Chương 33
Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy

Chương 33: Viên ngọc thô

Edit: huyentrangpcy

Thời tiết tháng hai càng ngày càng lạnh, thành phố điện ảnh cứ đứt quãng mà xuống mấy đợt tuyết ngầm, tuy đứt quãng nhưng không hề thưa thớt. Nguyên nhân chính là vì thời tiết, các đại cảnh không có cách nào quay được, đành phải quay những cảnh không quan trọng trước.

Cứ dây dưa như vậy, ở thành phố điện ảnh được nửa tháng, Lạc Trăn rốt cuộc cũng đã đến cảnh quay cuối cùng của cô trong , cũng là cảnh quay khó khăn nhất.

Điển lễ đại hôn Lưu Triệt đón dâu Trần A Kiều, lúc đó, hắn thân là Thái Tử, phong thái bất phàm, nàng xuất thân hào môn, cảnh xuân tươi đẹp.

Trang phục hôm nay của Phó Thừa Y so với mấy cảnh quay trước càng trẻ trung hơn, anh ấy vốn dĩ đã chăm sóc rất tốt, gần bốn mươi rồi mà làm người ta không nhìn ra tuổi tác, hơn nữa nhờ có trang điểm trang phục, lễ phục đỏ đen giao nhau, cả người trong nháy mắt trẻ lại mười tuổi.

So với Lưu Triệt tuổi trẻ khí thịnh trong nguyên tác không có gì khác nhau.

Lạc Trăn ở phòng hóa trang thay xong bộ hôn phục Hán triều màu đỏ nghe nói hao phí số tiền lớn chuyên môn chế tạo, nhân viên công tác đợi bên ngoài cơ hồ mỗi người đều hít hà một hơi.

"Giá trị nhan sắc quả nhiên mới là vương đạo! Diễn phục này tuy nói không long trọng bằng bộ lúc Vệ Tử Phu phong hậu kia, nhưng thắng ở hoa lệ minh diễm, màu sắc cũng tươi trẻ, mặc trên người Lạc Trăn, phảng phất thật sự nhìn thấy Trần A Kiều cao quý tái thế trong lịch sử!"

"Không sai không sai, tôi cảm thấy Lạc Trăn thật sự siêu đẹp! Mẹ kiếp điêu ngoa ương ngạnh Trần hoàng hậu so với yểu điệu tuyệt mỹ Vệ Tử Phu còn muốn đẹp hơn! Đạo diễn đến tột cùng nghĩ như thế nào!"

"Đúng vậy đúng vậy!"

Lạc Trăn vừa ra liền cố kỵ tay áo rộng rãi và làm váy phết đất của bộ hôn phục to rộng này, chỉ là một cái áo khoác mà phết đất ít nhất vài mét!

Chờ lát nữa đóng phim còn muốn ăn mặc nguyên bộ trang bị như vậy cộng thêm lên cầu thang, cô sợ bản thân quá mệt mà chết nửa đường......

Phó đạo diễn đã qua thông báo lập tức phải bắt đầu, mấy stylist vội vàng giúp Lạc Trần đội mũ phượng lên, búi tóc thời Hán triều cũng không trói buộc, đáng sợ chính là đoàn phim cũng phải tiêu một số tiền lớn để chế tạo trang sức, mũ phượng vàng ròng này hoa lệ lại tinh xảo, quả thực một giây có thể được đưa đi làm vật phẩm trang sức đem đi triển lãm.

Bị nhân viên công tác tầng tầng hộ vệ tới hiện trường quay phim, Lạc Trăn nhận về sự chú ý rất lớn, cố nén cái cổ bị đè đến khó chịu, Lạc Trăn cười cười cùng người xung quanh chào hỏi, may mùa đông này không có nhiều người không liên quan, hiện trường cơ bản đều là nhân viên công tác cùng diễn viên quần chúng.

Lạc Trăn bị một thân hoa phục ép tới đứng không thẳng nổi, bên kia là Phó Thừa Y mặc lễ phục đôi đầu đội mũ miện, đặc biệt đặc biệt bình tĩnh mà cùng đạo diễn nói chuyện phiếm.

Cô còn chú ý tới, hôm nay không có cảnh diễn của Trương Lâm, nhưng cô ta cũng tới, đang đứng bên cạnh Phó Thừa Y cùng đạo diễn nói chuyện.

