Chương 32
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 32: Bình yên bị phá vỡ

Vì chuyện của Huyện thái gia mà Giang Yển về muộn hơn mọi ngày. Tuy nhiên, lão Lưu – người chịu trách nhiệm chăm sóc sinh hoạt của Giang Yển – đã quá quen với việc này và không hề thắc mắc.

Ông chủ có ơn với ông, đã giao phó tiểu thiếu gia cho ông chăm sóc thì ông chỉ cần làm tròn bổn phận của mình là được.

Thấy Giang Yển về, lão Lưu liền nói: “Tiểu thiếu gia, hôm nay lão gia gọi điện đến, dặn cậu về thì gọi video lại cho ông.”

“Dạ.” Giang Yển gật đầu, lấy điện thoại gọi video cho ông ngoại.

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh. Gương mặt Tần Vĩnh Tế hiện lên trên màn hình. Thấy cháu ngoại vẫn khỏe mạnh, ông cười nói: “Yển Nhi, khoai tây và khoai lang con gửi ông nhận được rồi. Củ nào củ nấy to thật đấy. Hôm nay ông bảo người làm nấu cháo khoai lang, ăn ngon lắm.”

Đôi mắt Giang Yển cong cong: “Ông ngoại thích là tốt rồi, mai con gửi thêm cho ông nhé.”

“Được được, rau củ nhà trồng ăn cũng yên tâm.” Tần Vĩnh Tế cười đến híp cả mắt, một lúc sau lại thở dài: “Vẫn là ở quê thoải mái hơn, về Hải Thành cái là nhà cửa loạn cào cào, cãi vã suốt ngày chẳng ra thể thống gì.”

Ông biết rõ sức khỏe của mình, và hai đứa con trai ông cũng biết. Ông chẳng còn sống được bao lâu nữa, hai đứa con chắc cũng đoán được ý định trao quyền của ông nên mấy ngày nay đấu đá nhau làm công ty chướng khí mù mịt.

Giá như chúng có chút năng lực thì ông đâu phải già rồi còn nhọc lòng thế này. Hơn nữa… thị trường thay đổi chóng mặt, ông linh cảm ngành bất động sản này chẳng còn được mấy năm huy hoàng nữa.

Nghĩ vậy, lòng Tần Vĩnh Tế nặng trĩu nhưng mặt vẫn cố tỏ ra bình thản. Nhìn đứa cháu ngoại ngoan ngoãn, ông thở dài: “Sắp tết rồi, con có muốn về Hải Thành ăn tết với ông không?”

“Còn mấy tháng nữa mà ông.” Chuyện này ông ngoại đã nhắc nhiều lần, Giang Yển đành gật đầu bất lực: “Ông yên tâm, đến lúc đó con với ông Lưu sẽ về Hải Thành với ông.”

“Ừ! Thế thì tốt!” Tần Vĩnh Tế cười hài lòng: “Lúc đó con đi cùng lão Lưu nhé. Ông biết con không thích các cậu, nếu không muốn gặp thì khỏi gặp, chỉ cần ăn bữa cơm tất niên với ông là được rồi.”

“Dạ.” Giang Yển ngoan ngoãn đáp.

Tuy không muốn về Hải Thành lắm, nhưng cậu biết ông ngoại tốt với mình, cậu cũng thương ông, muốn về ăn tết cùng ông.

Chỉ là, kế hoạch không đuổi kịp sự thay đổi. Cậu vốn định giáp tết mới về, nào ngờ mọi chuyện lại đến sớm hơn dự định rất nhiều.

Cậu gặp lại ông ngoại sớm hơn, nhưng lại chẳng thể cùng ông đón một cái tết trọn vẹn.

**

Mấy hôm nay khoai tây và khoai lang đã được Huyện thái gia mua hết, mẹ con Chúc Lê cũng rảnh rỗi hơn hẳn.

Giang Yển tranh thủ dạy Chúc Lê học chữ, còn mang hai cuốn sách y học hắn mua trước đó sang. Hắn nhớ thằng bé rất thích học y thuật cùng nương, chắc sẽ hứng thú với mấy cuốn sách này.

Quả nhiên Giang Yển rất hiểu Chúc Lê. Tiểu ca nhi vừa thấy hai cuốn sách là mắt sáng rực, ôm khư khư không buông: “Em nhất định sẽ học thật giỏi hai cuốn này, sau này trở thành đại phu lợi hại như a phụ!”

Tuy Giang Yển ca ca là người lợi hại nhất cậu từng gặp, nhưng đại phu lợi hại nhất trong lòng cậu vẫn là a phụ!

Ừm, mỗi người có một sở trường riêng. Giang Yển ca ca tuy không biết y thuật nhưng những thứ khác đều siêu phàm. Nếu sau này cậu trở thành đại phu giỏi, chẳng phải sẽ bù trừ hoàn hảo cho ca ca sao? Nghe cũng hợp lý đấy chứ, hì hì.

Giang Yển trêu: “Ước mơ của em không phải là kiếm thật nhiều tiền sao? Sao giờ lại đổi thành làm đại phu rồi?”

