Chương 33: Sự cố trên cầu vượt và màn tự hành xác của Má Triệu
Ông già và Biển cả, má Triệu và ngọn lửa.
Nếu pheromone có thể tạo ra phản ứng hóa học, thì Thang Kiệt Thuỵ, cái "hỏa hoạn" di động, đụng độ Triệu Đỉnh Thiên, cái "cây xăng" thành tinh, chắc chắn sẽ tạo nên một bộ phim bom tấn mùa tết.
Nội dung là nghệ thuật của những vụ nổ, tên phim là "Không ai sống sót".
Bùi Kha ngồi ghế lái nhìn dòng xe nhích từng tí một phía trước mà phát điên: "Má Triệu, Khỉ, hai đứa mày bịt mũi vào ngay cho tao! Sếp Thang có mang thuốc ức chế không? Làm một liều đi."
Thang Kiệt Thuỵ cũng không ngờ kỳ ph*t t*nh của mình lại đến sớm thế, ôm đầu khổ sở: "Tôi không mang, trên xe cậu có không?"
"Xe tôi chỉ có thuốc xịt mũi viêm thôi!" Bùi Kha gào lên, "Cái đấy là để thông mũi, giờ mà xịt vào thì ch.ết nhanh hơn đấy!"
Anh nhìn qua gương chiếu hậu định bảo Khúc Hầu thò đầu ra ngoài cửa sổ hít thở, nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng thì mũi đã ngửi thấy một mùi thối quen thuộc.
Toang rồi.
Thành Việt Long cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, nhăn mặt bịt mũi hỏi: "Sao tự nhiên thối thế này, anh Triệu lại xả hơi à? Xả nữa là bất lịch sự đấy nhé."
"Xả cái rắm, Khúc Hầu cũng bị ảnh hưởng vào kỳ mẫn cảm rồi." Bùi Kha hoảng thật sự, hét lên: "Khỉ ơi mày nhịn đi, mày mà không nhịn được thì tao vứt xe đấy."
"Tao đang cố nhịn đây!" Khúc Hầu dùng hết sức bình sinh bịt mũi, tuyệt vọng nhìn Thang Kiệt Thuỵ đang yếu ớt chứ không hề hung hăng: "Người anh em, tình hình anh không ổn rồi. Anh có phải Alpha thật không đấy?"
Thang Kiệt Thuỵ liếc cậu ta một cái không nói gì.
Im lặng là vàng, mọi lời muốn nói đều ở trong ánh mắt.
Còn Triệu Đỉnh Thiên bị kẹp giữa hai người cuối cùng cũng nổ tung như cây xăng gặp lửa, cậu ta rú lên một tiếng quái dị, ôm chặt cái đầu tượng thạch cao David nhìn Thang Kiệt Thuỵ đầy kinh hãi: "Vãi chưởng, tôi biết ngay tên này giả Beta (装B - chơi chữ, cũng có nghĩa là làm màu) mà!"
Ai ngờ Thang Kiệt Thuỵ còn "đẳng cấp" hơn giả Beta một bậc, hắn giả Alpha!
Thang Kiệt Thuỵ vốn đã khó chịu trong người, giờ nghe má Triệu phát điên lại càng khó chịu hơn, hắn bóp mạnh sống mũi: "Cậu đừng có hét nữa được không, sao cậu còn hét nhiều hơn cả Omega thế hả?"
"Thế nên bọn tôi mới gọi nó là má Triệu." Khúc Hầu cố lấy lại tinh thần hắng giọng: "Má Triệu, mày phải nhịn, đừng quên mày là Alpha! Mày mà cũng bị ảnh hưởng thì bọn tao ch.ết cả lũ."
Alpha nổi điên trong kỳ ph*t t*nh thì đến chó đi qua cũng phải cắn cho hai phát, nói chi là hai Omega đang trong kỳ mẫn cảm ngồi ngay cạnh.
Tình bạn ba người duy trì được đến giờ không phải vì ai cũng tốt, mà vì chẳng đứa nào thèm đứa nào. Xét theo góc độ này, Khúc Hầu và Bùi Kha đương nhiên không muốn tự dưng bị Triệu Đỉnh Thiên cắn cho hai phát.
