Chương 32
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 32

Cơ thể vẫn còn đau đớn còn có nỗi sợ cả người thối rữa mà chết làm ông ta không thể không quỳ gối cầu xin Hoắc Lệnh Chi như một con chó, cầu xin Hoắc Lệnh Chi cho gã ta thuốc giải: "Sau này vương gia nói gì ta sẽ nghe nấy, cầu xin người, xin người cho ta thuốc giải."

Hoắc Lệnh Chi ném viên thuốc màu nâu trên mặt đất, nếu chân hắn không bị như này nhất định hắn sẽ nghiền nát viên thuốc để gã ta dùng lưỡi l**m thuốc trên sàn.

Chỉ là hiện tại chân hắn không có sức, chỉ có thể để tri phủ thoải mái dùng đôi tay run rẩy nhặt viên thuốc cứu mạng kia nhét vào miệng.

Là gã ta có mắt không tròng, vậy mà lại dám khinh thường năng lực Hoắc Lệnh Chi, cho rằng chân Hoắc Lệnh Chi bị phế thì người cũng bị phế, gã ta có thể tùy ý thích làm gì thì làm.

Sao gã ta có thể quên Hoắc Lệnh Chi chính là chiến thần làm người nghe sợ vỡ mật. Cho dù chân có tàn phế, đày ải đến nơi khổ sở lạnh giá sung quân thì vẫn là người bị hoàng thượng kiêng kị.

Thế mà gã ta dám vọng tưởng sỉ nhục Hoắc Lệnh Chi, quả thực gã ta ngu xuẩn hết thuốc chữa.

...

Lạc Tử Ninh mất hồn mất vía ăn một bữa cơm, trong lòng anh vẫn luôn suy nghĩ vương gia tìm tri phủ làm gì? Vì sao lâu vậy vẫn chưa đi ra? Cũng không cho anh đứng bên ngoài nghe lén.

Xem ra Hoắc Lệnh Chi vẫn không coi anh là người một nhà, vẫn còn đề phòng anh.

Tuy rằng ngay từ đầu anh không nghĩ sẽ phát sinh bất cứ tình bạn tình thân hoặc tình yêu với Hoắc Lệnh Chi, chỉ là khi Hoắc Lệnh Chi đề phòng anh trong lòng anh vẫn có chút khó chịu.

Chỉ là rất khó chịu, anh làm ra cái gì ăn ngon cái gì dùng tốt đều nghĩ đến Hoắc Lệnh Chi đầu tiên, sao Hoắc Lệnh Chi vẫn còn đề phòng anh chứ?

Anh bĩu môi giận dỗi, sau một lúc nghe thấy hạ nhân trong nhà dọn bàn ăn, sau một lúc lại thấy Trần bá đẩy Hoắc Lệnh Chi về.

Sau khi Trần bá đẩy Hoắc Lệnh Chi về phòng, chào hỏi Lạc Tử Ninh xong xuôi liền rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, quá yên tĩnh.

Hoắc Lệnh Chi đẩy xe lăn đến trước bàn ăn liếc mắt nhìn đồ ăn chẳng vơi đi mấy trên bàn: "Không ăn à?"

"Chắc do hôm nay không đi lại nhiều, lượng vận động ít nên cũng ăn ít cơm." Lạc Tử Ninh đặt đũa xuống, làm bộ vô tình dò hỏi: "Các huynh nói chuyện gì thế? Sao mà lâu vậy?"

"Sau này hắn đều nghe lời ngươi." Hoắc Lệnh Chi nói.

"Vì sao?" Lạc Tử Ninh sửng sốt một lát, thật sự là không nhịn được lòng hiếu kỳ, ghé sát tai hạ giọng hỏi hắn: "Gã, gã là người của huynh à?"

Anh hỏi xong liền thấy Hoắc Lệnh Chi để lộ ánh mắt ghét bỏ làm anh càng tò mò: "Gã không phải người của huynh thì tại sao sau này đều nghe lời ta, huynh uy h**p gã hả?"

"Hạ độc hắn." Hoắc Lệnh Chi thấy anh biểu lộ hết tất cả cảm xúc ra mặt, dáng vẻ đã đơn thuần lại còn đáng yêu. Cảm xúc Hoắc Lệnh Chi cũng nhẹ nhàng đi rất nhiều, dường như khí lạnh trên người đã dần tiêu tán đi: "Mỗi tháng hắn phải tới chỗ ta lấy thuốc giải, vì mạng sống hắn đều nghe lời ngươi."

