Chương 31
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 31: Dứt khoát buông tay thôi

Rời khỏi phòng thí nghiệm, Cao Đường lấy áo khoác và túi từ trong tủ rồi bước ra ngoài. Trường đang trong kỳ nghỉ đông, vắng tanh chẳng mấy ai, nhà ăn cũng đóng cửa. Cô đang phân vân không biết nên về nhà luôn hay tìm một quán ăn gần đó giải quyết bữa tối thì điện thoại reo. Cô lục trong túi ra, là chị họ gọi đến.

"Em có phải có một đàn em rất thân tên Thời Ôn không? Cậu ấy có phải là bạn đời hợp pháp của ông chủ lớn tập đoàn Vạn Nguyên không? Trước đó chẳng phải cậu ấy bị bắt cóc à, chị nhớ nhà họ còn báo cảnh sát, khi ấy rùm beng lắm cơ mà! Giờ đàn em đó của em thế nào rồi?"

Chị họ dồn dập hỏi một hơi, Cao Đường nhíu mày: "Chị à, chị hỏi một loạt thế thì em trả lời câu nào trước đây?"

Chị họ chẳng buồn đáp, cứ thế nói tiếp: "Giờ chị lại vừa nhận được một tin cực sốc, thấy vẫn nên nói cho em biết."

Nhà chị họ của Cao Đường có hợp tác làm ăn với công ty con của Vạn Nguyên, cũng không lạ gì Vạn Nguyên và Vạn Trọng Vi. Trong một lần dự tiệc tình cờ nghe được tin này, lúc ấy chị ta đã chết lặng.

Nghe chị ta nói thao thao bất tuyệt xong, Cao Đường đứng dưới mái hiên gác hành lang, cúp máy, ngây người mãi không động đậy.

Để không làm Vạn Trọng Vi cảnh giác mà vẫn liên lạc được với Thời Ôn, Cao Đường mất đến hai tiếng. Cuối cùng cũng gọi được đến số máy bàn ở Lạc Thủy Cư. Chú Bình đưa máy phụ cho Thời Ôn khi cậu đang nằm trên giường ôn lại những môn bị bỏ lỡ.

Giọng nói của Cao Đường ở đầu dây bên kia dịu dàng hết mức, mỗi câu nói đều cẩn thận rón rén. Hai người trao đổi vài câu chuyện gần đây, rồi Cao Đường mới mở lời muốn gặp mặt.

Thời Ôn ít nói, gần như toàn nghe cô nói. Khi rơi vào im lặng, Cao Đường lập tức hiểu cậu không muốn gặp. "Em đi lại bất tiện, giờ không ra ngoài được." Thời Ôn lúng túng.

"Vậy em cho chị địa chỉ đi, chị đến thăm em."

"Em..." Thời Ôn lại im lặng.

Cao Đường nghe ra, vội vàng hơn, giọng gấp gáp như thể nhất định phải gặp mới xác nhận được gì đó: "Điện thoại di động em đâu? Nếu không có, chị mua một cái đem đến cho em."

Thời Ôn hiểu Cao Đường có lẽ đã hiểu nhầm, bèn nói: "Chỉ là em không muốn ra ngoài thôi, chị đừng lo. Đợi hết kỳ nghỉ đông em sẽ trở lại trường."

"Sao chị có thể không lo được? Em có biết là-" Giọng Cao Đường bỗng cao vút, nhưng lập tức nghẹn lại.

Qua điện thoại, Thời Ôn cũng nghe rõ được sự run rẩy vì giận dữ của cô.

Lòng bàn tay cậu đổ đầy mồ hôi, may mà không phải gọi video, cũng không phải đối diện trực tiếp. Nếu không nhìn thấy gương mặt trắng bệch như tờ giấy của Thời Ôn, Cao Đường sẽ càng tức giận hơn.

Thời gian im lặng kéo dài. Có lẽ nghĩ rằng đã kìm nén được cảm xúc, Thời Ôn khẽ nói ba chữ: "Em biết rồi."

Nước mắt Cao Đường lăn dài ngay lập tức.

