Chương 31
Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số

Chương 31: Thất bại.

“Ủa, Tiểu Đình bị điều đi rồi hả?”

Trong văn phòng, mấy người tranh thủ lúc Chu Vinh còn ở trong phòng mổ, kéo ghế lại vây quanh lão Tạ, hạ giọng thì thầm: “Lão Tạ này, anh nói xem, có phải anh Vinh làm không?”

Lão Tạ được cả đám người vây quanh như tín đồ, lập tức cảm thấy uy phong lẫm liệt. Chỉ thấy anh ấy nhíu mày, đẩy gọng kính, nâng ly thủy tinh thổi phù phù cho bớt nóng, nhấp một ngụm trà đặc nóng hổi, đợi đến lúc mọi người sắp không nhịn được nữa mới từ tốn lên tiếng:

“Hừ, với cái tài quan sát của mấy người, đúng là uổng công học hành bao nhiêu năm trời! Cái con bé Tiểu Đình đó, dám trước mặt vợ lão Chu gọi người ta là ‘bà già’, lão Chu cưng vợ thế kia, không xử đẹp cô ta mới lạ! Với lại, tôi đã nói rồi mà, lão Chu đâu phải người dễ chơi? Mấy người thấy cậu ấy lúc nào cũng cười cười, là đang nể mặt mấy người đấy!”

Lão Tạ nói rồi chợt nhớ tới người phụ nữ họ Triệu kia, hôm đó cũng là lần đầu anh ấy gặp cô, đúng là ngoài đời trông không trẻ như trong hình, cũng chẳng xinh đẹp. Mái tóc dài óng mượt vốn là điểm cộng, giờ cũng cắt mất rồi, chỉ còn kiểu tóc ngắn ngang cằm như con nít, ánh mắt trong veo mà ngốc nghếch, cả người trông ngây ngốc như trẻ con.

Hôm đó cô nhút nhát ló đầu vào cửa văn phòng, anh ấy nhận ra ngay, hồ hởi gọi một tiếng “em dâu”, cả văn phòng lập tức ngoảnh đầu nhìn, làm cô hoảng hồn. Mất một lúc mới phản ứng lại là đang gọi mình.

Cặp này đúng là kỳ lạ, lúc đó lão Tạ đã nghĩ vậy. Cô không biết chồng mình ở đâu, nghe nói lão Chu bị bệnh mà mặt cũng không lộ vẻ lo lắng gì, thậm chí chính thân phận của mình cô cũng không rõ ràng. Vài sinh viên thực tập mới gọi cô là “chị dâu”, cô chỉ đỏ mặt cười, trông vừa lúng túng vừa không tiện phủ nhận.

Haizz… nếu hôm đó con bé Tiểu Đình không xông vào, cuộc gặp mặt ấy hẳn đã rất vui vẻ.

Cô mang theo bánh ngọt và chè đậu xanh tự làm, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng, nghe ai nói gì cũng rất chăm chú, luôn nhìn thẳng vào mắt người đối diện như thể đối phương là người uyên bác nhất thế gian.

Vì đủ quan tâm người khác nên nhu cầu của bất kỳ ai cô cũng đều để ý đến: “Tiểu Trần, miệng cậu khô quá rồi, uống thêm chè đậu xanh đi.” “Anh Dương, tay anh hình như trầy rồi, tôi có băng cá nhân đây.”…

Chưa đến một tiếng đồng hồ, mấy gã đàn ông trong văn phòng như ong thấy hoa, vây quanh cô ong ong cả lên.

Sức hấp dẫn của phụ nữ ấy mà, chưa bao giờ nằm ở vẻ bề ngoài—điều này lão Tạ đã thấm thía ở tuổi trung niên. Mấy cô cậu trẻ suốt ngày bàn về gu thẩm mỹ của Chu Vinh, chỉ có mấy người từng trải như anh ấy mới chỉ cười cười không nói gì.

