WWG với Big Fish.

EOG và VCB trong trận thứ hai.

Hai đội đến sớm vì muốn xem trận đấu giữa WWG và Big Fish.

"Ồ weoo, thế đúng là Trụy Thần không đánh." Triệu Bắc Nam nói.

Trong phòng nghỉ, mọi người vừa ăn trái cây vừa xem TV.

Time: "Nhưng hắn vẫn ở khán đài."

Camera lia qua băng ghế huấn luyện của WWG, Thẩm Trụy đang ngồi ở giữa hàng ghế đầu tiên, mặt vô cảm nhìn về phía sân đấu.

—— Lâm Thân Chiết và nhóm của hắn đang ở đó.

Ngay cả qua màn hình thì mọi người cũng có thể cảm nhận được áp lực thấp phát ra từ vị Vua hai vương miện này.

"Thành thật mà nói, nếu là tôi thì tôi cũng sẽ không chịu bị thay như vậy. Tuy bây giờ ZZ mới 19 tuổi nhưng cậu ta không bằng một phần mười so với Trụy Thần năm 19 tuổi đâu." Time lắc đầu.

Triệu Bắc Nam: "Ài, không phải là Trụy Thần bị thương nên không thể chiến đấu đó à?"

Không ai có thể đứng trên vị trí Thần mãi mãi được, sẽ có một ngày Thần cũng phải xuống núi.

Sự thật này được tất cả những người chơi thể thao điện tử chuyên nghiệp hiểu rõ ngay từ ngày đầu tiên họ bắt tay vào con đường sự nghiệp của mình.

Giang Đề cụp mắt nghe mọi người trò chuyện, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó nên quay đầu nhìn về phía Trần Hiệt bên cạnh.

"Anh có bị thương ở tay không?"

Mũi dao duy nhất là của cậu đâm thẳng vào làm Trần Hiệt hít thở không thông.

"Giang Tiểu Đề, em thực sự không sợ làm rối loạn tâm lý của anh hả?"

Giang Đề: "......"

Các đồng đội nhìn sang, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của đội trưởng.

Vốn Trần Hiệt muốn nói qua loa chủ đề quá khứ nhưng Giang Đề luôn ra bài của mình không theo luật thông thường.

"Anh cũng già như Trụy Thần nên chắc chắn tay của anh cũng không khá hơn bao nhiêu." Giang Đề thản nhiên nói.

Bầu không khí u sầu vừa bao trùm giữa các đồng đội trong phút chốc biến mất không dấu vết, thay vào đó là những tiếng cười nén lại.

Phải kìm! Phải gồng!

Mẹ nó chứ, không nhịn nổi.

Ba người đồng thời cúi đầu che mặt, vai rung rung: "Phụt -- há há há há há há!"

Trần Hiệt: "......"

Trần Hiệt cảm thấy không khỏe. Anh không biết nên khóc hay cười.

"Không... Bạn nhỏ à, sao giống chứ, anh với Thẩm Trụy chơi ở hai vị trí khác nhau nên tuổi thọ sự nghiệp của bọn anh cũng khác nhau mà?"

"Ồ."

Cuộc trò chuyện kết thúc bằng tiếng "ồ" của Giang Đề, bạn nhỏ quay lại tiếp tục xem TV.

Trần Hiệt: "......"

Giống như Giang Đề có chút quan tâm nhưng nó chỉ trong vài giây.

Thậm chí anh còn chuẩn bị sẵn một đoạn giải thích dài dài về "tuổi thọ sự nghiệp", nhưng rõ ràng Giang Tiểu Đề không có hứng thú.

Giang Tiểu Đề chỉ quan tâm đến việc anh đã rất già.

Trần Hiệt dùng tay che mắt, quá rầu.

Nhìn thấy cảnh này làm vai của các đồng đội càng run mãnh liệt hơn.

***

WWG đấu với Big Fish và cuối cùng WWG đã giành chiến thắng với tỷ số giữ sạch lưới, một chiến thắng vô cùng đẹp mắt.

Triệu Bắc Nam nhìn dáng vẻ hăng hái của ZZ trên màn hình TV và lẩm bẩm: "Tôi nghĩ ZZ đã tiến bộ rất nhiều, Time, anh nghĩ thế nào?"

Time trả lời, "Tiến bộ là bình thường, nhưng tôi thấy có gì đó rất lạ."

"Là như nào?"

Time mím môi rồi lắc đầu, "Cũng không thể nói rõ được."

