Chương 31
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 31: TIỄN BIỆT (2)

Đúng vậy, y có chuyện muốn nói với Tiết Phùng Châu. Tô Thầm nghĩ......chuyện này rất quan trọng. Y không muốn chờ đến khi Tiết Phùng Châu quay về mới nói cho hắn biết.

Y biết Tiết Phùng Châu rất lợi hại, nhưng tiêu diệt thổ phỉ cũng vô cùng nguy hiểm, y lo lắng lỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì biết phải làm sao. Dòng lịch sử của thời đại này đã khác xa so với trí nhớ của y, tương lai sau này như thế nào không ai biết trước được, cũng không biết vận mệnh của Tiết Phùng Châu sẽ ra sao.

Tô Thầm từng nghĩ mình sẽ mãi làm công tử bột ốm yếu, uống thuốc sống qua ngày cũng được. Y không cần quan tâm đến sống chết của Tiết Phùng Châu, cũng không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với hắn......Nói cho cùng, y đã ích kỷ bởi sự sợ hãi. Nếu có người thực sự chết ngay trước mắt, y chỉ đành bất lực, chẳng thể làm được gì.

Nhưng hiện tại đối với Tô Thầm mà nói, Tiết Phùng Châu đã khác, y để ý hắn, quan tâm hắn. Hắn là người rất quan trọng với y.

Không thể phủ nhận rằng, nếu người khác đối xử với y giống như Tiết Phùng Châu, y đã sớm đoạn tuyệt quan hệ với người đó, tuyệt đối không còn dây dưa.......Nhưng y lại mềm lòng và dung túng cho Tiết Phùng Châu, bởi vì hắn đặc biệt trong lòng y.

Con ngựa phi nhanh như bay đến cổng thành, khi đến nơi, sắc mặt Tô Thầm đã tái nhợt.

Tiếng vó ngựa dần chậm lại, Tô Thầm đặt tay lên trái tim đang đập thình thịch, ánh mắt vẫn ngóng nhìn phía bên ngoài cổng thành.

Hắn đi rồi sao?

Có lẽ đi rồi, y đã tới muộn.

Tiết Phùng Châu không nói thời gian xuất phát cho y biết, có lẽ vì không muốn để y tiễn hắn.

"Công tử, Tiết tướng quân đã đi rồi." - Tùy Ý đuổi kịp đến nơi: "Nếu công tử có chuyện muốn nói, không bằng viết thư cho Tiết tướng quân."

Tô Thầm mím môi, quất roi xuống lần nữa.

Tốc độ di chuyển của đại quân không nhanh, chắc bọn họ vẫn chưa đi quá xa. Tô Thầm muốn đi về phía trước một đoạn nữa, nếu vẫn không nhìn thấy Tiết Phùng Châu, có lẽ lời này định sẵn không nên nói ra.

Gió lớn đập vào mặt khiến y ho dữ dội không kiểm soát, càng ho càng cảm thấy khó thở.

"Công tử, chúng ta trở về đi." - Tùy Ý lại kêu lên: "Tướng quân sẽ quay về mà."

Phía trước dần xuất hiện một lá cờ đen tung bay, trên đó có thêu một chữ Trấn.

Là Trấn Quốc Quân.

Lính gác cuối hàng nhanh chóng chạy lên phía trước báo cáo: "Tướng quân, có người đang đuổi theo phía sau."

Tiết Phùng Châu nâng mí mắt, sắc mặt ảm đạm: "Ai?"

"Thuộc hạ không rõ, nhưng đối phương cưỡi ngựa, trông có vẻ gấp gáp."

"Gấp gáp?"

Tiết Phùng Châu định nói nếu là kẻ địch thì lập tức g**t ch*t, nhưng khi vừa mở miệng thì dường như nghe thấy giọng nói của ai đó đang gọi tên hắn.

Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, giọng nói kia càng trở nên rõ ràng và quen thuộc.

"Hình như là tiểu công tử." - Triệu Cửu nói nhỏ: "Lâm Vu không ngăn tiểu công tử lại sao?"

Là Tô Thầm.

