Chương 31
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 31: Dư hận khó tiêu, lãnh hương thực cốt

Sau biến loạn, các thế lực khắp nơi như con thú kinh hãi, đồng loạt xù lông lên, lâm vào thế giằng co. Các bên cố thủ địa bàn của mình, giương cung bạt kiếm. Mỗi ngày đều phát sinh hỗn chiến, chém giết xảy ra nhanh như sét đánh, rồi cũng khép lại trong chớp mắt.
Trong quãng thời gian ấy, tin đồn Thái tử bệnh nặng, hấp hối vài lần truyền ra ngoài.
Trừ bệ hạ, người ngoài không ai có cơ hội diện kiến Thái tử. Họ chỉ có thể đứng từ xa trông thấy từng đoàn thái y đức cao vọng trọng, danh y khắp thiên hạ, dược liệu nghìn vàng khó cầu, than lửa thượng hạng liên tiếp đưa vào phủ Thái tử.
Giữa tâm bão, bề ngoài Úy Sở Lăng vẫn bình lặng, nhưng trên đỉnh đầu nàng toàn là mây đen nặng trĩu, cuồng phong bốn phía gào thét. Vô tận nôn nóng, lo âu, cùng nhung nhớ như đang xé toạc trái tim nàng.
Nàng còn chưa kịp dùng ra sự quyết đoán tàn nhẫn khi đối địch hai quân, xông vào màn khói súng chính trị che trời kia, thì các hoàng tử, công chúa trong cung đã lần lượt tới bái phỏng.
Nàng quan sát mặt mày họ ít nhiều đều mang bóng dáng của Bùi Việt, sau đó mỉm cười đáp lại những lời thăm hỏi, dò xét thật giả, khách sáo kia. Mỗi ngày toàn nói những câu trống rỗng, hoa mỹ đến mức Úy Sở Lăng cảm thấy gương mặt mình đã mọc thêm một lớp mặt nạ.
Đặc biệt là khi đối diện với Đại hoàng tử Bùi Mẫn, nàng phải đem toàn bộ nhẫn nại dồn lên mười hai phần, mới đè xuống sát ý dâng trào.
Tiễn xong vài vị hoàng tử công chúa, Úy Sở Lăng tưởng mình có thể th* d*c một hơi. Nhưng lúc đó, Thuận Quý phi nương nương, dưỡng mẫu của Thái tử, người được đồn đãi thanh cao thoát tục, một lòng lễ Phật bước vào cửa phủ.
Úy Sở Lăng nhìn Tần Chỉ Lan, chỉ thấy nàng như một bức họa bì thanh tịnh đến cực hạn, không nhiễm nổi chút mực trần gian nào, khiến người khó lòng thở nổi.
“Thái tử mấy phen truyền ra bệnh tình nguy kịch, cô có tin tức xác thực chưa?”
“Khởi bẩm Quý phi nương nương, không có.”
Tần Chỉ Lan hơi nhấc mi mắt, nở một nụ cười nhạt: “Cô cũng không biết.”
Nàng nhìn chằm chằm gương mặt Úy Sở Lăng, chợt hỏi: “Thánh thượng trách cứ bản cung, nói bản cung làm dưỡng mẫu chưa đủ tận chức. Cô thấy thế nào?”
Úy Sở Lăng cúi đầu: “Vi thần không dám vọng ngôn.”
“Ừm.” – Sắc mặt Quý phi không hề nổi giận: “Thái tử có từng nhắc tới bản cung trước mặt cô không?”
“Chưa từng.” – Úy Sở Lăng dừng một nhịp: “Nhưng phù bình an nương nương tặng cho điện hạ, người vẫn luôn mang theo bên mình.”
“Vậy sao?” – Trong mắt Tần Chỉ Lan thoáng qua ý ngoài dự liệu, lại mang phần hoang mang. Nàng sững người một lúc rồi khẽ nói: “Ta quả thật không đối xử tốt với hắn.”
Úy Sở Lăng im lặng.
