Chương 33
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 33: Sự cố trên cầu vượt và màn tự hành xác của Má Triệu

Ông già và Biển cả, má Triệu và ngọn lửa.

Nếu pheromone có thể tạo ra phản ứng hóa học, thì Thang Kiệt Thuỵ, cái "hỏa hoạn" di động, đụng độ Triệu Đỉnh Thiên, cái "cây xăng" thành tinh, chắc chắn sẽ tạo nên một bộ phim bom tấn mùa tết.

Nội dung là nghệ thuật của những vụ nổ, tên phim là "Không ai sống sót".

Bùi Kha ngồi ghế lái nhìn dòng xe nhích từng tí một phía trước mà phát điên: "Má Triệu, Khỉ, hai đứa mày bịt mũi vào ngay cho tao! Sếp Thang có mang thuốc ức chế không? Làm một liều đi."

Thang Kiệt Thuỵ cũng không ngờ kỳ ph*t t*nh của mình lại đến sớm thế, ôm đầu khổ sở: "Tôi không mang, trên xe cậu có không?"

"Xe tôi chỉ có thuốc xịt mũi viêm thôi!" Bùi Kha gào lên, "Cái đấy là để thông mũi, giờ mà xịt vào thì ch.ết nhanh hơn đấy!"

Anh nhìn qua gương chiếu hậu định bảo Khúc Hầu thò đầu ra ngoài cửa sổ hít thở, nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng thì mũi đã ngửi thấy một mùi thối quen thuộc.

Toang rồi.

Thành Việt Long cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, nhăn mặt bịt mũi hỏi: "Sao tự nhiên thối thế này, anh Triệu lại xả hơi à? Xả nữa là bất lịch sự đấy nhé."

"Xả cái rắm, Khúc Hầu cũng bị ảnh hưởng vào kỳ mẫn cảm rồi." Bùi Kha hoảng thật sự, hét lên: "Khỉ ơi mày nhịn đi, mày mà không nhịn được thì tao vứt xe đấy."

"Tao đang cố nhịn đây!" Khúc Hầu dùng hết sức bình sinh bịt mũi, tuyệt vọng nhìn Thang Kiệt Thuỵ đang yếu ớt chứ không hề hung hăng: "Người anh em, tình hình anh không ổn rồi. Anh có phải Alpha thật không đấy?"

Thang Kiệt Thuỵ liếc cậu ta một cái không nói gì.

Im lặng là vàng, mọi lời muốn nói đều ở trong ánh mắt.

Còn Triệu Đỉnh Thiên bị kẹp giữa hai người cuối cùng cũng nổ tung như cây xăng gặp lửa, cậu ta rú lên một tiếng quái dị, ôm chặt cái đầu tượng thạch cao David nhìn Thang Kiệt Thuỵ đầy kinh hãi: "Vãi chưởng, tôi biết ngay tên này giả Beta (装B - chơi chữ, cũng có nghĩa là làm màu) mà!"

Ai ngờ Thang Kiệt Thuỵ còn "đẳng cấp" hơn giả Beta một bậc, hắn giả Alpha!

Thang Kiệt Thuỵ vốn đã khó chịu trong người, giờ nghe má Triệu phát điên lại càng khó chịu hơn, hắn bóp mạnh sống mũi: "Cậu đừng có hét nữa được không, sao cậu còn hét nhiều hơn cả Omega thế hả?"

"Thế nên bọn tôi mới gọi nó là má Triệu." Khúc Hầu cố lấy lại tinh thần hắng giọng: "Má Triệu, mày phải nhịn, đừng quên mày là Alpha! Mày mà cũng bị ảnh hưởng thì bọn tao ch.ết cả lũ."

Alpha nổi điên trong kỳ ph*t t*nh thì đến chó đi qua cũng phải cắn cho hai phát, nói chi là hai Omega đang trong kỳ mẫn cảm ngồi ngay cạnh.