“Kiếm nhiều tiền là ước mơ, làm đại phu cũng là ước mơ!” Chúc Lê ưỡn ngực đầy tự tin: “Em muốn trở thành đại phu siêu giỏi, vừa kiếm được nhiều tiền, vừa cứu người như a phụ và nương!”

Giang Yển xoa đầu cậu cười: “Hy vọng ước mơ của em thành hiện thực.”

Được Giang Yển khen, Chúc Lê sướng rơn. Một lát sau cậu không nhịn được lại sán đến bên cạnh Giang Yển, thỏ thẻ hỏi: “Giang Yển ca ca, thế ước mơ của anh là gì?”

Cậu luôn có rất nhiều việc muốn làm, lần nào cũng kể cho Giang Yển nghe, và lần nào ca ca cũng như ông bụt hiện ra giúp cậu thực hiện hết.

Ngay cả gia đình đại bá đáng sợ nhất cũng bị ca ca cho một trận tơi bời rồi xúi quẩy luôn!

Huyện thái gia đi hôm trước thì hôm sau đã cho người đến báo tin là đã bắt đại bá. Nếu bà nội không trả lại tiền và tiền bán nhà của a phụ, đại bá sẽ bị buộc tội chiếm đoạt tài sản và phải ngồi tù mọt gông.

Giang Yển ca ca giỏi quá đi mất! Không biết sau này ca ca muốn làm gì nhỉ? Giỏi thế này chắc làm gì cũng được hết!

“Ừm… Anh chưa nghĩ tới.” Giang Yển ngẩn ra, hiếm khi thấy hắn bối rối.

Trước kia bị nhốt ở nhà họ Giang, hắn chỉ mong thoát khỏi đó là tốt lắm rồi. Giờ sống ở Tô Thành, không còn những kẻ đáng ghét khiến hắn muốn chết quách đi cho xong, lại có bạn bè tốt, hắn thấy cuộc sống thế này đã mãn nguyện lắm rồi.

Khu đất sau nhà Tần Uyển rất rộng, có lẽ sau này hắn sẽ phát triển nghề trồng trọt thật?

“Sao lại chưa nghĩ tới được?” Chúc Lê sốt ruột, kéo tay áo Giang Yển, khéo léo nhắc nhở: “Chắc chắn là có chứ, ví dụ như… lúc thả đèn hoa đăng anh viết gì ấy?”

“…” Đúng là nhóc ranh ma! Hỏi ước mơ mà lại lôi chuyện đèn hoa đăng ra, ý là muốn hỏi cái đó chứ gì? Cái bẫy to đùng thế này đến ông trời cũng nhìn ra được!

Giang Yển lắc đầu, búng nhẹ vào trán tiểu ca nhi một cái: “Mai anh nói cho biết.”

“Thôi được rồi.” Chúc Lê xoa trán, mếu máo: “Anh lại phải về rồi à? Dạo này anh về sớm quá.” Không ở lại ăn cơm với nhà cậu nữa.

“Anh có chút việc bận, đợi hai hôm nữa sẽ nói với em.” Giang Yển đáp nhẹ bẫng.

Mấy hôm trước nghe dì Lý nhắc sắp đến sinh nhật Chúc Lê, hắn tranh thủ mấy ngày nay rảnh rỗi ở nhà chuẩn bị quà cho nhóc con. Hắn chưa từng được tổ chức sinh nhật, ngày đó với hắn còn khổ sở hơn ngày thường, nhưng sinh nhật Chúc Lê lúc nào cũng tràn ngập niềm vui.

Năm nay là sinh nhật đầu tiên vắng a phụ, Giang Yển mong cậu bé vẫn vui vẻ, nên đã cẩn thận chọn một món quà thật ưng ý, hy vọng em ấy sẽ thích.

“Dạ,” Chúc Lê tuy không biết gì nhưng cũng luyến tiếc hắn, có điều vẫn ngoan ngoãn không mè nheo. Ca ca bận việc riêng mà, xong việc chắc chắn sẽ đến chơi với cậu. Cậu phải nghĩ cách moi bằng được điều ước của ca ca mới được!

Nhìn vẻ mặt đăm chiêu của Chúc Lê là Giang Yển biết ngay cậu đang tính kế gì. Hắn lắc đầu cười thầm, quyết tâm không nói, nếu không thằng nhóc này lại đi khoe khoang khắp thôn mất. Không được, món quà sinh nhật là đủ để em ấy khoe rồi.

Nghĩ đến vẻ mặt hớn hở của Chúc Lê khi nhận quà, Giang Yển vui vẻ về nhà. Nhưng vừa bước vào cửa, hắn đã thấy lão Lưu hớt hải chạy ra.

“Tiểu thiếu gia, cuối cùng cậu cũng về rồi. Lão gia phải nhập viện, tình hình e là không ổn, chúng ta phải về Hải Thành ngay lập tức.”

Đầu óc Giang Yển ong lên một tiếng, toàn thân cứng đờ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc