Chương 31
Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 31: Hình mẫu

"Vi?"

Bạch Vi thu lại ánh mắt đang hướng ra ngoài cửa sổ, quay đầu nhìn về phía cửa. Cánh cửa gỗ bị đẩy ra, lộ ra một cái đầu nhỏ nhắn.

Là Lillian.

Bạch Vi liếc nhìn chiếc váy múa của Lillian, từng lớp xếp chồng tinh xảo như cánh hoa: "Hôm nay không có biểu diễn sao?"

"Có chứ, có chứ, nhưng tối mới lên sân khấu." Lillian tung tăng nhảy đến phía sau Bạch Vi, nở nụ cười rạng rỡ và duyên dáng.

"Vậy tìm tôi có chuyện gì?" Bạch Vi đoán. "Chẳng lẽ tên hề mà tôi tìm đã có tin tức rồi?"

Lillian lắc đầu: "Chưa đâu. Vi, có phải cô nhớ nhầm rồi không? Trong đoàn xiếc thật sự không có gã hề mà cô nói. Tôi đã hỏi từng người rồi, không có thật."

Bạch Vi khẽ cau mày. Rõ ràng cô đã nhìn thấy tên hề ấy trên sân khấu, sao lại có thể không tồn tại? Cô rất muốn trực tiếp hỏi hắn, vì sao chỉ gặp thoáng qua mà hắn lại như thể nhìn thấu được tâm tư của cô.

Thấy Bạch Vi thất thần, Lillian bèn nói thẳng mục đích: "Đoàn xiếc mới về một lô váy mới. Lão Hope bảo tôi nhắn cô cũng đi chọn vài chiếc."

Bạch Vi sững người: "Tôi có váy rồi, không cần..."

Lillian chống tay lên hông: "Cô mặc đi mặc lại có mỗi một cái váy. Làm ơn thương xót nó đi, cho nó được thở một chút, được không?"

Bạch Vi cúi đầu nhìn chiếc váy đã sờn mép vì giặt giũ quá nhiều trên người mình, vẫn quyết định lý luận thêm lần nữa: "Tôi đâu có lên sân khấu để múa, mặc đẹp thế để làm gì?"

"Vì cô có một gương mặt đẹp." Lillian túm lấy cổ tay Bạch Vi. "Gương mặt đẹp sao lại đi cùng cái váy sắp thủng lỗ chứ? Hơn nữa Love cũng đang thử váy, đám b**n th** ngoài kia đuổi mãi không đi. Cô muốn thấy Love khóc à?"

Đương nhiên là không. Điều Bạch Vi ghét nhất chính là nhìn các cô gái rơi nước mắt.

Cô theo Lillian xuống khỏi tháp, trước khi rời đi còn không quên gõ cửa tầng dưới: "Koen, tôi vào nội viện một lát, cậu giúp tôi để ý cổng lớn nhé."

Từ trong cửa, thiếu niên đáp gọn một tiếng. Lúc này Bạch Vi mới rời khỏi tháp canh.

Muốn tới nội viện phải băng qua sân trước. Tuyết trắng phủ kín khắp sân, bãi cỏ và đài phun nước đều không còn thấy rõ màu sắc ban đầu. Bức tượng ở trung tâm đài phun nước vừa thấy có người liền hào hứng xoay người lại: "Các tiểu thư xinh đẹp, làm ơn cho tôi dựa vào một chút, sưởi ấm b** ng*c mềm mại của các cô đi, tôi sắp chết cóng rồi!"

Lillian tức giận nhíu mày: "Sid, tránh ra mau! Tuyết trên tay anh rơi hết vào bộ váy mới của tôi rồi!"

Sid xoa xoa mũi, theo phản xạ định sán lại gần Bạch Vi, nhưng vừa nhìn rõ là cô thì lập tức lùi lại: "À... là tôi mắt mờ rồi, không nhìn ra là cô, Vi."

Lillian cười khúc khích: "Sao không để Vi sưởi ấm cho anh?"

Sid dang tay ôm chặt lấy chính mình: "Tôi thấy... thật ra tôi cũng không lạnh lắm." Chỉ cần nghĩ tới cái cổ họng bị xé nát của Cancun, hắn lập tức cảm thấy những bông tuyết lạnh lẽo này đáng yêu lạ thường.

"Sid." Bạch Vi mỉm cười nhìn bức tượng đang run rẩy, "Nghe nói tối qua anh lại lấy tôi ra cá cược, thắng được một khoản kha khá. Cược cái gì vậy?"