Tình bạn ba người duy trì được đến giờ không phải vì ai cũng tốt, mà vì chẳng đứa nào thèm đứa nào. Xét theo góc độ này, Khúc Hầu và Bùi Kha đương nhiên không muốn tự dưng bị Triệu Đỉnh Thiên cắn cho hai phát.

"Tao lạy các bố, có ai nghĩ đến cảm nhận của tao không!" Triệu Đỉnh Thiên chợt nhớ ra điều gì đó lại hét lên: "Kha! Nhanh lên! Mở cửa sổ trời xe mày ra nhanh lên!"

Bùi Kha u ám đáp: "Anh giai, mày ngước lên xem xe tao có cửa sổ trời không?"

Triệu Đỉnh Thiên ngẩng lên nhìn rồi ngớ người, lần này thì ch.ết tâm thật rồi, nhưng trước khi ch.ết vẫn gào thét: "Mày chịu bỏ tiền độ loa Burmester cho con Jetta ghẻ này mà không chịu độ cái cửa sổ trời cho thoáng khí à!"

Bùi Kha gắt: "Vì tao bị bệnh! Tao bị viêm mũi có ngửi thấy mùi chúng mày đâu! Tao mở cửa sổ trời làm cái đếch gì!"

Thấy Bùi Kha sắp cãi nhau với Triệu Đỉnh Thiên, Thành Việt Long biết thừa lúc này tối kỵ nhất là chọc giận Alpha, bèn bịt mũi nói to: "Đừng cãi nhau nữa, anh Bùi đang nghĩ cách rồi!"

Thang Kiệt Thuỵ bên cạnh cứ cháy phừng phừng, cho dù để Triệu Đỉnh Thiên cắn Khúc Hầu một phát cũng chẳng giải quyết được vấn đề, Thành Việt Long đành quay sang nói: "Anh Triệu bơ hai người kia đi, cứ nhớ là mình đang buồn tè là được."

Cậu định bảo Triệu Đỉnh Thiên dùng bản năng này đánh bại bản năng kia, ai ngờ vừa dứt lời thì một mùi xăng nồng nặc xộc thẳng vào mặt.

Thành Việt Long: ...

Lần này người hét thảm thiết là em Long, cậu nhắm mắt há mồm kêu quạc quạc như vịt, tay khua khoắng loạn xạ trong không khí: "Ối giời ơi không chịu nổi nữa anh Bùi ơi, mùi này sốc quá, em ch.ết mất thôi."

Bùi Kha: ...

Bùi Kha cũng hoảng: "Đàn ông không được nói ch.ết! Em Long, cậu phải kiên cường lên!"

Mặt Triệu Đỉnh Thiên đờ đẫn, nhìn Thành Việt Long thò đầu ra ngoài cửa sổ ho sù sụ, chỉ biết thốt ra lời xin lỗi yếu ớt: "Xin lỗi cậu em, anh thật sự không nhịn được nữa rồi."

Bây giờ trong chiếc xe yêu quý của Bùi Kha là một hỗn hợp mùi kinh dị: mùi xăng rò rỉ, mùi sầu riêng cô đặc và mùi gỗ cháy khét lẹt, tạo thành một thứ mùi quái đản không từ ngữ nào tả xiết.

Mắt Thành Việt Long đã bắt đầu ch** n**c, đau khổ gọi tên Bùi Kha.

Đàn ông dù khỏe đến đâu cũng có đường thở yếu mềm, nhìn em Long chịu trận giống mình, Bùi Kha thương cảm nắm lấy tay cậu an ủi sắp xong rồi, cố chịu tí nữa thôi.

Nhìn Beta đau khổ vì pheromone thế này, lần đầu tiên trong đời Bùi Kha cảm thấy bệnh viêm mũi của mình thật vĩ đại.

"Hay là bọn mình xuống xe đi?" Khúc Hầu ho sù sụ, "Tao cũng không chịu nổi cái mùi này nữa rồi, muốn ch.ết quách cho xong."

Bùi Kha hoảng hồn khóa chặt cửa xe: "Tuyệt đối không được xuống xe."

