Chương 33
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 33: Cậu Là Lẫm Đông Mà….

Để thị phạm cho Bạch Thiểm và mọi người về cách tạo khối và đổ bóng để chỉnh sửa khuôn mặt, Lẫm Đông đã trang điểm theo phong cách sân khấu đậm nét kiểu nữ. Vốn dĩ đường nét ngũ quan của cậu đã rõ ràng sắc sảo, nay càng thêm phần sắc bén và hút mắt. Mái tóc hơi dài được buộc vội vàng, vài sợi rơi xuống trán và má. Đôi môi tô son hé mở, cậu cất tiếng, “Đội trưởng Hàn…”

 

Trong đáy mắt Hàn Cừ hiếm khi lộ ra vẻ kinh ngạc. Anh biết người trước mặt là Lẫm Đông, nhưng khi mở miệng, ngữ điệu vẫn hơi cao lên một chút, “Lẫm Đông?”

 

“Anh Hàn đến rồi!” Bạch Thiểm phản ứng nhanh nhất, vội vàng đẩy Lẫm Đông, “Hôm nay thầy dạy bọn em cách trang điểm nữ, tại em tại em, tại em học mãi không xong, làm lỡ mất thời gian của thầy. Thầy, thầy mau về đi!”

 

Lẫm Đông ngơ ngác bị đẩy đến trước mặt Hàn Cừ, “À, tôi…” vừa nói vừa vội vàng vò đầu, giật đứt dây chun buộc tóc, mái tóc đang gọn gàng lập tức xõa tung, tóc mái rũ xuống, che khuất vầng trán và chân mày. Vẻ đẹp sắc sảo động lòng người vừa rồi bị che lấp đi mấy phần, cả người dường như cũng trở nên dịu dàng hơn.

 

Hàn Cừ nhìn gương mặt Lẫm Đông ở ngay trước mắt. Khoảng cách này, cảm giác chấn động còn mạnh mẽ hơn vừa nãy. Dù Lẫm Đông trang điểm theo phong cách nữ, nhưng xương cốt lại là của nam giới, hai vẻ đẹp va chạm với nhau, khiến người ta khó lòng rời mắt được.

 

“Tôi đi tẩy trang!” Lẫm Đông có chút lúng túng, xoay người định đi. Nhưng cánh tay đã bị giữ lại, Hàn Cừ hất cằm về phía bồn rửa tay, “Không còn chỗ cho cậu nữa rồi.”

 

Lẫm Đông nhìn qua, học viên hôm nay ai nấy đều trang điểm đậm, đang bận rộn tẩy trang.

 

“Trang điểm đẹp thế này, lại tẩy đi luôn thì có hơi đáng tiếc.” Hàn Cừ cười nói, “Ít nhất thì cũng để về nhà rồi hãy tẩy chứ.”

 

Lẫm Đông bước về phía ghế lái, bị Hàn Cừ đẩy sang ghế phụ. Vừa ngồi vào chỗ đã vội vàng hạ tấm gương xuống, nghĩ nghĩ rồi nói: “Đội trưởng Hàn, vừa nãy có phải anh không nhận ra tôi không?”

 

“Sao có thể?” Hàn Cừ nói, “Tôi vừa vào đã thấy cậu rồi.”

 

“Vậy… sao trông anh ngạc nhiên thế?”

 

“Thấy người đẹp mà, không được phép ngạc nhiên à?”

 

Lẫm Đông cúi đầu nghịch ngón tay, “Chỉ có, chỉ có hôm nay đẹp thôi sao?” Mấy chữ cuối cùng cậu nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, Hàn Cừ không nghe rõ, “Hôm nay gì cơ?”

 

Lẫm Đông ngại ngùng không dám nói lại, nhưng lại rất muốn biết đáp án, cậu nghẹn một lúc vẫn không nói, cuối cùng vẫn là Hàn Cừ tự mình đoán ra, “Lúc nào cũng rất đẹp, cậu là Lẫm Đông mà.”