Tiết Phùng Châu nhìn thấy một góc áo choàng hiện ra, là y phục đỏ thẫm như máu. Tô Thầm đang cưỡi trên một con ngựa mạnh mẽ, có vài phần hung hăng. Nếu không phải vì thân thể suy nhược, Tô Thầm nhất định trở thành một nam tử được mọi người trong kinh ngưỡng mộ.

"Tiếp tục đi về phía trước." - Tiết Phùng Châu ra lệnh cho đại quân, còn mình thì quay ngựa đón Tô Thầm.

Sắc mặt của tiểu công tử trắng bệch như tuyết, không có một chút huyết sắc, tay nắm dây cương cũng đang run rẩy, nháy mắt liền té xuống ngựa. Tiết Phùng Châu vội vàng nhảy xuống và đỡ lấy Tô Thầm.

Hắn ôm Tô Thầm vào lòng, vỗ về lưng y, liên tục kêu: "Triều Triều, Triều Triều."

"Thuốc!" - Tùy Ý cuống quít mang thuốc tới: "Công tử thúc ngựa chạy nhanh quá nên ảnh hưởng đến tim."

Tiết Phùng Châu hoảng hốt nhét thuốc vào trong miệng Tô Thầm: "Ngươi thấy đỡ hơn chưa?"

Hô hấp của Tô Thầm dần đều trở lại, khóe miệng hơi nhoẻn lên, y nắm chặt lấy áo của Tiết Phùng Châu: "Không phải đã nói, khi nào đi thì gọi ta sao?"

Không đợi Tiết Phùng Châu trả lời, Tô Thầm lại nặng nề hít thở thật sâu: "Tiết Phùng Châu, ngươi nhất định phải sống sót trở về."

"Ta sẽ sống sót trở về." - Tiết Phùng Châu ôm eo Tô Thầm, trầm giọng hứa hẹn giống như thường lệ: "Ta muốn được ở bên cạnh tiểu công tử mãi mãi về sau."

"...", ngón tay Tô Thần hơi siết chặt: "Ta... ta đã mơ thấy một giấc mơ."

Tiết Phùng Châu đặt tay lên ngực Tô Thầm, trái tim đập loạn xạ dần bình tĩnh trở lại, nhưng khuôn mặt tái nhợt của y vẫn không hề tươi tắn lên chút nào.

"Ta mơ thấy ngươi đã chết." - Giọng nói Tô Thầm rất nhỏ: "Ngay giữa trời tuyết trắng xóa, ngươi chết......dưới tay Thái tử tiền nhiệm."

Tiết Phùng Châu đột nhiên siết chặt tay, mơ hồ hiểu ra tại sao Tô Thầm lại đến gặp mình. Chuyện kiếp trước đối với Tiết Phùng Châu đã là chuyện quá khứ. Sau khi sống lại, hắn đã giải quyết hết mọi vấn đề, không để những thứ gây trở ngại trong quá khứ còn tồn tại.

Chỉ là hắn không ngờ, Tô Thầm lại mơ thấy chuyện đó.

Tiểu công tử của hắn hiền lành yếu ớt như vậy, lại có thể phóng nước đại tới gặp hắn.......Tiểu công tử quan tâm hắn nhiều hơn hắn nghĩ.

Trái tim Tiết Phùng Châu đập thình thịch, hắn cúi đầu, không che giấu được sự vui mừng. Hắn nghĩ, có lẽ vì Tô Thầm từng ở chùa Bạch Mã nên mới có thể mơ thấy những chuyện này.

Vị hòa thượng Không An kia cũng nói Tô Thầm có tuệ căn cực tốt, nếu không phải vẫn còn duyên nợ với hồng trần, có lẽ xuất gia theo Phật sẽ là lựa chọn tốt nhất.

"Ta sẽ không chết." - Tiết Phùng Châu như đang thề thốt, ngón tay nhẹ nhàng miết lên đôi môi Tô Thầm, đôi mắt u ám: "Triều Triều, bất kỳ kẻ nào muốn giết ta đều sẽ bị ta giết trước, mạng của ta thuộc về ngươi."

Môi Tô Thầm hơi mấp máy, y mỉm cười, quay mặt đi: "Ta chưa thể nói ta thích ngươi, cũng không biết phải đáp lại tình cảm của ngươi thế nào."

Tùy Ý ngỡ ngàng, lặng lẽ tránh qua một bên. Nàng đi theo tiểu công tử lâu như vậy nhưng không hề phát hiện ra điều này.