Sid chớp mắt. Bản năng sinh tồn mách bảo hắn tuyệt đối không được để Bạch Vi biết họ đã cược chuyện gì.

"Ôi, trí nhớ của tôi kém thật." Hắn không biết moi từ đâu ra một nắm đồng vàng, nhét vào tay Bạch Vi. "Lại quên đưa cho cô."

Bạch Vi nhướn mày, cân thử số vàng trong tay. Trọng lượng không nhẹ, xem ra ván cược không hề nhỏ.

Cô bình thản liếc nhìn Sid đang cười gượng, rồi cất số vàng đi, quyết định sau này sẽ tính sổ với hắn.

Bạch Vi theo Lillian băng qua sân, đi vào một hành lang khác, rồi từ cầu thang ở cuối hành lang bước lên trên.

Bậc thang trải thảm mềm mại, hai bên tường treo đủ loại tranh sơn dầu. Trong mỗi bức tranh đều có một người đàn ông — những người đàn ông thuộc các thời đại khác nhau cùng thân phận khác nhau: có kẻ là kỵ binh, có người là địa chủ, có người là thương nhân, còn có vài bức quá cổ xưa, Bạch Vi cũng không phân biệt được.

Họ đều là những đời chủ nhân trước đây của đoàn xiếc Thung lũng Vàng.

Chân dung của Leon không nằm trong số những bức họa ấy. Theo lời lão Hope, Leon không thích treo chân dung mình cạnh chân dung người chết, nên vị trí lẽ ra phải treo tranh của ông đã trống trơn suốt nhiều năm.

Căn phòng thứ ba ở cuối cầu thang chính là nơi các cô gái thử váy. Bạch Vi còn chưa kịp bước vào đã thấy mấy gã đàn ông bám đầy bên cửa.

"Các người làm cái trò gì vậy?!" Lillian nổi giận, tung một cú đá thẳng vào gã đứng gần mình nhất.

Cú đá ấy khiến đám nhìn trộm lập tức tan tác bỏ chạy. Động tác của chúng nhanh nhẹn, phối hợp nhịp nhàng, hiển nhiên không phải lần đầu làm chuyện này.

Gã đàn ông bị đá thì không chạy, ôm mông cười hề hề nhìn Lillian: "Tôi bảo sao không thấy cô đâu, hóa ra là đi gọi viện binh."

Hắn trông còn rất trẻ, sở hữu một gương mặt sáng sủa và tràn đầy nhựa sống. Chỉ cần hắn cười như vậy thôi cũng rất dễ khiến các cô gái tim đập loạn nhịp.

Nhưng tiếc thay, Lillian rõ ràng không hề xiêu lòng.

"Angelo, anh có tin là tôi sẽ móc mắt anh ra, xem anh có còn khâu lại được không!" Lillian gằn giọng.

Nghe vậy, Bạch Vi không khỏi nhìn gã đàn ông thêm một lần. Thì ra đây chính là "bàn tay khéo léo" Angelo trong truyền thuyết. Trong tưởng tượng của cô, Angelo hẳn phải là một lão thợ may chất phác, ai ngờ lại là một gã trai trẻ ph*ng đ*ng.

Angelo xoa tay, làm ra vẻ đáng thương: "Ôi, tha cho tôi đi. Tôi mất ba ngày ba đêm mới khâu xong thằng nhóc Cancun đó, cô còn muốn tôi khâu nữa à? Không được không được, tuyệt đối không được."

Hắn vừa giả vờ đáng thương, lại không nhịn được liếc trộm Bạch Vi. Nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng của cô, hắn lập tức quay phắt đầu đi, nhanh như chớp kéo cửa phòng ra.

Bạch Vi mặt không cảm xúc nhìn gã đàn ông cao gầy ấy làm bộ cúi người thật sâu, hành lễ rất khoa trương: "Các quý cô, mời vào."

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, một mùi hương quyến rũ lan tỏa, kèm theo đó là tiếng các cô gái ríu rít vang lên từ bên trong.

"Vi tới rồi!"

"Tuyệt quá, xem đám đáng ghét đó còn dám nhìn trộm nữa không."

"Vi, mau lại đây xem chiếc váy này của tôi có đẹp không!"

Cánh cửa khép lại phía sau lưng Bạch Vi. Cô như thể vừa bước ra khỏi mùa đông tuyết phủ để đi vào một ngày xuân trăm hoa đua nở. Những đóa hoa kiều diễm ấy lướt qua giữa muôn màu váy áo, khiến cả căn phòng bừng sáng.