Thời Ôn chính là kiểu người như vậy, từ nhỏ đã sống trong hoàn cảnh buộc cậu phải độc lập và quen chăm sóc người khác. Người ta chỉ cần đối xử tốt với cậu một chút, cậu đều sẽ ghi nhớ, rồi lặng lẽ đáp lại trong những việc nhỏ nhặt thường ngày. Dù là bạn bè hay người yêu, một khi đã yêu thì cậu sẽ dốc hết lòng hết sức.

Một Thời Ôn tốt như thế, một đàn em ngoan hiền như thế, lại phải trải qua những chuyện tàn nhẫn đến vậy, rồi còn quay đầu an ủi người khác rằng: "Đừng lo cho em."

"Chị..." Thời Ôn ôm điện thoại, giọng rất nhỏ gọi cô, "Chị đừng khóc, chuyện đều qua rồi."

Khóc một hồi, Cao Đường cũng nhanh chóng thu lại cảm xúc. Cô vốn là người dứt khoát, biết thế nào là kịp thời dừng lỗ.

" A Ôn, em nói thật với chị, Vạn Trọng Vi trong chuyện này đóng vai trò gì? Giờ anh ta đối xử với em thế nào?"

Trực giác của phụ nữ vốn rất nhạy bén, từ đầu Cao Đường đã không mấy ưa Vạn Trọng Vi. Hôm tụ tập ở trung tâm green island, cô cũng cố tình tìm cớ để khỏi đi. Tính cô vốn thẳng thắn, chưa từng xem trọng cái gọi là "chuỗi thức ăn xã giao" trong giới đàn ông kia, chỉ sợ bản thân không kìm được mà nói ra điều gì khó nghe, khiến Thời Ôn khó xử.

Dù không thể chắc chắn Vạn Trọng Vi đối xử tệ với Thời Ôn, nhưng cô lại càng chắc chắn rằng một kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp kia, chân tâm cũng chẳng mấy phần là thật.

Câu hỏi của cô cũng là điều Thời Ôn đã nghĩ mãi những ngày này. Nhưng cậu không biết, vì thế cũng chẳng thể trả lời.

Hai người lại im lặng thêm một lúc. Cao Đường hiểu rằng tình yêu vốn dĩ là chuyện tình nguyện, một bên nguyện đánh, một bên nguyện chịu, đúng sai trong đó đâu dễ để người ngoài phán xét. Đừng nhìn Thời Ôn hiền lành mà lầm, cậu có cái sự cố chấp trong tính cách. Chỉ khi tự mình đụng đầu vào tường, đau rồi, cậu mới quay lại; còn lời khuyên từ người khác, chưa chắc cậu sẽ nghe.

"Nếu anh ta thật sự yêu em, anh ta sẽ không bận tâm những chuyện này, ngược lại sẽ càng yêu em hơn. Đó mới là thái độ của một người đang yêu." Cao Đường nói, "A Ôn, nếu có chuyện gì, nhất định phải nói với chị ngay. Chị, thầy, và cả đàn anh Lương đều ở đây. Tình yêu không phải chỗ dựa duy nhất của em."

Trong phòng không có ai khác. Tám giờ tối, Thời Ôn mở cửa sổ, để mặc gió lạnh thổi ùa vào.

Lời của Cao Đường như một mũi nhọn đâm vào tim, xé toạc lớp ngụy trang và bình thản giả vờ bấy lâu nay của cậu.

Từ lúc trở về, Vạn Trọng Vi đã biểu lộ đủ loại cảm xúc: giận dữ, lo lắng, bình tĩnh, đau lòng... Tất cả những cung bậc mà người ta có thể có khi đối mặt với biến cố, hắn đều trải qua.

Chỉ duy nhất không có loại cảm xúc mà Cao Đường lo sợ, chính là sự chán ghét.

Thời Ôn chợt thấy choáng váng, như có một điều gì đó gần giống sự thật đang muốn trồi lên khỏi mặt đất. Nhưng nó thoáng qua rồi biến mất, cậu không kịp nắm bắt. Mãi rất lâu sau, cậu mới nhận ra: không phải vì quá yêu nên không chán ghét, mà còn có một khả năng khác, là bởi hắn vốn chẳng hề để tâm.

Cao Đường cúp máy, lập tức gọi lại cho chị họ, xác nhận đi xác nhận lại rằng chị họ không hề có cái video kia, chỉ là nghe người khác nhắc tới một câu rồi truyền lại. Lúc ấy cô mới yên lòng, còn dặn đi dặn lại: nếu sau này thật sự phát hiện có đoạn nào bị tuồn ra ngoài, nhất định phải báo cho cô ngay.