 

Má Lẫm Đông nóng ran, cậu bĩu môi, “Vậy sao anh còn ngạc nhiên thế?”

 

“Khác nhau chứ, Lẫm Đông bình thường là Lẫm Đông bình thường, ngày ngày ở bên cạnh tôi, còn Lẫm Đông hôm nay là Lẫm Đông chỉ có trên TV mới thấy. Vừa nãy tôi nhìn, cứ như cậu bước ra từ màn hình TV vậy.” Hàn Cừ nghiêng đầu nhìn cậu thêm lần nữa.

 

“Anh, anh quay mặt lại đi, lái xe cho đàng hoàng.” Lẫm Đông chỉ chỉ vào cánh tay Hàn Cừ.

 

“Được được, lái xe lái xe.” Hàn Cừ cười nói, “Về nhà rồi ngắm tiếp.”

 

Ánh đèn trong sân sáng hơn nhiều so với trong xe. Để tẩy trang, Lẫm Đông lại buộc tóc lên, cả khuôn mặt lộ ra dưới ánh sáng, tựa như đang đứng trên sân khấu. Cậu đã xắn tay áo, chợt nhớ ra dầu tẩy trang chưa lấy, mà ở nhà cũng không có sẵn. May mà dạo này dạy Bạch Thiểm trang điểm nên trong xe có để một ít đồ trang điểm. “Đội trưởng Hàn, anh lấy giúp tôi lấy cái túi trong suốt ở ghế sau với!”

 

Hàn Cừ làm theo, nhưng lấy về rồi lại không đưa ngay cho cậu, mà mở ra trước mặt cậu, “Cái nào là dầu tẩy trang?”

 

Lẫm Đông vươn tay định lấy, Hàn Cừ lại ngăn lại, cầm lọ lên lắc lắc, “Giống sữa rửa mặt, cứ thế xoa lên mặt à?”

 

“Không phải, phải dùng bông tẩy trang.” Lẫm Đông vừa nói vừa định lấy, nhưng lại bị Hàn Cừ ngăn lại lần nữa. Cuối cùng cậu cũng nhận ra Hàn Cừ có gì đó không đúng, nghi hoặc nghiêng đầu nhìn anh.

 

“Cậu xem, đến cách tẩy trang tôi còn không biết.” Hàn Cừ cầm miếng bông tẩy trang, “Nói ra chắc bị người ta cười cho.”

 

“Có gì đáng cười chứ?” Lẫm Đông nói, “Anh vốn dĩ đâu có trang điểm.”

 

Hàn Cừ lắc đầu, “Vậy thầy Lẫm dạy tôi đi, nhân tiện cậu cũng đang định tẩy trang mà.”

 

Lẫm Đông mở to mắt, “Đội trưởng Hàn?”

 

“Chưa bái sư nên không được dạy à?” Hàn Cừ vẫn nắm chặt miếng bông tẩy trang, chắp tay vái một cái, “Thế này.”

 

“Này này!” Lẫm Đông thấy Hàn Cừ vái lạy, làm cậu cũng vội vàng vái lạy theo.

 

Hàn Cừ bị phản ứng của cậu chọc cười, “Thầy Lẫm đã thu nhận bao nhiêu đồ đệ rồi, thêm một người nữa cũng có sao đâu. Bọn họ trang điểm cho cậu, tôi giúp cậu tẩy trang.”

 

Lẫm Đông cảm thấy mình mà không đồng ý nữa thì khách sáo quá, “Vậy tôi dạy anh.”

 

“Được đó.”

 

Lẫm Đông cầm lấy dầu tẩy trang, đổ lên miếng bông tẩy trang trong tay Hàn Cừ, “Chừng này thôi, anh giúp tôi tẩy trang mắt trước đi, ấn lên mắt, ừm… phải giữ một lúc, nhẹ tay thôi.”