Thuận Quý phi siết chặt chuỗi Phật châu trong tay: “Năm ấy, để ta chuyên tâm nuôi dạy Thái tử, Hoàng đế hạ lệnh phá đứa con trong bụng ta. Từ đó về sau, ta đối với Thái tử không sinh ra nổi nửa phần thân cận hay yêu thích.”
Tim Úy Sở Lăng giật thót, nặng trĩu rồi lập tức cảnh giác, xác nhận xung quanh vắng lặng không có bóng người.
“Ta hận Tiên hoàng hậu, hận nàng ta chết quá sớm.” – Khóe môi Tần Chỉ Lan căng chặt, mắt khép lại: “Ta vẫn luôn đợi… đợi một ngày…”
Nàng không nói hết, nhưng Úy Sở Lăng lập tức hiểu rõ—
Nàng ta đang chờ tin Bùi Việt chết. Chỉ cần Thái tử hoăng, nàng sẽ lập tức tuẫn táng theo!
“Thuận Quý phi, sự giải thoát của nương nương không phải là giải thoát của Bùi Việt!” – Trong cơn kinh đau và phẫn nộ, Úy Sở Lăng bật thốt: “Người dù sao cũng là dưỡng tử của nương nương, bao năm qua vẫn luôn cung kính vâng lời. Sao nương nương có thể quá mức ích kỷ như vậy!”
“Ha.” Thuận Quý phi mở đôi mắt đẹp, hai hàng lệ trong suốt chảy xuống khuôn mặt tái nhợt, khóe môi lại cong thành nụ cười rất khẽ: “Ta mong hắn chết lại khiến cô đau lòng đến thế sao? Xem ra cô đối với hắn là thật tình…”
Đôi mắt Úy Sở Lăng đỏ bừng: “Nếu Quý phi nương nương không còn chuyện gì khác, xin dời bước cho. Thứ tội vi thần không tiễn.”

Tháng tư hương hoa nở rộ, mưa bụi lất phất.
“Điện hạ, Xương Ấp quận chúa cầu kiến.” – Trương Hòa đứng bên giường Bùi Việt, nhẹ giọng bẩm: “Nàng ấy đang đứng ngoài cửa lớn, nói sẽ chờ đến khi nào ngài chịu gặp mới thôi.”
Trong phòng, địa long sưởi ấm quá mức, bốn phía lại đặt thêm lò than, mới chốc lát mà lưng Trương Hòa đã ươn ướt mồ hôi: “Điện hạ?” – Hắn cất tiếng gọi, mang theo lo lắng.
“Bên ngoài đang mưa sao?” – Giọng nói trong trẻo của Bùi Việt lộ ra chút suy yếu.
“Mưa bụi lất phất. Quận chúa không có che ô.”
“Ngươi ra bảo nàng, đa tạ nàng quan tâm ta. Cô tạm thời không tiếp khách. Đợi ngày phủ quận chúa xây xong, cô sẽ đích thân tới bái kiến…”
Lời còn dang dở, bỗng trong màn vang lên một tràng ho khan nặng nề, như muốn ho bật cả lục phủ ngũ tạng, dội lên từng đợt như thủy triều, nghe mà làm người lo lắng.
Trương Hòa lập tức vén màn lụa, thấy Bùi Việt quay lưng về phía hắn, một tay chống trước ngực, cả người run lên, trên cổ thon gầy tái nhợt nổi lên gân xanh rõ rệt. Hắn vội đưa tay vuốt lưng, giúp người nọ thuận khí.
Qua lớp vải mềm là thân hình gầy trơ xương. Hắn không khỏi nghẹn ngào: “Điện hạ…”
Một lúc lâu sau, tiếng ho mới dần lắng xuống.
“… Không sao.” – Người kia hơi th* d*c, giọng càng thêm yếu ớt: “Trương Hòa, đem cây sáo ngọc trong thư phòng ta cùng mấy chum rượu hoa hạnh mới ủ trong phủ đưa cho nàng.”