Giang Đề nhận thấy rằng khi Time nói điều này thì động tác gọt cam của Trần Hiệt chậm lại đáng kể.

Sau đó, anh đưa quả cam đã gọt vỏ cho Giang Đề, đứng dậy nói: "Anh ra ngoài một lát."

Time sốt ruột: "Trận đấu sắp bắt đầu rồi, đội trưởng, anh đi đâu cơ?"

Tần Thư cười nói: "Còn có thể đi đâu nữa? Đương nhiên là đi tìm Thẩm Trụy."

Giang Đề rũ mắt xuống, sau khi ăn xong quả cam thì lấy khăn giấy ra lau sạch ngón tay thon dài của mình.

Cậu đứng dậy bình tĩnh nói, "Tôi đi vệ sinh."

"Đừng để lạc." Tần Thư nói: "Đi sớm về sớm."

Giang Đề thấy Trần Hiệt ở sau sân đấu.

Lúc này, Trần Hiệt với Thẩm Trụy đang đứng cùng nhau nhìn khung cảnh tươi sáng bên ngoài, giọng nói không cao cũng không thấp.

"Khi nào thì giải nghệ?" Trần Hiệt hỏi.

Sắc mặt Thẩm Trụy tối sầm: "Đầu cậu nặng lắm rồi à? Sợ tôi giải nghệ thì cậu sẽ cô đơn hả?"

"Không có đâu. Tôi có đồng đội. Tôi không hề cô đơn."

"Là đứa nhỏ phá phách đó?"

Mặt Trần Hiệt cũng đen không kém: "Đầu cậu cũng giai đoạn cuối rồi đấy? Em ấy là linh vật của đội chúng tôi."

"À."

Hai chiến thần của Liên Minh cùng lúc lặng lẽ hút thuốc.

Lúc anh đang nhả khói thì Thẩm Trụy thình lình nói: "Không nhìn ra đấy, hoá ra cậu cũng thích nam."

Giang Đề cách đó không xa: "......"

Tại sao cậu lại tới đây chứ?

Hai tên này đều là chó cả, nhốt lại đi!!

Bàn tay đang hút thuốc của Trần Hiệt đột nhiên run lên.

Anh mở miệng định phủ nhận nhưng lại do dự.

Cuối cùng, lời nói phát ra từ miệng trở thành: "Mùa giải này cậu có thi đấu nữa không?"

Thẩm Trụy quay người dựa vào tường: "Không biết, còn phải xem xét tình hình."

Trần Hiệt không khỏi nhìn xuống bàn tay thả lỏng tự nhiên của Thẩm Trụy.

Bàn tay của vị thần từng "tàn sát" Liên Minh hồi đó giờ được quấn trong những lớp băng dày.

Mắt anh tối sầm lại.

Thẩm Trụy chú ý tới ánh mắt của Trần Hiệt cũng trở nên mất kiên nhẫn: "Được rồi, không cần thông cảm cho tôi đâu. Dù sao sớm muộn cũng đến lượt cậu."

Trần Hiệt không vội bóp cổ hắn sau khi nghe xong, vẫn do dự hỏi: "Người đi rừng mới của đội cậu đang bắt chước cậu à?"

"Tôi không biết, có thể."

Thẩm Trụy cúi đầu với vẻ mặt không vui, cổ họng khàn khàn, cảm xúc không thể khống chế.

Đúng lúc này thì một người đàn ông trưởng thành và đẹp trai bước tới từ khán đài.

Lâm Thân Chiết nhìn thoáng qua Trần Hiệt sau đó đi thẳng đến chỗ Thẩm Trụy, giơ tay v**t v* khuôn mặt hắn.

"Đi thôi, về nhà nào."

Thẩm Trụy quay đầu đi, đôi mắt đỏ hoe, không muốn nhìn thấy hắn.

"Đợi em hút xong điếu này đã."

Lâm Thân Chiết lại nhìn Trần Hiệt.

Trần Hiệt nói: "Thầy Lâm, cho tôi mượn vợ của anh thêm hai phút nữa."

Lâm Thân Chiết im lặng nói với Thẩm Trụy: "Anh sẽ đợi em ở đằng kia."

Sau khi Lâm Thân Chiết rời đi thì Trần Hiệt với Thẩm Trụy lại trò chuyện một lúc.

Hết thời gian, Thẩm Trụy dùng chân giẫm tàn thuốc, xoay người rời đi.

Khi bóng lưng hắn sắp biến mất, Trần Hiệt không nhịn được gọi lại.