Vậy thì, việc phụ nữ xinh đẹp rốt cuộc là tốt hay xấu? Tùy người thôi, nhưng ít ra với loại con gái lười biếng, ngu ngốc và độc ác như Tiểu Đình, thì xinh đẹp chắc chắn không phải là điều tốt.

Đấy, Chu Vinh đã nói đến nước đó rồi, cô ta còn hí hửng chạy đến để quà vào ngăn bàn anh, hôm đó cũng vậy, lao vào cái vèo, thấy có phụ nữ ngồi bên bàn làm việc của Chu Vinh cũng chẳng hỏi han gì, hai tay chống hông hống hách đuổi người ta đi:

“Chị là bệnh nhân hay người nhà bệnh nhân? Chị có biết đây là đâu không? Đây là văn phòng khoa Gây mê! Làm ơn nhìn cái bảng tên ngoài cửa trước khi vào!”

Người phụ nữ họ Triệu đó cũng hiền lành thật, bị mắng một trận như vậy, lập tức bật dậy khỏi chỗ ngồi, mặt đỏ bừng, vừa xin lỗi vừa vội vàng thu dọn đồ đạc nhét vào túi rồi hoảng hốt bỏ đi.

Nói thật, bình thường lão Tạ cũng chẳng có cảm tình gì với Tiểu Đình, chỉ thấy phiền thôi, nhưng khoảnh khắc đó ngay cả anh ấy cũng thấy cô ta thật đáng ghét.

Nhưng nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó thì cũng không đến nỗi, khổ nỗi con bé Tiểu Đình đúng là một con heo ngu đội lốt người.

“Là ai vậy?”

Tiểu Đình kéo lấy Tiểu Trần truy hỏi không buông, Tiểu Trần thì vừa chứng kiến “nữ thần” bị Tiểu Đình dọa cho bỏ chạy, tâm trạng rõ ràng là không vui, bực bội đáp lại một câu: “Vợ bác sĩ Chu đó, chẳng phải có ảnh trên bàn sao? Ngày nào cũng đến, chút tinh ý cũng không có…”

“Vợ? Chị ta á? Cái bà già đó á? Vốn đã không đẹp, giờ già lại càng xấu! Ai ở đây mà không hơn chị ta? Mắt bác sĩ Chu bị sao vậy trời!”

Thật là bó tay, lão Tạ nghi ngờ không biết cô nàng này có phải là sinh vật carbon bình thường không nữa, cả văn phòng cũng đều nghĩ như vậy, nên không ai thèm nói chuyện với cô ta. Nói cái gì bây giờ? Đẹp hay xấu, hai người đó đã cùng nhau trải qua bao năm tháng, vượt qua bao chuyện, đâu phải cô cứ trẻ trung xinh xắn, liếc mắt mấy cái là có thể chia rẽ nổi?

Mà khổ nỗi những lời đó lại bị vợ Chu Vinh nghe thấy hết. Cũng phải thôi, giọng Tiểu Đình lớn thế, hành lang thì trống không, người ta lại đâu có điếc, làm sao mà không nghe cho được?

Đúng lúc cả văn phòng đang cúi đầu im lặng, bầu không khí chết lặng, lão Tạ nghe thấy một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, người phụ nữ dịu dàng ấy, dù trong tình cảnh bị ghét bỏ và bắt nạt, vẫn bình thản và điềm tĩnh đến lạ.

Cô đứng ở cửa, không kiêu ngạo cũng không tự ti, trên khuôn mặt là nụ cười sáng như ánh trăng. Cô đối diện ánh mắt khinh miệt của Tiểu Đình, nhẹ nhàng mở lời: “Cô gái, cô nghĩ nhiều rồi. Tôi và bác sĩ Chu không phải vợ chồng. Còn nữa… sau này cô cũng sẽ già như tôi thôi, mong là lúc đó cô sẽ không cảm thấy buồn.”