Không do dự lâu, cô lại bấm số gọi cho Lương Minh Chiêu.

Theo lệ thường, hằng năm vào ngày Rằm tháng Giêng, mấy nhà đầu sỏ trong thương giới Bình Châu sẽ tụ tập một bữa. Chủ nhà thay phiên nhau, thường là tổ chức ngay tại tư gia. Năm nay đến lượt nhà họ Vạn. Vạn Hành Xuyên vì bị nhà họ Phương liên lụy, tâm trạng chẳng mấy vui vẻ, bèn đẩy việc này cho Vạn Trọng Vi đứng ra lo liệu.

Yến tiệc mở ở Lạc Thủy Cư. Khách khứa lần lượt kéo đến, quy mô cũng rất lớn, người tới thậm chí còn đông hơn cả hôm cưới. Ai nấy đều bận rộn, chú Bình tranh thủ mang ít bánh ngọt lên lầu. Thấy Thời Ôn đang vùi đầu vào bài vở, ông chỉ lặng lẽ đặt xuống rồi đi ra ngay.

Dạo gần đây Thời Ôn vẫn luôn giam mình trong thư phòng, miệt mài bổ túc kiến thức. Đề tài nghiên cứu không thể dựa hết vào Lương Minh Chiêu, cậu dự định hết kỳ nghỉ sẽ quay lại học chính thức, phần bị bỏ lỡ nhất định phải theo kịp.

Một cuốn sách chuyên ngành bị bỏ lại trong phòng ngủ. Hôm qua cậu ôm sách ngủ quên, sáng ra tỉnh dậy thấy sách đã rơi xuống gầm giường. Lúc ấy cậu lười không nhặt, giờ nghĩ lại mới buộc phải đi lấy.

Chân đã khá hơn, xe lăn không còn cần thiết, nhưng cử động vẫn chậm chạp, không dám dùng lực, cũng không thể đứng lâu.

Ngoài kia tiếng cụng ly, tiếng trò chuyện mơ hồ truyền vào. Phòng khách mà cậu ngủ tạm cách thư phòng chẳng xa. Thời Ôn tính, mình cứ từ từ đi qua thôi, không tới mức phải nhờ ai giúp, mà cũng chẳng bị ai để ý.

Sau một vòng tiếp khách, Vạn Trọng Vi đã bắt đầu thấy khó chịu. Hắn dạo này càng lúc càng thiếu kiên nhẫn, cả ở ngoài lẫn trong nhà đều ít nói, nụ cười cũng hiếm hoi, người lúc nào cũng phủ một tầng u ám.

"Vui vẻ một chút đi, cậu nhìn xem, giờ ai cũng né cậu, khó xử biết mấy." Phạm Sùng Quang đẩy cửa thư phòng, thấy hắn đang đứng trên ban công một mình uống rượu, "Tìm cậu mãi, biết ngay là trốn ở đây."

Vạn Trọng Vi chẳng để ý, chỉ cúi mắt nhìn xuống khu vườn sáng đèn rực rỡ, bóng người qua lại, không biết đang nghĩ gì.

"Từ sau khi nhà cậu xảy ra chuyện kia, mặt cậu suốt ngày như thế, xem ra cậu ta ảnh hưởng đến tâm trạng cậu không ít đâu." Phạm Sùng Quang tặc lưỡi, giọng điệu toàn mùi trêu chọc, kiểu hả hê khi thấy người ta gặp rắc rối.

Ngón tay Vạn Trọng Vi kẹp chặt chân ly, mắt dõi theo ánh rượu sóng sánh trong lòng ly, sâu trong đồng tử lóe lên một tia mơ hồ hiếm thấy. Phạm Sùng Quang lập tức nhận ra.

Tim gã khựng một nhịp, bật thốt: "Đừng nói là cậu thật sự động lòng đấy nhé?"

Gã bước nhanh tới, nghiêng người đứng bên cạnh hắn, sắc mặt nghiêm trọng hẳn.