 

Mắt phải bị miếng bông ẩm ướt che phủ, lòng bàn tay Hàn Cừ chạm vào chóp mũi và môi cậu, thật ấm áp, còn mang theo hương thơm nhàn nhạt của dầu tẩy trang. Cậu nhắm luôn cả mắt bên trái lại, nhỏ giọng nói: “Phải ấn một lúc nữa, bên trái nữa, đợi lát nữa lớp trang điểm tan ra rồi xoa xoa…”

 

Động tác của Hàn Cừ rất nhẹ, ngón tay phủ đầy vết chai sạn của người cầm súng, nhưng vẫn có thể cảm nhận được mí mắt Lẫm Đông đang run rẩy nhè nhẹ dưới tay mình. Hồi nhỏ, anh từng bắt được một con bướm trắng nhỏ thường thấy nhất, giữ nó trong lòng bàn tay, rồi lại thả ra. Lúc này Lẫm Đông giống như con bướm nhỏ trong tay anh, vỗ cánh phập phồng, khơi dậy từng cơn ngứa ngáy.

 

“Anh ấn lâu quá rồi đó!” Lẫm Đông nhíu mày tố cáo, không mở mắt ra được, hai tay mò mẫm, muốn tự mình cầm lấy bông tẩy trang. Hàn Cừ đành bỏ miếng bông đang ấn mắt phải của cậu ra, bắt lấy hai bàn tay đang động đậy lung tung của cậu, “Đây, đang lau cho cậu nè.”

 

Tay anh thật to, chỉ cần một tay thôi đã nắm trọn tay cậu rồi. Lẫm Đông nghĩ thầm. Bông tẩy trang lướt qua mí mắt đang run rẩy, mang đi màu sắc và phấn nhũ từng chút từng chút một, để lộ ra đường nét vốn có của đôi mắt. Vì không nhìn thấy, Lẫm Đông có chút bất an, luôn cảm thấy Hàn Cừ hình như đang nhìn mình chằm chằm. Hàn Cừ bình thường cũng nhìn cậu, nhưng ánh mắt lúc này dường như không giống bình thường. Lẫm Đông muốn nhìn thấy.

 

“Son môi cũng tẩy như này à?” Hàn Cừ hỏi.

 

“Để tôi rửa mặt qua đã.” Lẫm Đông mò vòi nước, “Tôi muốn nhìn xem.”

 

Hàn Cừ giúp cậu vặn vòi nước, cậu vốc nước lên vỗ vài cái vào mặt, tay phải lại vươn ra nắm lấy tay Hàn Cừ. Lần này Hàn Cừ phối hợp rất tốt, đưa miếng bông tẩy trang lên.

 

Cuối cùng cũng có thể mở mắt, Lẫm Đông soi gương, đến cả đường kẻ mắt khó tẩy nhất cũng đã sạch, “Được đó chứ.”

 

Hàn Cừ giơ miếng bông tẩy trang trên tay lên cười, “Tiếp tục nhé?”

 

Lẫm Đông ngẩng mặt lên, ánh mắt Hàn Cừ dừng lại trên môi cậu, ngón tay ấn lên miếng bông tẩy trang, dừng một chút, rồi xoa xoa.

 

Vừa nãy không nhìn thấy gì, chỉ có thể cảm nhận, lần này thì đến cả lông mi của Hàn Cừ cậu cũng đếm được. Ánh mắt Lẫm Đông phác họa đường nét xương mày, sống mũi, đôi mắt của Hàn Cừ, tim cậu đập càng lúc càng nhanh.

 

Đột nhiên, Hàn Cừ ngước mắt lên, bốn mắt nhìn nhau, đồng tử cậu co rụt lại, hoàn toàn không kịp dời mắt đi, vội vàng lùi về sau một bước. Hàn Cừ đã học được cách tẩy trang, lau luôn cả lớp phấn nền trên mặt cậu đi.

