Chương 32
Hậu Ngọt - Mộ Hề Vi

Chương 32: Thành thật với chân tình

Hứa Tư Phàm bên ngoài đang vật lộn với một gã say rượu thì ngẩng đầu lên thấy Giang Dập đã xong việc. Ánh mắt chạm nhau, hắn cười nghiêng người nhường đường: “Thợ của chúng tôi xử lý xong rồi, mời ông vào trong.” Nói xong hắn cũng lách vào hành lang để đuổi kịp Giang Dập.

“Rốt cuộc là chuyện gì thế? Tên đó chọc giận mày kiểu gì vậy?”

Giang Dập mặt lạnh như tiền, Hứa Tư Phàm thầm suy đoán rồi hầu như không do dự mà hỏi tiếp: “Thằng khốn đó bắt nạt Tiểu Ngôn Sơ à?”

“Có ý định đó.” Nghe lời lẽ của Tôn Siêu, có lẽ Lục Ngôn Sơ đã đắc tội với người của bọn họ khiến phe kia mất mặt và cảm thấy bị sỉ nhục trí tuệ nên mới lén lút lên kế hoạch trả thù.

Nghĩ đến việc cáo nhỏ đã bí mật giả thần giả quỷ tự xử lý, vẻ mặt Giang Dập dịu đi vài phần, anh lắc đầu cười đầy vẻ nuông chiều. Lục Ngôn Sơ đã không còn là đứa trẻ bị người khác bắt nạt ngày xưa, nhưng Giang Dập vẫn luôn là người sẽ vô điều kiện bảo vệ và thiên vị cậu như những ngày đầu họ mới quen biết.

Những năm qua Hứa Tư Phàm bị Giang Dập ảnh hưởng nên hắn cũng ra dáng một người anh: “Mẹ kiếp, biết thế tao đã vào trong đá thêm vài phát cho bỏ ghét.”

Trở lại phòng riêng, có người ầm ĩ hỏi sao hai người đi lâu thế, Hứa Tư Phàm cười ha hả xua tay nói là đi hút thuốc với Giang Dập ở ngoài. Phó Minh Đình nhìn hắn ngồi lại bên cạnh mình liền rót thêm chút trà nóng vào chiếc cốc rỗng phía trước rồi khẽ hỏi: “Em không sao chứ?”

“Đi nhà vệ sinh thì có chuyện gì được.” Hứa Tư Phàm cười liếc anh một cái. Giống như mỗi lần trước đây Giang Dập ra tay đánh người vì Lục Ngôn Sơ, hắn đều giúp canh gác và che chắn bên cạnh, số lần nhiều lên tự nhiên phối hợp ăn ý và kinh nghiệm cũng phong phú hẳn.

Chín giờ rưỡi tan tiệc, Hứa Tư Phàm cùng Phó Minh Đình đi đến quầy tiếp tân thanh toán. Giang Dập chào hỏi đơn giản rồi rời khỏi quán lẩu trước một bước, ngẩng đầu đã thấy Lục Ngôn Sơ đang đợi ở cửa. Cậu đeo ba lô đứng yên lặng ở đó với đôi mắt sáng lấp lánh, hai người nhìn nhau rồi đều nở nụ cười.

“Tối nay vui không?” Giang Dập nhanh chóng bước đến trước mặt cậu, anh đánh giá đôi má hơi ửng đỏ của cậu rồi khẽ hỏi, “Uống bao nhiêu rồi?”

“Ừm, khá vui ạ. Em chỉ uống nửa ly rượu vang đỏ thôi, vẫn tỉnh táo lắm.”

“Thật sao, cứ tưởng tối nay ai đó sẽ lại mượn rượu làm càn, xem ra là anh lo xa rồi.”

Nghe giọng điệu của anh dường như còn có chút tiếc nuối. Tuy nhiên Lục Ngôn Sơ là người biết nắm bắt trọng điểm, cậu cười rồi hất cằm về phía Giang Dập. Nhân lúc mọi người còn chưa đi đến gần, cậu dùng ánh mắt mờ ám và phóng túng nhìn chằm chằm anh trai mình như thể giây tiếp theo sẽ nghiêng người hôn lên.

“Tối hôm đó rốt cuộc em làm càn kiểu gì vậy ạ? Ngoài việc cứ quấn lấy anh đòi tắm và c** q**n áo ra, em có thật sự không làm thêm gì khác không?”