"Tao lạy các bố, có ai nghĩ đến cảm nhận của tao không!" Triệu Đỉnh Thiên chợt nhớ ra điều gì đó lại hét lên: "Kha! Nhanh lên! Mở cửa sổ trời xe mày ra nhanh lên!"
Bùi Kha u ám đáp: "Anh giai, mày ngước lên xem xe tao có cửa sổ trời không?"
Triệu Đỉnh Thiên ngẩng lên nhìn rồi ngớ người, lần này thì ch.ết tâm thật rồi, nhưng trước khi ch.ết vẫn gào thét: "Mày chịu bỏ tiền độ loa Burmester cho con Jetta ghẻ này mà không chịu độ cái cửa sổ trời cho thoáng khí à!"
Bùi Kha gắt: "Vì tao bị bệnh! Tao bị viêm mũi có ngửi thấy mùi chúng mày đâu! Tao mở cửa sổ trời làm cái đếch gì!"
Thấy Bùi Kha sắp cãi nhau với Triệu Đỉnh Thiên, Thành Việt Long biết thừa lúc này tối kỵ nhất là chọc giận Alpha, bèn bịt mũi nói to: "Đừng cãi nhau nữa, anh Bùi đang nghĩ cách rồi!"
Thang Kiệt Thuỵ bên cạnh cứ cháy phừng phừng, cho dù để Triệu Đỉnh Thiên cắn Khúc Hầu một phát cũng chẳng giải quyết được vấn đề, Thành Việt Long đành quay sang nói: "Anh Triệu bơ hai người kia đi, cứ nhớ là mình đang buồn tè là được."
Cậu định bảo Triệu Đỉnh Thiên dùng bản năng này đánh bại bản năng kia, ai ngờ vừa dứt lời thì một mùi xăng nồng nặc xộc thẳng vào mặt.
Thành Việt Long: ...
Lần này người hét thảm thiết là em Long, cậu nhắm mắt há mồm kêu quạc quạc như vịt, tay khua khoắng loạn xạ trong không khí: "Ối giời ơi không chịu nổi nữa anh Bùi ơi, mùi này sốc quá, em ch.ết mất thôi."
Bùi Kha: ...
Bùi Kha cũng hoảng: "Đàn ông không được nói ch.ết! Em Long, cậu phải kiên cường lên!"
Mặt Triệu Đỉnh Thiên đờ đẫn, nhìn Thành Việt Long thò đầu ra ngoài cửa sổ ho sù sụ, chỉ biết thốt ra lời xin lỗi yếu ớt: "Xin lỗi cậu em, anh thật sự không nhịn được nữa rồi."
Bây giờ trong chiếc xe yêu quý của Bùi Kha là một hỗn hợp mùi kinh dị: mùi xăng rò rỉ, mùi sầu riêng cô đặc và mùi gỗ cháy khét lẹt, tạo thành một thứ mùi quái đản không từ ngữ nào tả xiết.
Mắt Thành Việt Long đã bắt đầu ch** n**c, đau khổ gọi tên Bùi Kha.
Đàn ông dù khỏe đến đâu cũng có đường thở yếu mềm, nhìn em Long chịu trận giống mình, Bùi Kha thương cảm nắm lấy tay cậu an ủi sắp xong rồi, cố chịu tí nữa thôi.
Nhìn Beta đau khổ vì pheromone thế này, lần đầu tiên trong đời Bùi Kha cảm thấy bệnh viêm mũi của mình thật vĩ đại.
"Hay là bọn mình xuống xe đi?" Khúc Hầu ho sù sụ, "Tao cũng không chịu nổi cái mùi này nữa rồi, muốn ch.ết quách cho xong."
Bùi Kha hoảng hồn khóa chặt cửa xe: "Tuyệt đối không được xuống xe."
Đang tắc đường trên cầu vượt, hàng trăm hàng ngàn chiếc xe với hàng trăm hàng ngàn con người. Mũi họ không "điếc" như Bùi Kha, nếu thả ba quả bom hơi ngạt này ra ngoài, k*ch th*ch tất cả mọi người vào kỳ ph*t t*nh thì Bùi Kha không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra trên cái cầu vượt này.
Tuy thế giới cần "màu vàng" (chuyện người lớn), nhưng không thể chỉ toàn màu vàng được.
"Tao nói cho bọn mày biết, nếu bọn mày ra ngoài làm người khác ph*t t*nh gây tai nạn liên hoàn thì tết này cả lũ vào đồn công an gói sủi cảo đấy."
Thang Kiệt Thuỵ ôm trán: "Tôi ghét ăn sủi cảo, đổi thành bánh bao đi."
"Thế tao muốn ăn sủi cảo nhân dưa chua." Triệu Đỉnh Thiên nói rồi đột nhiên cởi phăng cái áo trùm ra, "Toang rồi, người tao bắt đầu nóng lên rồi."
Cái áo trùm bị ném trúng mặt Khúc Hầu, cậu ta giật xuống cáu kỉnh: "Mày điên à, cây xăng cháy thật rồi đấy à? Đang yên đang lành c** q**n áo làm gì?"
"Tao hạ nhiệt vật lý!" Triệu Đỉnh Thiên l*t s*ch áo trên người, lộ ra cơ bắp săn chắc được tôi luyện qua bao công việc chân tay nặng nhọc.
Thang Kiệt Thuỵ liếc nhìn còn có tâm trạng bình phẩm: "Dáng được đấy."
Tuy so với body được tập luyện bài bản của Thành Việt Long thì hơi mỏng cơm hơn chút, nhưng chỗ nào cần có đều có cả, cân đối và săn chắc, khiến anh Jerry nhìn một cái rồi vội dời mắt đi ngay.
Tình huống đặc biệt, bản năng trỗi dậy khiến hắn bắt đầu rạo rực, chỉ đành lẩm nhẩm lại câu chuyện rách đ*ng q**n của Triệu Đỉnh Thiên để tự trấn an bản thân phải bình tĩnh.
"Không xong rồi, răng tao bắt đầu ngứa rồi." Triệu Đỉnh Thiên hỏi Bùi Kha: "Còn bao lâu nữa?"
Bùi Kha bị bấm còi inh ỏi vì chen lấn điên cuồng cũng sắp phát điên theo: "Sắp rồi sắp rồi! Đừng giục nữa, giục nữa tao lao xe xuống cầu ch.ết chùm cả lũ bây giờ."
"Không được anh Bùi." Thành Việt Long cố mở hí mắt ra: "Nghĩ đến thỏi vàng anh vừa trúng thưởng đi, phải kiên trì."
Nhắc đến thỏi vàng, Bùi Kha lập tức tìm lại được lý trí, bảo ba người ngồi sau cố nhịn thêm chút nữa, tuyệt đối đừng để xảy ra chuyện gì không nên xảy ra trên xe anh.
"Kiên trì định luật ba ông sư! Nhịn đi!" Bùi Kha cổ vũ.
Định luật ba ông sư bắt nguồn từ câu chuyện ba ông sư gánh nước: Một ông sư gánh nước uống, hai ông sư khiêng nước uống, ba ông sư không có nước uống.
Ẩn ý là chuyện tình tay ba ABO chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.
"Má Triệu, ngứa mồm thì cắn quả dưa này đi!" Khúc Hầu đập mạnh quả dưa hấu vào đầu tượng thạch cao David của Triệu Đỉnh Thiên, rồi dùng chút sức tàn tách đôi quả dưa ra, bảo Triệu Đỉnh Thiên ăn dưa cho hạ hỏa.
Thang Kiệt Thuỵ sốc trước sức mạnh của Khúc Hầu lúc này, giơ ngón cái: "Người anh em, khỏe đấy."
"Anh trụ được đến giờ này chưa ngất cũng không phải dạng vừa đâu." Khúc Hầu đáp trả ngay.
Thang Kiệt Thuỵ ngập ngừng: "Mùi này kinh khủng quá, làm tôi tỉnh cả người."
Má Triệu vớ lấy nửa quả dưa hấu gặm ngấu nghiến, vị dưa mát lạnh ngọt lịm giúp cậu ta dễ chịu hơn đôi chút, còn nhận xét: "Dưa này ngon phết, ngọt mà không có hạt."
Thang Kiệt Thuỵ nhìn cậu ta ăn như Trư Bát Giới ăn nhân sâm, không nhịn được nhắc: "Cậu đừng có ăn cả vỏ thế, chưa rửa đâu, cẩn thận tí đau bụng đấy."