 

Lẫm Đông rửa mặt lại bằng nước sạch vài lần, sau đó thở phào nhẹ nhõm. Trước kia gần như ngày nào cũng phải trang điểm, trang điểm thường ngày cũng là trang điểm, dù là tự mình trang điểm hay người khác trang điểm gì thì trên mặt cũng bị phủ một lớp gì đó, vẫn cảm thấy không được thoải mái, tẩy trang lại càng khiến người ta bực bội. Giờ đây cậu đã quen với “kiểu rửa mặt thô bạo của đàn ông con trai” rồi, Hàn Cừ lại tỉ mỉ tẩy trang cho cậu như thể đang mài giũa một món đồ thủ công mỹ nghệ, làm tai cậu đỏ bừng lên.

 

“Thầy Lẫm, kỹ thuật của tôi thế nào?” Hàn Cừ hỏi.

 

“Giỏi hơn tôi đó.” Lẫm Đông nói thật lòng.

 

Hàn Cừ cười nói: “Vậy sau này nếu cậu trang điểm mà không muốn tẩy, tôi sẽ tẩy trang cho cậu.”

 

Lẫm Đông chớp mắt, ngẩng đầu nhìn Hàn Cừ. Anh đang ngân nga hát, thu dọn túi đồ trang điểm của cậu, dường như rất hứng thú với mấy cái lọ lọ chai chai kia, cầm từng cái lên nghiên cứu.

 

“Cậu dạy bọn họ thế nào?” Hàn Cừ đột nhiên hỏi, “Có trang điểm lên mặt bọn họ không?”

 

Lẫm Đông gật đầu, “Phải thao tác trên mặt mới thực sự học được.”

 

“Vậy còn cậu trước kia? Có ai dạy cậu không?”

 

Lẫm Đông nhớ lại một lượt, “Tôi tự học, soi gương tự trang điểm, mới đầu trang điểm không đẹp, đường kẻ mắt xiêu xiêu vẹo vẹo, lâu dần thì quen.” Nói xong, cậu khựng lại một chút, những ngày tháng khó khăn trước kia, giờ đây cũng có thể nhẹ nhàng kể ra như chuyện của người khác vậy.

 

Ngược lại, bây giờ dạy học trò còn vất vả hơn một chút. Bạch Thiểm thì còn được, có hai cậu con trai rất ham học, nhưng vụng về, cậu dạy mà cũng có chút bực mình. Trang điểm lên mặt bọn họ, cậu cũng trang điểm không quen.

 

“Sao lại không quen?” Hàn Cừ hỏi.

 

“Không thân thuộc.” Lẫm Đông nói, “Ở gần quá cảm thấy kỳ quái lắm.”

 

Hàn Cừ lôi phấn nền, cọ trang điểm ra, “Vậy thì trang điểm lên mặt tôi cho quen đi, tôi cũng học hỏi luôn.”

 

Lẫm Đông đột ngột nhìn về phía Hàn Cừ, ánh mắt vừa rồi còn có chút lười biếng lập tức biến mất, cậu nhíu chặt mày, trong mắt tràn ngập sợ hãi và bực bội. Hàn Cừ có chút bất ngờ, vội vàng đặt đồ trên tay xuống, nghiêm túc hỏi: “Sao vậy?”

 

Lẫm Đông nhìn chằm chằm vào anh, như thể đang xác nhận người trước mặt đúng là Hàn Cừ, rằng anh vẫn đang ở đây.

 

Hàn Cừ cũng nhíu mày, “Xin lỗi, có phải tôi vừa nói gì không đúng không?”

 

Lẫm Đông vội vàng lắc đầu, che giấu vẻ thất thố mất bình tĩnh của mình, “Tôi không sao, tôi chỉ là…”

 

Hàn Cừ giữ lấy vai cậu, “Nói cho tôi biết, vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?”

 

“Tôi không thích anh như vậy.” Đáy mắt Lẫm Đông đỏ hoe, “Tôi sẽ không trang điểm cho anh đâu!”