Hai người đều hiểu rõ trong lòng, ánh mắt chứa đầy ý cười, sự im lặng dường như cũng thêm vài phần ý vị trêu chọc. Giang Dập là người thua cuộc trước, ngón trỏ thon dài của anh khẽ chạm vào môi với vẻ mặt bất đắc dĩ: “Hài lòng chưa?”

“Ừm.” Ánh mắt liếc thấy Hứa Tư Phàm đang đi về phía họ, Lục Ngôn Sơ đứng nghiêm chỉnh lại, cậu thu liễm ánh mắt và vẫy tay chào hỏi trông rất giống một cậu đàn em đoan chính, “Anh Tư Phàm.”

“Nè, anh cố ý giữ lại cho em đấy.” Hứa Tư Phàm đưa cho cậu một túi nhựa bên trong toàn là cherry đỏ mọng, “Giang Dập rửa rồi, em từ từ ăn nhé.”

Lục Ngôn Sơ nóng lòng đưa tay lấy hai quả, răng cắn nhẹ vào thịt quả làm nước tràn ra, cậu cong môi cười: “Ngọt quá.”

Hứa Tư Phàm cảm thấy mình như bị Phó Minh Đình lây nhiễm nên giơ tay định xoa đầu Lục Ngôn Sơ. Giang Dập không hề động đậy mí mắt mà trực tiếp đập một cái vào bàn tay hắn: “Khuya rồi, tao đưa Ngôn Sơ về ký túc xá, mày đi tìm anh Đình chơi đi.”

“Không được, mới mấy giờ chứ, với lại tao vừa mới gặp Tiểu Ngôn Sơ, nói chuyện thêm vài câu thì sao nào?”

Phó Minh Đình kịp thời đi đến, nhận thấy ánh mắt trách móc của Hứa Tư Phàm liền cười xoa xoa gáy hắn. Ánh mắt anh lướt qua hai bóng người phía trước rồi cực kỳ khéo léo chuyển chủ đề: “Còn đi nổi không? Muốn đi dạo chợ đêm không hay tìm chỗ nào chơi vài ván game với em nhé?”

Thiếu niên nghiện game Hứa Tư Phàm lại do dự một cách bất thường. Hắn quy điều này về khả năng tự chủ tốt của mình, với lại ăn lẩu hơi bị no cũng tại Phó Minh Đình cứ gắp thức ăn cho hắn suốt. Hắn ngoài ăn ra thì chỉ biết nói chuyện phiếm, cái miệng suốt buổi tối không hề ngừng nghỉ.

“Ừm… Vậy đi dạo chút đi.”

Nói là đi dạo tiêu cơm nhưng kết quả Hứa Tư Phàm lại được đút cho một xiên kẹo dâu tây. Phó Minh Đình như thể tìm thấy niềm vui mới, anh nhìn hắn ăn uống thấy đặc biệt ngon miệng, đặc biệt đáng yêu và đặc biệt muốn véo má. Hứa Tư Phàm ăn mệt thì dừng lại, đầu lưỡi l**m vết đường dính ở khóe miệng rồi nghiêng đầu phát hiện Phó Minh Đình cứ nhìn chằm chằm mình. Hắn không nói hai lời mà trực tiếp đút quả dâu tây cuối cùng trên xiên cho đối phương, mong chờ nhìn anh nuốt xuống rồi cười híp mắt hỏi: “Không lừa anh chứ, có ngọt không?”

“Ừm.” Phó Minh Đình nhìn hắn cười.

Ngày hôm sau Hứa Tư Phàm bị nóng trong người nên đau họng và ho không ngừng. Hắn chỉ có thể mang theo chiếc cốc nước cỡ siêu lớn, uống trà thanh nhiệt Lục Ngôn Sơ đặc biệt mua cho rồi đi lại giữa các tòa nhà giảng đường. Liên tục một tuần toàn là đồ ăn thanh đạm, những món như gà rán hay trà sữa đều không được Phó Minh Đình cho phép. Hứa Tư Phàm vừa lầm bầm rằng Phó Minh Đình quá lo lắng, vừa ngoan ngoãn ăn hết bát cháo trắng trong tô.

Trong nhóm chat bốn người ngập tràn các loại ảnh chế chó con làm nũng do Hứa Tư Phàm gửi. Phó Minh Đình càng xem càng thấy giống ai đó nên thầm lưu lại vài cái. Tối đó khi trả lời tin nhắn của anh họ, anh lỡ tay chạm phải ảnh chế. Người bên kia nhìn chằm chằm màn hình với biểu tượng chó con tan vỡ mắt long lanh nước rồi im lặng vài phút.