"Thẩm Trụy."

"Gì nữa?"

"Giải vô địch, cậu đến chứ?"

Bóng người rõ ràng đã dừng lại nhưng không trả lời.

Hai tay Trần Hiệt đút túi quần, tùy ý nói: "Nhất định phải đến."

"Đến xem tôi giành quán quân."

"Tất nhiên tới xem trực tiếp sẽ hấp dẫn hơn rồi."

Thẩm Trụy đột nhiên quay người, vẻ mặt ủ rũ nhìn anh: "Cậu cứ mơ xuân hạ thu sang đông nhớ em đi, tôi sẽ đánh! Với cả quán quân họ Thẩm, cậu hiểu chưa?"

Nói xong hắn phẫn nộ rời đi.

Trần Hiệt đứng đó thở dài: "Ai gù, cũng biết cách bốc phét quá nhỉ?"

Sau khi thở dài, anh quay người chuẩn bị trở lại phòng nghỉ.

Đang đi thì bước chân chợt dừng lại.

Như cảm nhận được điều gì đó, Trần Hiệt quay đầu nhìn về một phía thì thấy Giang Đề đang hút thuốc.

?

Trần Hiệt bước tới và giật lấy điếu thuốc của Giang Đề.

"Đây có phải là thứ có hại mà một đứa nhỏ nên hút không?"

Giang Đề lạnh lùng liếc nhìn anh: "Đúng là đầu anh có vấn đề thật. Ai là đứa nhỏ chứ?"

Một lòng bàn tay bất ngờ đáp xuống đầu cậu.

Trần Hiệt luôn dễ dàng thực hiện hành động này.

Giang Đề: "......"

Chưa bao giờ cậu muốn cao tới 1m8 như bây giờ.

Mẹ nó chứ, bực bội.

***

Nửa giờ sau, cuối cùng EOG cũng bước lên sân đấu.

Toàn đội đều rất phấn khích, dù sao đây cũng là trận playoff đầu tiên của họ.

Time: "Hôm nay chị Thư mặc váy đỏ. Quá là tâm linh, muốn mở đầu tốt đẹp đấy nhỉ?"

Triệu Bắc Nam: "Ồ ồ, một khởi đầu tốt đẹp ~ Chức vô địch năm nay chắc chắn của EOG!"

Cloud: "Về sớm nào, tôi đang nóng lòng chờ buffet hải sản."

Trần Hiệt nhấp một ngụm nước rồi quay lại nhìn Giang Đề. Anh nghĩ rằng bạn nhỏ thấy âm thanh trong tai nghe quá lớn nên đang tháo tai nghe ra khỏi đầu và đeo nó trên cổ.

Anh cũng kéo tai nghe của mình xuống.

"Giang Tiểu Đề."

Giang Đề đang chuyên tâm điều chỉnh thiết bị, trả lời cho có lệ: "Hửm?"

Sau đó, giọng nói của Trần Hiệt đột nhiên vang lên bên tai cậu.

"Anh chưa già, anh vẫn còn trẻ."

Giang Đề đột nhiên nghe thấy một tiếng hét như sóng thần từ phía dưới, đồng thời nghe thấy tiếng cười của bình luận viên.

Các bình luận viên cho biết.

"Eo ôi, dù có tai nghe nhưng vẫn muốn kề tai thì thầm. Hiệt Thần cũng biết cách lan truyền thức ăn cho chó đấy."

"Đừng nói quá. Tôi tin họ đang nói về việc khi nào thì lấy được giấy đăng ký."

"Hahahahahahaha. Cậu còn nói quá hơn."

Lỗ tai Giang Đề động đậy, có chút nóng.

Cậu uể oải quay lại nhìn Trần Hiệt nói: "Ồ, rồi sao?"

"Rồi—" Đôi mắt hoa đào của Trần Hiệt lại cong lên, "Chúng ta hãy cùng nhau giành chức vô địch."

Giang Đề chớp mắt, chăm chú nhìn khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông.

Đặc biệt là đôi mắt hoa đào quyến rũ.

Sau vài giây, cậu lười biếng nói: "Ồ."

"Ồ" một lần nữa, AD của EOG rất lạnh lùng quyết đoán.

Tuy nhiên, cameraman đã tinh ý quay cận cảnh: Tai của Wither đỏ bừng.

Các bình luận viên càng cười cuồng nhiệt hơn, nhịp điệu tăng vọt.