"Tiểu công tử không cần trả lời ta bây giờ." - Tiết Phùng Châu hôn lên khóe mắt Tô Thầm: "Ta là một kẻ ngang ngược, một khi đã thích ai thì nhất định giữ chặt lấy người đó. Ta sẽ không cho tiểu công tử cơ hội để chạy trốn......Cho nên, ngươi cứ từ từ suy nghĩ, lâu đến mấy cũng không sao."

Mặc kệ là nhanh hay chậm, đối với Tiết Phùng Châu mà nói, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Tô Thầm, y đã định sẵn không thể thoát khỏi tay hắn.......Nếu tiểu công tử có thể nhanh chóng thích hắn thì càng tốt, còn nếu không thì cũng không sao, hắn không ngại chờ đợi.

"Nhưng ta muốn nói." - Tô Thầm lấy tay che miệng Tiết Phùng Châu lại, y nhìn hắn với đôi mắt lấp lánh, chậm rãi thốt ra từng chữ một: "Nếu ngươi có thể sống sót quay về và vẫn còn thích ta, hoặc không có chuyện gì ngoài ý muốn, chúng ta có thể thử."

Tiết Phùng Châu sững sờ, trái tim đập loạn như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Hắn nhìn Tô Thầm một lúc lâu, không nói nên lời.

"Không cần phải mập mờ giống như lúc trước, ta và ngươi có thể trở thành người yêu của nhau." - Tô Thầm ngẩng đầu, nhẹ nhàng chạm vào cằm Tiết Phùng Châu: "Điều kiện là ngươi sống sót trở về."

Nếu Tiết Phùng Châu không chịu buông tay, vậy tốt nhất nên thẳng thắn yêu đương với hắn, còn hơn để hắn lén lút trèo tường. Đường đường Trấn Quốc đại tướng quân, nếu có một ngày bị hạ nhân phủ Thừa tướng phát hiện đang trèo tường, bị hiểu nhầm thành trộm.... cảnh tượng đó cũng quá buồn cười rồi.

Dù sao y cũng chẳng có ai để thích, mà có lẽ cũng không thể thích người khác được, nên thử yêu đương với Tiết Phùng Châu cũng chẳng sao.

Nghĩ đến đây, Tô Thầm cười khổ trong lòng. Đêm qua còn nghĩ Tiết Phùng Châu đi rồi thì tốt, thế nhưng lại bị một giấc mơ dọa cho hoảng sợ, khiến bản thân thấp thỏm lo lắng Tiết Phùng Châu đi rồi sẽ không quay trở lại.

Có lẽ giấc mơ ấy là để nhắc nhở y hãy làm những chuyện mà trái tim mách bảo.

"Tiểu công tử nói 'chuyện ngoài ý muốn'...là có ý gì?" - Tiết Phùng Châu đặt cằm lên bả vai Tô Thầm, hơi thở đều đều phả lên cổ, giọng nói không hề che giấu sự vui mừng: "Chuyện ngoài ý muốn là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là ngươi có tình nhân khác, hoặc là có hôn sự sau khi ta trở về?"

Nói đến đây, giọng nói của hắn đột nhiên trầm xuống và trở nên lạnh lẽo: "Nếu là như vậy, ta sẵn sàng cầm trường thương đến đoạt hôn."

Hắn sẽ cướp tân lang đi trước, sau đó thuận tay xiên đám người dám cướp đoạt người yêu của hắn bằng ngọn thương trong tay......Nhưng nhất định phải che mắt tiểu công tử lại, hắn không muốn làm bẩn mắt y trước thứ máu dơ bẩn, ô uế đó.

Khóe môi Tô Thầm nhoẻn lên, y không nhìn thấy biểu cảm của Tiết Phùng Châu nên chỉ cười khẽ khi nghe hắn nói vậy.

"Nếu ta dễ dàng thích người khác như thế thì ta đâu có ở đây lúc này......Hôn sự của ta sẽ không bị cha mẹ can thiệp quá nhiều. Ta vốn có thân thể suy nhược, nói không chừng sống nay chết mai, sao ta nỡ hại đời tiểu cô nương nhà người khác."

"......"