 

Hàn Cừ nhất thời không hiểu vì sao cậu lại sốt sắng như vậy, chỉ có thể an ủi: “Được, không trang điểm, chúng ta không trang điểm.”

 

Lẫm Đông vẫn lắc đầu, lẩm bẩm: “Bọn họ học trang điểm là để trang điểm cho người đã mất, cho dù bây giờ học trang điểm thường ngày, trang điểm sân khấu, cuối cùng vẫn là để trang điểm cho người chết.”

 

Hàn Cừ lập tức ý thức được nỗi sợ hãi vừa rồi của Lẫm Đông là đến từ đâu, anh vội vàng ôm cậu vào lòng. Hai tay Lẫm Đông nắm chặt áo anh, vùi mặt vào vai anh, giọng nói rất trầm, “Vậy nên tôi không thích anh như vậy, anh đừng dọa tôi.”

 

Hàn Cừ nhẹ nhàng vỗ lưng Lẫm Đông, như an ủi một con vật nhỏ bị kinh sợ, “Cậu xem, tôi không sao, sau này tôi sẽ không dọa cậu nữa. Có muốn sờ thử cơ bắp của tôi không?”

 

Lẫm Đông dần dần bình tĩnh lại, nhéo mạnh một cái vào cánh tay Hàn Cừ để trả thù.

 

“Hít hà ——” Hàn Cừ nhăn mặt nhịn đau nói, “Nhéo thật đấy à?”

 

Lẫm Đông hít hít mũi, có chút ngại ngùng, lại đấm nhẹ vào cánh tay Hàn Cừ một cái, xoay người bỏ chạy.

 

“Sao còn đánh lén nữa hả?” Hàn Cừ cười, lắc đầu, đi mài đồ gỗ.

 

………….

 

Bạch Thiểm là người xuất sư sớm nhất trong đám học viên, giỏi nhất là trang điểm cho những cô gái trẻ như Tiểu Châu. Hôm đó, trong đơn hàng Lẫm Đông nhận được, có một người phụ nữ 27 tuổi, nguyên nhân qua đời là bệnh tật. Lẫm Đông trao đổi với người nhà, Bạch Thiểm điềm tĩnh đeo găng tay và khẩu trang, thuần thục so sánh ảnh chụp lúc sinh thời của người đã khuất với dung mạo lúc này.

 

Dạo gần đây Bạch Thiểm làm trợ lý cho Lẫm Đông rất nhiều lần, đã có chút danh tiếng, không ít người tìm đến Lẫm Đông nhờ trang điểm đều biết cô bé là người do Lẫm Đông đào tạo ra. Ban đầu người nhà còn có chút khó xử, đương nhiên bọn họ càng mong muốn Lẫm Đông ra tay hơn, nhưng Lẫm Đông cho bọn họ xem vết thương do dao gọt hoa quả cứa vào tay phải, “Tay tôi thao tác không tiện, Bạch Thiểm là nữ, sẽ trang điểm cho nữ giới giỏi hơn tôi, chỉ là thiếu kinh nghiệm một chút thôi, tôi sẽ ở bên cạnh quan sát toàn bộ quá trình.”

 

Người nhà đồng ý. Bạch Thiểm cũng không khiến người ta thất vọng, sau khi trang điểm xong, người nhà khóc lóc cảm kích, cô bé cũng lặng lẽ rơi lệ.

 

Sau đó, Lẫm Đông vẫn thường xuyên nhận đơn, nhưng số lần tự mình trang điểm càng ngày càng ít đi, để Bạch Thiểm và những học viên khác trang điểm, cậu đứng phía sau nhìn, thỉnh thoảng chỉ điểm vài câu. Bốn người trẻ tuổi Bạch Thiểm tìm đến tính tình đều giống cô, chịu khó học hỏi, không sợ vất vả, hai cậu con trai có khả năng lĩnh hội kém hơn một chút lại rất giỏi phục chế dung mạo cho nam giới trung niên và cao tuổi, cũng được người nhà tin tưởng. Trong trấn có nhà nào có người qua đời, không chỉ nói tìm ông chủ Lẫm nữa, mà còn nói tìm A Thiểm, A Bân.