"Cứu tôi, sao thấy có vẻ cậu nói trúng rồi. Trần Hiệt đang nói với Wither là: Chúng ta hãy chọn ngày lành tháng tốt để kết hôn nhé?"

"Này này, vì chúng ta đã chứng kiến nên chúng ta phải yêu cầu họ uống trước một ly rượu mừng."

"Hahahahahaha. Mau mau quay trở lại chủ đề trận đấu nào."

Bình luận viên có kỹ năng kiểm soát sân rất tốt và có thể dừng lại trong một giây.

"Tôi nghĩ EOG có cơ hội chiến thắng cao hơn trong trận này."

"Tôi cũng nghĩ vậy."

"Được rồi, tỷ lệ dự đoán của chúng tôi đã đưa ra. Hãy cùng xem dự đoán của mọi người về tỷ lệ chiến thắng của EOG là... 66%."

Khi Trương Hách Lượng nghe được tỷ lệ thắng này liền không vui ngay tại chỗ.

"Sao chỉ có 66%?" Hắn không hài lòng ngồi trên ghế khán giả nói: "Ít nhất cũng phải 80% chứ?"

••••••

Tác giả có lời muốn nói:

[Gánh Xiếc]

Bé Đề: Chó à, anh già rồi.

Chó Hiệt: Anh chưa già, anh vẫn còn trẻ. Anh không chỉ có thể giành chức vô địch cùng em mà một đêm còn có thể bảy lần.

Bé Đề: Một đêm bảy lần cái gì?

Chó Hiệt: Như này như này... Như kia như kia... Với em.

Bé Đề: .... (Mặt không biểu cảm nhưng lỗ tai đỏ bừng)