Đang tắc đường trên cầu vượt, hàng trăm hàng ngàn chiếc xe với hàng trăm hàng ngàn con người. Mũi họ không "điếc" như Bùi Kha, nếu thả ba quả bom hơi ngạt này ra ngoài, k*ch th*ch tất cả mọi người vào kỳ ph*t t*nh thì Bùi Kha không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra trên cái cầu vượt này.

Tuy thế giới cần "màu vàng" (chuyện người lớn), nhưng không thể chỉ toàn màu vàng được.

"Tao nói cho bọn mày biết, nếu bọn mày ra ngoài làm người khác ph*t t*nh gây tai nạn liên hoàn thì tết này cả lũ vào đồn công an gói sủi cảo đấy."

Thang Kiệt Thuỵ ôm trán: "Tôi ghét ăn sủi cảo, đổi thành bánh bao đi."

"Thế tao muốn ăn sủi cảo nhân dưa chua." Triệu Đỉnh Thiên nói rồi đột nhiên cởi phăng cái áo trùm ra, "Toang rồi, người tao bắt đầu nóng lên rồi."

Cái áo trùm bị ném trúng mặt Khúc Hầu, cậu ta giật xuống cáu kỉnh: "Mày điên à, cây xăng cháy thật rồi đấy à? Đang yên đang lành c** q**n áo làm gì?"

"Tao hạ nhiệt vật lý!" Triệu Đỉnh Thiên l*t s*ch áo trên người, lộ ra cơ bắp săn chắc được tôi luyện qua bao công việc chân tay nặng nhọc.

Thang Kiệt Thuỵ liếc nhìn còn có tâm trạng bình phẩm: "Dáng được đấy."

Tuy so với body được tập luyện bài bản của Thành Việt Long thì hơi mỏng cơm hơn chút, nhưng chỗ nào cần có đều có cả, cân đối và săn chắc, khiến anh Jerry nhìn một cái rồi vội dời mắt đi ngay.

Tình huống đặc biệt, bản năng trỗi dậy khiến hắn bắt đầu rạo rực, chỉ đành lẩm nhẩm lại câu chuyện rách đ*ng q**n của Triệu Đỉnh Thiên để tự trấn an bản thân phải bình tĩnh.

"Không xong rồi, răng tao bắt đầu ngứa rồi." Triệu Đỉnh Thiên hỏi Bùi Kha: "Còn bao lâu nữa?"

Bùi Kha bị bấm còi inh ỏi vì chen lấn điên cuồng cũng sắp phát điên theo: "Sắp rồi sắp rồi! Đừng giục nữa, giục nữa tao lao xe xuống cầu ch.ết chùm cả lũ bây giờ."

"Không được anh Bùi." Thành Việt Long cố mở hí mắt ra: "Nghĩ đến thỏi vàng anh vừa trúng thưởng đi, phải kiên trì."

Nhắc đến thỏi vàng, Bùi Kha lập tức tìm lại được lý trí, bảo ba người ngồi sau cố nhịn thêm chút nữa, tuyệt đối đừng để xảy ra chuyện gì không nên xảy ra trên xe anh.

"Kiên trì định luật ba ông sư! Nhịn đi!" Bùi Kha cổ vũ.

Định luật ba ông sư bắt nguồn từ câu chuyện ba ông sư gánh nước: Một ông sư gánh nước uống, hai ông sư khiêng nước uống, ba ông sư không có nước uống.

Ẩn ý là chuyện tình tay ba ABO chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.

"Má Triệu, ngứa mồm thì cắn quả dưa này đi!" Khúc Hầu đập mạnh quả dưa hấu vào đầu tượng thạch cao David của Triệu Đỉnh Thiên, rồi dùng chút sức tàn tách đôi quả dưa ra, bảo Triệu Đỉnh Thiên ăn dưa cho hạ hỏa.

Thang Kiệt Thuỵ sốc trước sức mạnh của Khúc Hầu lúc này, giơ ngón cái: "Người anh em, khỏe đấy."

