Chương 31
Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 31: Cuồng Quyền

Trong tiếng hoan hô vang dậy của vạn người, vị trí cuối cùng của giải đấu tranh ngôi vô địch mười hai thành đã được quyết định.

Các học trò Mặc Thạch Thành ngồi trên khán đài theo dõi đã căng thẳng đến mức toàn bộ đứng bật dậy. Mãi cho đến khi lá cờ của Mặc Thạch Thành vững vàng tung bay trên thánh đàn, tiếng hô vang “Mặc Thạch Thành chiến thắng” lan khắp không gian Dục Tú Quán, họ mới xúc động ôm chầm lấy nhau, vừa khóc vừa cười mà mặc sức gào thét, đón nhận ánh nhìn ngưỡng mộ bốn phía.

Một thành trì biên cảnh đã lót đáy suốt mấy trăm năm, nay rốt cuộc vùng dậy, trở thành hắc mã xứng đáng nhất của kỳ tuyển chọn này.

Một tiếng hừ lạnh bị tiếng hò reo sấm động vỗ tay như sấm dậy lấp đi. Học trò chủ lực của Sư Viêm Thành, Tôn Bạch Lan khinh khỉnh buông lời: “Phế vật Ngũ Liễu Thành, ngay cả Mặc Thạch Thành cũng không đánh nổi.”

Nói xong, hắn dẫn đồng môn sau lưng, mặt đầy khinh miệt bước ngang qua đám học trò Vọng Hạc Thành, rời khỏi trường đấu.

Khi lướt qua, hắn còn khẽ nhếch môi cười đầy khiêu khích với Vân Tịch. Trong mắt hắn, ngôi quán quân chỉ có thể là cuộc tranh chấp giữa Sư Viêm và Vọng Hạc, Mặc Thạch Thành chẳng qua chỉ là một sự cố ngoài ý muốn mà thôi.

Thấy Mặc Thạch Thành giành thắng lợi, Phương Thốn Tâm tạm thời gác lại chuyện bị Diệp Huyền Tuyết cướp tay trên, vui vẻ ngâm khúc quay lại Thiên Diễn Đài, tâm tình tốt đến mức không thể tốt hơn. Trái lại là vẻ mặt như mây đen phủ kín của Canh Chiêu. Hắn tính trăm đường vạn lối cũng không thể ngờ học trò mình lại thất bại trong tay Mặc Thạch Thành, dừng bước khỏi ba đội mạnh nhất.

Tâm tình của Phương Thốn Tâm càng thêm sảng khoái.

“Canh huynh, cảm ơn đã nhường.” Nàng chỉnh lại pháp bảo tùy thân, chắp tay với Canh Chiêu, bắt chước dáng vẻ của hắn mà tỏ ra “tiếc nuối” khiêm tốn: “Đệ tử Ngũ Liễu ai nấy đều thực lực phi phàm, ván này Mặc Thạch chỉ may mắn, ngẫu nhiên mà thắng được, mong Canh huynh đừng để bụng, còn xin đừng quên chỉ giáo cho Phương mỗ.”

Sắc mặt Canh Chiêu trầm như nước, nghĩ đến việc thua trong tay Mặc Thạch Thành là cảm thấy buồn bực khó giải, nửa lời cũng chẳng muốn nhiều, chỉ mong nhanh chóng rời đi. Ngặt nỗi Phương Thốn Tâm lại bày ra bộ dạng ấy, hắn buộc phải chắp tay miễn cưỡng đáp một tiếng “khách khí” rồi vội vàng bỏ đi.

Nhìn bóng dáng Canh Chiêu khuất khỏi tầm mắt, Phương Thốn Tâm uốn lưng vươn vai, duỗi gân cốt rồi bước ra khỏi phòng giám sát.

Nhưng vừa mới nhấc chân ra khỏi, một luồng ý lạnh thấu xương lập tức bao trùm lấy nàng.