Hơn nữa, còn có một người đàn ông đang đứng bên cạnh đạo diễn, còn muốn cao hơn Trương Quân, cơ hồ ngang hàng với Phó Thừa Y, mang kính râm cùng mũ lưỡi trai, mặc một cái áo khoác màu đen nhung, thấy không rõ là người nào.

Lạc Trần nghĩ tới đi chào hỏi, Trương Quân cùng Phó Thừa Y cơ hồ đồng thời thấy được cô, Trương Quân trung khí mười phần mà nói với cô: "Phó đạo diễn ông dẫn Lạc Trăn đi đi, chú ý đừng xảy ra vấn đề!"

Đoàn phim mỗi người đều xoa xoa đôi tay bị đông lạnh đến đỏ bừng, ai cũng bận rộn, Lạc Trăn trên người bọc quá dày, trên đầu lại nặng, lúc này thật ra không cảm thấy lạnh, liền mang tâm trạng muốn nghỉ ngơi, xa xa gật đầu mỉm cười xem như thăm hỏi qua, liền đi theo phó đạo diễn tìm vị trí.
Để quay được cảnh cửa chính cung điện ở đây, Lạc Trăn phải từ cầu thang bên ngoài đại điện đi thẳng đến đỉnh, lúc này người chỉ đạo lễ nghi liền đến dạy cô làm thế nào, chờ đến khi mọi thứ ổn thoả mới bắt đầu quay, cô đã mệt đến nổi đầy đầu đều là mồ hôi.

Dặm lại lớp trang điểm, đạo diễn kêu một tiếng, chính thức bắt đầu quay.

Phía dưới là điện tích rộng lớn, được vạn chúng nghiêm trang, Vị Ương Cung nguy nga xa hoa nghênh đón một hỷ sự long trọng.

Tường thành khuyết lâu bốn phía treo đầy lụa đỏ diễm lệ như lửa, binh lính cũng mặc giáp trụ màu đỏ, đứng nghiêm trang.

Thảm đỏ cực kỳ dài trải dài từ cổng thành cao lớn nguy nga đến sảnh chính của điện Vị Ương cung, dõi mắt nhìn lại, thảm một màu đỏ rực như lửa vô cùng chói mắt, bậc thang được trang trí bằng ren màu đỏ máu đặt ở đại điện cao vài cung nữ mặc đồ đỏ dìu một cô gái mặc đồ đỏ mặt mày xán lạn đi ra.
Nàng tựa như được sinh ra từ biển hoa hồng, giống như tiên nữ thiên đình không dính bụi trần bỗng nhiên giáng thế, trong đôi mắt lạnh lùng và cao ngạo, tất cả mọi thứ trên đời này đều không thể chứa được, không nhìn thấy việc khom lưng khụy gối này, cũng coi rẻ cái lễ nghi long trọng này.

Khuôn mặt nàng treo lên một mặt tươi cười vừa rực rỡ lại chuyên chú, trong nụ cười đó, trong ánh mắt đó, hai lúm đồng tiền nhàn nhạt ngay khóe miệng kia, toàn bộ được kể cho tận cùng thiên giai, ánh mắt hắn tựa nhu hòa.

Trong mắt nàng chỉ có hắn.

Trong mắt hắn, lại không chỉ có một mình nàng.

Nàng đạp ngọn lửa đi đến, từng bước một đi đến trước mặt hắn, nguyện cùng hắn nắm tay đến bạc đầu.

Nàng nói: "Triệt Nhi, em cuối cùng cũng đã gả cho chàng!" Mang theo vui sướng cùng hờn dỗi.
Hắn cười: "A Kiều, ta sẽ đối xử với nàng thật tốt." Sâu xa mà trịnh trọng.

Nhìn xem, nàng vui mừng bao nhiêu, hắn nhập vai bao nhiêu.

Khi lễ quan nhắc nhở, nàng nên hướng về phía Thái Tử ở trong điện hành lễ, nàng có chút sửng sốt, nhìn về phía hắn, hắn cũng nhìn nàng, mặt mày sắc bén mang theo vẻ ôn nhu, lại không có bác bỏ lời lễ quan nói.