"Anh trụ được đến giờ này chưa ngất cũng không phải dạng vừa đâu." Khúc Hầu đáp trả ngay.

Thang Kiệt Thuỵ ngập ngừng: "Mùi này kinh khủng quá, làm tôi tỉnh cả người."

Má Triệu vớ lấy nửa quả dưa hấu gặm ngấu nghiến, vị dưa mát lạnh ngọt lịm giúp cậu ta dễ chịu hơn đôi chút, còn nhận xét: "Dưa này ngon phết, ngọt mà không có hạt."

Thang Kiệt Thuỵ nhìn cậu ta ăn như Trư Bát Giới ăn nhân sâm, không nhịn được nhắc: "Cậu đừng có ăn cả vỏ thế, chưa rửa đâu, cẩn thận tí đau bụng đấy."

"Với lại dưa hấu lợi tiểu, lúc nãy anh Triệu chẳng kêu buồn vệ sinh còn gì?" Thành Việt Long thoi thóp nói.

Triệu Đỉnh Thiên im lặng vài giây rồi gào lên: "Sao chúng mày cứ phải nhắc tao thế hả! Giờ tao mót lắm rồi! Tao muốn đi vệ sinh, tao muốn cắn cái gì đó!"

Tiếng gào của cậu ta làm nồng độ mùi xăng trong xe tăng vọt, k*ch th*ch khoang mũi mọi người, Khúc Hầu cảm giác giờ búng tay cái là không khí bốc cháy luôn được.

Cậu ta nhìn Bùi Kha đang hóa thân thành "quái xế" phía trước, uể oải nói: "Kha ơi, còn bao lâu nữa, anh em sắp không trụ nổi rồi."

Bùi Kha đạp hết ga: "Lần này sắp thật rồi, sắp xuống cầu vượt rồi."

Vừa nói anh vừa liếc sang bên cạnh, bỗng phát hiện Thành Việt Long ngồi ghế phụ im lìm, đầu gục xuống. Tim Bùi Kha thót lại, anh vội lay gọi tên cậu nhưng không có phản ứng gì.

Thành Việt Long ngất rồi.

Bị mùi thối hun cho ngất xỉu.

"Đệch mợ! Tao lạy chúng mày luôn! Tại chúng mày cả đấy, em Long bị hun ngất rồi đây này!" Bùi Kha nổi điên, chửi ầm lên, vô tình nhìn vào gương chiếu hậu chạm mắt với Triệu Đỉnh Thiên vừa gặm xong quả dưa hấu.

Ánh mắt giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu vì gấp gáp, và khuôn mặt nhem nhuốc nước dưa.

Bùi Kha: ...

Anh im lặng hai giây rồi đưa ra một quyết định trái với tổ tiên: "Má Triệu, chỉ lần này thôi nhé, tao cho phép mày gặm ghế xe tao."

Nghe Bùi Kha nói thế, nhìn em Long đã ngất xỉu, ngửi mùi quái dị ngày càng nồng nặc trong không khí, Triệu Đỉnh Thiên nhắm mắt cố giữ bình tĩnh, nhưng ngay khi mở mắt ra cậu ta hét lên một tiếng —

"Hây a!"

Rồi trước mặt mọi người, cậu ta húc đầu thật mạnh vào đầu tượng thạch cao David!

"Hây a!"

"Hây a!"

Ba tiếng hét, ba cú húc, Triệu Đỉnh Thiên dùng thực lực chứng minh mình là một Alpha đầu đội trời chân đạp đất, thà làm đau chính mình chứ không muốn làm tổn thương bất kỳ ai bên cạnh.

Thang Kiệt Thuỵ bị hành động của Triệu Đỉnh Thiên làm cho chấn động, hình ảnh người đàn ông biết làm lạp xưởng, mặc quần rách đũng này trong mắt hắn bắt đầu thay đổi. Thấy trán đối phương đã sưng đỏ, Jerry bất ngờ đưa tay nắm lấy cánh tay cậu ta.