Trương Hòa tự cầm sáo, sai hạ nhân cất mấy vò rượu hoa vào rương, đón mưa bụi mà ra khỏi điện.
Dưới trời mưa, hoa lê ven đường tinh khiết, lạnh lẽo như tuyết, còn ánh mắt mỹ nhân ngoài phủ lại sắc bén như tia chớp.
Trương Hòa đặt tay lên ngực để xoa dịu trái tim kích động, rồi thuật lại nguyên văn từng lời của điện hạ.
Xương Ấp quận chúa cố chấp hỏi: “Vì sao điện hạ không chịu gặp ta?”
Trương Hòa trấn tĩnh: “Điện hạ bệnh nặng, cần tĩnh dưỡng.”
Úy Sở Lăng bước sát tới, ép hỏi: “Người… thật sự ổn chứ? Ngày phủ ta xây xong, người thật sự có thể đến?”
Môi Trương Hòa run nhẹ: “Có thể.”
“Sao ngươi lại run?” – Úy Sở Lăng lạnh giọng.
“Đủ rồi, quận chúa.” – Hai mắt Trương Hòa bỗng đỏ lên: “Thân thể ai chịu nổi bao nhiêu lần dày vò như thế? Thân thể điện hạ suy kiệt đến mức này, hiện tại chỉ là điếu mệnh. Mà bộ dáng treo mạng khó coi, xấu xí, ngài ấy không muốn để cô thấy. Chỉ đơn giản vậy thôi! Cô nhất định bắt nô tài phải nói thẳng ra sao?!”
Dứt lời, hắn quay mặt đi, dùng tay áo lau vội, cố làm như không có chuyện gì.
“Ta sẽ triệu tập đủ các cao thủ Tông sư của Yến Xích…” – Giọng Úy Sở Lăng khẽ run.
“Bệ hạ đã phái người đi mời rồi. An Nam Vương Phàn Dương, Việt Anh Vương Tịch Thiền Tinh, chưởng môn Thiên Sơn phái Phó Quân Từ đều đang trên đường đến. Ngay cả Quỷ y Kiếm tiên Muộn Tư Hồi trong truyền thuyết gần đây cũng nghe nói đã tìm được tung tích.” – Trương Hòa liếc nàng, nói tiếp: “Điện hạ dặn bọn ta thu dọn điện phía tây cho ổn thỏa, để cô có thể cùng họ luận võ, nhờ họ tìm cách giải trừ tai họa ngầm do võ công cương mãnh gây tổn thương cơ thể cô.”
Úy Sở Lăng sững người, đau nhói trong tim: “Đã đến lúc này rồi…” – Nàng khẽ lẩm bẩm: “Ta nào có không lo cho người? Dù người bệnh nặng thế nào, người vẫn là Bùi Việt, là Thái tử Yến Xích, cũng là người ta yêu. Dẫu là hiểu lầm hay tương tư đơn phương, ta chỉ muốn gặp người một lần thôi…”
Nàng ngước mắt, trong ánh mắt mang theo cầu xin: “Trương Hòa công công, ngươi có thể chuyển lời tới người giúp ta không?”
“Aiz… Quận chúa đã gửi gắm, lão nô sao dám chối từ. Vậy xin cô đợi thêm một lát.” – Trương Hòa khom người hành lễ, vừa định xoay người thì bị nàng giữ lại: “Khoan đã, Trương công công, ta sợ điện hạ vẫn không muốn gặp ta. Nơi này có một phong thư, xin phiền công công chuyển đến cho người.”
Trương Hòa hơi chần chừ: “Điện hạ… không tiện đọc thư…”
“Nếu sợ điện hạ hao tổn tâm sức, công công có thể đọc thay.” – Úy Sở Lăng nói.
Trương Hòa lúc này mới yên lòng mà đi. Qua hồi lâu, hắn chạy vội trở ra, thở hổn hển: “Quận chúa, điện hạ mời cô vào.”