Tiết Phùng Châu nhăn mày, bịt miệng Tô Thầm lại: "Ngươi đừng nói những lời như vậy. Ngươi rất khỏe, thân thể sau này sẽ tốt hơn."

"Ừm..." - Tô Thầm đẩy tay Tiết Phùng Châu ra rồi đi lấy ngựa: "Ta đã nói xong lời muốn nói. Ngươi mau đi đi, ta phải quay về rồi."

Tiết Phùng Châu nói: "Ta phái người đưa ngươi về."

Tô Thầm lắc đầu: "Không cần, lúc về ta sẽ đi từ từ, không sao đâu."

"Nhưng ta không yên tâm."

"Không có gì phải lo lắng, ngươi nên nhanh chóng đi đi." - Tô Thầm chớp mắt: "Tiết tướng quân, từ khi nào mà ngươi lại dài dòng như vậy?"

"Bởi vì ta luôn lo lắng cho tiểu công tử....." - Tiết Phùng Châu sờ lên mặt Tô Thầm, ánh mắt lưu luyến: "Ta sẽ mau chóng trở về."

"An toàn là trên hết." - Tô Thần khẽ cười: "Dù gì ta cũng đâu chạy trốn."

Câu nói "ta cũng đâu chạy trốn" khiến cho Tiết Phùng Châu vô cùng thỏa mãn. Hắn lại hôn lên môi Tô Thầm: "Ta nhìn ngươi về."

Tô Thầm không nói gì nữa, xoay người lên ngựa. Y vẫy tay với Tiết Phùng Châu và đi ngược về con đường vừa nãy.

"Công tử." - Tùy Ý lo lắng: "Bây giờ công tử cảm thấy như thế nào?"

Tô Thầm khẽ lắc đầu không nói gì, tay nhẹ nhàng đặt lên ngực, một lúc sau mới nói: "Chuyện của ta......đừng nói cho cha mẹ."

Tùy Ý gật đầu: "Nô tỳ biết rồi. Nô tỳ là người hầu của công tử, chỉ trung thành với một mình công tử."

Tô Thầm rũ mắt nhìn bờm ngựa, trầm tư suy nghĩ. Nếu y thật sự ở bên Tiết Phùng Châu thì nên thẳng thắn thổ lộ với phụ thân, nhưng có lẽ phải từ từ, kẻo khiến phụ thân nổi giận......

Trong giấc mơ kia, thái độ của phụ thân đối với Tiết Phùng Châu rõ ràng vừa tiếc hận vừa kính nể. Nhưng hiện tại thì không giống như vậy, Tô Thầm chỉ có thể nghĩ rằng đó là do lịch sử đã thay đổi.

Y cũng tự hỏi, tại sao trong mơ không có hình bóng y và mẫu thân, chẳng lẽ hai người họ đã rời khỏi Vọng Kinh từ trước?

Nghĩ đến đây, Tô Thầm dừng ngựa và quay đầu nhìn lại.