"Hạ độc?" Lạc Tử Ninh không ngờ Hoắc Lệnh Chi còn có thuốc độc tốt như vậy để dùng: "Huynh lừa gã tới ăn cơm làm gã thả lỏng cảnh giác, sau đó hạ độc gã? Huynh là người cao cao tại thượng như vậy, chắc hẳn đã phải chịu đựng rất nhiều khi hạ mình diễn kịch trước mặt gã, sao không bảo ta đi làm cho?"

"Rất nguy hiểm." Hoắc Lệnh Chi nói.

"Nếu nguy hiểm như vậy thì vì sao không nói trước với ta một tiếng, ta có thể cùng thương lượng với huynh, lần sau huynh muốn làm gì nhớ bảo ta làm cùng, ta đi cùng huynh." Lạc Tử Ninh sợ Hoắc Lệnh Chi gặp nguy hiểm, dù sao Hoắc Lệnh Chi còn thì thân phận vương phi của anh mới còn, nếu Hoắc Lệnh Chi gặp nguy hiểm dẫn tới cái chết, anh tám phần cũng không sống được.

"Ngươi nhát gan vậy sợ dọa ngươi." Hoắc Lệnh Chi nghĩ đến hình ảnh đổ máu vừa rồi, nhất định Lạc Tử Ninh sẽ sợ tới mức mấy ngày mấy đêm không ngủ được.

"Ta nhát gan? Ai nói với huynh ta nhát gan?" Lạc Tử Ninh có chút không phục, anh nói xong liền nghĩ đến chuyện lần trước Hoắc Lệnh Chi mới chỉ xụ mặt nhìn anh, anh đã bị dọa sợ còn chạy về phòng giả bộ tự nhiên thích kiếm chuyện với Hoắc Lệnh Chi.

Nhất định lần đó đã làm Hoắc Lệnh Chi cho rằng lá gan anh rất nhỏ.

Anh chột dạ nhìn Hoắc Lệnh Chi, phát hiện Hoắc Lệnh Chi đang nhìn hắn,mình: "Chuyện vừa rồi đừng hỏi chi tiết, miễn cho không có tâm trạng ăn cơm."

Lạc Tử Ninh lại cầm đũa lên: "Sao lại không có tâm trạng ăn cơm, nghĩ đến chuyện sau này ta muốn làm gì tri phủ đều không thể ngăn cản tâm trạng ta liền vô cùng thoải mái ~ có thể ăn thêm mấy chén cơm."

"Thêm chén đũa đi." Hoắc Lệnh Chi nói.

"Lúc nãy vương gia chưa ăn no à?" Lạc Tử Ninh thuận miệng hỏi hắn.

"Thấy mặt hắn làm ăn không ngon." Giọng điệu Hoắc Lệnh Chi lạnh nhạt như cũ nhưng lại khác với sự nhạt nhẽo lạnh lùng khi nói chuyện với tri phủ, bây giờ đã có chút nhiệt độ của ngày xuân ấm áp.

"Nhìn ta là có thể nuốt trôi cơm à?" Tâm trạng Lạc Tử Ninh thoải mái, không nhịn được nói đùa với hắn.

"Có thể ăn thêm mấy chén." Hoắc Lệnh Chi khó có khi đáp lại câu bông đùa của anh.

Tâm trạng Lạc Tử Ninh vui vẻ nên không cảm thấy không ổn, còn vui sướng chạy tới lấy chậu rửa mặt và khăn mặt: "Huynh vừa mới hạ độc gã, rửa tay rồi hẵng ăn cơm. Ta có mang theo một bánh xà phòng thơm từ nhà đi, vừa thơm vừa khử khuẩn tốt, cho huynh thử dùng này."

"Khử khuẩn?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.

"Thì là diệt khuẩn đó, có thể rửa sạch độc trên tay huynh." Lạc Tử Ninh vừa nói vừa ngây ngô cười, trong đầu toàn là kế hoạch sang năm ngoại trừ xưởng rượu còn muốn mở nhà máy, hoàn toàn không chú ý tới chuyện ánh mắt Hoắc Lệnh Chi vẫn luôn theo dõi anh.

Khi anh cười cả người anh như đang tỏa sáng, sức hấp dẫn đặc biệt mạnh mẽ. Điều này có thể khiến người xung quanh anh cảm nhận được cảm xúc vui vẻ của anh, Hoắc Lệnh Chi chưa từng tiếp xúc với người như anh bao giờ, rất có cảm giác mới mẻ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (137)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện 1 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện 2 Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện 3 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 4 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 5 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 6 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 7 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 8 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 9 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 10