Rõ ràng là ngày hè nắng chói chang, vậy mà nàng bỗng chốc như rơi vào hầm băng, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh nắng trắng loá dường như hóa thành sương tuyết phủ đầy trời, từng mảnh từng mảnh đè ập xuống thân thể nàng, áp lực to lớn nghiền nát thần thức, như ngọn núi tuyết sụp đổ, chực chờ chôn vùi nàng trong nháy mắt.

Uy áp của Tiên gia, đã lâu rồi nàng mới lại cảm nhận được.

Trên Thiên Diễn Đài vắng lặng chỉ có một mình Phương Thốn Tâm, nhưng nàng lại có cảm giác trên bầu trời có một đôi mắt lạnh lẽo dõi theo, chỉ cần nàng bộc lộ chút sơ hở sẽ lập tức trở thành con mồi của kẻ đó.

Nàng kịp thời đè nén bản năng phản kháng, đứng yên bất động, mặc cho đối phương dò xét.

Từ xa bỗng truyền đến từng đợt hoan hô, luồng uy áp bá đạo kia cũng tan biến không dấu vết, ý lạnh theo đó mà tiêu tán, bốn phía trở lại bình thường, dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Phương lão sư! Chúng ta thắng rồi!” Từ đằng xa, Dư Tùy vừa lớn tiếng reo mừng vừa tay múa chân nhảy nhót dẫn mọi người lao về phía nàng.

Phương Thốn Tâm còn chưa kịp phản ứng, ngay sau đó đã bị học trò Mặc Thạch Thành vây chặt ở trung tâm.

“Chúng ta vào chung kết rồi!” Vương Thắng cũng theo sau, vành mắt hoe đỏ vì vui sướng nói.

Nhìn những gương mặt mệt mỏi nhưng khó giấu nổi phấn khích và hân hoan vây quanh mình, Phương Thốn Tâm mỉm cười: “Ta thấy rồi, các ngươi làm rất tốt! Chúc mừng!”

Tuy cười, nhưng ánh mắt nàng lại lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa xăm.

Nơi bị nàng khóa chặt sớm đã chẳng còn ai, kẻ ẩn mình trong bóng tối vừa thử thăm dò đã rời đi, chẳng rõ nàng có lừa được hắn hay không.

“Là Phương lão sư dạy tốt thôi.” Tiếng ồn ào náo nhiệt của đám học trò bỗng bị một giọng trầm ổn áp xuống.

Phương Thốn Tâm thu hồi ánh mắt, có chút ngạc nhiên: “Thẩm thành chủ, sao ngại lại đích thân đến?”

Đám học trò vội nhường ra một lối đi. Thẩm Khanh Y chậm rãi bước ra, trên mặt mang nụ cười, ngay cả giọng nói cũng dịu dàng hơn nhiều: “Trong kỳ tuyển chọn này các ngươi có màn biểu hiện xuất sắc đến thế, sao ta có thể không đích thân đến chứng kiến?”

Mặc Thạch Thành đã xếp chót trong mười hai thành suốt mấy trăm năm, nay khó khăn lắm mới có được thời khắc nở mày nở mặt, là thành chủ, Thẩm Khanh Y sao có thể bỏ lỡ cơ hội tuyệt hảo này để tuyên dương Mặc Thạch Thành.

“Thành chủ bận trăm công nghìn việc mà vẫn ghé đến, mới tới không bao lâu, vừa thấy chúng ta thắng ở vòng thăng cấp lập tức dẫn mọi người tới đón lão sư.” Vương Thắng ghé sát tai Phương Thốn Tâm, khẽ nói.

“Phương lão sư chính là đại công thần của chúng ta.” Thẩm Khanh Y mỉm cười khen ngợi.

Cảm nhận được sự khác biệt vi diệu trong thái độ trước sau của Thẩm Khanh Y, Phương Thốn Tâm chỉ khẽ mỉm cười, bước tới gần hắn rồi nói: “Thành chủ quá khen. Vừa hay, ta cũng có chuyện muốn cùng thành chủ bàn bạc.”

Hai người sóng vai đi về phía Phi Vân Lâu. Thẩm Khanh Y hỏi: “Chuyện gì, xin cứ nói thẳng.”