Haizz… lão Tạ cũng thấy buồn thay. Chu Vinh ngày nào cũng gọi một tiếng “vợ”, cuối cùng người ta lại đích thân phủ nhận. Với Tiểu Đình mà nói, đây chẳng khác gì một cú đánh từ tầng không gian cao hơn. Nhưng điều lão Tạ quan tâm hơn là Chu Vinh.

Chu Vinh sau khi khỏi bệnh trở lại làm việc, việc đầu tiên là lấy tấm ảnh đã đặt trên bàn làm việc suốt ba năm cho vào ngăn kéo. “Cộp” một tiếng đóng lại, một lát sau lại cau mặt mở ngăn kéo ra, xem bốn góc khung ảnh có bị trầy không, cuối cùng vẫn để mặt người mình yêu quay lên trên, nhẹ nhàng đặt lại vào trong, từ từ chìm vào bóng tối.

Bị vợ đánh cũng không nỡ cất ảnh vợ, rốt cuộc là sao đây…? Haizz… chuyện vợ chồng ai nói cho rõ được?

Xui rủi thay, mấy bà “bà tám” trong văn phòng sợ thiên hạ không loạn, đem chuyện Tiểu Đình kể cho Chu Vinh nghe. Anh còn chưa nghe xong đã đứng dậy đi thẳng đến văn phòng viện trưởng.

Sau đó thì Tiểu Đình bị điều đi, lý do rất đơn giản: Chu Vinh nói với bệnh viện, hoặc là để Tiểu Đình đi, hoặc là anh đi. Bệnh viện rốt cuộc vẫn phải kiếm tiền, so thiệt hại giữa mất một nhân tài chủ lực của khoa Gây mê và mất một cô y tá chuyên gây chuyện thì quá rõ ràng.

Chuyện này giải quyết dễ như trở bàn tay, xử lý loại con gái xấu xa như Tiểu Đình dễ hơn nhiều so với hồi xưa xử lý Lạc Bình Niên, đúng là chỉ nhấc tay một cái là xong.

Nhưng Chu Vinh không hề có cảm giác chiến thắng, thành tựu từ việc xử lý “rác rưởi” chẳng đủ để xóa đi cảm giác thất bại đang trào lên trong lòng anh.

Anh ôm người phụ nữ đó ngủ một đêm yên bình, mơ một giấc mơ đẹp, nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy lại phát hiện trong vòng tay trống không, cả căn nhà cũng vắng lặng. Nếu không phải còn cái thẻ ngân hàng và nhẫn cưới trong bếp, cùng với quần áo phơi ngoài ban công, anh thậm chí sẽ nghi ngờ rằng việc cô đến nhà anh ngủ cùng anh đêm qua chỉ là một giấc mộng hư vô.

Tiền không lấy, nhẫn cũng không mang, cô ngay cả anh cũng không cần, chẳng lẽ anh là loại người hèn mọn đến mức phải cố ép người khác ở bên mình?

Nếu thật sự có kiếp sau luân hồi, thì cái tên họ Lạc kia chắc đã đầu thai rồi nhỉ? Nhưng chuỗi vòng tay âm u đó vẫn còn trên cổ tay cô.

Và cái thằng đàn ông cô luôn nhung nhớ kia, nó đã bỏ rơi cô rồi, vậy mà đứa con nó để lại cô vẫn nâng niu như báu vật.

Thế là Chu Vinh rút ra một kết luận: anh không bằng một người đã chết, càng không bằng một thằng đàn ông ngủ xong rồi bỏ chạy.

Cô từ chối vòng tay, nụ hôn và sự v**t v* của anh, mắng anh là đồ không biết xấu hổ. Trước kia còn vẽ mặt cười bằng tương cà lên trứng ốp-la chúc anh mỗi ngày vui vẻ, giờ thì quẳng cho anh một tô cháo loãng đến heo cũng chê.