Thế nhưng trong bức tranh mê người ấy vẫn có chút tì vết.

Bạch Vi đi tới trước khung cửa sổ sát đất, cong ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính. Đám đàn ông xấu xa đang nấp ngoài cửa sổ liền rơi xuống theo tiếng động, chồng chất lên nhau, lăn lóc trong sân đầy tuyết như xếp hình người.

"Ha ha ha ha, mau ra xem kìa."

Các cô gái tụ lại bên cửa sổ, cười khúc khích chỉ trỏ những kẻ nhìn trộm đang chật vật trên nền tuyết.

Bạch Vi cong khóe môi, quay đầu nhìn người phụ nữ cao ráo đứng giữa phòng.

Cô gái ấy mặc một chiếc váy cung đình chiết eo màu vàng nhạt, phần ngực trước và tà váy đính đầy trân châu. Cô ấy nhấc nhẹ váy, xoay một vòng tại chỗ, rồi hào hứng nhìn về phía Bạch Vi: "Đẹp không?"

Bạch Vi: "Đẹp."

Love vui vẻ nheo mắt cười. Mỗi khi cô mỉm cười, đôi tai tinh linh giấu kín lại không kìm được mà lộ ra một chút nhọn xinh.

"Tôi đã chọn cho cô mấy chiếc váy rồi, xem thử có thích không." Love chạy lóc cóc tới, liên tục vấp chân mấy lần.

Bạch Vi nhìn những chiếc váy màu hồng nhạt ấy, do dự nói: "Tôi mặc mấy cái này... có lẽ không hợp đâu." Một người gác cổng sao lại ăn diện rực rỡ như tiểu thư quý tộc?

Love đứng phía sau Bạch Vi, cầm một chiếc váy xanh lam sẫm áp lên người cô để so thử: "Ai nói là không hợp, đẹp thế này cơ mà."

"Nhưng tại sao cô lại cắt tóc đi vậy?" Love vuốt nhẹ mái tóc ngắn ngang tai của Bạch Vi, xót xa nói, "Mái tóc đen đẹp như thế, ở Đa Luân hiếm lắm đấy."

Bạch Vi nhìn chính mình trong gương. Mái tóc dài đen nhánh đã không còn, thay vào đó là kiểu tóc ngắn gọn gàng. Phần đuôi tóc hơi bướng bĩnh mà khẽ vểnh lên, chạm vào cằm, càng làm nổi bật đường nét cằm thanh mảnh của cô.

Vì sao lại cắt đi?

Có lẽ vì nỗi đau bị Cancun túm tóc, dẫm xuống bùn lầy khi ấy quá khắc sâu, đến mức chỉ một ngày sau khi dọn vào tháp, Bạch Vi đã tự tay cắt phăng mái tóc dài của mình.

Cuộc ẩu đả đó khiến cô nhận ra sự yếu đuối của bản thân. Cô không biết tương lai sẽ còn phải đối mặt với điều gì, nhưng trước khi đủ mạnh mẽ, cô buộc phải từ bỏ những thứ có thể khiến mình trở nên yếu đi.

Lý do khiến cô cắt bỏ mái tóc đen không chỉ có vậy, mà còn là cái bóng ám ảnh từ kiếp trước. Khi còn là tiểu thư Waldorf, tên ma cà rồng b*nh h**n kia rất thích v**t v*, chơi đùa với mái tóc dài của cô.

"Tiểu Vi, tóc của em thật đẹp."

Bạch Vi lắc đầu, cố xua đi những ký ức không vui trong đầu. Fisher đã chết trong trận hỏa hoạn ấy, nhưng dấu vết hắn để lại sâu đậm hơn cô tưởng rất nhiều.

"Vi, cô đang nghĩ gì vậy?" Love lắc nhẹ vai Bạch Vi. "Mau đi thử váy đi, chiếc này đó."

Bạch Vi hoàn hồn, theo phản xạ đón lấy chiếc váy dài màu xanh lam sẫm.

"Không thử đâu, cô chọn chắc chắn không sai, lấy nó đi." Vừa nói, Bạch Vi vừa ôm chiếc váy lễ phục ngồi xuống chiếc sofa nhỏ trong phòng.

Bạch Vi một mình chìm trong chiếc sofa mềm mại, lắng nghe các cô gái ríu rít bên cạnh. Tuyết ngoài cửa sổ đã thưa dần, nơi chân trời thấp thoáng một tia nắng xuyên qua.