 

Lẫm Đông thở phào nhẹ nhõm, dạy thêm một thời gian nữa, cậu có thể buông tay được rồi. Bạch Thiểm càng ngày càng thành thạo, người ở trấn bên cạnh cũng tìm đến tận cửa, cậu dự định thương lượng với Bạch Nhất một chút, lấy danh nghĩa Bạch Thiểm đăng ký mở công ty, đến lúc đó những chuyên viên trang điểm khác đều trực thuộc công ty.

 

Đã lâu không quan tâm đến “Đại Đông Logistics”, Lẫm Đông tìm Bạch Nhất lấy sổ sách thu chi gần đây, xem xong thì thần sắc hơi ngưng trọng. Thị trấn Sa Vũ và toàn bộ nước M đang xây dựng với tốc độ chóng mặt, những công ty như bọn cậu, đúng là thời điểm hốt bạc dễ như trở bàn tay, nhưng lợi nhuận ròng tăng trưởng hiện tại lại không nhanh bằng mấy tháng trước, trong bối cảnh chung như vậy, đây đúng là có vấn đề.

 

Bạch Nhất nói, công ty vận tải mới mở ra càng ngày càng nhiều, giá cả đã bắt đầu cạnh tranh khốc liệt, trong số khách hàng cũ của “Đại Đông Logistics”, khách hàng lớn tuy vẫn tiếp tục hợp tác, nhưng khách hàng nhỏ thì đã bị cuỗn đi một ít.

 

“Anh, có lẽ chúng ta cũng phải nhường bớt lợi nhuận ra ngoài thôi.” Bạch Nhất lo lắng nói.

 

Lẫm Đông đồng ý nhường lợi nhuận, nhưng đây chỉ là kế tạm thời để giữ chân đối tác, không thể áp dụng lâu dài được. Công ty phát triển gặp phải nút thắt, chỉ có thể tìm ra lối thoát mới, đầu tư vào khu vui chơi của ông chủ Phổ cũng là một cách, còn có…

 

Lẫm Đông nghĩ đến bến tàu tấp nập người qua lại, nơi đó có cơ hội kinh doanh lớn hơn. Công ty vận tải vốn dĩ là một phần trong chuỗi hoạt động của bến tàu, nhưng lại ở vào vị thế bị động. Không phải là Lẫm Đông chưa từng nghĩ đến việc nắm thế chủ động, chỉ là trước kia “Đại Đông Logistics” vẫn luôn trên đà đi lên, không cần thiết phải mở rộng nghiệp vụ.

 

Xử lý xong một số công việc của công ty, Lẫm Đông nhắc đến chuyện mở công ty cho Bạch Thiểm, Bạch Nhất lập tức nói: “Anh, anh sẽ không hại bọn em đâu, bọn em đều nghe theo anh hết. Bạch Thiểm giờ.…” Cậu ta nở nụ cười vừa tự hào vừa có chút e dè, “Bạch Thiểm bận quá, ở nhà chỉ có mình em nấu cơm thôi, nhưng nghề này của con bé có tương lai, em là anh trai, không có gì khác, nhưng tiền thì em đã dành dụm cho con bé rồi!”

 

Lẫm Đông cười, nói: “Chút tiền của cậu đâu có đủ, tôi…”

 

“Không được!” Bạch Nhất ngắt lời, “Anh, anh giúp bọn em nhiều lắm rồi, tiền em nợ anh anh còn không cho trả, bọn em sao còn dám tìm anh xin nữa?”

 

“Không phải cho không.” Lẫm Đông nói, “Tôi đây là góp vốn, sao, Bạch Thiểm làm bà chủ rồi là vứt bỏ ông thầy tôi ra ngoài cửa à?”

 

Bạch Nhất nói không lại, đòi Lẫm Đông phải cùng về nhà cậu ta ăn cơm.