Trong màn mưa phùng, Úy Sở Lăng khẽ nhoẻn cười. Nụ cười ấy mềm mại, xinh đẹp khiến Trương Hòa ngẩn người.
Hắn cũng bật cười theo, giọng nói linh hoạt hẳn lên: “Không ngờ Xương Ấp quận chúa không chỉ võ nghệ cao cường, mà văn chương cũng xuất chúng như vậy. Điện hạ nghe câu ‘xưa là uyên ương lượn sóng, nay thành tam tinh sánh rằm*’, liền bị quận chúa lay động rồi.”
(*: Trích từ《别诗四首》,汉·佚名. Dịch nghĩa: Ngày trước như đôi uyên ương quấn quýt, nay mỗi người trôi dạt một phương như sao Tham, sao Thần, xa cách vời vợi. Câu thơ dùng để ví von nỗi biệt ly giữa anh em ruột thịt, không phải tình lữ).
Úy Sở Lăng mỉm cười lắc đầu. Câu ‘xưa là uyên ương lượn sóng, nay thành tam tinh sánh rằm’ không nói về tương tư của đôi lứa, mà là nỗi biệt ly của huynh đệ cốt nhục. Chính vì Bùi Việt hiểu được hàm ý ấy nên mới chấp nhận.
“Ta bất quá chỉ mượn một câu thơ của cổ nhân thôi.” – Nàng chắp tay với Trương Hòa: “Đa tạ công công giúp ta chuyển lời. Úy mỗ xin cảm tạ tại đây.”
Theo bước chân, nhịp tim nàng bỗng trở nên rõ rệt đến kỳ lạ. Úy Sở Lăng mím môi, đi một lúc lâu mới dừng trước một cánh cửa. Khi Trương Hòa nhẹ nhàng mở cửa, luồng hơi nóng pha lẫn mùi thuốc lập tức phả vào mặt, khiến nàng không khỏi cau mày.
Sau từng lớp màn che là bóng dáng nàng mong mỏi bấy lâu, đang ngồi tựa trước giường.
Mái tóc bạc dài phủ xuống vai, thân thể mong manh gầy yếu, đôi mắt bị che bởi dải lụa mềm.
Không biết Trương Hòa lặng lẽ rời đi từ khi nào, thật lâu sau, người ấy mới chậm rãi mở miệng: “Mộng An, nàng tới rồi.”
“Điện hạ… đôi mắt của người làm sao vậy?” – Nàng quỳ xuống trước mặt chàng, ngẩng lên nhìn, siết chặt bàn tay phải lạnh buốt của chàng.
Cả người chàng như được tạc bằng băng, mạch tượng yếu ớt, hỗn loạn, như ngọn đèn dầu sắp tắt. Chàng suy yếu đến mức không thể rút tay ra khỏi tay nàng, chỉ có thể để mặc nàng nắm lấy.
“Chỉ là tạm thời bị mù, sẽ sớm khỏi thôi.” – Bùi Việt khẽ cười, môi tái nhợt: “Là tin về đại hoàng huynh, hay Bùi Ngọc đã xảy ra chuyện?”
“Người nằm xuống trước đã.” – Úy Sở Lăng cố gắng đè nén cảm xúc, đỡ lấy vai chàng.
Một trận đau nhói bén nhọn đột ngột xuyên qua ngực Bùi Việt khiến chàng mềm oặt, ngã thẳng vào lòng nàng.
“Bùi Việt! Bùi Việt, người làm sao vậy?!” – Bên tai là tiếng gọi hốt hoảng của nàng, nhưng Bùi Việt không sao đáp nổi. Chàng chỉ cảm thấy vòng tay nàng mềm như mây, mang theo một mùi hương nhàn nhạt. Mùi hương ấy thấm vào tận xương cốt, nóng bỏng như thiêu đốt, nửa khoái lạc mê hồn, nửa đau đớn tê tái khiến chàng toát mồ hôi lạnh.