“Thẩm thành chủ, những mạch khoáng phế bỏ của thành ta, liệu có thể bán được bao nhiêu linh thạch?” Phương Thốn Tâm hỏi thẳng.

Thẩm Khanh Y hơi lấy làm lạ: “Mặc Thạch có mấy mạch khoáng bị đào cạn, đến kẻ thuê cũng chẳng có, nói gì đến mua bán? Lâu nay đều bỏ hoang cả rồi.”

“Vậy chẳng lẽ không có giá công khai sao?” Phương Thốn Tâm lại hỏi.

“Giá công khai của mạch khoáng bị phế thường bằng một nửa giá chính của mạch khoáng. Mấy mạch kia vốn thuộc loại mỏ Hư Thiết, đều là khoáng thạch hạ đẳng, tính theo nửa giá thì cũng chỉ năm trăm vạn hạ phẩm linh thạch. Ngươi hỏi làm gì vậy?”

Trong lòng Phương Thốn Tâm lập tức điên cuồng tính toán, hình như Mặc Thạch Thành có tới năm mạch phế, mỗi mạch năm trăm vạn, cộng lại chính là hai ngàn năm trăm vạn hạ phẩm linh thạch.

“Thành chủ, nếu ta có thể giúp ngài bán được số mạch phế ấy, liệu có thể trích chút hoa hồng không?” Nàng ghé sát, nói nhỏ.

Bước chân Thẩm Khanh Y khựng lại, quay sang nhìn vào đôi mắt sáng rực kia, hạ giọng đáp: “Thật vậy sao? Nếu quả có thể bán được… cho ngươi hai thành… không, ba thành lợi tức.”

Mấy mạch khoáng phế ấy nếu có thể thoát tay, chẳng khác nào lấp được cái hố to mà vị thành chủ tiền nhiệm cố ý để lại khi bàn giao.

Phương Thốn Tâm ngầm tính nhẩm, ba thành lợi tức, tức bảy trăm năm mươi ngàn hạ phẩm linh thạch.

Nàng cười, ghé sát tai hắn  rồi thì thầm như tiếng kiến rỉ rả.

Vương Thắng đi theo bên cạnh, nhìn mà thấy hai người càng lúc càng gần, nói càng lúc càng hứng khởi, rồi cả hai lại cùng nở nụ cười giống hệt nhau.

Nói thật, nụ cười kia có chút tà khí, khiến hắn cảm thấy… nhất định có kẻ sắp gặp xui xẻo.

Sau khi bí mật bàn xong, hai người lại nhìn nhau cười, rồi Phương Thốn Tâm mới hỏi sang chuyện khác: “Ta còn một việc muốn thỉnh giáo thành chủ. Vùng Hư Cảnh trong kỳ tuyển chọn lần này, chắc cũng như Bí cảnh thí luyện của Dục Tú Quán, vốn không phải không gian chân thực, mà là loại pháp bảo cỡ lớn. Vậy việc vận hành nó dựa vào cái gì?”

“Chuẩn xác mà nói, những thứ ấy là pháp bảo tổ hợp, được kết cấu bởi nhiều loại pháp bảo khác nhau.” Thẩm Khanh Y nghe hỏi liền giải thích, “Pháp bảo vận hành tất nhiên đều phải dựa vào linh khí, Vọng Hạc cũng không ngoại lệ. Mỗi thành đều sở hữu một linh hạch, linh hạch do Ngũ Tông luyện chế cung cấp, ngươi có thể hiểu đơn giản đó là bảo vật dùng để tích trữ linh khí. Các thành có thể mua linh khí từ Ngũ Tông rồi nạp vào linh hạch, thông qua linh võng dưới lòng đất truyền linh khí tới khắp nơi trong thành, duy trì vận hành. Không chỉ Hư Cảnh ở Dục Tú Quán mà toàn bộ các công trình trong Vọng Hạc Thành cần linh khí mới có thể hoạt động, đều dựa vào linh hạch cung ứng.”