 

“Tôi không có nhà à?” Lẫm Đông xua tay, “Đi đây.”

 

Hôm nay Hàn Cừ được nghỉ nửa ngày, buổi chiều đã về nhà vườn rồi. Lẫm Đông quên mất, xe chạy đến cổng cục trị an mới nhớ ra, đành tiện đường ra chợ mua chút bún gạo hai người thích ăn.

 

Bên ngoài sân nhỏ chất một đống gỗ, còn có một ít giấy gói, chắc là đồ bỏ đi. Lẫm Đông bước vào sân, bên trong tĩnh lặng, chiếc giường luôn đặt dưới gốc cây đã biến mất. Hàn Cừ ở trong nhà thò nửa người ra ngoài, anh cười vẫy tay với cậu, “Lại đây, xem giường mới này.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (50)
Chương 1: Chương 1: Cậu Muốn Đến Gần Anh Ấy? Hay Là Muốn Tránh Xa Anh Ấy? Chương 2: Chương 2: Ừ, Tôi Đến Đây Làm Ăn Chương 3: Chương 3: Người Nên Nói Lời Cảm Ơn Là Tôi Mới Phải Chương 4: Chương 4: Là Đứa Con Do Hai Người Sinh Ra Chương 5: Chương 5: Anh Ấy Rất Đẹp Trai, Anh Ấy Cũng Là Cảnh Sát! Chương 6: Chương 6: Cậu Đóng Vai Một Người Anh Hùng Giống Như Hàn Cừ, Rồi Bị Cuốn Vào Vận Mệnh Của Người Anh Hùng Đó Chương 7: Chương 7: Hàn Cừ Chính Trực, Kiên Cường Từ Trong Cốt Lõi…. Chương 8: Chương 8: Vỏ Sò Kỳ Lạ Chương 9: Chương 9: Hàn Cừ Cứ Thế Xuất Hiện Trở Lại Trước Mặt Cậu… Chương 10: Chương 10: Hàn Cừ Bế Cậu Có Vẻ Rất Nhẹ Nhàng Chương 11: Chương 11: Tin Tưởng Mù Quáng Chương 12: Chương 12: Sao Lại Mặc Áo Khoác Của Tôi Nữa Rồi? Chương 13: Chương 13: Có Tôi Ở Đây, Hãy Dựa Dẫm Vào Tôi Nhiều Hơn Chương 14: Chương 14: Chuyện Thật Sự Trân Quý Chương 15: Chương 15: Cậu Không Dám Ước Nguyện, Vậy Mà Hàn Cừ Lại Thực Hiện Điều Ước Xa Xỉ Đó Của Cậu Chương 16: Chương 16: Đợi Chân Cậu Khỏi Rồi, Chúng Ta Tiếp Tục…. Chương 17: Chương 17: Cuộc Sống Thú Vị Biết Bao Chương 18: Chương 18: Anh Hàn Cừ, Chào Anh…. Chương 19: Chương 19: Có Phải Là Đại Diện Cho Tên Của Cậu Không? Chương 20: Chương 20: Thứ Thu Hút Tôi Ở Cậu Không Chỉ Là Khuôn Mặt Chương 21: Chương 21: Còn Cậu Thì Hay Rồi, Ra Tay Là Tặng Hẳn Tàu Hỏa Chương 22: Chương 22: Nếu Còn Sợ Hãi Thì Gọi Tôi Đến Bầu Bạn Với Cậu Chương 23: Chương 23: Hai Người Sắp Kết Hôn Rồi Mà Em Còn Chưa Chuẩn Bị Đủ Tiền Mừng Chương 24: Chương 24: Hành Trình Của Cái Chết Chương 25: Chương 25: Trông Cậu Mềm Mại Ấm Áp Ghê Chương 26: Chương 26: Anh Xứng Đáng Với Vinh Dự Cao Nhất Và Phần Thưởng Vật Chất