"Với lại dưa hấu lợi tiểu, lúc nãy anh Triệu chẳng kêu buồn vệ sinh còn gì?" Thành Việt Long thoi thóp nói.
Triệu Đỉnh Thiên im lặng vài giây rồi gào lên: "Sao chúng mày cứ phải nhắc tao thế hả! Giờ tao mót lắm rồi! Tao muốn đi vệ sinh, tao muốn cắn cái gì đó!"
Tiếng gào của cậu ta làm nồng độ mùi xăng trong xe tăng vọt, k*ch th*ch khoang mũi mọi người, Khúc Hầu cảm giác giờ búng tay cái là không khí bốc cháy luôn được.
Cậu ta nhìn Bùi Kha đang hóa thân thành "quái xế" phía trước, uể oải nói: "Kha ơi, còn bao lâu nữa, anh em sắp không trụ nổi rồi."
Bùi Kha đạp hết ga: "Lần này sắp thật rồi, sắp xuống cầu vượt rồi."
Vừa nói anh vừa liếc sang bên cạnh, bỗng phát hiện Thành Việt Long ngồi ghế phụ im lìm, đầu gục xuống. Tim Bùi Kha thót lại, anh vội lay gọi tên cậu nhưng không có phản ứng gì.
Thành Việt Long ngất rồi.
Bị mùi thối hun cho ngất xỉu.
"Đệch mợ! Tao lạy chúng mày luôn! Tại chúng mày cả đấy, em Long bị hun ngất rồi đây này!" Bùi Kha nổi điên, chửi ầm lên, vô tình nhìn vào gương chiếu hậu chạm mắt với Triệu Đỉnh Thiên vừa gặm xong quả dưa hấu.
Ánh mắt giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu vì gấp gáp, và khuôn mặt nhem nhuốc nước dưa.
Bùi Kha: ...
Anh im lặng hai giây rồi đưa ra một quyết định trái với tổ tiên: "Má Triệu, chỉ lần này thôi nhé, tao cho phép mày gặm ghế xe tao."
Nghe Bùi Kha nói thế, nhìn em Long đã ngất xỉu, ngửi mùi quái dị ngày càng nồng nặc trong không khí, Triệu Đỉnh Thiên nhắm mắt cố giữ bình tĩnh, nhưng ngay khi mở mắt ra cậu ta hét lên một tiếng —
"Hây a!"
Rồi trước mặt mọi người, cậu ta húc đầu thật mạnh vào đầu tượng thạch cao David!
"Hây a!"
"Hây a!"
Ba tiếng hét, ba cú húc, Triệu Đỉnh Thiên dùng thực lực chứng minh mình là một Alpha đầu đội trời chân đạp đất, thà làm đau chính mình chứ không muốn làm tổn thương bất kỳ ai bên cạnh.
Thang Kiệt Thuỵ bị hành động của Triệu Đỉnh Thiên làm cho chấn động, hình ảnh người đàn ông biết làm lạp xưởng, mặc quần rách đũng này trong mắt hắn bắt đầu thay đổi. Thấy trán đối phương đã sưng đỏ, Jerry bất ngờ đưa tay nắm lấy cánh tay cậu ta.
Vì đang trong kỳ ph*t t*nh nên người nóng ran, cánh tay rắn chắc của Triệu Đỉnh Thiên rịn một lớp mồ hôi mỏng, giờ hòa vào mồ hôi trong lòng bàn tay Thang Kiệt Thuỵ.
Nhiệt độ bất ngờ khiến Triệu Đỉnh Thiên quay đầu nhìn Thang Kiệt Thuỵ đang nắm tay mình. Có lẽ do hormone, do bản năng hay do thứ gì đó khác, Thang Kiệt Thuỵ giật phăng cái cà vạt trên cổ ra nói: "Là lỗi của tôi, nếu không chê thì cậu cắn tôi một miếng đi."
—
Lời tác giả:
Tượng David: Số nhọ mới bị tên này mua về.
Thành Việt Long: Ngất đây.
Bùi Kha: Tôi muốn f*ck cả thế giới!
Giờ thì mọi người biết công dụng của tượng David rồi đấy, A Di Đà Phật.