Phương Thốn Tâm ngẫm nghĩ: “Giống như Tẩy Linh Tinh của Mặc Thạch Thành chúng ta? Hôm ấy ở Tiên Dân Phủ gặp yêu xà quấy phá, Vương Thắng từng nói với ta, pháp trận và cơ quan ở đó đều nhờ Tẩy Linh Tinh vận hành.”

Thẩm Khanh Y gật đầu: “Tẩy Linh Tinh chính là linh hạch của Mặc Thạch Thành, pháp trận hộ thành cùng vài xưởng luyện chế đều dựa vào linh khí mà nó tích trữ để vận hành. Nhưng bất kể là dung lượng linh khí, độ tinh khiết, hay quy mô linh võng dưới đất, đều chẳng thể so với thành lớn như Vọng Hạc.”

“Ra vậy.” Trong lòng Phương Thốn Tâm đã nắm được sơ lược.

Theo lời Thẩm Khanh Y, dưới lòng đất Vọng Hạc Thành hẳn là có một hệ thống linh võng khổng lồ lấy linh hạch làm trung tâm, dùng để duy trì vận hành toàn bộ thành thị. Còn chỗ nàng từng thám nhập dưới đáy biển trong Hư Cảnh vòng thăng cấp, rất có khả năng chính là nơi nối vào hệ thống linh võng phức tạp ấy.

Về phần con mắt quái dị kia… chẳng lẽ cũng như yêu xà, là dị thú ký sinh trong linh võng, hay là vật gì khác nữa?

Nàng nhất định phải tìm cách làm rõ, bởi hiện giờ nàng đang cấp thiết cần một thứ có thể thay thế linh khí để chữa trị nguyên thần của mình.

Cứ thế vừa trò chuyện vừa đi, nàng cùng Thẩm Khanh Y được đám học trò vây quanh, đưa tới bên ngoài Phi Vân Lâu.

“Nhìn kìa, người Mặc Thạch Thành tới rồi!” Còn chưa kịp bước vào trước lâu, đã nghe tiếng xôn xao vang lên.

Trước Phi Vân Lâu đứng đông nghẹt một đám người, vừa thấy đoàn Mặc Thạch Thành thì ùn ùn kéo tới, bao vây chặt chẽ ba vòng trong, ba vòng ngoài.

Tất cả đều là tu sĩ trước đó ngồi ở khu khán đài, nhờ một trận thăng cấp mà nay triệt để biến thành người ủng hộ Mặc Thạch Thành. Với tư cách hắc mã lớn nhất kỳ tuyển chọn này, mức độ chú ý mà Mặc Thạch Thành nhận được, đã chẳng kém gì ứng cử viên vô địch Vọng Hạc Thành.

Dư Tùy và những người khác thì lại là lần đầu gặp phải trận thế như vậy, đối diện đám đông cuồng nhiệt, cả bọn đều đứng ngây dại tại chỗ.

“Phương Thốn Tâm! Cuồng Quyền Phương Thốn Tâm!” Bên kia còn có một nhóm người đồng loạt hô vang khẩu hiệu.

“Họ đang gọi ta sao?” Phương Thốn Tâm quay đầu nhìn sang Vương Thắng, muốn xác nhận không phải mình nghe nhầm.

Cuồng Quyền Phương Thốn Tâm? Ngoại hiệu này… đúng là có chút xấu hổ!

Vương Thắng gật đầu thật mạnh: “Phương lão sư cũng nổi danh rồi. Ngươi không biết đâu, mỗi kỳ tuyển chọn đều có hai bảng xếp hạng. Ngoài bảng xếp hạng của học trò, còn có bảng xếp hạng của các vị lão sư dẫn đội. Giờ đây ngươi đã từ vị trí cuối cùng trước giải, nhảy vọt lên hạng ba.”

Nói đến đây, hắn khẽ day day mi tâm. Thực tế không chỉ Phương Thốn Tâm, mà cả Dư Tùy và Tang Mộ cũng đều nhảy vọt lên hạng cao, giá trị của bọn họ theo đó tăng vọt. Không ít thương gia đã gửi thiệp mời, muốn bàn bạc hợp tác; các tòa báo lớn ở các thành cũng ào ào đưa thư mời phỏng vấn…

Quả thực đúng là người sợ nổi danh, lợn sợ béo.