Như vậy là đủ rồi, cô nghĩ. Có ánh sáng, có tiếng cười, còn có tự do.

Đám con gái cười đùa một lúc, chẳng biết từ khi nào đề tài lại xoay sang Bạch Vi.

"Vi, rốt cuộc cô thích lão đại Leon ở điểm nào vậy?" Một cô gái che mặt hỏi.

Bạch Vi thầm thở dài. Dường như cả đoàn xiếc đều mặc định rằng cô là người của Leon, cô giải thích thế nào cũng chẳng ai tin. Thậm chí còn có lời đồn rằng chính vì cô theo đuổi không buông, nên Leon mới mãi không chịu quay về.

"Lão đại Leon làm gì dám quay về nữa." Bạch Vi không chỉ một lần nghe bức tượng trong đài phun nước nói với đám đông. "Về rồi chẳng phải lại bị xé nát cổ họng à? Các người ngẫm đi, ngẫm kỹ đi."

Mỗi lần như vậy, Cancun lại đúng lúc khò khè một tiếng, âm thanh phát ra từ cổ họng rách nát như ống bễ hỏng.

Thế là mọi người đồng loạt phát ra một tiếng "ồ" đầy ẩn ý.

Gặp chuyện kiểu này nhiều rồi, Bạch Vi cũng lười giải thích. Nhưng lúc này, người hỏi cô lại là những cô gái mềm mại thơm tho, làm sao cô nỡ tỏ ra khó chịu đây?

"Tôi không thích Leon." Bạch Vi nói ra sự thật lần thứ một trăm lẻ một.

Đáng tiếc, sự thật ấy lại bị chà đạp lần thứ một trăm lẻ một. Các cô gái trong phòng cười khúc khích, nhìn kìa, Vi cũng biết ngại đó.

Bạch Vi bất lực: "Tôi thật sự không thích kiểu người như Leon." Dù rằng cô cũng chẳng biết Leon trông ra sao.

"Vậy cô thích kiểu gì?" Các cô gái lại cười rộ lên.

Bạch Vi bỗng khựng lại. Trong đầu cô chợt hiện lên một gương mặt, một gương mặt mà cô cố tình quên đi, nhưng luôn len lỏi trở lại mỗi khi đêm khuya mộng về.

"Tôi à?" Bạch Vi bỗng thấy hứng thú. Cô duỗi người, hai tay gối sau đầu, dựa theo ký ức mà miêu tả. "Người đàn ông tôi thích phải cao ráo, tóc màu vàng nhạt, trông rất mềm mại. Đôi mắt thì màu xanh nhạt, như dòng suối, nhìn vừa thuần khiết vừa đơn giản, nhưng thực ra lại là người khó đoán nhất. Mũi anh ấy rất cao, môi mỏng. À, quan trọng nhất là trên cằm có một rãnh nhỏ mờ mờ, hôn lên thì giống như..."

Bạch Vi dừng lại, phát hiện các cô gái đã không còn trêu chọc nữa, mà ai nấy đều vây quanh cô, lặng lẽ lắng nghe.

"Giống như thế nào?" Love chọc nhẹ vào cánh tay Bạch Vi, đôi mắt đầy tò mò.

Bạch Vi chớp mắt: "Mọi người có tin không?"

Các cô gái sững sờ một chút, rồi đồng loạt ném váy lên người Bạch Vi: "Trời ơi, vậy là căn bản chẳng có người này rồi!"

Bạch Vi vừa cười vừa xin tha, cho đến khi sắp bị váy chôn vùi, các cô gái mới hậm hực tha cho cô.

Thật sự có người như vậy không? Bạch Vi ôm những chiếc váy mềm mại thơm tho, trong lòng cũng không khỏi hoài nghi. Những ngày ngắn ngủi ở Torii quả thực giống như một giấc mộng, và Nolan chính là người trong mộng ấy.

Một người trong mộng cứng nhắc, khô khan như khúc gỗ.

Bỗng nhiên ngoài cửa sổ vang lên một trận ồn ào, dường như có người đang lớn tiếng gọi tên Bạch Vi.

"Vi, hình như Brian đang tìm cô." Love nhìn xuống dưới từ cửa sổ, thấy Brian sải bước rất nhanh lên lầu.

Hử? Bạch Vi không hiểu vì sao Brian lại tìm mình.