【Em trai, bị hack nick à?】

Đây là nguyên nhân duy nhất anh ta có thể nghĩ ra. Phó Minh Đình suýt làm đổ ly cà phê, anh khẽ ho một tiếng rồi bình tĩnh trả lời một dòng là do ứng dụng bị lỗi.

Ngày Hứa Tư Phàm khỏi bệnh, Lục Ngôn Sơ tổ chức một buổi gặp mặt với tứ giác sắt của họ để đi ăn pizza. Pizza hải sản đế dày thêm phô mai khiến hắn ăn liền hai miếng đầy thỏa mãn, cuối cùng cũng có cảm giác mình còn sống. Lục Ngôn Sơ liếc nhìn hai người đối diện, tay trái cậu lén lút cào nhẹ vào đùi Giang Dập dưới gầm bàn như một ám hiệu chỉ hai người mới hiểu. Giây tiếp theo cậu đặt dao nĩa xuống rồi khẽ mỉm cười: “Các anh, em có chuyện muốn thông báo.”

Hứa Tư Phàm nể tình ngẩng đầu lên: “Nói đi.”

Thấy miệng hắn còn ngậm mì Ý, Lục Ngôn Sơ rất chu đáo: “Không vội, anh ăn xong đã.”

Chuyện gì mà thần bí thế? Hứa Tư Phàm tò mò nên vội vàng cúi đầu giải quyết hết phần mì rồi dùng khăn giấy lau miệng: “Xong rồi đó, mời em nói.”

Lục Ngôn Sơ đã chuẩn bị trong lòng rất nhiều lần, cậu gật đầu rồi thong thả mở lời: “Em và Giang Dập đã ở bên nhau rồi!”

“Hả?Không phải hai người vẫn luôn ở bên nhau sao?”

Phó Minh Đình mỉm cười với vẻ mặt không hề bất ngờ, anh nhẹ nhàng nâng cốc nước về phía hai người: “Chúc mừng, tân hôn hạnh phúc.”

“Trăm năm hòa hợp nhé.” Hứa Tư Phàm cười hì hì tiếp lời.

Phó Minh Đình bất đắc dĩ nhìn hắn nhưng lời nói lại hướng về hai nhân vật chính: “Tôi bảo sao tối nay thịnh soạn thế, tốn kém quá rồi.”

“Khách sáo rồi, đằng nào hai người cũng phải mời lại thôi mà.”

Giang Dập và Phó Minh Đình nhìn nhau, trên mặt đều mang theo nụ cười đầy ẩn ý rồi nhanh chóng ngầm hiểu quay lại uống nước chanh. Hứa Tư Phàm nghe càng lúc càng thấy không đúng: “Không, rốt cuộc tụi mày có ý gì?”

Lục Ngôn Sơ mang vẻ mặt quả nhiên là vậy. Cậu đưa tay nắm lấy tay Giang Dập rồi cố ý giơ cao cho Hứa Tư Phàm nhìn rõ, không cho hắn cơ hội trốn tránh: “Việc em nói ở bên nhau ý là em và Giang Dập đang yêu nhau, kiểu hôn nhau ấy.”

“Những gì anh nghe được đều là sự thật, cho nên anh Tư Phàm, hãy tin vào chính mình đi.”

Hứa Tư Phàm hoàn toàn rối bời, hắn mở to mắt suốt nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ. Ba người trên bàn tiếp tục trò chuyện nhỏ, cố ý để hắn ngồi riêng một góc bình tĩnh lại. Khoảng mười phút sau Hứa Tư Phàm chớp chớp đôi mắt hơi cay nhìn từng người một, đặc biệt là Phó Minh Đình. Hắn cảm thấy mình so với người ta trông như thể chưa từng thấy sự đời vậy. Điều này sao được chứ?

Hắn ngồi thẳng dậy hắng giọng khiến ba ánh mắt đồng loạt hướng về phía mình. Sau đó hắn cũng ra vẻ nâng cốc về phía Giang Dập và Lục Ngôn Sơ với những lời chúc chân thành: “Anh Dập và Tiểu Ngôn Sơ, phải yêu thương nhau nha!”