“Hương… trên người nàng… có độc.” – Chút lý trí cuối cùng của Bùi Việt sắp bị thiêu rụi: “Buông ta ra… mau… mau đi…”
“Cái gì?! Sao có thể…” – Úy Sở Lăng chưa kịp nghĩ ngợi, lập tức buông chàng ra, vừa lùi xa vừa hét lớn: “Trương Hòa! Mau truyền thái y! Điện hạ trúng độc rồi!”
Trương Hòa suýt nữa hồn lìa khỏi xác, cả phủ Thái tử lập tức náo loạn. Tiếng bước chân, tiếng người gọi nhau dồn dập, thái y túc trực ở điện bên cùng các danh y từ khắp nơi đều ào vào trước giường Thái tử.
Viện trưởng Thái Y Viện bắt mạch xong, chân mày lập tức nhíu chặt: “Điện hạ trúng thôi tình hương. Tâm mạch điện hạ quá yếu, sao chịu nổi loại k*ch th*ch này?”
“Thôi… tình hương?” – Ánh mắt Trương Hòa lập tức hướng ra ngoài điện, nôn nóng hỏi: “Vậy phải làm sao?”
Viện trưởng và các lão thái y vây thành một vòng, nhỏ giọng trao đổi, rồi lại ghé tai Trương Hòa dặn dò mấy câu.
“Cái này… được.” – Trương Hòa lộ vẻ do dự, nhưng giọng vẫn rõ ràng rành mạch: “Đa tạ chư vị thần y. Xin hãy trở lại điện bên chờ lệnh. Người đâu, chuẩn bị thùng nước nóng!”
Sau đó, hắn vội vã chạy ra ngoài, ra hiệu bảo Úy Sở Lăng theo mình, tới một góc vắng, hắn trừng mắt hỏi: “Quận chúa, điện hạ trúng thôi tình hương, cô giải thích thế nào đây?”
“Không phải ta!” – Úy Sở Lăng vừa gấp vừa loạn, đầu óc rối tung: “Người sao rồi? Loại hương này có nguy hiểm đến tính mạng không? Có cách giải chứ?”
“Viện trưởng nói thứ hương này không phải loại quá mạnh. Chỉ vì thân thể điện hạ quá yếu mới bị ảnh hưởng. Chỉ cần đưa một nha hoàn thông phòng đến giúp điện hạ giải tỏa, đồng thời dùng một bát canh bổ dưỡng và châm cứu phối hợp, thì sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.”
Sắc mặt Úy Sở Lăng lập tức lạnh như băng: “Vậy ngươi trước chạy tới hỏi tội ta làm gì?”
“Ai dà! Điện hạ không có nha hoàn thông phòng, ngay cả một người ấm giường cũng không! Nô tài chẳng phải không tìm được mỹ nhân lanh lợi trong phủ… chỉ sợ điện hạ—Ơ kìa, quận chúa! Cô đi đâu vậy?!”