Vì đang trong kỳ ph*t t*nh nên người nóng ran, cánh tay rắn chắc của Triệu Đỉnh Thiên rịn một lớp mồ hôi mỏng, giờ hòa vào mồ hôi trong lòng bàn tay Thang Kiệt Thuỵ.

Nhiệt độ bất ngờ khiến Triệu Đỉnh Thiên quay đầu nhìn Thang Kiệt Thuỵ đang nắm tay mình. Có lẽ do hormone, do bản năng hay do thứ gì đó khác, Thang Kiệt Thuỵ giật phăng cái cà vạt trên cổ ra nói: "Là lỗi của tôi, nếu không chê thì cậu cắn tôi một miếng đi."

Lời tác giả:

Tượng David: Số nhọ mới bị tên này mua về.

Thành Việt Long: Ngất đây.

Bùi Kha: Tôi muốn f*ck cả thế giới!

 

Giờ thì mọi người biết công dụng của tượng David rồi đấy, A Di Đà Phật.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (97)
Chương 1: Chương 1: Chiến dịch hốt đồ trừ nợ tại phòng gym S.B Chương 2: Chương 2: Của đi thay người Chương 3: Chương 3: Oan gia ngõ hẹp Chương 4: Chương 4: Mang cả đồ nghề tới ở Chương 5: Chương 5: Bữa cơm gia đình vui vẻ Chương 6: Chương 6: Giải cứu Hoàng tử tất Chương 7: Chương 7: Cú đấm của thánh sale Chương 8: Chương 8: Chiến thuật thả chó Chương 9: Chương 9: Tiết mục văn nghệ cho tiệc tất niên Chương 10: Chương 10: Nụ cười thân thiện trong phòng trà nước Chương 11: Chương 11: Cuộc đời bấp bênh và công việc bảo vệ lương cao Chương 12: Chương 12: Cuộc họp kín và màn chạm mặt thót tim Chương 13: Chương 13: Chuyện tình máu chó trong trí tưởng tượng Chương 14: Chương 14: Múa cột, à nhầm, múa sổ sách Chương 15: Chương 15: Màn té ngã tập thể lịch sử Chương 16: Chương 16: Đại chiến trong nhà vệ sinh Chương 17: Chương 17: Bí mật của sếp phó và mùi sầu riêng nồng nàn Chương 18: Chương 18: Năm mới, bệnh nhân mới Chương 19: Chương 19: Chuyến thăm bệnh viện đầy sóng gió Chương 20: Chương 20: Câu chuyện tình tay ba đầy máu chó Chương 21: Chương 21: Cuộc chiến giành lại hạnh phúc Chương 22: Chương 22: Lớp học nhảy múa quạt và bí mật chiếc quần rách Chương 23: Chương 23: Mưu đồ bất chính của trưởng phòng Bùi Chương 24: Chương 24: Màn ra mắt bất đắc dĩ trong thang máy Chương 25: Chương 25: Con rể tương lai cực phẩm trong mắt mẹ vợ Chương 26: Chương 26: Chuẩn bị nước rút Chương 27: Chương 27: Kế hoạch cứu rỗi tiết mục tất niên Chương 28: Chương 28: Màn múa lân khoe hàng và điệu múa hàn điện Chương 29: Chương 29: Màn ảo thuật tống tiễn đối thủ Chương 30: Chương 30: Kẻ ăn ốc, người đổ vỏ Chương 31: Chương 31: Kim cương tỏa sáng, oan gia chung đường Chương 32: Chương 32: Bốn người đàn ông và mùi hương khó đỡ Chương 33: Chương 33: Sự cố trên cầu vượt và màn tự hành xác của Má Triệu Chương 34: Chương 34: Nụ hôn mùi khói Chương 35: Chương 35: Nỗi buồn của kẻ đi đánh dấu Chương 36: Chương 36: Chuyện riêng tư của Chiến Thần Áo Trùm Chương 37: Chương 37: Chuyên gia tư vấn tình cảm bất đắc dĩ Chương 38: Chương 38: Kẻ được chọn và kẻ bị gài Chương 39: Chương 39: Sự ân cần đáng ngờ Chương 