Tương Xứng Với Vinh Dự Đó! Chương 27: Chương 27: Làm Như Vậy, Có Lẽ Tôi Sẽ Đến Gần Anh Ấy Hơn Một Chút Chương 28: Chương 28: Trước Khi Hàn Cừ Về Nước, Có Thể Cùng Anh Sống Ở Một Ngôi Nhà Thực Sự Trong Vài Ngày Chương 29: Chương 29: Nhưng Cũng Có Thể Là Nhiều Cái Tên Khác, Một Trong Số Đó, Biết Đâu Lại Là Hàn Cừ Chương 30: Chương 30: khoảng Sân Nhỏ Được Cậu Bày Trí Tỉ Mỉ Này Từ Hôm Nay Sẽ Chính Thức Chào Đón Người Ở Mới – Người Trong Lòng C Chương 31: Chương 31: Nếu Không Đến Thì Sao Tôi Biết Cậu Đang Làm Kẻ Lang Thang Ở Ngoài Này… Chương 32: Chương 32: Không Đi Đâu, Chúng Tôi Về Nhà Ăn Cơm…. Chương 33: Chương 33: Cậu Là Lẫm Đông Mà…. Chương 34: Chương 34: Sau Khi Hai Người Gặp Lại, Đây Là Lần Đầu Tiên Cậu Cảm Thấy Mình Đang Rời Xa Hàn Cừ Chương 35: Chương 35: Dưới Ánh Đèn Sân Khấu Nhảy Múa, Trông Như Một Quả Trái Cây Chín Mọng Chương 36: Chương 36: Nhưng Cậu Lại Hại Hàn Cừ Sa Ngã Cùng Mình Chương 37: Chương 37: Có Phải Cậu, Rất Không Thích 《Vũ Sự》 Không? Chương 38: Chương 38: Con Người Bình Thường Nông Cạn Này Của Cậu, Nguyện Dùng Cả Mạng Sống Để Chen Chân Vào Thế Giới Của Hàn Cừ Chương 39: Chương 39: Nhưng Hành Trình Của Cậu Dường Như Chỉ Có Thể Đến Đây Thôi Chương 40: Chương 40: Thương Nhân Theo Đuổi Tiền Tài, Nhưng Cũng Có Những Thương Nhân Không Chỉ Theo Đuổi Tiền Tài Chương 41: Chương 41: Có Ước Mơ, Ngày Mai Mới Đáng Để Mong Chờ. Chương 42: Chương 42: Vậy Lần Sau Cậu Chủ Động Gọi Điện Thoại Cho Tôi Chương 43: Chương 43: Ngâm Tỷ Trước Mắt Này Chính Là A Cẩn Đã Mất Tích Chương 44: Chương 44: Nhưng Đêm Nay, Vầng Trăng Treo Cao Lại Một Lần Nữa Trở Thành Hình Ảnh Tà Ác Chương 45: Chương 45: Sau Khi Anh Đề Cập Đến Việc Xem 《Vũ Sự》Lại Một Lần Nữa, Lẫm Đông Đã Lấy Cớ Đi Công Tác Ở Thành Phố Thiên S Chương 46: Chương 46: Cậu Nghe Thấy Một Tiếng Đáp Rất Nhẹ — “Sợ.” Chương 47: Chương 47: Vào Những Thời Khắc Nguy Hiểm Nhất Của Mỗi Người, Họ Đã Vượt Qua Thời Gian Để Đến Cùng Một Vùng Biển Chương 48: Chương 48: Tình Yêu Là Thứ Không Quan Trọng Trong Cuộc Đời Anh, Nhưng Lẫm Đông Thì Không Phải Vậy Chương 49: Chương 49: Lúc Cậu Đi, Mang Theo Cả Người Ẩm Ướt. Nay Trở Về, Trời Đã Trong Xanh Không Một Gợn Mây Chương 50: Chương 50: Nó Cũng Là Minh Chứng Cho Lòng Dũng Cảm Không Sợ Hãi Của Em