Bên kia, Thẩm Khanh Y đã rút lui về hậu phương. Tùy tùng bên cạnh đưa cho hắn một tấm thiếp vàng, trên thiếp còn có ẩn hiện phù văn dấu ấn.

“Tạ gia?” Thẩm Khanh Y liếc mắt liền nhận ra đó là thiếp thuộc về Tạ gia.

Mặc Thạch Thành và Tạ gia vốn không hề có giao tình, cớ sao đột nhiên lại được gửi thiếp mời?

Song nghi hoặc thì nghi hoặc, nhưng Tạ gia vốn là đệ nhất thế gia, họ tuyệt đối không thể đắc tội. Thẩm Khanh Y đành phải nhận lấy thiếp vàng, dặn dò đôi câu rồi lặng lẽ rời đi, đi dự yến ước.

Nhìn bóng lưng Thẩm Khanh Y xa dần, trong lòng Phương Thốn Tâm cũng nổi lên ý định “bôi dầu vào chân”.

“Vương Thắng, chỗ này giao cho ngươi. Ta có việc gấp, đi trước một bước.” Nàng vỗ vai Vương Thắng, giọng đầy thành khẩn.

Trước khi bị đám đông vây kín, nàng đã thoắt cái biến mất trước Phi Vân Lâu.

Một đường phi thân ra khỏi Dục Tú Quán, Phương Thốn Tâm không biết đi đâu cho phải, nghĩ tới nghĩ lui, bèn hướng về tiệm Đường Ký.

Trận thăng cấp đã kết thúc, Lâm Tụng và Mạc Đạo Nan đều đã rời đi, chỉ còn Diệp Huyền Tuyết vẫn ngồi xếp bằng ngay ngắn trên pháp tòa, không hề có ý định đứng dậy.

Vừa rồi trong trận thăng cấp, hắn cảm ứng được dị động bất thường, nên nguyên thần xuất khiếu, truy tìm đến hư cảnh đấu trường của Mặc Thạch và Ngũ Liễu, cứu được một luồng thần thức. Luồng thần thức ấy mang lại cho hắn một cảm giác quen thuộc vô cùng. Tuy chưa có chứng cứ, nhưng gần như trong khoảnh khắc, hắn đã khẳng định luồng thần thức ấy thuộc về nàng.

Thuật pháp tách thần thức khỏi bản thể, vốn thuộc về một loại nguyên thần xuất khiếu, dẫu là mượn pháp bảo cũng phải có tu vi cực mạnh, ít nhất phải đạt đến Kim Đan kỳ mới có thể.

Thế nhưng, theo như hắn điều tra về Phương Thốn Tâm, nàng chỉ là một tiên dân tiểu giới không có cảm ứng linh khí. Dù có chút thủ đoạn, cũng tuyệt đối không thể có tu vi Kim Đan kỳ.

Trước sau mâu thuẫn, khiến hắn không dám khẳng định luồng thần thức kia rốt cuộc có phải của nàng hay không.

Nếu đúng là của nàng, thì tu vi nàng… sâu không đoán được.

Nay Vọng Hạc Thành bề ngoài yên bình, bên trong lại sóng ngầm cuộn trào. Bỗng nhiên xuất hiện một cường giả lai lịch bất minh như vậy, thật sự đáng ngờ.

Thế nhưng vừa rồi khi hắn dùng uy áp thử thăm dò, phản ứng của nàng lại vô cùng bình thường, không hề có dấu hiệu cảm ứng cường đại nào. Theo lý mà nói, hắn nên gạt bỏ nghi ngờ mới phải.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, hắn lại càng thêm khẳng định, luồng thần thức đó chính là của nàng.