"Nghe tôi một câu này," Phạm Sùng Quang nói, "Chuyện đã đi đến nước này, giữ cậu ta lại cũng chẳng còn tác dụng gì. Dứt khoát buông tay thôi! Những cảm giác áy náy hay đau buồn gì đó chỉ làm rối loạn phán đoán của cậu, cũng bất lợi cho kế hoạch tiếp theo."

"Cậu ta quả thực không tệ, nhưng chưa tới mức đáng để cậu phải hao tâm tổn trí đến thế. Nếu cậu thật sự thấy mình làm quá, dễ thôi, đưa tiền cho đủ là được."

Vạn Trọng Vi nốc cạn một ngụm rượu, yết hầu lăn lên xuống chậm rãi. Hắn đáp: "Không phải chuyện tiền bạc."

Lời đã nói tới mức này, còn gì mà không hiểu nữa.

"Thôi, coi như tôi chưa từng mở miệng." Phạm Sùng Quang nhún vai, "Thế còn cha cậu? Ông ta đã tìm luật sư lo chuyện ly hôn rồi, cậu định đối phó thế nào?"

"Kệ ông ta, chẳng mấy chốc ông ta cũng lo không xong thân mình."

Phạm Sùng Quang lập tức thấy mình lo thừa. Loại người như Vạn Trọng Vi, tỉnh táo lý trí hơn bất kỳ ai. Cho dù vì Thời Ôn mà lạc nhịp đôi chút cũng chẳng sao, trong mục tiêu lớn hắn chưa bao giờ có sơ hở.

Có thể hắn có chút động lòng, nhưng trong giới của bọn họ, so với lợi ích và mục tiêu thì tình cảm chẳng khác gì món tráng miệng, có thì tốt, không có cũng chẳng hề gì. Nhưng nếu vì món tráng miệng ấy mà lỡ bữa chính, thì tuyệt đối không thể.

Phạm Sùng Quang nghĩ thầm, ví dụ như Vạn Trọng Vi, cho dù có rung động thật sự, hắn cũng không dừng tay. Thà làm ngơ, thà khiến đối phương tổn thương, hắn vẫn phải hoàn thành kế hoạch của mình.

"Nhưng mà," Phạm Sùng Quang cười đầy ẩn ý, "Cậu tính sau này thế nào? Đừng nói với tôi là cậu muốn cùng Thời Ôn bạc đầu răng long đấy nhé?"

Ánh mắt Vạn Trọng Vi khẽ lóe sáng, rồi hắn nói thật: "Đi bước nào tính bước ấy thôi."

Điện thoại đổ chuông, có người tìm hắn. Hai người nhanh chóng rời đi. Không ai thấy phía cuối ban công, sau lan can đá cẩm thạch trắng, có một bóng người ẩn mình.

Thời Ôn ôm chặt cuốn sách trong ngực, toàn thân co rút trong một mảng bóng tối. Cái chân bị thương phải gắng sức chống đỡ quá lâu, sắp không trụ nổi nữa. Nếu bọn họ chậm rời đi nửa phút, đã có thể bắt gặp cậu ngã quỵ sau lan can.

Trước khi vào thư phòng, Thời Ôn ghé nhà vệ sinh rửa mặt. Tóc mái ướt sũng, làn da tái nhợt đến gần như trong suốt. Hình bóng trong gương trông chẳng khác nào kẻ vừa bước ra từ mép vực, bên người quấn đầy hiểm cảnh chực chờ, bất kỳ ai cũng có thể chỉ bằng một ngón tay mà đẩy cậu rơi xuống đáy sâu.

Cậu nghỉ thật lâu mới khập khiễng bước ra. Bài vở còn dở, đêm còn dài, nếu không làm gì đó, cậu sợ mình chẳng chống đỡ nổi.

Cửa mở, cậu chưa kịp bước, một mảng bóng tối lập tức phủ xuống.

Vạn Trọng Vi vốn đã rời đi, lại đứng ngay ngoài cửa, cách cậu chỉ một bước chân, ánh mắt u ám không rõ, chăm chú nhìn thẳng vào cậu.