Nàng có chút khó tin, chuyện khó tin này lại biến mất trong tíc tắc, nàng cười nhàn nhạt, liếc mắt nhìn lễ quan một cái, chậm rãi cúi đầu khom người: "Thái tử điện hạ thiên tuế!"

Thanh âm trong trẻo lại động lòng người.

Ngay lúc đó, Lưu Triệt bỗng nhiên giật mình với nữ nhân đang cúi đầu trước mặt, không thể tránh, nàng xinh đẹp lại hấp dẫn nam nhân nhất.

Nam nhân, tất cả những thứ khó chinh phục đều muốn chinh phục được, bao gồm cả nữ nhân.
Nhưng nàng đã bị thuần phục...

Phía sau mà hình, Trương Quân hài lòng gật gật đầu, người đàn ông đeo kính râm ngồi bên cạnh ông ấy cũng nhìn chằm chằm màn hình không chớp mắt: "Cũng không tệ lắm."

Trương Quân quay đầu lại liếc nhìn anh ta một cái, tự tin nói: "Cô gái này là một viên ngọc thô, đáng tiếc hai năm trước không gặp Bá Nhạc, nếu Huệ Dư ở độ tuổi của cô ấy thì chắc có lẽ cũng kém hơn vài phần!"

Với Huệ Hư là diễn viên bậc nhất siêu hàng đầu ở trong nước, không chỉ cầm nhiều giải thưởng ở trong nước, mà còn nhiều giải quan trọng ở nước ngoài, còn được đề cử hai giải Oscar, hiện giờ đang ở Hollywood hô mưa gọi gió.

So sánh Lạc Trăn với nhân vật tầm cỡ như vậy, có thể thấy được Trương Quân kỳ vọng ở cô cao như thế nào.

Người đàn ông đeo kính râm nhàn nhạt cười, không có cách nào biết được thật tâm của anh ta: "Ngọc tốt người mài tốt, có ngọc tốt, không có thợ giỏi, thì không có gì đáng giá cả."
Trương Quân cân nhắc một hồi, hoài nghi nhìn về phía anh ta: "Nghe cậu nói lời này, là có chút ý tứ?"

Người nọ trầm tư một chút, nghiêm túc mà nhìn Trương Quân: "Thuận tiện, mang phim của cô gái này cho tôi xem thử, tốt hay tệ đều đem đến, tôi sẽ cân nhắc lại một chút."

Trương Quân hai mắt sáng ngời: "Được, đến lúc đó tôi sẽ nhờ trợ lý sao chép lại một bản cho cậu, thế nào, chuyến này không uổng công đi chứ?"

Người đàn ông mang kính râm cười cười, không tỏ ý kiến.

Những cảnh dài tốn thời gian và công sức hơn, sau khi quay xong lại quay bổ sung thêm mấy cảnh, toàn bộ cảnh quay của Lạc Trân cũng đóng máy suôn sẻ, để ăn mừng, cô đã đặt một phòng ở khách sạn, mời toàn bộ đoàn phim ăn cơm.

Ahihi bảo bảo của tôi hiện tại cũng không phải là người giàu bình thường tiền nha!
Một bình hoa giàu có như vậy trong giới giải trí không nhiều lắm, Lạc Trăn mời cơm cả đoàn làm phim quá thường xuyên, thời gian dài cũng không phải không có lời đồn là cô gả vào nhà hào môn thế phiệt gì đó, nhưng biến mất cũng rất nhanh, không có một chút thông tin nào được lan truyền trên mạng truyền thông, đến hiện tại, không ai biết sự thật là do Lạc Trăn được gả vào nhà hào môn hay là Lạc Trăn vốn dĩ chính là bạch phú mỹ.

Buổi tối hình thức là buffet, nghệ sĩ và nhân viên công tác được sắp xếp hai phòng khác nhau, từng người nên cụng ly liền cụng ly, nên xã giao liền xã giao, ngược lại cũng rất náo nhiệt.

Trên đường đi vào toilet, lúc quay lại Lạc Trăn đột nhiên gặp được Trương Lâm trên hành lang, hơn nữa nhìn dáng vẻ, cô ta không phải ngẫu nhiên đi ngang qua, mà là đặc biệt ở chỗ này chờ cô.
Cô giả bộ ngơ ngác chào hỏi, chuẩn bị đi ngang qua nhau, Trương Lâm bỗng nhiên gọi cô lại: "Tôi đến đây để xin lỗi cô."