Có lẽ vì đối phương là Lục Ngôn Sơ và Giang Dập nên Hứa Tư Phàm mới cảm thấy mọi thứ đều là lẽ đương nhiên. Nhìn lại thì dường như tình cảm của hai người đều có dấu vết để lại cả rồi. Hứa Tư Phàm toe toét cười rồi ngửa cổ uống nước chanh với khí thế của rượu mạnh, hắn lặp lại hai lần từ tuyệt vời. Lục Ngôn Sơ bị câu chúc của hắn làm cho nghẹn lời nhưng Giang Dập lại rất vừa lòng, anh mặt dày đáp lại: “Đa tạ, mượn lời may mắn của thiếu gia.”

Hứa Tư Phàm thêm nước vào cốc của mọi người rồi ra hiệu Phó Minh Đình cùng mình nâng cốc. Suy nghĩ trong lòng hắn rất ngây thơ, hắn nói hết tất cả những lời tốt đẹp mà mình có thể nghĩ ra. Còn Lục Ngôn Sơ như cảm nhận được sự dao động trong lòng Hứa Tư Phàm nên mỉm cười biết ơn, cậu thẳng thắn nói rằng hai người coi họ là những người bạn tốt nhất nên không cần giấu giếm.

“Em và anh Dập có cùng suy nghĩ, các anh là những người xứng đáng được biết nhất.”

“Hiểu rồi.” Lúc này đầu óc Hứa Tư Phàm xoay chuyển cực nhanh, hắn lập tức nhỏ giọng đảm bảo, “Yên tâm đi, tôi và anh Đình tuyệt đối sẽ giữ bí mật cho hai cậu.”

Phó Minh Đình gật đầu đồng tình. Lục Ngôn Sơ lại cười một tiếng rồi khẽ lắc đầu: “Anh Tư Phàm, anh hiểu lầm rồi. Lý do em công khai hoàn toàn vì các anh là bạn tốt, không cần phải giấu giếm gì cả. Đương nhiên nếu nhất định phải nói là có tư tâm gì thì chẳng qua là muốn tìm các anh xin một hai câu chúc phúc chân thành mà thôi.”

Người lớn tuổi luôn nói chỉ khi nhận được lời chúc phúc của gia đình thì tình yêu đó mới bền lâu. Lục Ngôn Sơ không tin thần Phật hay số mệnh, chỉ riêng trên con đường yêu Giang Dập, cậu bước từng bước chân đầy thành kính như một tín đồ mộ đạo. Rốt cuộc cậu cũng không thể tránh khỏi chuyện hồng trần.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (34)
Chương 1: Chương 1: Trở về quê hương Chương 2: Chương 2: Thầy Lục Chương 3: Chương 3: Tâm tư thiếu niên Chương 4: Chương 4: Một chút nuối tiếc Chương 5: Chương 5: Báo đốm xuất kích Chương 6: Chương 6: Vang danh thiên hạ Chương 7: Chương 7: Tuổi trẻ may mắn Chương 8: Chương 8: Vết thương mới, vết sẹo cũ Chương 9: Chương 9: Cuộc gặp gỡ đầu tiên đầy chua xót Chương 10: Chương 10: Chúc mừng năm mới Chương 11: Chương 11: Yêu và trưởng thành Chương 12: Chương 12: Sưởi ấm khi ốm Chương 13: Chương 13: Nỗi nhớ gửi theo tuyết đầu mùa Chương 14: Chương 14: Mỗi người một tâm tư Chương 15: Chương 15: Ai cũng có bí mật Chương 16: Chương 16: Không thể nói ra Chương 17: Chương 17: Ký ức còn vẹn nguyên Chương 18: Chương 18: Gió thổi trên sân thượng Chương 19: Chương 19: Giật mình rung động Chương 20: Chương 20: Đắng cay cũng hóa ngọt ngào Chương 21: Chương 21: Tan nát cõi lòng Chương 22: Chương 22: Át chủ bài của tình yêu Chương 23: Chương 23: Bóng đêm hơi say Chương 24: Chương 24: Thử hôn môi Chương 25: Chương 25: Lôi kéo lẫn nhau Chương 26: Chương 26: Giả thiết về cơn lốc Chương 27: Chương 27: Lời thú nhận độc nhất Chương 28: Chương 28: Hai tâm hồn, một tần số Chương 29: Chương 29: Lén lút phản công Chương 30: Chương 30: Món tráng miệng đêm khuya Chương 31: Chương 31: Lòng người khó đoán Chương 32: Chương 32: Thành thật với chân tình Chương 33: Chương 33: Bên bờ vực thẳm Chương 34: Chương 34: Năm tháng còn mãi