Tình yêu cô dành cho anh, có lẽ đã tan biến từ lâu rồi.

Anh dựa vào cái gì mà nghĩ chỉ cần tìm được cô thì sẽ lại có được cô? Ai nói là cô sẽ không yêu người khác chứ? Tất cả chỉ là anh tự mình đa tình mà thôi.

Thế nên sau khi khỏi bệnh, anh đến văn phòng đem ảnh của cô và chiếc nhẫn cưới hình con bướm cất đi, đồng thời lại một lần nữa tháo nhẫn cưới của mình ra, chỉ khác là lần này, anh không nỡ ném nó đi nữa.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (61)
Chương 1: Chương 1: Gặp lại. Chương 2: Chương 2: Chu Vinh. Chương 3: Chương 3: Lời mời. Chương 4: Chương 4: Qua đêm. Chương 5: Chương 5: Bức tranh máu. Chương 6: Chương 6: Lý do. Chương 7: Chương 7: Buông thả. Chương 8: Chương 8: Sáng sớm sau chuyện ấy. Chương 9: Chương 9: Bỏ đi không từ biệt. Chương 10: Chương 10: Từ chối. Chương 11: Chương 11: Án mạng. Chương 12: Chương 12: Lạc Bình Niên. Chương 13: Chương 13: Cảm ơn. Chương 14: Chương 14: Cứu rỗi. Chương 15: Chương 15: Câu trả lời. Chương 16: Chương 16: Cáo biệt. Chương 17: Chương 17: Vé máy bay một chiều đi Đạo Thành. Chương 18: Chương 18: Khách quý Thượng Hải. Chương 19: Chương 19: Hy sinh. Chương 20: Chương 20: Tôi đã gặp cô ấy ở Cam Tư. Chương 21: Chương 21: Ý trời. Chương 22: Chương 22: Tiểu Bảo. Chương 23: Chương 23: Ba năm. Chương 24: Chương 24: Mẹ. Chương 25: Chương 25: Bác sĩ Chu, bệnh nhân giường 58 đang đợi anh. Chương 26: Chương 26: Đã lâu không gặp. Chương 27: Chương 27: Về nhà. Chương 28: Chương 28: Chạy trối chết. Chương 29: Chương 29: Món quà. Chương 30: Chương 30: Bệnh nhân. Chương 31: Chương 31: Thất bại. Chương 32: Chương 32: Chú đẹp trai và chú sói xám. Chương 33: Chương 33: Ba. Chương 34: Chương 34: Thời Dự. Chương 35: Chương 35: Lệch nhịp. Chương 36: Chương 36: Kẹo. Chương 37: Chương 37: Không uổng một đời. Chương 38: Chương 38: Quà. Chương 39: Chương 39: Sự nghiệp. Chương 40: Chương 40: Tự mình đa tình. Chương 41: Chương 41: Thinking out loud. Chương 42: Chương 42: Vết sẹo. Chương 43: Chương 43: Hồ ly tinh. Chương 44: Chương 44: Sói mắt trắng. Chương 45: Chương 45: Bà Hoa. Chương 46: Chương 46: Màu gốc. Chương 47: Chương 47: Trần Phong (1) Chương 48: Chương 48: Trần Phong (2) Chương 49: Chương 49: Đường núi. Chương 50: Chương 50: Vết sẹo sâu nhất. Chương 51: Chương 51: Điều ước. Chương 52: Chương 52: Tấm lòng. Chương 53: Chương 53: Cuộc gọi nhỡ. Chương 54: Chương 54: Tuyệt tình. Chương 55: Chương 55: Chương kết (1) Chương 56: Chương 56: Chương kết (2) Chương 57: Chương 57: Chương kết (3) Chương 58: Chương 58: Chương kết (4) Chương 59: Chương 59: Chương kết (5) Chương 60: Chương 60: Chương kết (6) Chương 61: Chương 61: Gặp lại.