Đó là sự tồn tại đủ khiến hắn run rẩy.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1: Đen đủi Chương 2: Chương 2: Người lạ Chương 3: Chương 3: Liều mạng Chương 4: Chương 4: Quái Xà Chương 5: Chương 5: Đi học Chương 6: Chương 6: Dã dân Chương 7: Chương 7: Dụ thú Chương 8: Chương 8: Thực lực Chương 9: Chương 9: Ngày chết Chương 10: Chương 10: Lão sư Chương 11: Chương 11: Học trò Chương 12: Chương 12: Cơ bảo Chương 13: Chương 13: Nghi ngờ Chương 14: Chương 14: Thách thức Chương 15: Chương 15: Chuẩn bị Chương 16: Chương 16: Đoạt xác Chương 17: Chương 17: Diệp Huyền Tuyết Chương 18: Chương 18: Vọng Hạc Chương 19: Chương 19: Tiêu tiền Chương 20: Chương 20: Thốn Tâm Chương 21: Chương 21: Trận chiến (1) Chương 22: Chương 22: Khai mạc Chương 23: Chương 23: Trận chiến (2) Chương 24: Chương 24: Trận chiến (3) Chương 25: Chương 25: Hỏng rồi Chương 26: Chương 26: Linh Tất Chương 27: Chương 27: Nước đục Chương 28: Chương 28: Trận chiến (4) Chương 29: Chương 29: Trận chiến (5) Chương 30: Chương 30: Trận chiến (6) Chương 31: Chương 31: Cuồng Quyền Chương 32: Chương 32: Nhật Quỹ Chương 33: Chương 33: Trận chiến (7) Chương 34: Chương 34: Trận chiến (8) Chương 35: Chương 35: Bỏ cuộc Chương 36: Chương 36: Kinh người Chương 37: Chương 37: Nuốt chửng Chương 38: Chương 38: Tranh chấp Chương 39: Chương 39: Giao thủ Chương 40: Chương 40: Dương danh Chương 41: Chương 41: Tiền tới Chương 42: Chương 42: Tiểu Tạ Chương 43: Chương 43: Tuyết Báo Chương 44: Chương 44: Tạ Tu Ly Chương 45: Chương 45: Kiểm tra Chương 46: Chương 46: Phá trận Chương 47: Chương 47: Độc hành Chương 48: Chương 48: Bế quan Chương 49: Chương 49: Nhiệm vụ Chương 50: Chương 50: Triệu Ất Chương 51: Chương 51: Thần tài Chương 52: Chương 52: Người quen Chương 53: Chương 53: Thiên Hài Chương 54: Chương 54: Tiền thưởng Chương 55: Chương 55: Đài đấu Chương 56: Chương 56: Đối thủ Chương 57: Chương 57: Ván cược Chương 58: Chương 58: Tai họa Chương 59: Chương 59: Tý Thử Chương 60: Chương 60: Chiến thắng đầu tiên Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62: Chiến thắng thứ hai Chương 63: Chương 63: Phá rối Chương 64: Chương 64: Rác rưởi Chương 65: Chương 65: Thoát thân Chương 66: Chương 66: Chiến thắng thứ ba Chương 67: Chương 67: Trùng hợp Chương 68: Chương 68: Hợp tác Chương 69: Chương 69: Đau thấu Chương 70: Chương 70: Lôi Nhãn Chương 71: Chương 71: Sương mù Chương 72: Chương 72: Báo thù Chương 73: Chương 73: Sống sót Chương 74: Chương 74: Dị thú Chương 75: Chương 75: Nụ hôn (1) Chương 76: Chương 76: Nụ hôn (2) Chương 77: Chương 77: Thu hoạch Chương 78: Chương 78: Hiểu lầm Chương 79: Chương 79: Lừa dối Chương 80: Chương 80: Linh võng Chương 81: Chương 81: Cường thế Chương 82: Chương 82: Người trong lòng Chương 83: Chương 83: Tiên Hạm Chương 84: Chương 84: Phân thân Chương 85: Chương 85: Lôi Cốt Kiếm Chương 86: Chương 86: Mầm xuân Chương 87: Chương 87: Tâm ý Chương 88: Chương 88: Thua cuộc Chương 89: Chương 89: Thiên kiếp Chương 90: Chương 90: Ám sát Chương 91: Chương 91: Mê hoặc Chương 92: Chương 92: Trêu chọc Chương 93: Chương 93: Trừng phạt Chương 94: Chương 94: Giam cầm Chương 95: Chương 95: Huyết Huỳnh Chương 96: Chương 96: Phá hủy Chương 97: Chương 97: Hung Nhưỡng Chương 98: Chương 98: Hư chủ Chương 99: Chương 99: Tay đứt Chương 100: Chương 100: Đuổi trùng Chương 101: Chương 101: Chung giường Chương 102: Chương 102: Bày tỏ Chương 103: Chương 103: Ba người Chương 104: Chương 104: Ghen tuông Chương 105: Chương 105: Trở về Chương 106: Chương 106: Tử cục Chương 107: Chương 107: Thế giới huyền ảo Chương 108: Chương 108: Một nụ hôn Chương 109: Chương 109: Trận chiến Thần Quang Chương 110: Chương 110: Gian lận Chương 111: Chương 111: Nhật Miện Chương 112: Chương 112: Nhật Miện tranh bá Chương 113: Chương 113: Lôi Hi Chương 114: Chương 114: Tiểu sư muội Chương 115: Chương 115: Yêu sớm Chương 116: Chương 116: Xuất phát Chương 117: Chương 117: Gặp lại Chương 118: Chương 118: Kinh hồng Chương 119: Chương 119: Thăm dò Chương 120: Chương 120: Phương lão sư Chương 121: Chương 121: Lộ tẩy Chương 122: Chương 122: Ước định Chương 123: Chương 123: Dỗ dành Chương 124: Chương 124: Thoát hiểm Chương 125: Chương 125: Chữa thương Chương 126: Chương 126: Mê muội Chương 127: Chương 127: Vạn Vân Tiên Thị Chương 128: Chương 128: Bí ẩn Chương 129: Chương 129: Vô tình Chương 130: Chương 130: Trái tim tan vỡ Chương 131: Chương 131: Lợi dụng Chương 132: Chương 132: Đỉnh cao Chương 133: Chương 133: Mời gọi Chương 134: Chương 134: Ở chung Chương 135: Chương 135: Ăn ý Chương 136: Chương 136: Đánh nhau Chương 137: Chương 137: Học viện Chương 138: Chương 138: Thâm nhập Chương 139: Chương 139: Khu Năm Chương 140: Chương 140: Sát tâm Chương 141: Chương 141: Sư đồ Chương 142: Chương 142: Giao dịch Chương 143: Chương 143: Giết nàng Chương 144: Chương 144: Bùi Quân Nhạc Chương 145: Chương 145: Tình xưa Chương 146: Chương 146: Cái chết của sư muội Chương 147: Chương 147: Xuất quan Chương 148: Chương 148: Vụ Sơn Cuồng Khách Chương 149: Chương 149: Con rối Chương 150: Chương 150: Đột nhập Chương 151: Chương 151: Phá ma Chương 152: Chương 152: Huyền Cơ Biến (1) Chương 153: Chương 153: Huyền Cơ Biến (2) Chương 154: Chương 154: Huyền Cơ Biến (3) Chương 155: Chương 155: Huyền Cơ Biến (4) Chương 156: Chương 156: Triền miên Chương 157: Chương 157: Nguyên thần giao hòa Chương 158: Chương 158: Lôi chủ Chương 159: Chương 159: Cấm chú Chương 160: Chương 160: Vong trần Chương 161: Chương 161: Thỏa hiệp Chương 162: Chương 162: ‘Nó’ Chương 163: Chương 163: Nơi nào cũng có Chương 164: Chương 164: Làm sao để thứ tha Chương 165: Chương 165: Biến cố tại đại điện Chương 166: Chương 166: Công thành Chương 167: Chương 167: Thời khắc diệt vong Chương 168: Chương 168: Chiến trường Thiên Liệt Chương 169: Chương 169: Ngàn dặm núi non Chương 170: Chương 170: Thốn Tâm [Hoàn]