"Xin lỗi?" Lạc Trăn nghi hoặc quay đầu lại nhìn cô ta, hơi hơi mỉm cười, "Chị Trương Lâm đã làm gì có lỗi với tôi sao?"

Trương Lâm tự giễu cười: "Cô không cần giải bộ ngu ngơ, sự việc kia trong lòng chúng ta đều biết rõ, tôi thừa nhận, tôi có ý giúp Sandy trút giận, cho nên mới cố ý nặng nay với cô, nhưng những việc sau đó không liên quan gì đến tôi."

Lạc Trăn hiểu rõ gật đầu: "Cho nên ý của chị là nói, tôi bị báo lá cải bêu xấu, còn chị chỉ là đồng lõa?"

Nghe ra Lạc Trăn trong giọng nói lạnh lẽo, Trương Lâm cũng mặt không biến sắc: "Không sai, tôi thừa nhận tôi có chỗ không đúng, nhưng mà......." Cô ta nhìn chằm chằm Lạc Trăn: "Tôi cũng không hối hận."
"...... Thì sao?"

Cô ta liếc mắt Lạc Trăn, giữ ánh mắt của mình: "Đứng trên lập trường là người từng trải nhắc nhở cô, làm người không cần quá đuổi cùng gϊếŧ tận, cô điều kiện tốt, có năng lực gả vào hào môn, cảnh tượng vô hạn, nhưng những ngày như vậy sẽ kéo dài được bao lâu? Chờ đến sau này tới tuổi già châu hoàng, những kẻ có tiền đó sẽ còn nhiều người để mắt đến cô sao? Mà hiện tại quá mức kiêu ngạo mang nợ về thân, Lạc Trăn tất cả sau này sẽ tìm đến cửa thôi."

Lạc Trăn chớp chớp mắt, cười vô hại: "Chị Trương Lâm, chi là nhắc nhở tôi trên lập trường là người được gả vào hào môn xong bị vứt bỏ? Hay là đứng trên lập trường của người mắc nợ trả nợ mà nhắc nhở tôi đây?"

Trương Lâm đột nhiên cả kinh, sắc mặt xanh trắng đan xen, cô ta nhìn về phía Lạc Trăn, ánh mắt tàn độc: "Lạc Trăn, tôi nên nói cô là đơn thuần ngây thơ hay là ngu xuẩn dốt nát đây? Không nói đến việc cô có thái độ gì đối với tôi, chỉ bằng tính cách như vậy của cô, không cần tôi tự mình động thủ, bất kỳ một người nào cũng có thể trừng trị cô!"
Lạc Trăn thái độ thờ ơ: "Thế nào cũng được, làm người mà, có chút đơn thuần ngu ngốc vẫn tốt hơn, tính kế quá nhiều hao tâm tổn sức thôi!" Nói xong, cô xoay người rời đi theo hướng đối diện của Trương Lâm, vừa đi vừa nói câu: "Người mà muốn trừng trị tôi, phiền chị Trương Lâm thông báo họ xếp thành hàng giúp tôi!"

Trương Lâm một hơi không lên cũng không xuống, cuối cùng chỉ có thể nghẹn lại.

Cô ta có được ngày hôm nay hoàn toàn dựa vào chính bản thân, diễn vai quần chúng nhận vai phụ, nỗ lực cách mấy cũng không nổi lên được vì không ai nâng đỡ, càng không có nhan sắc như Lạc Trăn, gần ba mươi năm trước cô ta mới nhận được giải ảnh hậu. Đó là giải thưởng quan trọng duy nhất trong sự nghiệp diễn xuất của cô ta, người khác cho cô ta thể diện thì gọi một tiếng ảnh hậu, nói thẳng ra cô ta ngay cả tuyến một cũng không xứng.
Lần này nếu không có Trương Quân nhìn trúng thực lực, chỉ sợ cô ta sớm đã bị bóp đi xuống.

Cô ta không có tốt số như Lạc Trăn, gả cho người đàn ông có tiền, tiêu tiền như nước để lấy thanh danh. Cô ta đố kỵ với sự thuận buồm xuôi gió vô âu vô lo của Lạc Trăn, ở phim trường tự tỏa ánh hào quang, chúng tinh phủng nguyệt*, ngay cả Phó Thừa Y cũng đối xử với cô không giống với những người khác.