Editor: huhu, tóc bạc mắt mù rồi tàn phế, na9 thảm quá rồi :((
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (50)
Chương 1: Chương 1: QUYỂN I ☾ KIẾP TRƯỚC LÀ VẦNG MINH NGUYỆT ☽ - Chương 1: Chập chững bước vào đầm lầy, chẳng biết sâu cạn Chương 2: Chương 2: Gặp lúc núi lở, tựa như rơi vào ảo mộng Chương 3: Chương 3: Sấm chớp vừa dứt, lập tức bắt tay vào cứu tế Chương 4: Chương 4: Trọng thần đàm đạo đêm khuya, tiểu lại lo sầu khó ngủ Chương 5: Chương 5: Ám vệ tỏ lòng trung, thư sinh rơi huyết lệ Chương 6: Chương 6: Khách điếm sinh niệm, thiền phòng kinh tâm Chương 7: Chương 7: Độc chồng lên độc, như mộng ngoài thân Chương 8: Chương 8: Ác quỷ báo thù, nguyện quân mọc cánh Chương 9: Chương 9: Mưu ngầm vừa động, mưa gió tầm tã Chương 10: Chương 10: Giảng giải trị thủy, trường đèn cầu phúc Chương 11: Chương 11: Đê đập rỗng ruột, thời buổi rối loạn Chương 12: Chương 12: Lửa đốt trừ uế, băng tan tuyết chảy Chương 13: Chương 13: Trăng sáng rực rỡ, ngực nở phù dung Chương 14: Chương 14: Trong sáng u minh, cái chết của A Sinh Chương 15: Chương 15: Nhìn dòng nước xuôi, gảy khúc dao cầm Chương 16: Chương 16: Thềm cao tiêu điều, phù dung bay trước mặt Chương 17: Chương 17: Thành ma thành phách, như mài như dũa Chương 18: Chương 18: Thập diện mai phục, xả thân chắn tên Chương 19: Chương 19: Tuyệt lộ phùng sinh, đêm trăng vượt sông Chương 20: Chương 20: Mổ tim róc thịt, sương thu mịt mù Chương 21: Chương 21: QUYỂN II ☾ DƯỚI HIÊN, HOA LÊ RƠI THÀNH TUYẾT ☽ - Chương 21: Chui đầu vô lưới, thân trong hiểm cảnh Chương 22: Chương 22: Ngược dòng tìm kiếm, mới gặp ở Lư Sơn Chương 23: Chương 23: Chuyển nguy thành an, ưu buồn hóa thành nước mắt Chương 24: Chương 24: Bách Thắng Binh Kinh, mỹ nhân như rắn độc Chương 25: Chương 25: Đại mạc ngân hà, phù dung an ủi Chương 26: Chương 26: Muốn ghép tội sợ gì không có lý do Chương 27: Chương 27: Chân tình giả ý, thêm dầu vào lửa Chương 28: Chương 28: Đấu trí trên triều, hồng trang hé mở Chương 29: Chương 29: Gậy gộc giáng thân, chuyện cũ thêm sầu Chương 30: Chương 30: Loạn tinh chi biến, quạ đen trấn trạch Chương 31: Chương 31: Dư hận khó tiêu, lãnh hương thực cốt Chương 32: Chương 32: Giấc mộng sau cơn mưa, dã tâm rõ ràng Chương 33: Chương 33: Khoảnh khắc đẹp đẽ, chứng ly hồn Chương 34: Chương 34: Biến hóa đồng nhất, bất chấp chuyện cũ Chương 35: Chương 35: Phụ tử tâm sự, lấy lui làm tiến Chương 36: Chương 36: Cố nhân qua đời, giằng co trong rừng mai Chương 37: Chương 37: Đau lòng giải hận, kẻ bi thương khiến người xót xa Chương 38: Chương 38: Giao dịch đường cùng, khúc tán ca giữa hoàng thành Chương 39: Chương 39: Kim thiền thoát xác, ngọc trai phun châu Chương 40: Chương 40: Hoa lê rơi hết, Hoàn Tranh đã già Chương 41: Chương 41: QUYỂN III ☾ DUNG NHAN PHÙ DUNG, MÀY TỰA LIỄU ☽ - Chương 41: Chất vấn vết thương tự hại, bí mật triệu tập nhị vươ Chương 42: Chương 42: Nhanh chóng quyết đoán, xương khô tái sinh máu thịt Chương 43: Chương 43: Hầu bệnh tâm sự, lấy thân nuôi cổ Chương 44: Chương 44: Lục khúc che mặt, Quý phi say rượu Chương 45: Chương 45: Oan hồn quấn quanh, nghiệp chướng khó thoát Chương 46: Chương 46: Huyết hiến Hiên Viên, Thiên Đạo dân tâm Chương 47: Chương 47: Kiếp độ tâm an, rốt cuộc niết bàn Chương 48: Chương 48: Tỳ bà tiễn biệt, giấy ngắn tình dài Chương 49: Chương 49: Trần ai lạc định, cửu biệt trùng phùng Chương 50: Chương 50: Pháo hoa rực rỡ, minh nguyệt treo cao