Cô còn chưa kịp đứng dậy thì cánh cửa phòng đã bị người ngoài vỗ mạnh mở toang. Brian đứng ở cửa với sắc mặt tái xanh.

Các cô gái cũng không ngờ Brian lại xông vào mà không gõ cửa, lập tức ôm váy hét lên rồi tán loạn chạy đi.

Sự hỗn loạn trong phòng khiến sắc mặt vốn đã không tốt của Brian càng thêm u ám. Hắn sải bước đến trước sofa, cúi đầu nói với Bạch Vi đang bị vùi nửa người trong đống váy: "Mau đứng dậy. Trước cổng khu vực cô phụ trách... có người chết rồi."

"Có người chết?" Mi mắt Bạch Vi giật mạnh.

"Người phụ nữ ngày nào cũng tới hỏi thăm đứa con ấy... chết rồi."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1: Lời mở đầu - Thứ tám Chương 2: Chương 2: Tang lễ Chương 3: Chương 3: Lưu quan Chương 4: Chương 4: Xương cốt Chương 5: Chương 5: Ngàn mặt Chương 6: Chương 6: Nghi vấn Chương 7: Chương 7: Nội tặc Chương 8: Chương 8: Giao dịch Chương 9: Chương 9: Đôi mắt Chương 10: Chương 10: Ly tộc Chương 11: Chương 11: Từ biệt Chương 12: Chương 12: Về thành Chương 13: Chương 13: Torii Chương 14: Chương 14: Ác mộng Chương 15: Chương 15: Quỹ đạo Chương 16: Chương 16: Gã hề Chương 17: Chương 17: Lâu đài Chương 18: Chương 18: Nhập mộng Chương 19: Chương 19: Sơ ủng Chương 20: Chương 20: Dục niệm Chương 21: Chương 21: Hoa vàng Chương 22: Chương 22: Tiên tri Chương 23: Chương 23: Lồng chim Chương 24: Chương 24: Nhìn trộm Chương 25: Chương 25: Địa hoả Chương 26: Chương 26: Đinh xương Chương 27: Chương 27: Hồi kết Chương 28: Chương 28: Chú gà trống nhỏ và cô gà mái nhỏ Chương 29: Chương 29: Lời mở đầu - Giọng hát Chương 30: Chương 30: Đặt cược Chương 31: Chương 31: Hình mẫu Chương 32: Chương 32: Số 13 Chương 33: Chương 33: Cáo buộc Chương 34: Chương 34: Dò hỏi Chương 35: Chương 35: Váy đỏ Chương 36: Chương 36: Bươm bướm Chương 37: Chương 37: Gặp lại Chương 38: Chương 38: Bám theo Chương 39: Chương 39: Xe ngựa Chương 40: Chương 40: Bắt giữ Chương 41: Chương 41: Thăm dò Chương 42: Chương 42: Hẻm Nhện Chương 43: Chương 43: Tâm ý Chương 44: Chương 44: Truy nã Chương 45: Chương 45: Ca nữ Chương 46: Chương 46: Viếng thăm Chương 47: Chương 47: Moi tim Chương 48: Chương 48: Hẹn hò Chương 49: Chương 49: Công diễn Chương 50: Chương 50: Đèn tắt Chương 51: Chương 51: Đa nhãn Chương 52: Chương 52: Kén bướm Chương 53: Chương 53: Bỏ lại Chương 54: Chương 54: Mất mát Chương 55: Chương 55: Hồi kết Chương 56: Chương 56: Giáng Sinh Chương 57: Chương 57: Vĩ thanh Chương 58: Chương 58: Trận tuyết cuối cùng Chương 59: Chương 59: Lời mở đầu - Cà phê Chương 60: Chương 60: Leon Chương 61: Chương 61: Chuyện cũ Chương 62: Chương 62: Bắt giữ Chương 63: Chương 63: Thăm đêm Chương 64: Chương 64: Hành khách Chương 65: Chương 65: Ngọc trai Chương 66: Chương 66: Dây chuyền Chương 67: Chương 67: Nguỵ trang Chương 68: Chương 68: Vượt ngục Chương 69: Chương 69: Câu đố Chương 70: Chương 70: Thông cảm Chương 71: Chương 71: Điêu khắc Chương 72: Chương 72: Sát ý Chương 73: Chương 73: Truy xét Chương 74: Chương 74: Hoá đá Chương 75: Chương 75: Tiểu sử Chương 76: Chương 76: Người yêu Chương 77: Chương 77: Mao lương Chương 78: Chương 78: Chồng chéo Chương 79: Chương 79: Chém xương Chương 80: Chương 80: Thế tội Chương 81: Chương 81: Người giấy Chương 82: Chương 82: Gánh vác Chương 83: Chương 83: Xương giả Chương 84: Chương 84: Hồi kết Chương 85: Chương 85: Mảnh ngói trên phần mộ thiếu nữ Chương 86: Chương 86: Lời mở đầu - Hẻm nhỏ Chương 87: Chương 87: Khối vuông Chương 88: Chương 88: Lời đồn Chương 89: Chương 89: Vũ điệu Chương 90: Chương 90: Chiếc mũ Chương 91: Chương 91: Thịt người Chương 92: Chương 92: Khuê phòng Chương 93: Chương 93: Thuần thú Chương 94: Chương 94: Con ngươi Chương 95: Chương 95: Tiệc tối Chương 96: Chương 96: Sương đen Chương 97: Chương 97: Mồi nhử Chương 98: Chương 98: Bí mật Chương 99: Chương 99: Tai cụp Chương 100: Chương 100: Hình bóng Chương 101: Chương 101: Bắt cóc Chương 102: Chương 102: Rình rập Chương 103: Chương 103: Chạm trán Chương 104: Chương 104: Đồng loại Chương 105: Chương 105: Hoa hồng Chương 106: Chương 106: Chờ đợi Chương 107: Chương 107: Thời gian Chương 108: Chương 108: Lựa chọn Chương 109: Chương 109: Hồi kết Chương 110: Chương 110: Cầu vồng của thành phố mưa sương Chương 111: Chương 111: Lời mở đầu - Số nhà Chương 112: Chương 112: Giờ hạ Chương 113: Chương 113: Vật chứa Chương 114: Chương 114: Quinn Chương 115: Chương 115: Cho thuê Chương 116: Chương 116: Dấu ấn Chương 117: Chương 117: Mồi lửa Chương 118: Chương 118: Đứt đoạn Chương 119: Chương 119: Vu thuật Chương 120: Chương 120: Tách rời Chương 121: Chương 121: Hành lang Chương 122: Chương 122: Bột phấn Chương 123: Chương 123: Tiểu thuyết Chương 124: Chương 124: Nữ vu Chương 125: Chương 125: Sấm sét Chương 126: Chương 126: Dấu ấn Chương 127: Chương 127: Dịch chuyển Chương 128: Chương 128: Phản bội Chương 129: Chương 129: Bí mật Chương 130: Chương 130: Địa đạo Chương 131: Chương 131: Bùng nổ Chương 132: Chương 132: Luyện ngục Chương 133: Chương 133: Người cha Chương 134: Chương 134: Giết chủ Chương 135: Chương 135: Kết tóc Chương 136: Chương 136: Nuôi lửa Chương 137: Chương 137: Tàn dư Chương 138: Chương 138: Hồi kết Chương 139: Chương 139: Gã hề mang mặt nạ Chương 140: Chương 140: Lời mở đầu - Câu đố Chương 141: Chương 141: Mồi nhử Chương 142: Chương 142: Giải đố Chương 143: Chương 143: Cắn câu Chương 144: Chương 144: Kẻ trộm Chương 145: Chương 145: Lối vào Chương 146: Chương 146: Thiếu niên Chương 147: Chương 147: Truy bắt Chương 148: Chương 148: Hoa chim Chương 149: Chương 149: Tòa lầu Chương 150: Chương 150: Cụ thể Chương 151: Chương 151: Huyết dịch Chương 152: Chương 152: Vỡ mộng Chương 153: Chương 153: Trong tường Chương 154: Chương 154: Mưa lửa Chương 155: Chương 155: Dừng chân Chương 156: Chương 156: Nguồn cội Chương 157: Chương 157: Tập kích Chương 158: Chương 158: Thức ăn Chương 159: Chương 159: Vương hậu Chương 160: Chương 160: Thật giả Chương 161: Chương 161: Trái tim Chương 162: Chương 162: Rút lui Chương 163: Chương 163: Tạo vật Chương 164: Chương 164: Cổ tích Chương 165: Chương 165: Tái sinh Chương 166: Chương 166: Lời giải Chương 167: Chương 167: Hồi kết Chương 168: Chương 168: Ngàn người ngàn mặt Chương 169: Chương 169: Thức tỉnh Chương 170: Chương 170: Khởi hành [Hoàn toàn văn]