40: Chương 40: Món quà đầu lợn Chương 41: Chương 41: Tình huống khó đỡ Chương 42: Chương 42: Tình cờ gặp Chương 43: Chương 43: Nghi ngờ Chương 44: Chương 44: Kế hoạch của em Long Chương 45: Chương 45: Đập chậu cướp hoa Chương 46: Chương 46: Sự hối hận muộn màng Chương 47: Chương 47: Nỗi cô đơn đêm giao thừa Chương 48: Chương 48: Cuộc hẹn bất ngờ tại Long Hòa Cung Chương 49: Chương 49: Màn kịch trong nhà vệ sinh Long Hòa Cung Chương 50: Chương 50: Bốn người chạm mặt Chương 51: Chương 51: Sự hiểu lầm tai hại Chương 52: Chương 52: Lời thề trước Bồ Tát Chương 53: Chương 53: Cuộc đụng độ bất ngờ trong rạp chiếu phim Chương 54: Chương 54: Màn đòi nợ bất ngờ Chương 55: Chương 55: Mùa xuân của kẻ phạm Thái Tuế Chương 56: Chương 56: Nỗi oan của má Triệu Chương 57: Chương 57: Vị trí phong thủy Chương 58: Chương 58: Chiếc bụng bầu bí ẩn Chương 59: Chương 59: Đêm say của Bùi Kha Chương 60: Chương 60: Hậu quả của cơn say Chương 61: Chương 61: Sự quan tâm của sếp Thang Chương 62: Chương 62: Nạn nhân của xoài Chương 63: Chương 63: Bí mật của Vua Khỉ Chương 64: Chương 64: Cuộc chiến không cân sức Chương 65: Chương 65: Màn tỏ tình lệch pha Chương 66: Chương 66: Nụ hôn chính thức Chương 67: Chương 67: Tình yêu chớm nở Chương 68: Chương 68: Áo ngọc dát vàng Chương 69: Chương 69: Anh em nhà họ Bùi Chương 70: Chương 70: Sự cố bất ngờ tại công ty Chương 71: Chương 71: Cuộc giải cứu trong thang bộ Chương 72: Chương 72: Màn tỏ tình chấn động Chương 73: Chương 73: Màn tỏ tình trong khách sạn Chương 74: Chương 74: Cơn giận nửa mùa của Thành Việt Long Chương 75: Chương 75: Suýt lộ đuôi khỉ Chương 76: Chương 76: Tôi muốn nằm trên Chương 77: Chương 77: Tuyên bố gây sốc Chương 78: Chương 78: Chuyện tình động trời Chương 79: Chương 79: Bí quyết marketing hút khách Chương 80: Chương 80: Nỗi khổ tâm của má Triệu Chương 81: Chương 81: Bí mật động trời Chương 82: Chương 82: Sự thật phơi bày Chương 83: Chương 83: Đồng hành cùng gia đình Bùi Kha Chương 84: Chương 84: Kỳ nghỉ lễ định mệnh Chương 85: Chương 85: Cuộc di cư của Bùi Nam Chương 86: Chương 86: Bài thuyết trình chấn động Chương 87: Chương 87: Bước ngoặt Chương 88: Chương 88: Khai trương suôn sẻ Chương 89: Chương 89: Chân tướng vụ mai mối Chương 90: Chương 90: Vua Khỉ bái thọ Chương 91: Chương 91: Sự xuất hiện của Đường Tăng Chương 92: Chương 92: Cái kết viên mãn Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện 1 - Thế giới động vật núi Funny Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện 2 - Nhật ký thanh xuân đầy muộn phiền của Đại Nam (1) Chương 95: Chương 95: Ngoại truyện 2 - Nhật ký thanh xuân đầy muộn phiền của Đại Nam (2) Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện 3 - Cuộc sống bình thường (1) Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 3 - Cuộc sống bình thường (2)