*Đại loại là một đám sao tôn lên ánh trăng, giống như một đám người vây quanh ủng hộ một ai đó mà họ tôn kính quý trọng.

Nói đến cùng, ngoại trừ chiếc cúp ảnh hậu, bất luận là thứ gì, cô ta đều không sánh bằng Lạc Trăn.

Nguyên nhân chính là vì có sự chênh lệch như vậy, cô ta mới giúp đỡ Sandy người đang muốn đem Lạc Trăn từ trên thần đàn thánh khiết kéo xuống.
--------------------

Editor:

Nếu thấy chỗ nào sai chính tả hay câu từ không hợp lý thì hãy để lại bình luận cho mình nhé.

Vui lòng không reup truyện dưới mọi hình thức.

Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (71)
Chương 1: Chương 1: Bình hoa Chương 2: Chương 2: Nữ thần Chương 3: Chương 3: Nam thần Chương 4: Chương 4: Tình cờ gặp gỡ Chương 5: Chương 5: Dụ dỗ Chương 6: Chương 6: Phim mới Chương 7: Chương 7: Dấu hôn Chương 8: Chương 8: Đến thăm Chương 9: Chương 9: Tai tiếng Chương 10: Chương 10: Thừa nhận yêu Chương 11: Chương 11: Giận dỗi Chương 12: Chương 12: Trước kia Chương 13: Chương 13: Gặp được Chương 14: Chương 14: Không muốn xa rời Chương 15: Chương 15: Cực quang Chương 16: Chương 16: Cầu hôn Chương 17: Chương 17: Thử vai Chương 18: Chương 18: Trăn sợ hãi Chương 19: Chương 19: Chụp trộm Chương 20: Chương 20: Bữa tiệc Chương 21: Chương 21: Uống say Chương 22: Chương 22: Thăm hỏi Chương 23: Chương 23: Kết hôn Chương 24: Chương 24: Sinh nhật Chương 25: Chương 25: Công khai Chương 26: Chương 26: Tiệc rượu Chương 27: Chương 27: Nhập diễn Chương 28: Chương 28: Phim trường Chương 29: Chương 29: Ngược cẩu Chương 30: Chương 30: Sính lễ Chương 31: Chương 31: Nàng Chương 32: Chương 32: Mời Chương 33: Chương 33: Viên ngọc thô Chương 34: Chương 34: Huyền thoại Chương 35: Chương 35: Tương phùng Chương 36: Chương 36: Bắt chuyện Chương 37: Chương 37: Yến hội Chương 38: Chương 38: Cam quýt Chương 39: Chương 39: Dặc An Chương 40: Chương 40: Váy cưới Chương 41: Chương 41: Hoa hồng Chương 42: Chương 42: Định mệnh Chương 43: Chương 43: Mẹ Chương 44: Chương 44: Phơi bày Chương 45: Chương 45: Chia xa Chương 46: Chương 46: Anh trai Chương 47: Chương 47: Hot search Chương 48: Chương 48: Trí Duyệt Chương 49: Chương 49: Gặp lại Chương 50: Chương 50: Nhận lỗi Chương 51: Chương 51: Gia thế Chương 52: Chương 52: Đêm trước Chương 53: Chương 53: Sao trời Chương 54: Chương 54: Hạnh phúc Chương 55: Chương 55: Đường ca Chương 56: Chương 56: Ghen ghét Chương 57: Chương 57: Cẩu lương Chương 58: Chương 58: Lui ra Chương 59: Chương 59: Đối diễn Chương 60: Chương 60: Diễn tinh Chương 61: Chương 61: Ngả bài Chương 62: Chương 62: Kết cục Chương 63: Chương 63: Chú Chương 64: Chương 64: Đóng máy Chương 65: Chương 65: Ngồi bên lò sưởi Chương 66: Chương 66: Bát quái Chương 67: Chương 67: Được yêu Chương 68: Chương 68: Đường hẹp Chương 69: Chương 69: Kinh diễm Chương 70: Chương 70: Tinh quang Chương 71: Chương 71: Ngoại truyện