Hy vọng...... Tiết Phùng Châu có thể thuận lợi quay về.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (90)
Chương 1: Chương 1: KẺ TRỘM Chương 2: Chương 2: TRÊN XE NGỰA Chương 3: Chương 3: TIỆC SINH NHẬT (1) Chương 4: Chương 4: TIỆC SINH NHẬT (2) Chương 5: Chương 5: ĐỔ BỆNH Chương 6: Chương 6: NHÃ TẬP Chương 7: Chương 7: GÓP VUI Chương 8: Chương 8: BA BA Chương 9: Chương 9: HOA TỬU Chương 10: Chương 10: BAN ĐÊM Chương 11: Chương 11: CẮN MÔI Chương 12: Chương 12: XE NGỰA Chương 13: Chương 13: CHÙA BẠCH MÃ Chương 14: Chương 14: TIỂU CÔNG TỬ Chương 15: Chương 15: MÔI Chương 16: Chương 16: NGỦ CHUNG Chương 17: Chương 17: DẤU RĂNG Chương 18: Chương 18: ĐIỂM TÂM Chương 19: Chương 19: ĐÊM GIAO THỪA Chương 20: Chương 20: NĂM MỚI Chương 21: Chương 21: SĂN BẮN Chương 22: Chương 22: CHÓ ĐÓI (*) Chương 23: Chương 23: VÔ LIÊM SỈ (*) Chương 24: Chương 24: VÔ LIÊM SỈ (*) Chương 25: Chương 25: PHỦ TƯỚNG QUÂN (1) Chương 26: Chương 26: PHỦ TƯỚNG QUÂN (2) Chương 27: Chương 27: UYÊN ƯƠNG (*) Chương 28: Chương 28: UYÊN ƯƠNG (2) Chương 29: Chương 29: MÙI HƯƠNG (*) Chương 30: Chương 30: TIỄN BIỆT Chương 31: Chương 31: TIỄN BIỆT (2) Chương 32: Chương 32: BẰNG HỮU Chương 33: Chương 33: BẰNG HỮU (2) Chương 34: Chương 34: THÂN MẬT? Chương 35: Chương 35: THÂN MẬT? (2) Chương 36: Chương 36: KHÁCH NHÂN Chương 37: Chương 37: KHÁCH NHÂN (2) Chương 38: Chương 38: QUAN HỆ Chương 39: Chương 39: QUAN HỆ (2) Chương 40: Chương 40: DẠO CHƠI Chương 41: Chương 41: DẠO CHƠI (2) Chương 42: Chương 42: THỎA MÃN Chương 43: Chương 43: THỎA MÃN (2) Chương 44: Chương 44: BẠI LỘ Chương 45: Chương 45: BẠI LỘ (2) Chương 46: Chương 46: BUÔNG TAY? Chương 47: Chương 47: BUÔNG TAY? (2) Chương 48: Chương 48: KHẮC CHẾ Chương 49: Chương 49: KHẮC CHẾ (2) Chương 50: Chương 50: TRỪNG PHẠT NHỎ Chương 51: Chương 51: TRỪNG PHẠT NHỎ (2) Chương 52: Chương 52: CUNG YẾN Chương 53: Chương 53: CUNG YẾN (2) Chương 54: Chương 54: VỌNG NGUYỆT CÁC Chương 55: Chương 55: VỌNG NGUYỆT CÁC (2) Chương 56: Chương 56: HỒ TẮM (*) Chương 57: Chương 57: HỒ TẮM (2) Chương 58: Chương 58: BÚT LÔNG Chương 59: Chương 59: BÚT LÔNG (2) Chương 60: Chương 60: ÁC MỘNG Chương 61: Chương 61: ÁC MỘNG (2) Chương 62: Chương 62: NO BỤNG CŨNG GIỐNG MANG THAI Chương 63: Chương 63: NO BỤNG CŨNG GIỐNG MANG THAI (2) Chương 64: Chương 64: CHỦ ĐỘNG Chương 65: Chương 65: CHỦ ĐỘNG (2) Chương 66: Chương 66: CHƠI CỜ Chương 67: Chương 67: CHƠI CỜ (2) Chương 68: Chương 68: MƯA TO Chương 69: Chương 69: MƯA TO (2) Chương 70: Chương 70: CHUÔNG VÀNG Chương 71: Chương 71: CHUÔNG VÀNG (2) Chương 72: Chương 72: ĐÊM TÂN HÔN (KẾT) Chương 73: Chương 73: ĐÊM TÂN HÔN (KẾT 2) Chương 74: Chương 74: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (1) Chương 75: Chương 75: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (2) Chương 76: Chương 76: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (3) Chương 77: Chương 77: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (4) Chương 78: Chương 78: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (5) Chương 79: Chương 79: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (6) Chương 80: Chương 80: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ -TỚ (7*) Chương 81: Chương 81: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (8) Chương 82: Chương 82: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (9*) Chương 83: Chương 83: NGOẠI TRUYỆN: ABO (1) Chương 84: Chương 84: NGOẠI TRUYỆN: ABO (2) Chương 85: Chương 85: NGOẠI TRUYỆN: ABO (3) Chương 86: Chương 86: NGOẠI TRUYỆN: ABO (4) Chương 87: Chương 87: NGOẠI TRUYỆN: ABO (5) Chương 88: Chương 88: NGOẠI TRUYỆN: ABO (6*) Chương 89: Chương 89: NGOẠI TRUYỆN: ABO (7*) Chương 90: Chương 90: NGOẠI TRUYỆN: ABO (8) - HẾT