"Cậu đã nghe hết rồi."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (75)
Chương 1: Chương 1: Tôi đã có người mình thích Chương 2: Chương 2: E là phải cưới thật rồi Chương 3: Chương 3: Dạng người dễ nắm bắt nhất Chương 4: Chương 4: Ngày đầu sau kết hôn Chương 5: Chương 5: Từ tối nay, chúng ta ở chung Chương 6: Chương 6: Hoa hồng Hòa Âm Chương 7: Chương 7: Lên Hotsearch Chương 8: Chương 8: Ít nhất...cũng có chút tình cảm chứ? Chương 9: Chương 9: Cậu thích tôi? Chương 10: Chương 10: Vết máu Chương 11: Chương 11: Hôn nhân trên danh nghĩa Chương 12: Chương 12: Đau cũng phải chịu Chương 13: Chương 13: Lúc nào cũng phải sẵn sàng bị hắn làm tổn thương Chương 14: Chương 14: Đau lòng Chương 15: Chương 15: Em sẽ luôn ở bên anh Chương 16: Chương 16: Sau này đừng đi riêng với anh ta nữa Chương 17: Chương 17: Việc gì cũng phải có cái giá của nó Chương 18: Chương 18: Không có lần sau Chương 19: Chương 19: Tôi có quyền xử trí cậu theo ý mình Chương 20: Chương 20: Chiến tranh lạnh Chương 21: Chương 21: Dù phải ngọc nát gương tan Chương 22: Chương 22: Tôi sẽ không đi đâu cả Chương 23: Chương 23: Hắn là ác quỷ Chương 24: Chương 24: Lại sắp mất đi lần nữa Chương 25: Chương 25: Đi đi Chương 26: Chương 26: Cười khẩy Chương 27: Chương 27: Phát huy giá trị lớn nhất Chương 28: Chương 28: Video Chương 29: Chương 29: Tuyệt vọng đến chết Chương 30: Chương 30: Người này không thể giữ lại Chương 31: Chương 31: Dứt khoát buông tay thôi Chương 32: Chương 32: Bao gồm cả tôi Chương 33: Chương 33: Tôi mới là người quyết định Chương 34: Chương 34: Anh lại cúp máy rồi Chương 35: Chương 35: Miếng mồi Chương 36: Chương 36: Có phải rất nực cười không? Chương 37: Chương 37: Em phải giữ lời Chương 38: Chương 38: Cho cậu một bài học Chương 39: Chương 39: Chỉ là một dạng phản kháng ngầm mà thôi Chương 40: Chương 40: Hắn phải về gặp cậu Chương 41: Chương 41: Ai rồi cũng sẽ có điều để trân trọng Chương 42: Chương 42: Hôm nay em dám bước ra khỏi cánh cửa Chương 43: Chương 43: Ác quỷ trong lòng không thể giam giữ nổi Chương 44: Chương 44: Hủy diệt Chương 45: Chương 45: Cũng yêu em ấy như mạng Chương 46: Chương 46: Biến số Chương 47: Chương 47: Chắc là đắc ý lắm Chương 48: Chương 48: Ai rồi cũng phải nhận báo ứng của mình Chương 49: Chương 49: Món quà Chương 50: Chương 50: Nhân duyên xấu Chương 51: Chương 51: Báo ứng Chương 52: Chương 52: Không thể làm bạn Chương 53: Chương 53: Xung đột Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55: Chó dữ Chương 56: Chương 56: Bám lấy Chương 57: Chương 57: Đánh rắn phải đánh phần đầu Chương 58: Chương 58: Mất liên lạc Chương 59: Chương 59: Người đó đã từng tới đây, phải không? Chương 60: Chương 60: Hiểu rồi Chương 61: Chương 61: Chỉ là... có chút đáng tiếc thôi Chương 62: Chương 62: Đừng đi Chương 63: Chương 63: Người thuê nhà Chương 64: Chương 64: Cũng đã từng yêu hắn đến tận xương tủy Chương 65: Chương 65: Đừng quay lại nữa Chương 66: Chương 66: Tôi tới ngay Chương 67: Chương 67: Sự cố ẩu đả Chương 68: Chương 68: Một vệt nắng ấm Chương 69: Chương 69: Không danh không phận Chương 70: Chương 70: Một danh phận Chương 71: Chương 71: Cơ hội Chương 72: Chương 72: Bạch Ly Chương 73: Chương 73: Em ấy lấp lánh như vậy Chương 74: Chương 74: Nam Hài Chương 75: Chương 75: Phiên Ngoại : Năm tháng như nước chảy mây trôi