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

20/12/2024

#DevilsNTT

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (101)
Chương 1: Chương 1: 1: Cậu Ad Mới Có Bạn Gái Chưa Chương 2: Chương 2: 2: Nhóc Bá Vương Chính Là Cậu Chương 3: Chương 3: 3: Không Được Xoa Đầu Tôi! Chương 4: Chương 4: 4: Hai Người Thật Xứng Đôi! Chương 5: Chương 5: 5: Trước Kia Anh Ta Cũng Từng Ghép Cặp Với Người Khác À Chương 6: Chương 6: 6: Trận Đấu Giám Định Chương 7: Chương 7: Trận đấu giám định 2 Chương 8: Chương 8: Giang Đề Làm Ba Mèo Chương 9: Chương 9: Cựu AD Bất Ngờ Trở Lại Chương 10: Chương 10: Vở Kịch Tình Cảm Dừng Ở Đây Chương 11: Chương 11: Xào CP Cùng Giang Đề Chương 12: Chương 12: Giá Trị Nhan Sắc Của Giang Tiểu Đề Chương 13: Chương 13: Bi Thương Ngược Dòng Thành Sông Là Ai? Chương 14: Chương 14: Giang Tiểu Đề Cân Team Chương 15: Chương 15: Có Người Muốn Đục CP Của Tôi Chương 16: Chương 16: Quý Nhân Hiệt Dẫn Đầu Xào CP Cùng Giang Đề Chương 17: Chương 17: Đó Không Phải Bắt Nạt Bình Thường Chương 18: Chương 18: Hắn Ta Hỏi Tôi Có Phải Gay Không Chương 19: Chương 19: Huyên Thuyên Đừng Kéo Tôi Vào Chương 20: Chương 20: Một Quả Bưởi Vô Sinh Chương 21: Chương 21: Đội Quần Phát Nữa Chương 22: Chương 22: Lật Ngược Bước Đường Cùng Chương 23: Chương 23: AD Mở Combat Chương 24: Chương 24: Giang Đề Bị Áp Chế Chương 25: Chương 25: Giang Đề Phong Thần Thành Công Chương 26: Chương 26: Nhà Ma Ám Chương 27: Chương 27: Ngủ Chung Giường Chương 28: Chương 28: Giang Đề Là Con Dâu Tương Lai Chương 29: Chương 29: Đường Đua Của Chó Chương 30: Chương 30: Trần Hiệt Bị Nhắm Tới Chương 31: Chương 31: Giả Vờ Mâu Thuẫn Chương 32: Chương 32: Em Quan Tâm Gì Hơn? Chương 33: Chương 33: Thoả Thuận Của Họ Chương 34: Chương 34: Thua Game Chương 35: Chương 35: Phản Ứng Sinh Lý Chương 36: Chương 36: Đấu Khẩu Vì Giang Đề Chương 37: Chương 37: Bí Mật Của Trần Hiệt 1 Chương 38: Chương 38: Bí Mật Của Trần Hiệt 2 Chương 39: Chương 39: Xác Định Thích Em Ấy Chương 40: Chương 40: Nhưng Em Ấy Không Vui Chương 41: Chương 41: Đây Là Ý Trời Chương 42: Chương 42: Đãi Ngộ Của Cục Cưng Chương 43: Chương 43: Sinh Con Luôn Đi Chương 44: Chương 44: Giang Đề Là Chị Dâu Chúng Ta Chương 45: Chương 45: Chúng Ta Còn Có Bé Đề Chương 46: Chương 46: Cầm Thú Quản Lý Thời Gian Chương 47: Chương 47: Quyến Rũ Chương 48: Chương 48: Thừa Nhận Là Chị Dâu Chương 49: Chương 49: Cướp Giang Tiểu Đề Chương 50: Chương 50: Họ Đã Hôn Nhau Chương 51: Chương 51: Nôn Nóng Chương 52: Chương 52: Tôi Muốn Em Ấy Chương 53: Chương 53: Giang Đề, Anh Có Thể... Chương 54: Chương 54: Mở Khoá Nhận Diện Khuôn Mặt Chương 55: Chương 55: Chị Gái Chương 56: Chương 56: Trần Hiệt Có Vị Chua Của Axit Chương 57: Chương 57: Cứu Giang Đề Chương 58: Chương 58: Giang Tiểu Đề Gả Thân Mình Chương 59: Chương 59: Rất Thích Rất Thích Em Chương 60: Chương 60: Gọi Em Ấy Là Em Bé Chương 61: Chương 61: Chưa Công Khai Mà Cũng Giống Đã Công Khai Chương 62: Chương 62: Cả Liên Minh Đối Xử Như Vậy Chương 63: Chương 63: Bạn Trai Giúp Em Chương 64: Chương 64: Nữa Hả Chương 65: Chương 65: Vẫn Còn Chương 66: Chương 66: Quá Đã Chương 67: Chương 67: Trận Đấu Đi Vào Lịch Sử Chương 68: Chương 68: Nguyên Nhân Chương 69: Chương 69: AD Kém Cơ Động Của Giang Tiểu Đề Chương 70: Chương 70: Bị Giục Kết Hôn Chương 71: Chương 71: Làm Chàng Trai Nhỏ Sốc Chương 72: Chương 72: Cặp Đôi Phát Ghét Chương 73: Chương 73: Kịch Bản Ban Pick Chương 74: Chương 74: Theo Chồng Chương 75: Chương 75: Có Gia Đình Chương 76: Chương 76: Sức Bền Chương 77: Chương 77: Lại Livestream Kiểu?? Chương 78: Chương 78: Đồ Lót Chương 79: Chương 79: Họ Trần Tên Hiệt Chương 80: Chương 80: FMVP Chương 81: Chương 81: Không Được Tấn Công Lén Chương 82: Chương 82: Ngủ Rồi Chương 83: Chương 83: Trai Tân Chương 84: Chương 84: Giờ Có Thể Gọi Là Chồng Chương 85: Chương 85: Ký Hiệu Đôi Chương 86: Chương 86: Ngủ Riêng, Phải Ngủ Riêng Chương 87: Chương 87: Xấu Hổ Ghê Chương 88: Chương 88: Thoát Chết Rồi Lật Kèo Đẹp Như Sách Giáo Khoa. Chương 89: Chương 89: Có Lẽ Có Thể Kết Hôn Hợp Pháp Chương 90: Chương 90: Vợ Chương 91: Chương 91: Châm Lửa Đốt Bản Thân Chương 92: Chương 92: Trận Chung Kết Mà Chồng Đâu Rồi!! Chương 93: Chương 93: Nụ Hôn Rực Lửa Và Chức Vô Địch Chương 94: Chương 94: (HOÀN) Cuối Cùng Cũng Cưới Được Vợ Rồi Chương 95: Chương 95: Phiên Ngoại 1 Chương 96: Chương 96: Phiên Ngoại 2 Chương 97: Chương 97: Phiên Ngoại 3 Chương 98: Chương 98: Phiên Ngoại 4 Chương 99: Chương 99: Phiên Ngoại 5 Chương 100: Chương 100: Phiên Ngoại 6 Chương 101: Chương 101: Phiên Ngoại 7 (Hoàn toàn văn)